Chương 44

".... Mỗi ngày phải nhớ người ấy, nhớ kỹ chưa?" Những lời này, Thịnh Như Ỷ nói như một lời thông báo, thật dịu dàng làm tim xao xuyến.

"Vâng, em nhớ rồi." Kha Nhược Sơ đang cười, nhưng trong lòng lại cảm động muốn khóc, thật ra những việc này, mỗi ngày cô đều âm thầm làm, làm gì phải cần nhớ làm chứ.

Hai người chỉ cách nhau hơn 10 mét, nhìn nhau cười, giây phút này, im lặng cũng là ngọt ngào.

Một lát sau.

"Em đi vào đi, đứng đó coi chừng trúng gió."

Giờ đây, Kha Nhược Sơ còn không nhấc chân đi nổi nữa, mặc cho gió thổi đến, nhưng cũng không cảm thấy lạnh chút nào, mà toàn thân lại cảm thấy ấm áp.

"Ngốc à?" Thịnh Như Ỷ thấy Kha Nhược Sơ cứ ngây ngốc, "Nghe lời, mau đi vào trong đi."

Kha Nhược Sơ cũng cảm thấy cô ngốc thật rồi, mà ngốc trong vui vẻ, hoãn một chút mới nói với Thịnh Như Ỷ, "Chị cũng vậy nha, trở về nghỉ ngơi cho tốt. Không được tăng ca."

"Chị không tăng ca. Về nhà sẽ nghỉ ngơi được chưa." Thịnh Như Ỷ trả lời theo câu nói của Kha Nhược Sơ.

Về đến phòng.

Kha Nhược Sơ nằm dài trên bàn đọc sách, lòng bàn tay vẫn nắm chặt điện thoại, cười thật sự như cái đứa ngốc, cảm giác thời gian đã qua được một lúc, cô cân nhắc có thể gọi điện thoại cho Thịnh Như Ỷ rồi, nào ngờ thời gian mới trôi qua 5 phút thôi.

Nhưng mà... cô nhớ Thịnh Như Ỷ a.

Nửa giờ sau, Thịnh Như Ỷ về đến nhà, Điềm Đậu đã xuất hiện ở cửa chào đón cô, cô cúi người cầm lấy một trái bóng ở trên sô pha ném đi, rất có hứng thú chơi cùng Điềm Đậu.

Không được bao lâu, Điềm Đậu cắn trái bóng quay trở lại sô pha, bắt đầu làm nũng với Thịnh Như Ỷ, thật thà ngây thơ chất phác.

Trong nhà vẫn trống vắng, vẫn cô quạnh như cũ, nhưng mà Thịnh Như Ỷ lại không có cảm giác cô đơn. Cô uể oải dựa vào sô pha, nhắm mắt nghỉ ngơi, lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên.

Vừa nhìn màn hình điện thoại, khoé môi cô đã cong lên, thông báo chính là "Thỏ con."

*

Ngày hôm sau, Kha Nhược Sơ mang hai cái quầng thâm mắt đến bệnh viện, cô cũng không rõ hôm qua mấy giờ ngủ nữa, chỉ cảm thấy mới ngủ được một lát thì đồng hồ báo thức đã vang lên.

Cả buổi sáng đều ngáp ngắn ngáp dài.

Buổi trưa, giờ ăn cơm.

"Kha Nhược Sơ!" Bạch Mông căm giận ngồi xuống đối diện Kha Nhược Sơ, mở miệng đã oanh tạc, "Bây giờ, cậu lập tức thành thật mà nói cho mình biết đi!"

"Chuyện gì... a?"

"Cậu còn giả ngu với mình à, cậu đừng có nói với mình là mình là người cuối cùng biết cậu thoát ế nhé?!" Là kẻ cầm đầu trong nhóm bà tám về Kha Nhược Sơ và các chị gái, thế mà chuyện Kha Nhược Sơ có bạn gái Bạch Mông phải biết từ miệng người khác, thật sự không có mặt mũi mà.

Kha Nhược Sơ: "...."

Chuyện tối hôm qua, Bạch Mông biết rồi sao? Kha Nhược Sơ cảm thấy Bạch Mông không đi làm phóng viên thật là phí phạm.

Bạch Mông nhìn Kha Nhược Sơ tung ra tám chữ, "Thẳng thắn khoan từ, kháng cự nghiêm trị."

Kha Nhược Sơ cũng không biết nên thẳng thắn thế nào, không biết phải làm sao, "Cậu nghe ai nói vậy...."

"Cậu khoa trương mang bạn gái đi học chung, còn bị giảng viên đích thân điểm danh, trong khoa ai mà không biết hả. Chỉ có mình không biết!" Bây giờ, Bạch Mông vô cùng hối hận, biết thế tối hôm qua không trốn học, tóm lại vô cùng hối hận.

Kha Nhược Sơ hết đường chối cãi.

Bạch Mông nhìn thấy gương mặt mệt mỏi thiếu ngủ của Kha Nhược Sơ, miệng lại nói lung tung, "Mệt vậy sao? Tối hôm qua, cậu và người ta đi thuê phòng à?"

Một câu "tối hôm qua đi thuê phòng" thành công thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

"Cậu nhỏ tiếng một chút...." Kha Nhược Sơ thật sự phục cái giọng nói của Bạch Mông.

"Mẹ ơi, cậu thật sự đi thuê phòng?!!!" Bạch Mông miễn cưỡng áp giọng xuống, trong giọng nói không giấu được sự ngạc nhiên, đây chính là Kha Nhược Sơ sao?

"Không có, cậu đừng có nói hươu nói vượn.

Đương nhiên là Bạch Mông tin rồi, lường trước cái tiến độ yêu đương của đứa nhát gan này làm sao mà nhanh thế được, "Lúc trước nói nếu có đối tượng sẽ nói cho mình biết đầu tiên, thế mà cậu dám gạt mình."

"Mình muốn xem ảnh chụp, bọn họ nói bạn gái cậu rất đẹp, mình muốn xem thử có bao nhiêu xinh đẹp." Bạch Mông tò mò muốn chết, cô moi thông tin từ người khác, mới biết bọn họ đều nói bạn gái Kha Nhược Sơ đẹp xứng với bậc nữ thần, từ thần thái đến diện mạo.

Bạch Mông muốn xem ảnh chụp của Thịnh Như Ỷ....

Kha Nhược Sơ đỡ trán, lúng túng, còn thêm chút đau đầu. Bây giờ, cô nên giải thích với Bạch Mông thế nào đây? Người cô thích chính là Thịnh Như Ỷ.

Trước kia, cô còn lập lời thề son sắt với Bạch Mông nói không phải Thịnh Như Ỷ.

"Mau cho mình xem ảnh chụp đi." Bạch Mông hối thúc.

"Mình không có ảnh chị ấy."

"Vậy thì trang cá nhân có, mau cho mình xem." Bạch Mông càng nói càng hưng phấn.

"Mình với chị ấy còn chưa chính thức ở bên nhau...." Kha Nhược Sơ căng da đầu nói.

"Còn chưa ở bên nhau?"

"Coi như là... chưa ở bên nhau, còn chưa có đưa ra lời đề nghị." Kha Nhược Sơ cho rằng, nhất định phải nghiêm túc xác định mối quan hệ, như vậy mới có thể gọi là ở bên nhau.

Cái gì mà coi như chưa ở bên nhau? Cái dáng vẻ chậm chạp của Kha Nhược Sơ, làm cho Bạch Mông cảm thấy hoàng đế chưa vội mà thái giám đã gấp gáp rồi, "Vậy bây giờ hai người thế nào rồi?"

"Chị ấy biết mình thích chị ấy." Vừa nhắc đến cái này, Kha Nhược Sơ nhịn không được mà cười, "Mình còn...."

Nhìn thấy cái dáng vẻ xuân xanh nhộn nhạo của Kha Nhược Sơ, mặt còn ửng hồng, Bạch Mông buột miệng thốt ra, "Hôn môi sao?"

"Mình nắm tay chị ấy." Kha Nhược Sơ mím môi cười, nói đến chuyện hôn môi, ngay từ lần gặp mặt đầu tiên cô và Thịnh Như Ỷ đã hôn nhau rồi, càng nghĩ làm mặt cô càng thêm đỏ.

Nắm tay thôi mà đã nhộn nhạo vậy rồi, Bạch Mông xém chút nữa té ghế, "Kha Nhược Sơ, cậu giống như một viên kẹo ngọt ngây thơ đã ngừng sản xuất. Chị ấy biết cậu thích chị ấy, thái độ chị ấy ra sao?"

"Chị ấy bảo mình gọi điện thoại cho chị ấy mỗi ngày...." Còn câu phía sau nữa, Kha Nhược Sơ không có mặt mũi nói cho Bạch Mông biết.

Nghe xong, Bạch Mông cảm thấy quý cô Kha đang thể hiện màn ân ái trước mặt cô vậy? "Người ta đã ám chỉ rõ ràng thế rồi, cậu còn không mau đi tỏ tình đi. Aiz u, cái đứa ngốc này, người ta đang chờ làm bạn gái cậu đó, xem ra có người sắp thoát ế rồi."

"Vậy phải tỏ tình thế nào?" Kha Nhược Sơ hỏi Bạch Mông, Bạch Mông chính là cao thủ của việc này, theo đuổi người khác luôn hăng hái.

"Chuyện này thì quá đơn giản rồi. Cậu trực tiếp nói cho chị ấy đi...." Bạch Mông nhìn Kha Nhược Sơ ngoắc ngoắc ngón tay.

Kha Nhược Sơ ghé sát lại.

Đột nhiên, Bạch Mông muốn đùa dai, "Nói với chị ấy cậu muốn nằm trên người ta."

"Này, mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, thôi bỏ đi..." Kha Nhược Sơ bực bội, biết có nói thêm chẳng được gì, vì vậy cúi đầu ăn cơm.

Bạch Mông cười ha ha một trận, còn hỏi lại một câu rất hợp tình hợp lý, "Đừng có vờ đứng đắn, chẳng lẽ cậu không nghĩ đến chuyện nằm trên người ta sao?"

Kha Nhược Sơ đỏ mặt, "Mình không thèm nói chuyện với cậu nữa."

"Được rồi, được rồi, mình sai rồi, sai rồi. Không đùa nữa." Bạch Mông vuốt cằm, nghĩ nghĩ, "Nếu không, mình dạy cậu một chiêu đơn giản."

"Chiêu gì?"

"Không cần nói gì nhiều đâu, trực tiếp cưỡng hôn người ta đi."

"Cậu còn đùa nữa...."

"Mình nói thật mà, cái này rất hữu dụng." Bạch Mông làm bộ như một người từng trai, "Không ai có thể kháng cự được người mình thích cưỡng hôn, hiểu chưa? Không hiểu thì học thêm đi."

Kha Nhược Sơ không trả lời, gắp miếng cơm đưa vào trong miệng, nhai trong thẩn thờ, nếu mà cô dám cưỡng hôn Thịnh Như Ỷ, thì còn bị Thịnh Như Ỷ ghẹo kêu đồ nhát gan sao?"

"Nếu thành công, nhớ mời mình ăn cơm."

Kha Nhược Sơ vẫn còn thẩn thờ.

"Cậu có nghe không?"

"Ừ...."

*

Thứ bảy, Thịnh Như Ỷ từ chối hết các buổi xã giao, ở nhà đợi người, chỗ nào cũng không đi."

"Thịnh tổng, cô mau buông tay, cái này để tôi làm đi." Dì Thẩm thấy Thịnh Như Ỷ ở trong bếp rửa rau, vội vàng đi vào.

Dì Thẩm là người làm ở trong nhà của Thịnh Như Ỷ, đã được hai năm, chỉ là không ở lại đây, ngày thường chủ yếu giúp cô chăm sóc Điềm Đậu, ngẫu nhiên sẽ mua đồ về nấu cơm, bởi vì Thịnh Như Ỷ dường như không ăn cơm ở nhà.

"Dì Thẩm, hôm nay dì về trước đi. Tối nay, tôi muốn tự nấu cơm."

Dì Thẩm khó mà tin được, hai năm qua bà chưa thấy Thịnh Như Ỷ vào bếp, "Thịnh tổng, cô còn biết nấu ăn sao?"

"Biết một chút."

Dì Thẩm do dự một lát, "Nhưng mà hôm nay, thân thể cô không được thoải mái, người vẫn còn nóng, vẫn là để tôi làm đi."

"Không sao."

Nhìn thấy Thịnh Như Ỷ khăng khăng muốn nấu ăn, dì Thẩm cũng biết ý không nói thêm nữa, trước khi đi khỏi còn quan tâm, "Thịnh tổng, nếu buổi tối cô còn không khoẻ, thì phải đến bệnh viên khám nha."

Thịnh Như Ỷ ừ cho qua, nghĩ thầm cần gì đi bệnh viện, buổi tối sẽ có bác sĩ nhỏ đến đây.

Đến 5 giờ, Thịnh Như Ỷ gọi điện thoại cho Kha Nhược Sơ, muốn hỏi khi nào đến đón Kha Nhược Sơ được, "Này ngốc, tăng ca đến khi nào?"

Vừa nghe giọng nói của Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ lập tức hỏi, "Chị bị cảm sao?"

"Mấy người bác sĩ như em đều nhạy cảm như vậy à?" Thịnh Như Ỷ hít nhẹ cái mũi, "Một chút."

Chắc chắn là do mặc đồ không đủ ấm, bị cảm lạnh, Kha Nhược Sơ tiếp tục hỏi, "Ngoại trừ cảm lạnh còn có biểu hiện gì khác không? Có sốt không?"

"Buổi chiều, chị đã uống thuốc rồi, cũng hạ sốt. Bây giờ đã khá hơn nhiều." Thịnh Như Ỷ nói chuyện còn mang theo giọng mũi.

Kha Nhược Sơ nghe Thịnh Như Ỷ nói vậy mới yên tâm, "Tối nay, em phải tăng ca."

"Vậy chị đi đón em, em nhớ gửi tin nhắn cho chị khi xong nhé."

Rõ ràng sắp tan ca đến nơi rồi, Kha Nhược Sơ cố ý nói vậy, là cô không muốn Thịnh Như Ỷ đến đón cô, bây giờ ở bên ngoài nhiệt độ thấp, gió lại lớn.

Vừa tan ca, Kha Nhược Sơ vội vàng đi ra bệnh viện, đứng ở bên đường, cả cơ thể đều bọc trong cái áo khoác, run bần bật đứng chờ xe, trong tay còn xách thêm một cái túi quà nhỏ.

Trước kia, cô từng đi qua cửa hàng thú cưng, thấy một cái nơ rất đáng yêu, cho nên mua cho Điềm Đậu, chỉ là không có cơ hội đến nhà Thịnh Như Ỷ tặng cho Điềm Đậu.

Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cô chỉ có quà cho Điềm Đậu, còn quà cho Thịnh Như Ỷ thì chưa chuẩn bị, hình như không hay cho lắm.... Kha Nhược Sơ xoa xoa đầu, với cái EQ này của cô thật sự khó mà theo đuổi bạn gái.

Gió lạnh cứ thổi, Kha Nhược Sơ cắn răng đi đến đầu đường, sau đó đẩy cửa của một tiệm bán hoa.

"Xin chào quý khách."

Kha Nhược Sơ có chút mơ hồ, rốt cuộc cái chuyện tặng hoa, trước nay cô cũng chưa từng làm.

Chủ tiệm nhìn thấy cô không có mục đích, liền hỏi, "Cô muốn tặng cho ai?"

"Người tôi thích."

"Còn chưa ở bên nhau sao?"

"Vẫn chưa." Kha Nhược Sơ nghĩ đến Thịnh Như Ỷ, đột nhiên nở nụ cười vừa ngọt lại vừa thẹn, "Nhưng mà nhanh thôi ạ."

"Chúc mừng, hôm nay định tỏ tình đúng không?" Chủ tiệm một bên hỏi, một bên phối hợp giúp cô chọn hoa.

Nhìn thấy hoa hồng trong tay chủ tiệm, Kha Nhược Sơ nhớ gì đó lại nói, "Tôi muốn năm bông."

Chủ tiệm dừng một chút cười nói, "Cô rất lãng mạn nha."

Sau khi hoa được gói xong, Kha Nhược Sơ đi ra khỏi tiệm hoa, trực tiếp gọi taxi đến nhà Thịnh Như Ỷ.

Còn chưa đến sáu giờ.

Kha Nhược Sơ đứng ở cửa, lúc nhấn chuông tâm trạng có chút kích động.

Thịnh Như Ỷ mở cửa, lập tức nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của Kha Nhược Sơ, còn gương mặt thì đã bị khăn quàng cổ che một nửa, cô nhanh chóng kéo Kha Nhược Sơ đi vào trong nhà.

"Không phải em nói phải tăng ca sao? Sao tan ca rồi mà không nói cho chị đến đón em?"

Lúc này, mặt Kha Nhược Sơ mới ló ra khỏi cái khăn quàng cổ, "Em gọi xe đến đây cũng vậy mà."

Cái dáng vẻ này thật đáng yêu, Thịnh Như Ỷ dùng lòng bàn tay ôm lấy mặt Kha Nhược Sơ, sưởi ấm cho Kha Nhược Sơ, "Mặt đều muốn đông cứng lại rồi."

Gương mặt bị Thịnh Như Ỷ ôm lấy, mặt Kha Nhược Sơ rất nhanh đã ấm lên, không còn lạnh nữa, cô đưa cho Thịnh Như Ỷ một túi quà.

"Tặng cho chị sao?"

"Tặng cho Điềm Đậu ạ."

Thịnh tổng, "...."

Điềm Đậu giống như nghe được Kha Nhược Sơ gọi nó, lập tức chạy đến, dùng sức mà quẩy cái đuôi, thật sự rất ngoan.

"Điềm Đậu còn có quà, chị không có sao?" Thịnh Như Ỷ nhướng mày, nửa đùa nửa thật.

Kha Nhược Sơ lén cười, lúc này mới đưa tay phải ra, đem đoá hoa giấu sau lưng từ nãy đến giờ ra, "Cái này, là tặng cho chị."

Thịnh Như Ỷ nhìn chằm chằm đoá hoa, thật sự ngạc nhiên, đứa ngốc này còn biết chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho cô sao? Cô cầm lấy hoa, sự thích thú thể hiện ra bên ngoài, sau đó nhìn Kha Nhược Sơ, "Ai dạy cho em vậy?"

Cái gì cũng cần phải dạy sao, bộ cô ngốc đến mức đó à? Kha Nhược Sơ chửi thầm.

"Chị thích không?" Kha Nhược Sơ nhẹ giọng hỏi.

Thịnh Như Ỷ luôn biết cách làm cho cô vui. Sau này, cô cũng muốn có thể làm cho Thịnh Như Ỷ vui vẻ. Cô biết bản thân không biết tình thú là gì, thậm chí như cái đầu gỗ, nhưng mà cô sẽ từ từ thay đổi.

"Thích." Thịnh Như Ỷ cũng không ngờ, bản thân chỉ vì một đoá hoa mà cảm động, hay nói đúng hơn cô cảm động không phải vì hoa, mà tình cảm chân thành Kha Nhược Sơ giành cho cô.

Nhín khoé môi Thịnh Như Ỷ vẫn luôn cong, Kha Nhược Sơ cũng cười rạng rỡ, trước kia đối với việc tặng hoa cô chẳng cảm thấy gì, bây giờ cô mới biết, tặng hoa cho người mình thích, thật sự là một chuyện rất lãng mạn.

Kha Nhược Sơ cố tình mua năm bông hoa, là bởi vì trong một lòng đọc sách, cô từng đọc được năm bông hoa hồng đại biểu cho: May mắn gặp được người, yêu bằng cả trái tim.

23 năm qua, cô đều đi trên con đường mà mẹ cô đã sắp xếp, nhìn bên ngoài thì cuộc sống thuận buồn xuôi gió, nhưng thật ra cô cũng không biết bản thân muốn cái gi, cũng không biết bản thân thích cái gì, mỗi ngày đều lề mề, áp lực đè nén, thật sự chán ghét bản thân nhưng không thể thoát ra được.

Kha Nhược Sơ cảm thấy gặp được Thịnh Như Ỷ là một điều cực kỳ may mắn, Thịnh Như Ỷ có thể làm bạn với cô, rồi an ủi cô những lúc cô mệt mỏi. Thịnh Như Ỷ như là một tia sáng trong thế giới đen tối của cô, làm cho cuộc sống của cô dần dần thay đổi....