Chương 39: Người anh em, mày biết tao yêu mày mà phải không?

Không giống như lần trước, Lục Văn lúc này có kéo valy tới.

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đều sững sờ, vội vàng đi tới, trận ồn ào vừa rồi đã biến mất tăm, Lục Văn lẳng lặng nhìn bọn họ, âm điệu cũng vô cùng trầm: “Người anh em, bạn hàng xóm, tui lại tới nữa rồi.”

Mấy ngày trước ở trong nhóm chat không lên tiếng, còn có cái trạng thái trên vòng bạn bè, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Mày xảy ra chuyện gì? Sao lại bị thương?”

Lục Văn nói: “Đánh một trận với mấy đứa trong ban nhạc.”

Cố Chuyết Ngôn nhất thời phát hỏa: “Đệt mọe mày cung cấp đồ ăn thức uống cho tụi nó, mà tụi nó dám đánh mày hả? Sau đó thì sao, mày chạy tới đây ngay à?”

Lục Văn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tao không có đặt khách sạn.”

Cố Chuyết Ngôn ôm lấy người về nhà, cũng không yên lòng để tên này ở một mình trong khách sạn. Trang Phàm Tâm hỗ trợ kéo valy, cực kỳ thấp thỏm, trong số đám bạn của cậu chỉ có Tề Nam là hơi hư hỏng một chút, mà cũng chỉ là đam mê nạp game, nào có giống như nhóm Cố Chuyết Ngôn, công khai tính hướng, đánh lộn tùm lum, ai cũng đều hùng hổ như vậy.

Thu xếp ở trong phòng cho khách, Lục Văn dựa vào đầu giường như một thằng phá gia chi tử, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm ngồi ở bên cạnh như hai vị phụ huynh nghiêm túc. “Nói một chút đi.” Cố Chuyết Ngôn mở miệng, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Văn nói: “Tao với ba tao trở mặt, buổi chiều cúp tiết bỏ nhà ra đi.”

Cố Chuyết Ngôn có chút mộng mị: “Không phải là đánh nhau với ban nhạc sao, liên quan gì đến ba mày?” Hiếm khi lại sợ hãi như vậy, “Người anh em, ba tao còn đánh không lại ba mày, tại sao mày lại muốn lấy trứng chọi đá?”

Lục Văn giống như muốn khóc: “Không phải là tại thi giữa học kỳ sao, thi không tốt, ba tao đánh tao một trận nhừ tử.” Hắn vén quần áo lên, trên người cũng có vài mảng xanh tím, “Bị đánh tao nhịn, ép tao học, tao cũng nhịn, vậy mà ổng đòi giải tán ban nhạc của tao.”

“Sau đó mày trở mặt với ổng?”

“Phí lời, ổng hoàn toàn không để tâm tới ước mơ của tao.” Lục Văn cắn răng, “Ổng nói vì ban nhạc mà tao sẽ không có khả năng thi lên đại học, ổng tưởng là giải tán ban nhạc thì tao thi đậu được sao? Làm như ngon ăn lắm.”

Trang Phàm Tâm thiếu chút nữa bật cười, sợ mình không kìm được nên xé một gói khoai lát bịt miệng lại, Cố Chuyết Ngôn nói: “Chuyện này một cây làm chẳng nên non, ban nhạc của mày nếu như vững chắc, ba mày làm sao mà dẹp được?”

Lục Văn rất oan ức: “Ổng khóa thẻ của tao, tao không có tiền, không cần ổng dẹp cũng tự tan.” Trước giờ người ta vì ăn tiền của hắn nên mới vào chung ban nhạc với hắn, hắn đều hiểu cả, mọi người cũng đều hiểu, mà ngày như thế đến thật thì vẫn rất khó chịu.

Trang Phàm Tâm vừa nãy muốn cười, nghe xong lại muốn khóc, cậu vỗ vỗ vai Lục Văn, tướng tá của Lục Văn và Cố Chuyết Ngôn không chênh nhau lắm, đầu vừa nghiêng là gối lên vai cậu.

Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy, đã hiểu được tâm trạng của Trang Phàm Tâm khi phát hiện anh và Bùi Tri ngầm liên lạc. Anh hỏi: “Vậy làm sao mà đánh nhau?”

“Tao tức giận đi tìm tụi nó, nói linh tinh vài ba câu liền động thủ.” Một chọi ba, nếu không phải trên người có vết thương sẵn thì Lục Văn không đến nỗi quá thảm như thế này, “Ba tao đi họp phụ huynh, tao liền chạy.”

Cố Chuyết Ngôn mặt ủ mày chau: “Ở trường phải làm sao, đến thứ hai không phải là ổng biết rồi sao?”

Em gái của thư ký của ba Tô Vọng là bác sĩ ngoại khoa, giúp viết giấy nghỉ phép, mười ngày, thứ hai Tô Vọng sẽ giao cho giáo viên. Liên Dịch Minh giúp đặt vé máy bay, Lục Văn nói: “Nhưng ở Dung Thành, người anh em, bạn hàng xóm, phải làm phiền hai người rồi.”

Cố Chuyết Ngôn than thở một tiếng: “Sưng mặt sưng mũi, mà mày còn chạy xa tít tắp.”

Lục Văn cười rộ lên: “Mày like cho tao, tao nghĩ là mày cũng nhớ tao, nên tao tới.”

Tổng thể coi như đã xong, Cố Chuyết Ngôn gọi điện thoại cho mấy đứa bạn ở câu lạc bộ đấu kiếm, nhờ bọn họ tìm mấy đứa trong ban nhạc, không phải để báo thù, mà là nếu ba Lục Văn có hỏi gì, thì đừng tiết lộ chuyện đánh nhau.

“Đau không?” Trang Phàm Tâm giúp Lục Văn thoa thuốc, “Ba cậu ra tay nặng như vậy sao?”

Ba Lục Văn khi còn trẻ từng học trường quân đội ở Nga, sau khi kết hôn liền vào bộ đội, Lúc mẹ Lục Văn sinh cũng không thể trở về. Mẹ Lục Văn bị khó sinh qua đời, sau đó ba hắn mới xuất ngũ làm kinh doanh, không bao giờ làm lính nữa, mấy năm nay cũng không tái giá.

Bôi thuốc xong, Lục Văn lấy ra một hộp bánh trong valy: “Đây là bánh phượng hoàng Tô Vọng nhờ tôi đưa cho hai người, tiệm lâu đời đấy, Điếu Ngư Đài đặt làm riêng, nó nói chúc hai người phượng hoàng lai nghi

(ý chỉ vạn sự cát tường).”

Cố Chuyết Ngôn nói chuyện điện thoại xong tiến vào: “Minh Tử tặng 999 tệ, Tô Vọng tặng bánh cưới, còn mày?”

“Không phải tao đích thân tới chúc mừng đây sao.” Lục Văn nắm lấy tay Trang Phàm Tâm, “Bạn hàng xóm, Chuyết Ngôn giao cho cậu tôi rất yên tâm, nếu như nó bắt nạt cậu… Tôi cũng đánh không lại, thực sự không được nữa thì cậu báo cảnh sát nhé.”

Ba người ngồi vòng tròn ăn bánh phượng hoàng, rơi vụn bánh đầy giường, trời tối Trang Phàm Tâm về nhà, Cố Chuyết Ngôn và Lục Văn song song nằm trên giường. Lục Văn giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh chung, gửi vào nhóm chat, định báo bình an.

Tô Vọng dặn: “Mày đi chơi một mình thôi, đừng làm kỳ đà của người ta đấy nhé.”

Lục Văn vươn mình ôm lấy Cố Chuyết Ngôn, hai thằng con trai một mét tám mấy tựa sát vào nhau, cơ dán vào thịt, giọng nói cũng nhẹ nhàng: “Chuyết Ngôn, tao tới tìm mày còn có một nguyên nhân khác.”

“Nói.”

truyenfull reup làm chó

“Mày và ba mày trở mặt, mày đến Dung Thành, sau đó thu hoạch được tình yêu, vậy nên tao và ba tao trở mặt tao cũng tới Dung Thành, lỡ như mà…”

Cố Chuyết Ngôn sầu muốn chết: “Đến cả thẻ phụ cũng bị khóa, mày đừng có nhớ nhung tình tình ái ái gì nữa được không?”

Lục Văn lập tức sụp đổ, buông tay ra, hắn tin rằng đây chỉ là tạm thời, hắn sớm muộn cũng sẽ làm tro tàn lại cháy.

Hai ngày cuối tuần không có mặt trời ló dạng, sắc trời xám xịt, Lục Văn sợ ba hắn đuổi tới, lo lắng đề phòng chẳng dám đi đâu. Cùng Cố Chuyết Ngôn ở trong phòng chơi game, trong bốn người bọn họ Lục Văn chơi game lợi hại nhất, bởi vì lúc người khác chơi hắn cũng chơi, lúc người khác học bài hắn vẫn chơi.

“Ngày mai tao đi học, mày thế nào đây?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.

Lục Văn nói: “Viết bài hát.”

“…” Cố Chuyết Ngôn thở dài, viết văn còn lạc đề, bày đặt viết bài hát.

Dĩ nhiên, Lục Văn chỉ nói vậy thôi, hắn viết bài hát mười câu thì có tới một nửa là “Ohhh… Ahhhh…”. Thứ hai Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đi học, hắn liền đi theo Tiết Mậu Sâm dạo khắp Dung Thành, càn quét hết tất cả những danh lam thắng cảnh, nhà hàng quán ăn ở đây.

Có Liên Dịch Minh và Tô Vọng đánh yểm trợ, một tuần này gió êm sóng lặng, trong nhà đến cả một cuộc điện thoại cũng không gọi tới. Sau khi đã sướиɠ mắt với mỹ cảnh Dung Thành, buổi tối thứ sáu, ba người ngồi xích đu ở vườn hoa hóng gió.

Tính toán đâu ra đấy hết bảy ngày, chỉ cần ba Lục Văn đến nhà Tô Vọng hoặc Liên Dịch Minh xem thử, sẽ biết hắn bỏ đi rồi, chứng tỏ ba hắn những ngày qua đều không đi tìm.

Bầu không khí có chút nặng nề, Cố Chuyết Ngôn vốn định khuyên Lục Văn về sớm đi học, lúc này cũng không tiện mở miệng. Trang Phàm Tâm chủ động hỏi trước: “Cậu còn muốn đi chơi đâu nữa, ngày mai tui đi với cậu.”

Lục Văn không hăng hái lắm: “Tôi đã đi hết Dung Thành rồi, hết chỗ muốn đi rồi.”

Cố Chuyết Ngôn đề nghị: “Vậy chúng ta chơi game?”

“Sắp qua màn hết rồi, chán òm.” Lục Văn nhìn bầu trời đêm, “Tao chưa từng gặp mẹ tao, khi còn bé ba tao ôm tao ngắm sao, ổng nói ngôi sao sáng nhất chính là mẹ tao.”

Hắn cúi đầu: “Thôi tao không nhìn nữa, mẹ tao biết tao bày đủ trò, chắc cũng tức giận không sáng nổi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chúng ta đừng nghĩ đến mấy chuyện này nữa, ngày mai đi ra ngoài giải sầu, hai đứa tao đi cùng mày. Đi dạo hết Dung Thành… Còn có Hạ Môn? Có cái đảo gì đó?”

“Đảo Cổ Lãng!” Trang Phàm Tâm nói, “Tui đặt vé tàu hỏa và vé phà, sáng mai chúng ta đi luôn.”

Lục Văn cảm kích nhìn bọn họ, rất thức thời, mượn cớ thu dọn đồ đạc đi vào nhà. Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm dựa vào nhau ngắm sao, điện thoại vang lên, Bùi Tri gửi tin nhắn hỏi Trang Phàm Tâm ngày mai mấy giờ gặp mặt, bà ngoại y từ Thượng Hải trở về mang theo rất nhiều quà.

Trang Phàm Tâm quên mất chuyện này, nói cho Bùi Tri biết ngày mai đi Hạ Môn chơi, bạn của Cố Chuyết Ngôn đến. Bùi Tri đáp lại một emo “Chảy mồ hôi”: “Hai đứa em đang tình nồng ý mật, thằng bạn kia sao lại đi cùng bọn em?”

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm nhìn nhau, cũng đúng thật, Trang Phàm Tâm trả lời: “Hay là anh cũng đi luôn đi?”

Sợ Bùi Tri không tình nguyện, Trang Phàm Tâm thêm mắm dặm muối miêu tả hoàn cảnh của Lục Văn, Cố Chuyết Ngôn ở bên cạnh đang kích động, lúc này mới năn nỉ được Bùi Tri gật đầu đồng ý.

Hôm sau trời còn chưa sáng, tài xế đưa bọn họ đến ga tàu lửa Dung Thành, sau khi mọi người đông đủ, Trang Phàm Tâm giới thiệu Bùi Tri và Lục Văn để làm quen. Bùi Tri còn buồn ngủ, thò tay từ trong túi ra, giọng nói vẫn còn dính theo chút ngái ngủ.

“Xin chào, Bùi Tri.”

“Xin chào, tôi là Lục Văn.”

Lục Văn vươn tay nắm lại, tay hắn gảy đàn ghita nên vết chai rất dày, nắm rất nhẹ, vừa nhấc mắt thấy Bùi Tri khẽ cười, hàng lông mi lay động dưới ánh nắng nhàn nhạt. Hắn hơi bứt rứt, vết xanh tím trên mặt còn chưa tan hết, rất khó chịu khi tình cờ gặp một người vô cùng xinh đẹp như vậy.

Đoàn tàu khởi động, phong cảnh lướt qua rất đẹp, xuống tàu lửa liền lên phà, trên phà không kiếm được chỗ ngồi, bốn người vịn lan can nhìn biển hóng gió.

Đảo Cổ Lãng rất nhỏ, mà có hơn 300 con đường, còn rối hơn cả cả chùm ngõ hẻm ở phương bắc. Trang Phàm Tâm và Bùi Tri hai năm trước từng tới, đi vẽ vật thực, hai người phơi đỏ bừng bừng, sau khi trở về tróc đi một lớp da. Cố Chuyết Ngôn và Lục Văn là lần đầu tiên tới, nhìn thấy gánh hàng rong bán dâu, mỗi người mua một hộp, còn quay phim lại, phát sóng trực tiếp toàn bộ hành trình đảo Cổ Lãng cho Tô Vọng và Liên Dịch Minh.

Đảo có rất nhiều đường dốc, Trang Phàm Tâm leo đau chân ngồi xổm ở chân tường, một con mèo đen trắng tới nằm ở dưới chân, cậu sờ nó, nó meo meo kêu loạn cả lên, liền kéo thêm hai con chó thả rông.

Ở đây phơi nắng xong liền trốn dưới tàng cây, mệt mỏi liền nghỉ ngơi, bài tập kỳ thi và tất cả những khó khăn đều quên sạch sành sanh, kiến trúc và biển, đâu đâu cũng có hoa, có mấy cặp vợ chồng trẻ tuổi đến chụp ảnh cưới, ở đâu cũng là cảnh đẹp.

Từ hoa viên Thục Trang đi ra đã là sau giờ trưa, ven đường có mấy quán bar khá náo nhiệt, bọn họ tìm một lô ghế gọi đồ ăn và uống bia, trên sân khấu còn trống, ai muốn đi lên biểu diễn cũng được. Lục Văn rục rà rục rịch, đi lên gào một bài “Ban ngày không hiểu đêm đen”.

Lên nốt cao, phá âm, giống như bị người ta ngắt “bi”.

Trang Phàm Tâm nhớ tới lúc thi đấu ở Los Angeles gọi video với Cố Chuyết Ngôn, đối phương xách đàn ghi ta lên sân khấu biển diễn cho cậu xem, giờ nghĩ lại đúng là lãng mạn vãi. Ở dưới bàn cậu đυ.ng chân Cố Chuyết Ngôn: “Nè người yêu, em muốn nhìn anh hát.”

Cố Chuyết Ngôn dập lại: “Anh không thích hát.”

Trang Phàm Tâm không có làm người khác khó chịu, dù sao cậu cũng không thích, cúi đầu ăn bít tết, bỗng nhiên bên cạnh trống không, Cố Chuyết Ngôn lau miệng đứng lên: “Vậy anh làm chuyện khác cho em.”

Lục Văn trở về, Cố Chuyết Ngôn hai tay không đến trước sân khấu, một tay chuyển cây micro đến bên cạnh đàn piano trong góc, ngồi xuống. Trang Phàm Tâm nắm dao nĩa ngây người, giật mình nói: “Cố Chuyết Ngôn biết đàn piano sao?!”

Lục Văn nói: “Biết có một bài à, năm lớp 10 ở trường tổ chức buổi biểu diễn, ráng luyện thôi.”

Tiếng đàn piano vang lên, Cố Chuyết Ngôn ngồi thẳng lưng, khẽ gật đầu, mười ngón tay thuần thục đặt trên phím đàn. Anh chỉ biết đàn đúng một bài, lúc đó luyện xong muốn bỏ học luôn, là “Mùa hè của Kikujiro” của Hisaishi Joe.

Không cẩn thận đàn sai một nốt, Cố Chuyết Ngôn xấu hổ cười cười, nghiêng đầu nói vào micro trốn tránh trách nhiệm: “Chiếc piano này không dễ đánh lắm.”

Trang Phàm Tâm nhìn không chớp mắt, nhìn đến ngơ ngẩn, giai điệu, nụ cười của Cố Chuyết Ngôn, dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng của Cố Chuyết Ngôn khi oán giận lên chiếc piano, Cố Chuyết Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía cậu… Giống như có một vòng xoáy ở trên người, tất cả đều giật mình đến nỗi không chân thực.

Trên cây đàn piano đặt một lọ hoa cúc non, ca khúc nhẹ nhàng này vừa đàn xong, Cố Chuyết Ngôn tiện tay rút ra một cành đi xuống sân khấu, tất cả mọi người nhìn anh, anh đi về lô ghế, tặng hoa cho Trang Phàm Tâm.

Có người ồn ào, có người vỗ tay, bọn họ làm một đôi tình nhân đồng tính đã công khai rồi.

Trang Phàm Tâm nhận lấy đóa hoa kia, đầu óc nóng rực, tim phổi cũng nóng, cậu nhát gan da mặt mỏng, mà không có gì có thể địch nổi rung động lúc này. Không chờ Cố Chuyết Ngôn ngồi xuống, cậu đứng lên, ôm hai má Cố Chuyết Ngôn hôn lên.

Quán bar lập tức sôi nổi, Bùi Tri giơ máy chụp hình chụp điên cuồng, cây xúc xích của Lục Văn rơi xuống đĩa: “Vãi… Gay tụi mày đúng là bén thiệt…”

Bùi Tri nghe thấy, nhỏ giọng nói: “Không phải gay nào cũng như vậy…” Dù sao phòng giải khát cũng không có ai mà.

Náo nhiệt qua đi, Trang Phàm Tâm rốt cuộc cũng ngượng muốn độn thổ, bít tết cũng không ăn, bia cũng không uống, ven đường mua mũ cói và kính râm, che mặt, lấy bài tập tiếng Anh ra xem.

Cố Chuyết Ngôn vén vành mũ lên, ghé vào lỗ tai cậu: “Cục cưng, anh có lời muốn nói với em.”

Cả người Trang Phàm Tâm căng thẳng, lỗ chân lông cũng co rúm, cục cưng, ba mẹ cậu còn chưa từng gọi cậu như vậy. Khi nước mắt kích động muốn ướt nhẹp cả kính râm, Cố Chuyết Ngôn nói: “Câu số 3 phải chọn C.”

… Lỗ chân lông liền nở ra, cuộc đời này đúng là xoay như chong chóng.

Rời khỏi quán bar nhỏ, đi chầm chậm đến nơi thu hút nhiều du khách nhất, rất nhiều cửa hàng nổi tiếng trên mạng đều tập hợp ở chỗ này. Cố Chuyết Ngôn và Lục Văn đi mua bánh dứa, mua xong không nhìn thấy Trang Phàm Tâm và Bùi Tri đâu, đi vào cửa hàng bên cạnh tìm, Lục Văn bị album second-hand trong tiệm hấp dẫn.

Hắn cầm lấy vài album, đi tới quầy thu tiền, trên bàn đặt một rổ “áo mưa”.

Đi ra ngoài chơi, không chú ý an toàn là không được.

Cố Chuyết Ngôn đang lo lắng ở bên ngoài, đang định gọi cho Trang Phàm Tâm, lúc này Lục Văn đi tới ôm vai anh, nhét một cái vào balo anh. “Làm gì vậy?” Anh ấn số.

Lục Văn nói: “Người anh em, mày biết tao yêu mày mà phải không?”

“Thằng lìn..” Cố Chuyết Ngôn tránh ra, “Tao không gọi Trang Phàm Tâm nữa, tao gọi cho ba mày.”

Lục Văn cười nham hiểm, hát hò chạy đi mua kem ốc quế.

Ở đảo Cổ Lãng đi dạo tròn một ngày, hoàng hôn mang màn đêm đến, tới một biệt thự mái đỏ, bốn người đi vào, đặt hai phòng trống còn lại duy nhất.

Phòng tiêu chuẩn phổ thông, được cái khá sạch sẽ, mở cửa sổ có thể nhìn ra biển rộng xa xa. Trang Phàm Tâm mệt mỏi ngồi phịch bên cửa sổ, ngậm miếng rong biển, còn giới thiệu cho anh nghe về mùi vị của nó giống như đang quay quảng cáo.

Cố Chuyết Ngôn bật cười, lấy máy chụp hình ra sạc pin, mở balo ra nhìn thấy có một món đồ.

Okamoto 0.01

Còn viết chình ình ——

Bắn ra mãnh liệt, yêu đến mê hoặc