Chương 36: Làm gì vậy

Ô cửa sổ hiện ra ánh trăng, trắng vàng dịu dàng, Cố Chuyết Ngôn nắm vai ôm eo Trang Phàm Tâm, ôm rất chặt, tiếng thở dốc bên tai khó bình tĩnh, làm anh không nỡ lòng buông tay ra.

Một lúc sau, anh phá tan bầu không khí yên tĩnh: “Đồng ý rồi sao?”

Mặt Trang Phàm Tâm đỏ ửng, đôi môi run rẩy không lên tiếng. Cố Chuyết Ngôn xem im lặng bất động thành ngoan ngoãn, tay ôm eo hướng lên trên mò đến khuôn mặt nóng hổi, xoa xoa bóp bóp, cọ lên thái dương, nhéo vành tai, vô liêm sỉ đùa bỡn người ta.

Ngoài miệng còn muốn chọc ghẹo, anh nói: “Sao lại ngốc vậy chứ, thẳng hay cong cũng không biết, thích hay không cũng không hiểu, ngoại trừ mồm mép thì em còn hiểu cái gì?”

“Mẹ nó anh…” Trang Phàm Tâm không phục, “Em còn quê mùa nữa, anh thích em chỗ nào chứ!”

Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên nói: “Vừa nãy là nụ hôn đầu của anh.”

Anh là người mới, nhưng lại thành thạo, trêu người ta đến đỏ mặt tía tai mà chỉ cần một câu nói đã dỗ dành xong xuôi. Ba chữ “nụ hôn đầu” giống như thuốc tê, Trang Phàm Tâm từ sống lưng trở lên trên đều tê dại, cuồn cuộn đến xoang mũi mới bỏ qua. Cậu ba phần ngượng nghịu, hai phần quẫn bách, giống như lúc tự giới thiệu mình khi đi xem mắt, đáp lại một câu “Em cũng vậy”.

Cố Chuyết Ngôn bật cười: “Chẳng lẽ không phải sao, em còn trong trắng hơn cả giấy nháp của anh.”

Học sinh ban tự nhiên đều như vậy, bạch ngọc, trân châu, đậu hũ, vậy mà lại chọn giấy nháp ra so sánh, Trang Phàm Tâm không để ý tới phép so sánh này, dò hỏi: “Miệng anh, rốt cuộc là có bị phỏng không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Hôn dữ dằn như vậy, em nghĩ sao?”

Anh ôm càng chặt hơn, bờ vai cánh tay xương sườn, thon gầy đến cộm người, Trang Phàm Tâm hoàn toàn ép sát trong l*иg ngực anh, mặc dù không có thịt kề thịt, nhưng hai cơ thể cách lớp vải đồng phục cũng đủ nóng rồi.

Không ai tiếp tục nói nữa, yên lặng mà ôm thôi, Cố Chuyết Ngôn chỉ lo buông lỏng tay hạ thấp người một chút ngay lập tức sẽ kết thúc khung cảnh như mơ như ảo này. Anh nhớ thương lâu như vậy, chờ đợi lâu như vậy, suýt nữa gà bay trứng vỡ biến thành trò cười, khó khăn lắm mới tới được bước “ván đã đóng thuyền”.

Ầm, cửa phòng học bị đẩy ra.

Trang Phàm Tâm sợ mất mật, cũng không biết làm sao nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, Cố Chuyết Ngôn cũng giật mình, không kịp quay người, ôm Trang Phàm Tâm lùi về sau đυ.ng ngã ghế, một chùm sáng chiếu tới, là giám thị Phùng cầm đèn pin đứng ở cửa phòng học.

Cảnh tượng này giống như đánh vào ổ mại da^ʍ, hai người dính lấy nhau bị tóm ngay tại hiện trường, Cố Chuyết Ngôn chặn Trang Phàm Tâm ở phía sau, bình tĩnh nói: “Chào thầy Phùng ạ.”

“Chào gì mà chào?” Giám thị Phùng mở đèn, “Đã mấy giờ rồi? Tối om rồi không về nhà, hai đứa trốn ở trong phòng học làm gì đây hả?”

Cố Chuyết Ngôn giải thích mới vừa làm xong bài tập, đang chuẩn bị đi, Trang Phàm Tâm núp ở phía sau gật đầu như giã tỏi. Thầy Phùng nhìn bọn họ chằm chằm: “Trước khi đi còn ôm ấp nữa hả? Hả?!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Là tại em, em không biết trong nội quy nhà trường có cấm bạn học ôm ấp.”

Cung cung kính kính nghẹn chết người, thầy Phùng chủ nhiệm mặt đen sì: “Nội quy nhà trường không cấm, nhưng cấm hành vi thân mật quá độ! Hai đứa em con trai con đứa ôm ôm ấp ấp đẹp lắm hay sao hả?!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tuần sau là thi rồi, Trang Phàm Tâm mất nhiều bài lo lắng thi không tốt, cho nên em an ủi cậu ấy một chút.” Trở tay chọt một cái, Trang Phàm Tâm phản ứng rất nhanh, “Vâng ạ, xưa nay em chưa từng ra khỏi top 80

sợ của khối, em sợ lắm…”

Thầy Phùng chỉ tiếc mài sắt không nên kim: “Tố chất tâm lý quá kém! Ôm là có thể thi tốt được sao? Em ấy ôm em thì em sẽ không sợ nữa à?!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em cũng không biết an ủi con trai thế nào, nên ôm thôi, bài hát không phải đã viết như vậy sao,

người anh em ôm một cái nào, hãy nói ra lời tự đáy lòng…

“Em còn hát nữa!” Thầy Phùng không chịu được, phất tay đuổi người: “Mau về nhà! Sau này mà còn đợi ở trường nữa là tôi gọi phụ huynh đón về đấy!”

Hai người đeo cặp sách trên lưng cấp tốc lui lại, một hơi chạy ra khỏi tòa nhà ban tự nhiên, đến hành lang, dưới ánh đèn Cố Chuyết Ngôn nhìn Trang Phàm Tâm, gương mặt kia đỏ ửng chưa tan, má đỏ hây hây, đôi môi bị anh gặm sưng lên, hô hấp hổn hển không ngừng.

Trang Phàm Tâm bị nhìn đến xấu hổ, càng ngượng hơn, nhưng mặt mày lại xen lẫn chút vui sướиɠ: “Làm em sợ muốn chết!” Giọng điệu cũng có chút kích động, “Nhìn thấy thầy Phùng, em làm gay chưa tới năm phút đồng hồ đã muốn come out luôn rồi!”

Cố Chuyết Ngôn phì cười: “Em đang châm chọc anh đấy hả?”

“Không có không có.” Hai tay siết chặt quai đeo cặp, nhìn Trang Phàm Tâm như học sinh tiểu học, “Anh không hổ là một gay có kinh nghiệm, lâm nguy không loạn, khiến em vô cùng có cảm giác an toàn.”

Cố Chuyết Ngôn lần đầu được khen như thế, cảm thấy hơi lạ, vươn tay muốn ôm vai Trang Phàm Tâm, Trang Phàm Tâm linh hoạt né tránh, cảnh giác nói: “Còn em hình như là một gay hơi bảo thủ và cẩn thận.” Giống như phòng trộm phòng cướp vậy, nói xong chạy về hướng nhà xe.

Vất vả lắm mới gay, chọc người ta thẳng lại thì không tốt, Cố Chuyết Ngôn đành phải đi ra lề đường chờ, cười đến nỗi hít phải một bụng gió đêm. Một tuần lễ không đi cùng nhau, Cố Chuyết Ngôn chở Trang Phàm Tâm về nhà, gần về đến nhà thì rẽ sang hướng khác, đạp tới công viên nhỏ gần đó.

Công viên này xây dựng nhiều năm rồi, mười cái đèn có tám cái không sáng, phóng tầm mắt nhìn cảnh tối thui tối mù. Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm ngồi ở trong đình, chỉ có thể thấy mơ mơ hồ hồ đường nét của đối phương, dựa cả vào lời nói, hô hấp và nhịp tim đập loạn cùng nhau.

Mặt Trang Phàm Tâm còn nóng: “Làm gì vậy.”

sstruyen reup làm chó

Vừa mở miệng đã như một cô gái nhỏ, xấu hổ, còn có chút hờn dỗi biết rõ còn hỏi, Cố Chuyết Ngôn cũng chỉ là một thằng nhóc, mò đến bàn tay Trang Phàm Tâm nắm chặt, nuốt nước miếng, nói: “Muốn ở với em thêm chút nữa.”

Hai người cứ ngồi như vậy, cơm thố cháy buổi trưa không ăn được bao nhiêu, bụng réo ùng ục, trong nhà gọi tới vài cuộc điện thoại, điện thoại chợt sáng chợt tắt, bọn họ đều không để ý, vừa nhạt nhẽo vừa ngọt ngào ngồi đó.

Tay Trang Phàm Tâm được Cố Chuyết Ngôn ấp trong lòng bàn tay anh, nắm đến chảy mồ hôi, cậu nhúc nhích đầu ngón tay, giống như vô ý vuốt nhẹ vân tay Cố Chuyết Ngôn. Cậu không kìm lòng được mở miệng: “Mấy ngày qua em đều nghĩ, rốt cuộc em nên làm như thế nào, anh càng không để ý tới em em càng hoảng loạn, càng hoảng loạn em càng không nghĩ ra được.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Lại bắt đầu giả ngu.” Anh vô tình vạch trần, “Em hiểu rõ cảm giác em đối với anh, nhưng em nhát gan, cho nên lúc nào cũng xoắn xuýt cũng hoảng loạn, anh không để ý đến em, thì em không chịu được, còn muốn cùng anh làm bạn bè như trước. Cứ vậy mà phiền phiền nhiễu nhiễu, do do dự dự, tỏ vẻ đáng thương, nhút nhát như đàn bà con gái.”

Một đống từ vựng đâm thẳng vào tim đen Trang

Phàm Tâm giống như không còn đất dung thân, nghiêng người dụi vào l*иg ngực Cố Chuyết Ngôn, Cố Chuyết Ngôn ôm lấy cậu, vuốt ve lưng cậu. Cậu biết tính tình của mình, nếu như hôm nay Cố Chuyết Ngôn không ép cậu, không chừng cậu sẽ thật sự xoắn xuýt đến khi Đài Loan trở về.

Dụi một lát, Trang Phàm Tâm liền ngẩng đầu lên: “Một khi đã đồng ý thì quan hệ sẽ thay đổi, em sợ lúc đó không thích ứng được, vậy thì lúng túng lắm.” Bỗng nhiên thẹn thùng, “Không ngờ lại thích ứng tốt, nắm tay hôn môi… cũng đều rất tốt.”

Hơi thở dần dần đến gần, Trang Phàm Tâm nhắm mắt lại, không đợi hai phiến môi mỏng ấn xuống, điện thoại Cố Chuyết Ngôn từ trong túi quần rơi ra. Hai người đồng thời xoay người lại nhặt, màn hình sang lên, nhảy ra một tin nhắn mới gửi.

Màn hình hiển thị người gửi: Bùi Tri.

Trang Phàm Tâm sững sờ: “Anh cũng có bạn tên Bùi Tri?”

Mí mắt Cố Chuyết Ngôn giật giật: “… Bạn em cũng là bạn anh.”

Tình huống gì đây, Trang Phàm Tâm tin Bùi Tri cũng tin Cố Chuyết Ngôn, nhưng mà lại giấu cậu lén lút liên lạc, mẹ ơi kỳ quái lắm đó! Cậu làm bộ không thèm để ý, thật ra khóe mắt đều chúi sang nhìn, khó chịu muốn biết tin nhắn nói cái gì. Cố Chuyết Ngôn nhặt điện thoại lên, dừng một chút, sau đó ấn tắt cất trở lại túi quần.

Đáng lẽ nhịn, Trang Phàm Tâm lần này không nhịn được: “Tại sao anh không xem?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không có gì quan trọng…”

“Vậy anh chột dạ cái gì?” Trang Phàm Tâm đã chuẩn bị xong tâm lý hẹn hò hai tiếng liền chia tay, “Bùi Tri cũng là gay, cũng rất đẹp, có phải là anh đứng núi này trông núi nọ không hả?!”

Cố Chuyết Ngôn kinh ngạc nói: “Bùi Tri cũng là gay?”

Tối, nhìn không rõ, Trang Phàm Tâm không chắc Cố Chuyết Ngôn có phải đang giả ngu hay không, nói: “Người ta có đối tượng rồi, học Harvard ở Mỹ lận đó.” Sao mà cậu biết chứ, chém gió thôi, “Anh cũng đừng ỷ mình cao phú soái là đắc ý, em mới vừa cong, vèo một cái em đã thẳng trở lại rồi.”

Vốn là có chút khí thế, chữ “vèo” kia xuất hiện ngay lập tức mất ráo, Cố Chuyết Ngôn nhịn cười cân nhắc thiệt hơn, lấy điện thoại ra đưa lên: “Anh không có đứng núi này trông núi nọ, cũng không đắc ý, mà em muốn giận thì giận, đừng thẳng, nhé?”

Ếch Kì Diệu không có truyenhdt.com

Trang Phàm Tâm đoạt lấy, liên tục lầm bầm, ai cho anh quản em, trước tiên phải kiểm điểm lại mình đi đã, mở ra lịch sử tin nhắn chợt nghẹn lời. Chỉ có vài tin, câu đầu tiên là gửi vào đêm thứ hai tuần trước, đêm cậu đến nhà Bùi Tri.

“Anh là Bùi Tri, Phàm Tâm nói với anh về chuyện của hai đứa.” Đây là mở đầu.

“Cậu ấy nhờ anh từ chối em?” Cố Chuyết Ngôn lúc đó đáp.

“Cậu chỉ có khổ nhục kế thôi sao?” Bùi Tri trực tiếp hỏi.

“Anh có đề xuất gì không?” Cố Chuyết Ngôn cực kỳ lễ phép.

“Bơ nó mấy ngày cho nó suy nghĩ thật kỹ.” Bùi Tri chỉ đạo.

“Em hiểu rồi.” Cố Chuyết Ngôn cuối cùng viết, “Cả ngày nay cậu ấy chưa ăn gì, nhờ anh chăm sóc.”

Trang Phàm Tâm cầm điện thoại hoảng hốt, đêm đó cậu kể cho Bùi Tri những câu Cố Chuyết Ngôn nói ở góc sân nhỏ, bây giờ phối hợp với những tin nhắn này, bị nghẹn: “Lúc đó anh trốn tránh em, là khổ nhục kế?”

Cố Chuyết Ngôn hít hít cái mũi, chấp nhận. Trang Phàm Tâm kích động đứng lên, bơ cậu mấy ngày, cho nên cả một tuần nay giả bộ không để ý đến cậu, tất cả đều nằm trong kế hoạch hết sao? Khiến cậu chủ động cắn câu, rồi đổi thái độ quát mắng dạy bảo, làm cho đến khi cậu đồng ý?

Vừa đấm vừa xoa, dục cầm cố túng.

Trong ngoài liên thủ, song gay hợp công.

Điện thoại đã tắt, Trang Phàm Tâm đứng ở trong màn đêm ngẩn ra, không biết là thủ đoạn của Cố Chuyết Ngôn quá tài tình, hay là bản thân mình quá khờ khạo. Trong lòng Cố Chuyết Ngôn không chắc chắn, duỗi cánh tay tới, kéo Trang Phàm Tâm đến trước mặt mình, thăm dò: “Giận rồi sao?”

Trang Phàm Tâm nói: “Em chưa từng hoài nghi lời nói và hành động của anh, mẹ kiếp.”

Cố Chuyết Ngôn ngẩng đầu lên: “Anh nói anh tránh em, sao mà tránh thật chứ? Anh tránh em một tuần, chẳng lẽ có thể tránh em một tháng sao? Nói thẳng là thế này, em không từ chối anh rõ ràng, vậy anh dù có dùng hết ba mươi sáu kế cũng phải khiến em đồng ý.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Nếu như em từ chối thì sao?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Vậy anh dùng bảy mươi hai kế.”

Khóe miệng Trang Phàm Tâm hơi nhếch, nhịn không được nở nụ cười, những ngày qua cậu lo lắng sợ hãi, cho là Cố Chuyết Ngôn cứ như vậy ân đoạn nghĩa tuyệt với cậu, ai mà ngờ Cố Chuyết Ngôn vì cậu mà nghĩ ra quá trời chiêu, hoàn toàn không thay lòng. Trong ấn tượng của cậu, Bạch Cốt Tinh cũng không nhọc lòng với Đường Tăng như thế.

Tin nhắn Bùi Tri vừa gửi không có gì nhiều, chỉ là kiến nghị hành động. Cố Chuyết Ngôn cầm lại điện thoại, dưới ánh mắt Trang Phàm Tâm mà trả lời: “Hành động đã thành công viên mãn.” Gửi xong nhớ tới cái gì đó, “Đối tượng của anh ấy thực sự học ở Harvard sao?”

Trang Phàm Tâm cười khà khà, nói: “Không biết, em bịa đó.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh phải thi vào Harvard mới được, không thể để em mất mặt trước bạn bè.”

Trang Phàm Tâm kinh ngạc, thi Harvard từ trong miệng Cố Chuyết Ngôn nói ra đơn giản như nướng thịt dê vậy, chứ nói chi là mất mặt, Cố Chuyết Ngôn gia tài bạc triệu, học tập cũng tốt, tướng mạo anh tuấn, ngoại trừ thích suy diễn thì quả thật không có gì để soi mói, mà suy diễn là vì hiểu lầm cậu gây ra.

Nói về du học nước Mỹ, Trang Phàm Tâm nhân dịp thẳng thắn luôn: “Em do dự không quyết định còn có một nguyên nhân khác, chính là em sẽ đi du học nước ngoài.” Muốn giấu trước, sợ Cố Chuyết Ngôn đổi ý, nhưng người ta còn muốn thi Harvard…

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy thì vừa khéo, cùng nhau đi. Dù không học cùng trường, tách ra mấy năm cũng không chết được.”

Người đều có tật xấu được voi đòi tiên, đối phương bằng lòng cùng đi du học, Trang Phàm Tâm liền tiến một bước tính toán càng nhiều hơn: “Một năm sau anh phải về nhà, Bond phải làm sao đây.” Còn giấu giấu diếm diếm bày đặt mượn chó.

Cố Chuyết Ngôn hiểu ý: “Anh dẫn nó đi.”

Trang Phàm Tâm há hốc mồm: “Nhật báo Nhân dân có nói, yêu xa đều không có kết quả tốt.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh không nghe Nhật báo Nhân dân nói vô nghĩa.” Bàn tay đè lên thân thể Trang Phàm Tâm, xoay chuyển câu chuyện, “Anh chỉ nghe em, nếu em không nỡ để anh về, anh sẽ đợi đến khi thi đại học mới đi.”

Viền mắt Trang Phàm Tâm toả nhiệt, không lên tiếng, bàn tay còn đang vòng qua cổ Cố Chuyết Ngôn, bắt chước các đôi tình nhân khác, lấy bàn tay bọc quanh gáy Cố Chuyết Ngôn, đầu ngón tay xen vào mái tóc ngắn gọn gàng của Cố Chuyết Ngôn.

Công viên cũ không có bảo vệ, cũng không khóa cửa, bọn họ ở đó đến mười giờ mới về nhà, trong hẻm sáng hơn bình thường, Trang Hiển Dương tay cầm đèn pin chờ con trai, Tiết Mậu Sâm cầm đèn pin chờ cháu ngoại.

“Sao hai đứa không nhận điện thoại?!”

Trang Phàm Tâm ấp úng bịa không ra lý do, nói lảng sang chuyện khác: “Ba, con muốn đổi điện thoại!”

Trang Hiển Dương soi đèn pin về cửa nhà: “Ba kiến nghị con nên thay một người ba khác!” Hoạ sĩ giận đến nỗi khí chất đều không còn, quay người về nhà, cũng không truy hỏi nguyên nhân về muộn.

Tiết Mậu Sâm còn chờ ở cuối hẻm, Cố Chuyết Ngôn nói: “Mình vào đi ông.”

Trang Phàm Tâm vào cửa, đóng cửa, khóa cửa, lại dựa vào cửa sắt không nhúc nhích. Khi còn bé ba mẹ nói cho cậu biết, cậu tên Phàm Tâm, phải nỗ lực mới có thể bất phàm, đối xử tốt với người khác mới có thể mở lòng, cho nên cậu đối với ai cũng đều rất tốt. Lần đầu tiên gặp phải Cố Chuyết Ngôn, cậu bị tông, bò lên chúc Cố Chuyết Ngôn năm mới vui vẻ, cho Cố Chuyết Ngôn một bịch kẹo, gặp lại, cậu chủ động ở mọi phương diện, muốn làm bạn của Cố Chuyết Ngôn ở Dung Thành.

Sau đó Cố Chuyết Ngôn cũng đối tốt với cậu, cái tốt đó không giống với người khác, có chút trêu chọc, ám muội, từ từ khiến cậu luôn nghĩ tới đối phương. Cậu không nhịn được mà nhớ nhung, lúc thi đấu nhờ vả Tề Nam chăm sóc Cố Chuyết Ngôn, còn phải gọi Tề Nam là “anh”, rõ ràng cậu lớn hơn Tề Nam một tháng.

Cậu hiểu lầm Cố Chuyết Ngôn thích Tần Vi hay là Vương Sở Nhiên, thật ra trong đáy lòng rất bài xích, Cố Chuyết Ngôn nói muốn tỏ tình, cậu cũng cảm thấy khó chịu. Hôm tỏ tình cậu khϊếp sợ như vậy, nhưng mà cũng không ai biết, cậu lén lút vui mừng hóa ra Cố Chuyết Ngôn không thích các cô ấy.

Cậu và Cố Chuyết Ngôn vẫn luôn hiểu lầm, không ngờ cho dù là hiểu lầm, Cố Chuyết Ngôn vẫn thích cậu, cậu cũng thích đối phương.

Cửa sau lưng lạnh lẽ, nhưng Trang Phàm Tâm cảm thấy nóng bỏng.

Tiếng bước chân khẽ khàng, Cố Chuyết Ngôn cất bước đến phía sau cửa, cách cửa sắt, qua khe hở: “Trang Phàm Tâm, hẹn hò với anh rồi đấy nhé?” Bên trong không có tiếng, anh càng quá phận hơn, “Ngày mai nhớ tới tìm bạn trai em, là anh, làm bài tập nhé.”

Hai chữ “bạn trai” cắn răng còn mạnh hơn Bond gặm xương.