Chương 23: Cố Chuyết Ngôn hoài nghi lỗ tai của mình

Cố Chuyết Ngôn mang theo một hộp pizza từ trong nhà đi ra, chầm chậm đi đến trước cửa nhà họ Trang, giơ tay bật ngọn đèn nhỏ trên cửa. Anh đứng ở đó đợi một lát, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn điện thoại, trên màn hình vẫn dừng ở tin trả lời của Trang Phàm Tâm.

Sao lại xui xẻo? Vô duyên vô cớ tại sao lại xui xẻo?

Đến cả biểu cảm cũng đã vận dụng, có thể thấy được tiếng Trung bác đại tinh thâm cũng không đủ để biểu đạt nỗi đáng thương của Trang Phàm Tâm.

Cố Chuyết Ngôn đi ra ngã ba đầu hẻm, đi ra ngoài mấy mét lại đi vòng vào, liên tục nhiều lần không hề yên tĩnh. Vừa quay người lại, trông thấy một chiếc xe taxi lái vào, một thân ảnh gầy gò bước xuống.

Trang Phàm Tâm vừa xuống xe liền nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn, cậu đi về phía trước, đầu gối vẫn đau rát, nhưng nhẫn nại bước đi như bình thường. Khi cách nhau một hai mét, Cố Chuyết Ngôn lên tiếng hỏi: “Hôm nay không đạp xe sao?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Để ở trường rồi.”

Cậu bước vào phạm vi ánh đèn soi sáng, hơi cúi đầu, che che giấu giấu, nhưng mà Cố Chuyết Ngôn cũng không mù, dường như lập tức phát hiện vết thương trên mặt cậu, hỏi: “Tại sao mặt lại trầy?”

Lúc trả lời tin nhắn vẫn còn đang tủi thân, cho nên mới tố khổ, dọc đường đi đã bình tĩnh hơn chút, lúc này cảm giác nói ra “bị người ta đánh” thì mất mặt quá. Trang Phàm Tâm ngại tiết lộ sự tình, nói xạo: “Lúc xuống cầu thang thì bước hụt.”

Cố Chuyết Ngôn xác nhận: “Thật à?”

“Thật.” Trang Phàm Tâm dùng nụ cười ngụy trang, vừa nhếch miệng đã tác động đến vết thương, đau đến nỗi nhìn như muốn khóc, “Xui xẻo ghê… Đúng rồi, bài tập hôm nay nè.”

Cậu nhấc cánh tay cởi quai đeo cặp sách: “A!” Vai cũng đau, nhất thời kêu một tiếng. Cố Chuyết Ngôn giật mình, nhận cặp sách, đúng là lừa gạt kém quá, hỏi: “Đã bị thương những đâu? Nói một lần cho rõ ràng.”

Trang Phàm Tâm tự dưng có hơi sợ: “Đầu gối cũng đau.”

Cố Chuyết Ngôn liếc mắt nhìn căn biệt thự nhỏ nhà họ Trang, tối đèn, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu đều chưa về, anh nắm chặt một bên cánh tay của Trang Phàm Tâm dìu người về nhà. Trang Phàm Tâm đi khập khễnh, lên cầu thang còn được Cố Chuyết Ngôn kẹp eo xách lên, trở về phòng vừa mở đèn, không chỉ có vết thương mà còn bụi bặm đầy người, trông cũng khá là chật vật.

Trang Phàm Tâm vào phòng tắm, hành động bất tiện cộng thêm vết thương không thể dính nước, bởi vậy tắm rất lâu. Cố Chuyết Ngôn ở trong phòng ngủ chờ, từ trong danh sách bạn bè tìm ảnh đại diện của Tề Nam, gửi tin nhắn: “Trang Phàm Tâm tại sao lại bị thương?”

Bạn cùng bàn không phải chỉ là cái danh hão, sau khi Tề Nam nhận được tin nhắn lập tức suy nghĩ, Trang Phàm Tâm da mặt mỏng như vậy, để người ta biết là bị đánh thì chắc mất mặt lắm. Vì thế hắn có cảm giác trong lòng mà trả lời: “Không cẩn thận ngã.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chăm chú điện thoại, thực sự chỉ là ngã? Anh hỏi thêm một câu: “Ngã thế nào?”

Tề Nam: “Tiết thể dục chơi bóng ngã.”

Được, không cần hỏi, đáp án không nhất trí nhất định có vấn đề. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Cố Chuyết Ngôn cất điện thoại, đỡ Trang Phàm Tâm mềm oặt như miếng xốp lên giường, Trang Phàm Tâm mặc áo thun trắng và quần cộc, đầu gối bên trái bầm tím, còn đang chảy máu, rìa ngoài cánh tay trái có vết thương trầy da, đều ở một bên.

truyenfull reup là chó

Cố Chuyết Ngôn đánh giá: “Sao chỉ có nửa người bị thương.”

Trang Phàm Tâm hoảng hốt, cố gắng im lặng ứng đối, lúc chất cồn nhỏ vào vết thương thì không nhịn được kêu lên. Cố Chuyết Ngôn ra tay nhẹ đến không thể nhẹ hơn, giống như đang chơi trò chơi gia đình, đành phải nói chuyện dời đi lực chú ý.

“Lần trước tôi rút kim cho cậu, lần này bôi thuốc cho cậu, bệnh tình tăng ổn định như đi cầu thang.”

Trang Phàm Tâm lẩm bẩm nói: “Lần sau chắc sẽ không phải tới phúng viếng tui đâu ha.”

Cố Chuyết Ngôn vỗ lên gáy cậu một cái: “Cái gì xui xẻo cũng dám nói.” Vỗ xong không rời tay, thuận thế nâng cằm Trang Phàm Tâm lên kiểm tra vết thương trên mặt, vết thương không lớn, ở dưới đuôi mắt, hơi đo đỏ.

Anh đổi một cái bông ngoáy tai chấm thật nhẹ nhàng, ghé vào gần một chút, ánh mắt dịch chuyển vào trong con ngươi của Trang Phàm Tâm nhìn thấy bản thân mình, anh thấp giọng cười nhạo: “Lần sau có phải sẽ làm hô hấp nhân tạo cho cậu không?”

Trang Phàm Tâm ngẩn ra, đôi mắt không biết nên dời đi hay là tiếp tục đối diện, lực chú ý quả nhiên bị dời đi rồi, mãi đến khi bôi xong thuốc cậu cũng không cảm thấy đau.

Cố Chuyết Ngôn đóng hộp thuốc lại, mở hộp pizza ra lấy ra một miếng, nói: “Ăn đi, còn nóng đấy.”

Trang Phàm Tâm cắn một cái: “Có nấm với hành tây…”

Đây là kén ăn nên không chịu ăn, Cố Chuyết Ngôn dung tăm xỉa răng ghim nấm và hành tây trên miếng bánh ra, cũng không còn lại cái gì nữa, bất đắc dĩ nói: “Coi như ăn bánh nướng mặn không nhân đi.”

Trang Phàm Tâm cười hì hì, vừa ăn vừa nhìn Cố Chuyết Ngôn, người ta bôi thuốc cho cậu còn ăn giùm cậu, khiến cậu vô cùng cảm động. Cậu đột nhiên cảm thấy ở trước mặt Cố Chuyết Ngôn mất mặt chút cũng không sao, nhỏ giọng nói: “Thật ra không phải tui bị ngã đâu.”

Thuật lại mười mươi xong, cậu nhìn pizza: “Thêm một miếng nữa đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cho nên nếu muốn biết là ai, chỉ có thể trở lại đó tóm tụi nó.”

“Có vết xe đổ của tui rồi, trừ phi lão Phùng tự thân xuất mã.” Trang Phàm Tâm không cam lòng nói, “Bọn họ đều cao như cậu thôi à, vậy mà cũng có thể nhấc bổng tui lên, tui phải ăn nhiều hơn nữa.”

Chờ Trang Phàm Tâm ăn no, Cố Chuyết Ngôn cầm bài tập về nhà, anh nghĩ cả tiết cuối Trang Phàm Tâm cũng không làm gì, nói: “Cậu đưa bài tập của cậu cho tôi luôn đi, hôm nay nhớ phải đi ngủ sớm đấy.”

Tim Trang Phàm Tâm nóng hổi như bánh nướng mặn không nhân, nhưng vẫn dặn dò: “Đừng làm điểm tối đa nữa nha.”

Người đang bệnh tật bị thương thì sẽ càng thêm mẫn cảm yếu đuối, bên cạnh không có người thân, Trang Phàm Tâm nhất thời cảm thấy giống như bị nước thủy triều cô độc vây quanh, cậu kéo áo Cố Chuyết Ngôn, lúng túng nói: “Tui không muốn ở một mình.”

Cố Chuyết Ngôn đứng im ở bên giường tim đập kịch liệt, hỏi: “Vậy cậu muốn…”

Trang Phàm Tâm ngửa mặt lên: “Nếu như có ai đó có thể ở bên tui thì tốt quá.”

Ám chỉ đến mức độ này, còn tội nghiệp làm nũng, Cố Chuyết Ngôn nhẹ dạ nghĩ, xin anh ở rể một buổi tối anh cũng có thể cân nhắc. Anh dịu dàng đồng ý: “Được, vậy tôi —— “

Trang Phàm Tâm hí hửng nói: “Vậy cậu dắt Bond tới nha, sáng sớm mai sẽ trả lại cho cậu liền!”

Cố Chuyết Ngôn hoài nghi lỗ tai của mình, Bond? Người cậu muốn chính là cái con chó ngu ngốc kia?

Mẹ nó đúng là hết chỗ nói, chó có biết chăm sóc không? Chó thì biết cái gì! Dịu dàng của Cố Chuyết Ngôn tan thành mây khói, sắc mặt như bị lớp rèm băng tuyết ở Hắc Long Giang Mạc Hà che phủ, anh về nhà dắt chó tới, trên đường đạp chân con berger chừng 73648263 lần.

Trang Phàm Tâm lần này rất vui vẻ, ở trên giường ôm berger xem phim, cậu ăn khoai lát chó ăn bánh quy, vui sướиɠ tựa thần tiên.

Sáng sớm hôm sau, Cố Chuyết Ngôn chờ ở cửa nhà họ Trang, một tay giao bài tập một tay nhận chó, anh thấy vết thương trên mặt Trang Phàm Tâm bắt đầu vảy kết liền yên lòng, nếu quả thật phá tướng, anh cũng tiếc nuối lắm.

Trang Phàm Tâm mặc một cái áo khoác có mũ, che lại trên vết thương nhỏ trên cánh tay, hỏi: “Hôm nay cậu có phải ở nhà học bồi dưỡng nữa không?”

Cố Chuyết Ngôn nghe ra ý của cậu: “Ngày cuối cùng rồi, tối nay thầy giáo sẽ lên máy bay.” Anh thấy Trang Hiển Dương đi ra, thấp giọng, “Nhịn một ngày nữa thôi, ngày mai tôi cùng cậu đi học.”

Trang Phàm Tâm nhíu mày: “Ngày mai thứ bảy, cậu đi học một mình đi.”

Cố Chuyết Ngôn bật cười, chờ Trang Phàm Tâm quay người liền kéo mũ người ta lại, dặn dò: “Hôm nay đừng đến góc sân nhỏ nữa, giữ an toàn cho mình, phát hiện đám người kia là ai cũng không được trêu chọc.”

Ô tô bắt đầu chạy xa, đứng tại chỗ không nhìn thấy gì nữa, Cố Chuyết Ngôn dắt chó về nhà, cúi đầu nhìn tròng mắt con berger, khoảnh khắc trầm ổn săn sóc vừa rồi lập tức bốc hơi, lạnh lùng nói: “Nhìn cái gì?”

Trang Phàm Tâm được Trang Hiển Dương đưa tới trường học, cả một đường đều đội mũ, giấu vết thương trên mặt đi, Tề Nam cầm theo bánh ngọt cậu thích, bánh chiffon, một miếng rất to.

“Mẹ tao vốn dĩ định làm bánh sô hô la, ”

(*)

Tề Nam không nói được đúng từ, “Mà tao bảo mẹ làm chiffon đó.”

(*) do chỗ này Tề Nam đang ăn nên nói không rõ

Trang Phàm Tâm hỏi: “Tại sao?”

Tề Nam nói: “Bởi vì tao nghĩ lại chuyện ngày hôm qua liền muốn giận điên lên.” Hắn còn nghe tụi học sinh lớp số 7 số 8 nói, lúc ấy có người ở phòng vệ sinh tình cờ gặp được tụi nam sinh kia, xem ra người gây họa thật sự còn có một người khác.

“Tổng cộng năm người!” Trang Phàm Tâm ăn một miếng bánh ngọt lớn, lầu bầu, “Tao cảm thấy có thể nhìn ra thằng gầy và thằng lùn, mày nói xem có phải là thằng Hào gì mập mập lớp số 1 không?”

Tất cả mọi người đều không có tâm tư đọc bài buổi sáng, người gia nhập thảo luận vụ án từ từ tăng nhanh, ầm một tiếng, ủy viên thể dục phá cửa xông tới, thiếu chút nữa đá văng tới bàn Trang Phàm Tâm.

Hắn quay người nhào vào bàn Trang Phàm Tâm, hổn hển nói: “Phá, phá án…”

Người từ bốn phương tám hướng chạy đến vểnh tai lắng nghe, ủy viên thể dục thở lại đều đặn, một mặt cao thâm khó lường, nói: “Thứ hai học xong tiết thể dục, tao mang bóng rổ của trường về nhà chơi mấy ngày, bởi vì bóng của tao bị thằng em tao làm mất rồi.”

Trang Phàm Tâm nhíu mày: “Vậy sao không nói em mày đi nói tao chi?”

Ủy viên thể dục đành phải rút lại hơi một chút: “Vừa nãy tao đến phòng thiết bị trả bóng, tình cờ gặp hai người, nghe thấy bọn họ nói ngày hôm qua với ai ai ai, tức là còn có mấy người nữa, bọn họ hút thuốc ở góc sân nhỏ.”

“Chính là tụi nó! Năm người đó!” Trang Phàm Tâm vội la lên, “Sau đó thì sao, tụi nó còn nói cái gì nữa?”

“Tụi nó còn nói gặp phải một thằng ngốc, bảo tụi nó ra sân luyện tập hút, cực kỳ muốn ăn đòn.” Ủy viên thể dục dừng lại một chút, nhân cơ hội ăn miếng bánh ngọt, “Thằng ngốc đó, là mày phải không?”

Ăn chiffon xong bảo đảm tức điên, Trang Phàm Tâm tức giận đến nỗi không chen mồm vào được, không phải cậu thì còn có thể là ai?! Ủy viên thể dục hít hít cái mũi: “Người kia nói tưởng là muốn đánh một trận, mà nhấc phát nhẹ bẫng, có chút không đành lòng, cho nên chỉ nhẹ nhàng quăng vào tưởng thôi.”

Mọi người kinh ngạc đến ngây người, nhẹ nhàng? Nhẹ nhàng?!

Lớp trưởng đã khống chế không được mà bạo tính khí: “Mày nói xem tụi nó học lớp nào!”

Ủy viên thể dục nói: “Cả đội bóng rổ.”

Lớp trưởng cáu xong lập tức kìm chế, đội bóng rổ là học sinh lớp 12, cơ bản chỉ huấn luyện không lên lớp, sau khi tham gia thi đấu cấp tỉnh lấy được thành tích liền được học viện thể thao trực tiếp tuyển chọn. Một đám đô con to sức không chấp hành kỷ luật, trường học thấy có giải nên mắt nhắm mắt mở cho qua, đống tàn thuốc đó chắc là hút trước khi huấn luyện buổi sáng và sau khi huấn luyện buổi tối kết thúc.

Trang Phàm Tâm tuyệt vọng nghĩ, lúc quẳng cậu vào tường chắc cũng đơn giản như ném bóng vào rổ vậy.

Trước mắt đã xác định thân phận bị cáo, mà không biết nên đi tìm thầy tổng giám thị đòi tố tụng, hay là lén lút giải quyết, hay là cười cho qua. Ủy viên thể dục cho là: “Tao góp mười tệ, lắp đặt camera quay chứng cứ tụi nó hút thuốc.”

Tề Nam nói: “Tụi nó lợi hại đến đâu cũng chỉ có năm người, mọi người chúng ta cùng nhau chặn tụi nó, chẳng lẽ không đánh lại sao?”

“Đúng vậy!” Lớp trưởng liền khôi phục chút lòng tin, “Không thể để Trang Phàm Tâm bị đánh uổng phí, mọi người kiếm củi đốt đuốc, hợp lực sinh sức mạnh, đoàn kết sinh hi vọng.”

Các nam sinh nhiệt liệt thảo luận, Trang Phàm Tâm ngồi ở chính giữa xoắn xuýt, cậu nhớ tới lời căn dặn hồi sáng của Cố Chuyết Ngôn, không được đến góc sân nhỏ, cũng không được trêu chọc những người kia. Cũng đúng, nếu như đi đến đó tất sẽ phát sinh xung đột, sợ vạ lây tới càng nhiều người, càng khó có thể kết thúc.

“Cảm ơn mọi người vì hiểu cho tui.” Cậu lên tiếng quyết định, “Nhưng mà hay là thôi đi, chúng ta đừng để ý nữa, tin tưởng lão Phùng sớm muộn sẽ bắt được tụi nó.”

Nhiệt liệt của mọi người khó hòa hoãn, mãi đến khi Hạ Duy tiến vào phòng học những người khác mới tản ra, Trang Phàm Tâm lấy sách giáo khoa ra đọc bài, nhìn từng hàng chữ, thật ra cũng không đọc được bao nhiêu.

Máu ứ đọng vẫn còn đau đây này, nhân nhượng cho yên chuyện cũng có hơi oan ức.

Buổi chiều, biệt thự nhà họ Tiết rất yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn học trong phòng sách, trải qua ba ngày học bồi dưỡng cường độ cao, hiệu suất cao, thật ra anh muốn đi ra ngoài hóng gió một chút.

Kiên trì đến sáu giờ, giáo viên nói, về cơ bản đã kết thúc rồi. “Thầy cực khổ rồi.” Cố Chuyết Ngôn lười biếng duỗi người, “Buổi tối mấy giờ thầy lên máy bay?”

Thầy giáo nói: “Tám giờ rưỡi, về khách sạn rồi mới ra sân bay. Đơn của em đâu?”

Cố Chuyết Ngôn lấy đơn báo danh dưới một xấp giáo trình, thầy giáo mang về giúp anh báo danh, tài xế đang đợi, anh tiễn thầy giáo đến ngoài cửa lớn, nói: “Cuối tháng về nhà, lúc đó con mời thầy ăn cơm.”

Xe việt dã chạy khỏi hẻm, Cố Chuyết Ngôn nhìn đồng hồ, không sớm không muộn rất vừa vặn. Anh quay đầu hô: “Ông ngoại, con ra ngoài hóng gió chút nha.”

Tiết Mậu Sâm uống trà ở vườn hoa, thấy hai tay cháu ngoại trống trơn phỏng chừng đi không xa, nói: “Đi đi, gần đây có một cái công viên đấy.”

Cố Chuyết Ngôn chỉ cầm điện thoại và ví tiền, đến ngã tư đầu hẻm gọi một chiếc xe taxi. Giờ cao điểm buổi tối, sau bốn mươi phút đến cổng trường Thiên Trung, sắc trời tối đen như mực.

Lúc này tiết tự học đầu tiên vừa mới bắt đầu, trong sân trường rất yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn chậm rãi đi về tòa nhà ban tự nhiên, đến mặt bên liền rẽ vào góc sân nhỏ. Trên đất có lá rụng chưa quét sạch, xem ra Trang Phàm Tâm rất nghe lời, hôm nay vẫn chưa tới đây.

Chừng mười phút sau, một nhóm nam sinh kết thúc huấn luyện rời khỏi phòng tập thể dục, năm người mang theo một thân toát mồ hôi đến chỗ cũ hút thuốc. Đến góc sân nhỏ, đồng thời cũng nhìn thấy thân ảnh Cố Chuyết Ngôn, có một người lên tiếng: “Ai vậy?”

Trời còn chưa tối hẳn, Cố Chuyết Ngôn đút tay vào túi đứng nghiêm: “Làm vệ sinh.”

“Lại là làm vệ sinh?” Đám đó vui vẻ, bước thong thả đi vào, “Thằng ngốc ngày hôm qua sao không tới nữa, tụi bay thay phiên trực nhật à?”

Cố Chuyết Ngôn đi ra ngoài, liếc mắt nhìn đối phương, lúc sắp rời khỏi thì quay người dừng lại, đồng nghĩa là chặn đường ra. Anh lấy điện thoại và ví tiền ra đặt trên cầu thang, nói: “Cậu ta hôm qua làm việc không tốt lắm, đến cả tàn thuốc cũng quét không sạch sẽ, cho nên hôm nay tôi đến.”

Thời điểm này không cần phải nói quá rõ ràng, với bầu không khí của đối phương có thể rõ ràng cảm nhận được ai là địch ai là bạn, năm người nghe hiểu, hút mạnh hai cái liền ném điếu thuốc xuống, dùng sức giẫm tắt.

Cố Chuyết Ngôn không nhanh không chậm cởi đồng hồ, giống như một người đàn ông lịch thiệp.

Trong tòa nhà ban tự nhiên, Trang Phàm Tâm hết sức chuyên chú phân tích xong một bài thơ cổ, móc điện thoại ra đọc tin nhắn Cố Chuyết Ngôn gửi từ hai mươi phút trước ——

Hôm nay đón cậu tan học.

Cậu lặng lẽ nở nụ cười, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng rít gào rất có sức lực.