Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lâu Rồi Không Gặp

Chương 2: Bà con xa không bằng láng giềng gần

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cố Chuyết Ngôn dẫn chó và em gái thong thả về đi ngủ.

Khi trời vừa tối, bầu không khí liền yên tĩnh, trẻ con khó tránh khỏi dễ nhớ nhà. Cố Bảo Ngôn ngáp một cái, chán nản hỏi: “Anh hai, khi nào chúng ta mới về nhà dợ.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chừng nào em nhớ nhà thì gọi điện thoại cho mẹ, mẹ sẽ kêu người tới đón em.”

Cố Bảo Ngôn cường điệu: “Em nói là chúng ta, vậy còn anh?”

Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Anh không về.”

Hai anh em lên lầu, chị Hồ ở trong phòng chờ tắm rửa cho Cố Bảo Ngôn, sau khi Cố Chuyết Ngôn đưa cô bé vào, dỗ một câu “Ngủ ngon”. Anh về phòng ngủ của mình, hành lý quẳng ở trên sàn nhà, lười xếp, tùy ý chọn ra một cái quần cộc.

Sau khi tắm nằm ngửa ở trên giường, tắt đèn đắp chăn, Cố Chuyết Ngôn nhắm hai mắt lại.

Đêm đầu tiên ở Dung Thành, hai tiếng sau, anh xác định mình bị mất ngủ.

Cố Chuyết Ngôn bò lên, drap trải giường bị anh trằn trọc đến nhăn nhúm, gối cũng rơi mất một cái. Anh mở cửa ra ban công, nửa đêm mà gió vẫn nóng, ghế mây không biết bị con chim ở đâu tới thả cho mấy cục phân.

Cố Chuyết Ngôn quay ngược về phòng, con người một khi đã cáu kỉnh thì nhìn cái gì cũng không vừa mắt, màu sắc của chăn và drap giường, hoa văn trên rèm cửa sổ, mấy món trang trí to to nhỏ nhỏ trong phòng, không cách nào làm anh vui lòng.

Chịu vậy, anh nằm lên giường lần nữa, lấy điện thoại di động ra tùy tiện tìm một bộ phim xem. Anh có một thói quen, xem phim sẽ buồn ngủ, lúc thường xem một phút đã ngủ ngay, hôm nay tâm tình không tốt, lùi lại đến nửa tiếng mới ngủ.

Hôm sau, Tiết Mậu Sâm ở dưới lầu nghe thấy tiếng động ồn ào, cho là hai anh em kia lại đánh nhau, một lúc sau phỏng chừng thắng bại đã định, mới đi lên lầu nhìn thử.

Cháu ngoại trai của ông đứng trong phòng, chỉ thấy khắp nơi đều đổ nát, Tiết Mậu Sâm giật mình nói: “Con muốn dỡ phòng của ông sao?”

Cố Chuyết Ngôn đứng ở trong phòng rối như tơ vò, chỉ một vòng từ rèm cửa sổ đến các món đồ trang trí rồi tới cái bàn, nói: “Ông ngoại, mấy thứ này con không thích, con đổi lại hết.”

Tiết Mậu Sâm thở ra một hơi, xem ra chỉ là muốn tiêu chút tiền, ông lướt mắt nhìn qua, khá lắm, bao nhiêu đồ lưu niệm ông đem từ châu Phi châu Mỹ châu Đại Dương về, thằng nhóc này vậy mà còn không ưa. Ông cụ cũng không hiểu thẩm mỹ của người trẻ tuổi, thôi, cứ làm theo nó vậy.

Mắt không thấy tâm không phiền, Tiết Mậu Sâm gọi tài xế, quyết định ra ngoài câu cá. Thu thập xong dụng cụ thì rời khỏi nhà, trước khi đi dừng một lúc trước nhà Trang Phàm Tâm.

Trang Phàm Tâm đeo cặp sách, đẩy xe đạp từ trong nhà đi ra, hỏi: “Ông Tiết, tìm con ạ?”

Tiết Mậu Sâm nói: “Tiểu Trang, ông nhờ con giúp một chuyện.” Ông biết rõ tính khí cháu ngoại mình, “Chuyết Ngôn ở nhà dọn phòng, con rảnh rỗi đến xem thử rồi giúp nó bố trí nhé. Nó ấy hả, hơi bực bội, hai đứa con cùng lứa dễ nói chuyện.”

Trang Phàm Tâm muốn biết Cố Chuyết Ngôn tại sao lại khó ở, thật ra hôm qua tiếp xúc cậu cũng cảm thấy tính tình của đối phương quá lạnh nhạt, chỉ là còn chưa thân, hỏi quá nhiều thì không lịch sự.

Cậu đồng ý, nói: “Được, con tan học trở về liền đi tìm cậu ấy.”

Trang Phàm Tâm là đi học vẽ, mẹ cậu Triệu Kiến Thu là nhà thiết kế vườn có tiếng trong nước, ba Trang Hiển Dương là giáo sư học viện mỹ thuật, cả nhà đều có tế bào nghệ thuật. Nhà bọn họ chính là cậu và Trang Hiển Dương cùng nhau thiết kế.

Sau khi nhận lời, Trang Phàm Tâm đi học lớp bồi dưỡng, hai tiết toán, học tới giữa trưa mới trở về.

Cậu đạp xe đạp rẽ vào ngã ba,t tay lái treo một phần mì bò viên, không về nhà, đạp thẳng đến cuối hẻm. Tới cửa nhấn chuông xe một cái, con berger nghe tiếng từ trong nhà chạy ra, sử dụng bản lĩnh bảo vệ trông nhà.

Cố Bảo Ngôn cũng đi ra nhìn, thấy là Trang Phàm Tâm liền mở cửa, Trang Phàm Tâm dừng xe xong, hỏi: “Em gái, ăn cơm trưa chưa?”

Cố Bảo Ngôn nói: “Em ăn rồi, anh hai không ăn, ảnh nói chị Hồ nấu ăn không hợp khẩu vị.”

Là không hợp khẩu vị thật, hay là bực bội cho nên không muốn ăn? Trang Phàm Tâm thấy lầu một không có ai, liền trực tiếp lên lầu hai tìm, cửa phòng ngủ mở lớn, bên trong không chỗ đặt chân, giống như vừa gặp trộm.

Cậu gõ gõ cửa: “Tui có thể vào không?”

Cố Chuyết Ngôn nghe tiếng nhìn ra, lạnh nhạt nói: “Tùy cậu.”

Trang Phàm Tâm bước vào trong phòng, vừa quan sát vách tường và sàn nhà, giả bộ vô tri mà nói: “Nhà tui không có ai hết, một mình ăn cơm chán quá, nên tui qua đây một lát. Cậu… đang bố trí lại phòng sao?”

Cố Chuyết Ngôn “Ừ” một tiếng, gỡ mấy bức tranh tô-tem

(*)

xuống, sau đó lại không có động tĩnh gì. Trang Phàm Tâm thẹn thùng, trước tiên không nói gì, ngồi xếp bằng trên thảm trải sàn, mở ra hộp mì bò viên lấp đầy bụng rồi tính sau.

(*) tô-tem:
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Bốn viên bò cùng với mì tươi, berger trong năm giây cũng đến hiện trường.

Trang Phàm Tâm nghiêm túc gắp mì, một cắn một viên thịt bò, Cố Bảo Ngôn cũng men theo mùi hương chạy tới. Cậu đút cho em gái một viên, rồi đút cho berger một viên, còn sót lại một viên cuối cùng.

Lúc này, bụng Cố Chuyết Ngôn “ùng ục” một tiếng, vô cùng rõ ràng.

Trang Phàm Tâm nhìn về phía bên giường, Cố Chuyết Ngôn ngồi ở bên kia chơi điện thoại, cúi đầu, giữa hai lông mày hơi nhíu lên. Cậu giơ đũa lên, nói: “Viên này cho cậu nè.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không ăn.”

Trang Phàm Tâm không nài ép, cũng không đi theo, trực tiếp cho vào bụng mình. Cậu lau miệng, lấy một xấp giấy nháp trong cặp sách ra vẽ tới vẽ lui.

Không khí trong phòng dần yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn tình cờ liếc mắt một cái nhìn Trang Phàm Tâm, có chút hiếu kì đối phương đang vẽ cái gì, nhưng anh không nhìn thấy, chỉ có thể nhìn thấy phần tóc hơi xoăn của Trang Phàm Tâm rũ xuống trán.

Soạt, Trang Phàm Tâm vẽ xong một bức, bắt đầu vẽ bức thứ hai.

Cố Chuyết Ngôn không nhịn được, mở miệng hỏi: “Vẽ gì vậy?”

Trang Phàm Tâm nói: “Chờ chút.” Cậu đáp xong thì không lên tiếng nữa, vẽ xong, đứng dậy đi tới bên cạnh Cố Chuyết Ngôn ngồi xuống, “Bên A (*), cậu xem thử có hài lòng không?”

(*) Trong hợp đồng người ta hay để bên A với bên B, bên A thường là bên trả tiền để thuê mướn bên B

Cố Chuyết Ngôn tiếp nhận, hai tờ giấy nháp vẽ ra hai sơ đồ, là bản vẽ thiết kế phòng ngủ và ban công, đường nét gọn gàng trôi chảy, toàn thể tối giản rất nhiều, không gian sắp xếp nhìn cực kỳ thoải mái.

“Chỗ này sẽ được dọn ra…” Đầu ngón tay Trang Phàm Tâm chỉ lên trên, “Lúc đó cậu có thể bày một ít đồ đạc của mình, nếu như cảm thấy trống, có thể thả một tấm đệm cho chó.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn bản vẽ, liền xoay mặt nhìn Trang Phàm Tâm, tóc uốn, xăm mình, gặm pizza, năm con số mãi không nhớ được, ba chữ có thể gọi sai đến hai, anh cho là Trang Phàm Tâm chỉ có bề ngoài thanh tú mà thôi.

… Coi như anh nhìn nhận sai rồi.

Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm phản ứng của Cố Chuyết Ngôn, cậu nhìn ra, Cố Chuyết Ngôn rất thích thiết kế của cậu, nhưng cậu cũng biết, người này lạnh băng như tảng đá, hẳn là sẽ không nhận lấy đơn giản như vậy.

Cậu làm ngược lại, duỗi tay nắm chặt một góc bản vẽ, nói: “Tui không thể làm không công được.”

Cố Chuyết Ngôn giương mắt: “Bao nhiêu tiền?”

Trang Phàm Tâm bất ngờ: “Cậu làm bên A tốt thật đấy…” Cậu đương nhiên sẽ không đòi tiền, nhưng cũng không nghĩ ra điều kiện khác, vì vậy lấy trong cặp ra hai tờ bài thi, “Làm giúp tui đi.”

Cố Chuyết Ngôn không thích nợ ân tình, lần này vừa khéo, còn có thể phô triển tài năng. Trang Phàm Tâm học không kém, lần đầu tiên để cho người khác làm bài tập có hơi thấp thỏm, không yên tâm hỏi: “Cậu có thể làm được bao nhiêu điểm?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cậu quyết định đi.”

Lời này nói khoác không biết ngượng, Trang Phàm Tâm trừng trừng hai mắt, nhìn không thấu Cố Chuyết Ngôn là thật hay giả, con trai thời kỳ trưởng thành mà, ít nhiều gì cũng có chút không phục, cậu cố ý nói: “Vậy tui muốn điểm tối đa.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Được luôn.”

Trang Phàm Tâm há hốc mồm, còn muốn biện bạch, thấy thời gian đâu còn cho cậu dây dưa nữa. Gần tới hai giờ rưỡi rồi, cậu thu dọn cặp sách thật nhanh, đến phòng vẽ tranh muộn mất thôi.

“Tui đi đây.” Cậu vội vã đi ra ngoài, vừa ra liền quay lại dặn, “Nói vậy thôi, câu nào không biết thì cậu cứ để trống nhé.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không biết cũng sẽ bịa cho cậu.”

Vậy sao mà được, Trang Phàm Tâm quát: “Đừng có viết bậy nha!”

Cố Chuyết Ngôn phiền hà nói: “Cậu đi lẹ đi.”

Tiếng bước chân thình thịch xuống lầu, giống như con thỏ nhảy, chờ yên tĩnh không còn nghe thấy tiếng động, tâm tình Cố Chuyết Ngôn không hiểu sao lại tốt hơn một chút.

Anh cầm bài thi xuống lầu, tìm chị Hồ đòi ăn, ngồi ở bàn vừa ăn vừa viết.

Trang Phàm Tâm từ phòng vẽ tranh ra đã là trời tối, buổi tối oi bức, cậu đạp xe đến giao lộ, đèn đường, cây đa, cột điện, bóng dáng của cậu, kéo dài trong một mảng mờ nhạt.

Rất xa, cậu nhìn thấy tư thế lẫm liệt oai hùng của con berger.

Đằng sau tư thế oai hùng kia, Cố Chuyết Ngôn tay đút túi đứng thẳng, nhìn khá ngầu.

Đến cửa nhà, Trang Phàm Tâm dừng lại, nói: “Muộn như vậy mới dắt chó đi dạo à.”

Cố Chuyết Ngôn hít hít mũi, ở trong ngoài này đã nửa tiếng rồi, anh đưa xấp đề toán lên, nói: “Làm xong rồi, trả cậu.”

Trang Phàm Tâm nhận lấy tờ đề cẩn thận, cười nói: “Cảm ơn nha, nhanh thật đấy.” Cậu gác xe đạp xong, lôi berger tản bộ một vòng, chó le lưỡi, cậu không nhịn được ngáp một cái.

Chớp chớp mắt, Trang Phàm Tâm kiên cường chống đỡ tinh thần, bôn ba cả ngày quả thật rất mệt, giống như uống say vậy. Dưới ánh đèn, ánh trăng, cậu như dính men say mông lung nhìn Cố Chuyết Ngôn, một lớp hình ảnh phảng phất như đang trở lại dịp tết ba năm trước.

Chính là ở cái cửa này, cậu vội vàng chạy, Cố Chuyết Ngôn lướt qua như gió, bọn họ đâm sầm vào nhau, tông xong nhìn đối phương, đều cảm thấy đối phương liều lĩnh.

Trang Phàm Tâm hỏi: “Cậu sẽ ở đây bao lâu, bố trí lại phòng có phải hơi phí không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chắc cỡ một năm.”

Trang Phàm Tâm kinh ngạc nói: “Vậy cậu không phải đi học sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chuyển trường.”

Trang Phàm Tâm rất là bất ngờ, một năm không gặp ba mẹ, bạn học, bạn thân, ngẫm lại liền thấy buồn phiền, huống hồ đang yên đang lành cũng chẳng có ai rời khỏi nhà, nhất định có nguyên nhân gì đó.

truyenfull reup là chó

Cậu không nhiều chuyện, chỉ là nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn ánh mắt tràn đầy thông cảm, bởi vậy vô cùng chu đáo nói: “Cậu lạ nước lạ cái, sau này có chuyện gì cứ tới tìm tui nha.”

Nói xong liền cân nhắc, bọn họ đến cả phương thức liên lạc của đối phương cũng không có, chẳng phải là chỉ có thể chạy bằng chân sao? Trang Phàm Tâm lấy điện thoại di động ra đưa lên, nói: “Lưu số điện thoại cậu vào đi.”

Cố Chuyết Ngôn lưu vào, vẫy tay, nhìn rất ngầu mà dẫn berger đi.

Con đường này rất tối, anh đi ra xa mấy mét, trên màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, một số lạ gửi tin nhắn tới, chỉ có hai chữ ——

Ngủ ngon.

Trong một màu đen kịt, xuất hiện một chút dịu dàng.

Đột nhiên, giọng của Trang Phàm Tâm phá vỡ hết chút dịu dàng này: “—— Không lịch sự gì cả, trả lời đi!”

Cố Chuyết Ngôn sợ hết hồn, động động ngón tay, trả lời lại là “Cảm ơn”.
« Chương TrướcChương Tiếp »