Chương 49: Dùng ngón tay đặt lên mép khăn tắm.

Lạc Tu quấn khăn tắm đi ra, dùng khăn lông lau tóc.

"Chú Lạc..." Mạnh Dương đưa tay ra với hắn.

Lạc Tu tới bên giường, cúi đầu nhìn cậu.

Mạnh Dương đặt ngón tay lên mép khăn quấn hông hắn.

Lạc Tu cầm tay Mạnh Dương, ngồi xuống giường, cúi người đặt trán mình lên trán cậu :"Em xác định em có thể?"

"Bác sĩ nói, trước ba tháng và sau ba tháng không thể." Mạnh Dương ám chỉ :"Anh phải cẩn thận một chút."

Lạc Tu tháo khăn lông quấn bên hông, vén chăn lên giường nằm bên cạnh Mạnh Dương, hôn lên mặt cậu :"Anh sẽ rất cẩn thận, em tới chỉ huy thì sao?"

"Được." Mạnh Dương ôm cổ hắn hôn trả lại.

Lạc Tu đối mặt với Mạnh Dương, tận lực không đè hết trọng lượng lên người cậu, ghé vào lỗ tai cậu dùng giọng nói từ tính :"Bắt đầu đi, quan chỉ huy nhỏ."

"Quan chỉ huy tôi muốn một khẩu đại pháo." Mạnh Dương khí phách nói.

"Có cần kiểm tra lại không? Chỉ là gợi ý vì lo lắng đến trạng huống cơ thể ngài quan chỉ hủy, đại pháo sẽ làm ngài bị thương." Lạc Tu nhìn cậu nói.

Mạnh Dương cắn ngón cái suy nghĩ, hiện tại cậu đang mang thai quả thực không nên muốn vũ khí mạnh như vậy, sau khi nghiêm túc suy nghĩ, cậu nói :"Vậy tùy tiện dùng loại pháo khác không dữ như đại pháo."

Lạc Tu nhịn không được cười nói :"Dù sao chính là muốn pháo phải không?"

"Nhanh lên, đừng có lề mề nữa." Mạnh Dương đỏ mặt.

"Vậy thì mời quan chỉ huy kiểm tra trước." Lạc Tu nói.

Mạnh Dương với tay vào trong chăn.

-----------------

Khác với quá trình kịch liệt trước đây, lần này Lạc Tu cẩn thận từng li từng tí, Mạnh Dương cảm nhận được ôn nhu của hắn, mặc kệ tâm hồn vẫn là thân thể đều giống như muốn hòa tan trong sự ôn nhu của hắn.

"Cảm thấy thế nào quan chỉ huy nhỏ?" Lạc Tu ôm Mạnh Dương hỏi :"Cảm thấy thoải mái sao? Thỏa mãn sao?"

"Rất thoải mái." Mạnh Dương hô hấp dồn dập, một bên yêu cầu nói :"Một lần nữa."

"Một đêm một lần là được rồi." Lạc Tu vuốt ve mặt cậu.

"Một lần nữa." Mạnh Dương chưa thỏa mãn, chỉ mới no được một nữa, ít nhất cũng phải no 7 8 phần mới được, cậu thúc giục :"Nhanh lên đi."

Lạc Tu không có cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục thỏa mãn yêu cầu của cậu.

Trước khi các bạn học khác tới quốc gia này, Mạnh Dương vẫn luôn ở trong trang viên, thời điểm ban ngày mạnh Dương hưởng thụ và thưởng thức phong cảnh trong trang viên, lúc tối, hưởng thụ ôn nhu, thoái mái và cảm giác thỏa mãn ở trên giường với Lạc Tu. Tuy thời điểm ban ngày, đôi khi Lạc Tu phải rời khỏi đi xử lý một số chuyện, không thể ở bên cậu từng giây từng phút nhưng Mạnh Dương vẫn cảm thấy sinh hoạt như vậy rất tốt. Có một nơi thuộc về cậu như vậy, dù không thể mỗi ngày ở đây nhưng cũng là một chuyện làm người cậu vui vẻ.

Vài ngày sau, các học sinh khác cũng tới quốc gia này, lần này họ không ở khách sạn mà là Mạnh Dương kêu Lạc Tu sắp xếp cho bọn họ tới ở trong trang viên.

Các học sinh xuống xe trước cửa vào trang viên, sau đó có xe ngựa đưa họ đến lâu đài nằm trung tâm trang viên.

Bởi vì phong cảnh thực sự là quá đẹp, các học sinh đều không nhịn được mà lấy điện thoại ra chụp ảnh, chỉ tùy tiện chụp một tấm cũng vô cùng đẹp.

"Thật là đẹp a!" Đây là cảm khái lần thứ 11 từ khi Ngô Phong tiến vào trang viên, hắn cảm thán với Tần Hồng :"Anh cảm giác như mình tiến vào một bộ phim, đây là tiên cảnh sao? Quá đẹp đi."

"Ừ." Tần Hồng đồng ý nói :"Mấu chốt là những cảnh đẹp này làm cho người cảm thấy như là tự nhiên tạo thành, mà không phải đã trải qua sửa chữa, này thật đúng là chỗ khó được nhất, dường như em nhìn thấy được trong những phong cảnh này là từng ngọn núi vàng núi bạc."

"Ý nghĩ này của em thật tục tằng, đạp hư cảnh đẹp như vậy, em im lặng đi không cho nói nữa." Ngô Phong bất mãn.

Toàn bộ xe ngựa đều tiến vào trong lâu đài, Mạnh Dương dẫn người đứng ngoài cửa nghênh đón bọn họ.

"Mạnh Dương!" Sau khi Ngô Phong xuống xe, liền đi tới chỗ Mạnh Dương.

"Sư huynh." Mạnh Dương mỉm cười nhìn Ngô Phong :"Hơn một tháng không gặp, nhìn anh hình như đã ốm hơn nhiều?"

"Đừng nói nữa, nửa tháng trước ở Phượng Lâm Giới, sau nửa tháng dẫn bọn anh tới quận Khúc Diêu, cư nhiên để bọn anh ở trong núi hơn một tháng, bọn họ quá tàn nhẫn, anh nghỉ ngơi hơn mười ngày cũng không hết mệt." Ngô Phong than phiền với Mạnh Dương, hắn vốn không muốn đi Phượng Lâm Giới, nhưng hiệu trưởng cứ thuyết phục hắn và Tần Hồng nên đi một lần, trong đủ loại huấn luyện ở trong núi, thiếu chút nữa hắn đã muốn chạy trốn.

Mạnh Dương nghe 3 chữ quận Khúc Dao, nụ cười trên môi cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.

"Cực khổ." Mạnh Dương vỗ vỗ vai hắn, sau đó chào hỏi với Tần Hồng đã đi tới :"Tần sư huynh."

Tần Hồng gật đầu.

Sau khi mọi người xuống xe ngựa, Mạnh Dương nói với họ :"Hoan nghênh mọi người tới chơi, mấy ngày kế tiếp mọi người sẽ ở dây, hy vọng mọi người sẽ không cảm thấy bất tiện, mời vào."

Mạnh Dương xoay người dẫn họ vào trong, lúc này Lạc Tu cũng đi ra ngoài với trợ lý và vệ sĩ.

Mạnh Dương thấy hắn toàn thân tây trang đen, khi hắn đến gần hỏi :"Anh đi tham gia yến hội sao?"

"Cha của một người bạn anh đã qua đời, em.. đêm nay ngủ sớm chút, có thể phải rất khuya anh mới có thể trở về, em không cần chờ anh." Lạc Tu vốn muốn nói Mạnh Dương mang thai tới đó không tốt, nên không dẫn cậu đi, nhưng một đám học sinh đứng phía sau cậu, nên hắn không nói, chỉ kêu Mạnh Dương đỉ ngủ sớm.

"Em biết rồi, trên đường chú ý an toàn." Mạnh Dương nói.

"Đi ngủ sớm, đừng nói chuyện quá muộn." Lạc Tu nâng cằm cậu hôn lên môi cậu một cái, sau đó dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, dẫn người rời đi.

Mạnh Dương kêu người giúp việc dẫn các bạn học đi tới phòng để rửa mặt và nghỉ ngơi, chuyện còn lại đều giao cho quản gia sắp xếp, chính cậu thì dẫn Ngô Phong và Tần Hồng tới phòng họ, nghe Ngô Phong bọn họ đã làm huấn luyện gì trong núi, mỗi ba câu thì Ngô Phong oán trường học một câu.

Sau khi nghỉ ngơi xong, Mạnh Dương mời bọn uống trà chiều, chỉ là cũng không miễn cưỡng toàn bộ mọi người phải tham gia, họ có thể ở phòng tiếp tục nghỉ ngơi, người giúp việc sẽ đưa đủ loại trà bánh tới phòng họ, hoặc họ có thể đi chung quanh thưởng thức phong cảnh.

Văn Viễn đi vào phòng của Vu Quân Thần, thấy Vu Quân Thần ngây người đứng ở ban công nhìn phong cảnh bên ngoài, đi tới bên cạnh hỏi :"Hâm mộ sao?"

Vu Quân Thần tỉnh lại, quay đầu nhìn Văn Viễn cười :"Nếu em nói không hâm mộ, sư huynh nhất định không tin đi? Có thể có một nơi như vậy, ai mà không hâm mộ chứ?"

"Quân Thần, anh không cho em được một cuộc sống như vậy, nhưng tình yêu anh dành cho em, tuyệt đối..."

"Sư huynh, em..."

Vu Quân Thần cắt ngang, nhưng gã còn chưa kịp từ chối đã bị tiếng đập cửa bên ngoài cắt đứt, hai người đồng thời quay đầu nhìn sang.

Là mấy người khác tới tìm họ đi dạo bên ngoài, tuy nơi này là của Mạnh Dương, nhưng cậu cũng không có đối xử khác với họ, người giúp việc cũng rất khách sáo với bọn họ, nói cho bọn họ biết những nơi không được tới đều có người trông coi, những nơi khác bọn họ có thể đi dạo tùy ý, có rất nhiều người giúp việc trong trang viên sẽ chăm sóc bọn họ. Bọn họ nghĩ nếu bọn họ là lấy danh nghĩ trường học tới, vậy thì không cần câu nệ, cảnh đẹp như vậy, bọn họ cũng thực sự không muốn bỏ qua."

"Ở đây thật là đẹp, những nơi có thể nhìn đến đều đẹp như tranh vẽ."

"Không chỉ đẹp mà tớ cảm thấy sau khi tớ tiến vào đây, linh cảm không ngừng xuất hiện."

"Đúng, chính là loại cảm giác linh cảm không ngừng tuôn ra, khiến tớ có loại cảm giác dường như bản thân là một thiên tài nước hoa."

"Ngoại trừ Quân Thần, đời này chúng ta cũng không thể có một chỗ như vậy."

"Đúng vậy, dù sau này Mạnh Dương có con, tớ vẫn nghĩ Lạc Thịnh là người có khả năng kế thừa sản nghiệp Lạc gia nhất, chờ sau khi Quân Thần và Lạc Thịnh kết hôn hôn, nhất định cũng có được một chỗ như vậy."

"Đó là đương nhiên, Lạc Thịnh chính là con trai trưởng, chờ con Mạnh Dương lớn lên cũng đã là chuyện của mấy nhiều năm sau, Quân Thần, chờ sau này cậu cũng có được trang viên xinh đẹp như thế này, nhất định phải thường mới tớ tới làm khách nha."

"Tớ và Lạc Thịnh là vì thật lòng yêu nhau mới quen nhau, chỉ trùng hợp anh ấy là con trai trưởng Lạc gia, dù cho sau này anh ấy không thể kế thừa sản nghiệp Lạc gia, chúng tớ sống bình bình đạm đạm qua ngày, chỉ cần có thể ở cùng với anh ấy so với chính mình có mười mấy cái trang viên như này thì càng thêm hạnh phúc. Tớ yêu anh ấy không phải bởi vì tiền và vật chất, chỉ là vì tớ yêu anh ấy." Vu Quân Thần nói xong nhìn Văn Viễn.

Văn Viễn biết đây là gã nói cho mình nghe, là nói hết lời cự tuyệt vì lúc nãy chưa nói ra.

Ngày hôm sau, các bạn học khác tới tham quan đồn điền gần đó, còn Mạnh Dương thì đi theo Lạc Tu tham gia một buổi đấu giá.

Mạnh Dương lật quyển những thứ đấu giá nói :"Chúng ta muốn mua gì? Trên này thật đúng là đủ loại, nhiều nhất chính là đồ cổ."

"Những thứ này đều là sưu tập của một phú hào khi còn sống, sau khi qua đời, con của ông ấy dưới sự trông đợi của mọi người rốt cuộc khiến công ty của ông phá sản, cho nên mới có buổi đấu giá này."

"Tại sao lại là dưới sự trông đợi?" Mạnh Dương nghi hoặc hỏi.

"Ỷ vào có tiền có thế, cảm thấy mình vừa sinh ra đã cao hơn người, lại bởi vì là đứa con trai độc nhất, được cưng chiều mà lớn lên, ai cũng khinh thường, đương nhiên đắc tội không ít người." Lạc Tu nói.

Mạnh Dương vô thức sờ bụng mình.

Lạc Tu thấy động tác của cậu, ôm cậu vào lòng, cười nói :"Yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không cho phép con của chúng ta trở thành như vậy, anh nhất định sẽ hoàn thành trách nhiệm của một người cha, giáo dục nó thật tốt, để con của chúng ta trở thành một người có thể độc lập gánh vác tất cả."

"Em tin anh nhất định sẽ là một người cha tốt." Mạnh Dương ngửa đầu hôn hắn.

Sau khi đến, hai người xuống xe, Lạc Tu nắm tay Mạnh Dương đi vào phòng đấu giá, bên trong vô cùng lộng lẫy, như đang tổ chức một bữa tiệc rượu vô cùng long trọng. Chỉ là đối với khách tới tham gia mà nói đây đúng là một bữa tiệc rượu phân chia, ai có tiền người đó có thể lấy đi vật mình muốn.

"Lạc Tu, thật là trùng hợp, không nghĩ tới lại gặp anh ở đây."

Một người phụ nữ nở nụ cười đi về phía bọn họ.

Mạnh Dương tưởng rằng là người quen của Lạc Tu, nhưng quay đầu lại thấy mặt Lạc Tu không đổi, trong lòng lại có chút nghi hoặc, bởi vì dù người quen biết bình thường, Lạc Tu cũng không phải là cái dạng này.

"Người này chính là bạn đời anh mới vừa cưới mà Lạc Thịnh nói với tôi sao?" Trình Phương Phỉ đưa tay với Mạnh Dương :"Xin chào, tôi là mẹ của Lạc Thịnh."

Mạnh Dương sửng sốt, sau đó mỉm cười đưa tay ra :"Xin chào."

Lạc Tu cầm tay Mạnh Dương lại, nhìn Trình Phương Phỉ :"Có gì thì nói thẳng."

"Nhiều năm không gặp, anh vẫn giống trước đây." Trình Phương Phỉ cười với hắn :"Tôi cũng không có gì muốn nói, chỉ qua đây chào hỏi thôi. Chỉ là nếu như anh không phiền, tôi muốn mời anh và ... vợ mới của anh? Cùng nhau ăn một bữa cơm có thể chứ?"

"Hậu quả của việc giở trò trước mặt tôi là gì, xem ra cô đã quên hoặc cho rằng còn chưa đủ giáo huấn." Lạc Tu lạnh lùng nói.

"Tôi ở trước mặt anh có thể giở trò gì? Chỉ là tôi nghĩ đều đã nhiều năm như vậy, những ân oán của quá khứ nên để thời gian cuốn trôi, quý trọng hiện tại, hòa thuận sống chung không phải tốt hơn sao? Dù sao chúng ta cũng có một đứa con chung."

Mạnh Dương nghe lời của ả mà cười lạnh ở trong lòng.

Lạc Tu không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn ả.

Mà Trình Phương Phỉ dưới ánh nhìn lạnh như băng của Lạc Tu, vô thức run lên, nụ cười cũng nhanh không giữ được mà trở nên cứng ngắc.

"Chúng ta đi thôi." Mạnh Dương đẩy Lạc Tu đi tiếp.

Trình Phương Phỉ nhìn bóng lưng của họ, trong mắt lóe lên vẻ tính toán.