Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Cưới Vợ Nam

Chương 41: Giọng nói từ tính.

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lạc Tu nắm tay Mạnh Dương, đi từ từ như đang đi dạo.

"Bạn anh sao rồi?" Mạnh Dương hỏi :"Vì sao phải tới nơi này tịnh dưỡng?"

"Cậu ấy mất ngủ rất nghiêm trọng, uống rất nhiều thuốc cũng không có tác dụng gì, còn đem thân thể uống tới hư nhược, vấn đề cũng càng ngày càng nghiêm trọng, tính cách trở nên táo bạo dễ tức giận, thậm chí bắt đầu xuất hiện ảo giác, đôi khi không nhận rõ mình đang tỉnh hay đang ngủ. Bọn anh vẫn luôn biết cậu ấy có chứng mất ngủ nhưng lại không ngờ đã nghiêm trọng tới trình độ này, cậu ấy vẫn gạt không nói cho bọn anh biết, mãi đến khi xuýt chút nữa xảy ra tai nạn, bọn anh mới biết."

"Ông chủ lớn quản lý cả công ty lớn như các anh, phải thừa nhận áp lực mà người thường không thể tưởng tượng nổi, giống như bệnh đau đầu của anh vậy, chính là vì anh làm việc không ngủ không nghỉ trong thời gian dài mà có. Người học hương liệu đều biết, trong số mười ông chủ của công ty lớn, có ít nhất 8 người có vấn đề về giấc ngủ, chỉ là mức độ không giống nhau thôi. Rất nhiều hương liệu sư rất thích các ông chủ lớn liều mạng hao phí cơ thể kiếm tiền, sau khi cơ thể xảy ra vấn đề lại tốn rất nhiều tiền trị liệu." Mạnh Dương lại hỏi :"Vậy hiện tại chú ấy tiến hành trị liệu bằng hương liệu như thế nào rồi?"

"Các vị đại sư hương liệu cùng nhau nghiên cứu thuốc cho cậu ấy dùng, gần đây cũng là dùng tinh dầu xoa bóp, hương dược dục (thùng tắm), hun đốt (ngâm chân trong thùng nước cao ngang đầu gối, trùm khăn lên đầu gối), cùng nhiều thứ khác, hiệu quả ngược lại cũng có, chỉ là hương liệu là một nhánh của y học cổ đại, đặc điểm là hiệu quả chậm, tính cách của cậu ấy vốn hấp tấp nóng nảy, cậu ấy không bỏ xuống được công ty, không thể an tâm tịnh dưỡng cho tốt."

"Bởi vì vấn đề tích lũy từng ngày dẫn tới, trị liệu đương nhiên chậm, nếu như ngay từ đầu phát hiện vấn đề kịp thời, thì có thể tiếp nhận trị liệu thật tốt, sẽ không cần thời gian quá dài."

"Cậu ấy nói buổi tốt cũng có thể ngủ một lúc, nhưng ngủ không lâu lắm đã tỉnh, như vậy ngược lại càng dằn vặt hơn. Anh nghĩ, hương trợ miên (giúp ngủ) em điều chế cho anh, mỗi lần anh dùng đều có thể ngủ tới khi trời sáng, em có thể cho cậu ấy dùng xem."

"Đó là hương đặc biệt điều chế nhằm vào tình huống thân thể của anh, cho chú ấy dùng, có lẽ sẽ được, hoặc là vô dụng, cũng không biết được." Mạnh Dương nói.

"Không bằng như vầy." Lạc Tu dừng bước, nói với Mạnh Dương :"Em đi xem tình hình của cậu ấy, anh đưa bản ghi chép trị liệu của cậu ấy cho em xem, nếu em có nắm chắc có thể chữa trị cho cậu ấy, anh sẽ kêu cậu ấy chuyển ra nơi này, chuyên môn tiếp nhận trị liệu từ em. Có thể trị liệu thành công đương nhiên rất tốt, nhưng dù không có hiệu quả, anh cũng có biện pháp khác để em sớm trở thành hội viên chính thức."

"Em còn tưởng anh không muốn em gia nhập phân hội hương liệu." Mạnh Dương ngẩng đầu nhìn hắn.

"Gia nhập phân hội hương liệu đối với em mà nói có rất nhiều chỗ tốt, em cũng có thể học được rất nhiều thứ ở đây. Hơn nữa phân hội hương liệu là do quốc gia thành lập, là nơi chuyên môn dùng để giám sát và bồi dưỡng hương liệu sư. Vì bảo hộ và ủng hộ phát triển hương liệu, hàng năm quốc gia đều đầu nhập rất nhiều tiền vào, nơi này cũng không phải là địa bàn tư nhân của mấy ông lão kia, không thể bởi vì bọn họ ở đây lâu thì chuyện gì cũng có thể từ bọn họ khoa tay múa chân. Anh không muốn em bị khinh bỉ chịu khổ, cho nên không muốn để cho em từ hội viên dự bị gia nhập, hơn nữa thiên phú và năng lực của em hoàn toàn có thể trở thành hội viên chính thức."

Mạnh Dương nghĩ, cảm thấy Lạc Tu nói rất có lý, nơi này cũng không phải địa bàn riêng của mấy ông lão đó, dựa vào cái gì cậu không thể ở chỗ này học tập? Cậu muốn cho những người đó biết, cái gì gọi là dùng thực lực nói chuyện.

"Được, vậy em trước đi xem tình huống của bạn anh." Mạnh Dương nói.

Lạc Tu nâng mặt cậu, hôn lên trán cậu một cái, nắm tay cậu tiếp tục đi về phía trước.

Bạn Lạc Tu thấy Lạc Tu dẫn theo Mạnh Dương tới nhìn y, còn thật cao hứng, một mình y ở đây, cảm giác như mình đã mọc nấm rồi, nghĩ muốn có bạn tới trò chuyện với y, nhưng y cũng biết tất cả mọi người đều bận rộn, cho nên cũng chưa bao giờ chủ động kêu bọn họ tới.

Sau khi hỏi bạn Lạc Tu một số chuyện, Mạnh Dương yên lặng ghi nhớ tỏng lòng, sau đó mới cùng Lạc Tu tạm biệt về nhà.

Sau khi trở lại nhà chính, Mạnh Dương kéo Lạc Tu đi vào thư phòng hắn, sau đó mở két, lấy quyển sách tổ truyền của Mạnh gia cho hắn xem.

"Em cho anh biết một bí mật, những cuốn sách liên quan tới điều chế hương và hương liệu đều là tổ truyền Mạnh gia em truyền xuống. Trị liệu chứng đau đầu cho anh và phương pháp để Tô Địch tỉnh lại, em đều học được từ trong những cuốn sách này."

"Hương ký (ghi lại) Tề gia." Lạc Tu cầm lên một quyển sách, nhìn chữ trên bìa.

"Tổ tiên chúng em họ Tề không phải họ Mạnh, một ông tổ của em bởi vì y thuật lợi hại, bị thế lực khắp nơi tranh đoạt đuổi bắt, ông lại vô cùng yêu tự do không muốn dựa vào quyền thế, sau đó thay tên đổi họ trốn, dứt khoát ngừng hành nghề y, đổi về nghề cũ của Tề gia - chế hương. Chỉ là bản tính thầy thuốc không giấu được, cho nên đã nghiên cứu ra rất nhiều phương pháp trị liệu bằng dược hương và hương liệu, từng đời truyền xuống."

"Thì ra là vậy." Lạc Tu gật đầu.

"Nhà chúng em có một quy củ, nội dung trong những cuốn sách này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, cũng không thể để cho người khác biết được Mạnh gia chúng em có những cuốn sách này, không thì sợ là sẽ đưa tới phiền toái rất lớn. Nhưng... Trước đó đầu óc em không tốt lắm, lại nói cho Vu Quân Thần, cho tên đó nhìn nội dung hai quyển sách. Hiện tại tên đó đang băn khoăn những cuốn sách này, chắc chắn còn chưa nói cho ai biết, nhưng sau này, rất có thể tên đó sẽ nói ra chuyện này."

Lạc Tu nghĩ :"Không sao, đến lúc đó nhìn tình huống tới ứng đối, những thứ này đều là tổ tiên em truyền xuống, hiện tại là vật thuộc về em, không có liên quan gì tới người khác. Hiện tại người học tập hương liệu, không phải đều là học tập từ thứ tiền nhân lưu lại sao?"

Mạnh Dương gật đầu, mở sách nói :"Tình hình thực tế của bạn anh em đã hiểu, trong quyển sách có mấy phương thuốc cổ truyền nhằm vào tình huống ấy, cho em chút thời gian để em nghiên xem nên dùng loại nào thích hợp hơn. Bên trong có mấy loại dược liệu hiếm thấy, ở chỗ em không có, anh nghĩ biện pháp tìm đến, nếu thật sự không được, em thử xem có thể dùng thứ khác thay thế hay không."

"Được." Lạc Tu ôm Mạnh Dương vào lòng :"Không nên quá vất vả, từ từ đi không sao."

"Thực ra nội dung trong những quyển sách này, ngoại trừ ghi chép những phương thuốc cổ xưa hiệu quả vô cùng tốt, phần lớn nội dung khác đều rất thâm ảo khó hiểu." Mạnh Dương nói ra lo lắng trong lòng mình với Lạc Tu :"Tuy em đã cố gắng học tập, nhưng vẫn cảm thấy độ khó rất lớn, phía sau có thể sẽ càng ngày càng khó, em rất lo lắng sau này không thể lý giải và lĩnh ngộ (hiểu) những nội dung này."

"Không nên ép bản thân quá mức, bản thân hương liệu cũng không phải là vạn năng, những đại sư phân hội hương liệu cũng có nhiều vấn đề không giải quyết được, mà tuổi em còn nhỏ như vậy, có thể làm tới trình độ này đã vô cùng lợi hại." Lạc Tu hôn mặt Mạnh Dương nói :"Em thông minh như vậy, nỗ lực, lại chăm chỉ, sau này nhất định sẽ có thành tựu rất lớn. Em hẳn là nên bình tĩnh và tự tin, bởi vì em không chỉ trẻ tuổi, hơn nữa còn là thiên tài."

Mạnh Dương cảm nhận được nụ hôn không ngừng rơi của Lạc Tu trên mặt cậu, nghe hắn khen ngợi, tự tin của hắn khiến cậu dường như lại có được năng lượng vậy.

"Anh rất có lòng tin với em sao?" Mạnh Dương hỏi.

"Đương nhiên." Lạc Tu ôm lấy Mạnh Dương :"Chứng đau đầu của anh cũng chính là em chữa trị, cậu nhóc tên Tô Địch cũng là em giúp cậu ta tỉnh lại, lòng tin đối với em không chỉ bởi vì anh yêu em, mà là chính anh cảm nhận được."

Lạc Tu đè thấp giọng nói, nói bên tai Mạnh Dương :"Tuổi em nhỏ như vậy, lại xinh đẹp, ưu tú, em không biết là anh có bao nhiêu may mắn khi có được em đâu, anh cảm thấy em chính là phần thưởng quý báo nhất mà ông trời cho anh sau khi anh đã trải qua gian khổ."

Mạnh Dương nghe giọng nói từ tính của Lạc Tu, cảm thấy toàn thân tê dại, trở nên trống rỗng, như cần cái gì đến lấp đầy cậu.

Lạc Tu hôn môi Mạnh Dương, nụ hôn ngày càng sâu, Mạnh Dương ôm cổ hắn đáp lại, khi nụ hôn của Lạc Tu dần dời xuống, cậu hơi ngửa đầu thở dốc, ánh mắt dần dần nổi lên sương mù.

....

Thời điểm Lạc Tu ôm Mạnh Dương xuống khỏi bàn làm việc, toàn thân Mạnh Dương bởi vì vô lực, giống như không có xương nằm trong lòng Lạc Tu.

Thời điểm Lạc Tu lấy chăn bao cậu lại, Mạnh Dương đột nhiên đè lại tay hắn, kép chặc hai chân nói :"Giấy.."

Lạc Tu cúi đầu nhìn thoáng qua, liên tục rút mấy tờ trong hộp giấy trên bàn, lau sạch sẽ cho Mạnh Dương, sau đó mới bao thân thể cậu trong chăn, rồi ôm cậu về phòng, vào phòng tắm tắm rửa.

Nên đi học, Mạnh Dương vẫn như thường lệ đi học, những lúc khác, cậu đều dùng để chuyên tâm nghiên cứu các phương thuốc cổ truyền trong sách. Mạnh Dương dựa theo phối phương điều chế nhiều lần, dùng mười mấy ngày, rốt cuộc khi ngửi mùi thuốc, mùi thuốc hoàn toàn giống như trong sách miêu tả.

Sau đó Lạc Tu đi tìm bạn hắn, nói Mạnh Dương giúp y điều chế hương dược, muốn y đổi chỗ khác để trị liệu. Bạn Lạc Tu nghe hắn nói như vậy, không suy nghĩ nhiều đã đồng ý, cũng không phải y tin năng lực của Mạnh Dương, mà là y sớm chán ngấy chỗ này rồi, đã sớm muốn đổi chỗ khác, trong lòng y căn bản không ôm bất kỳ mong đợi nào, nhưng chỉ cần có thể để cho y đổi một chỗ khác, hiện tại mặc kệ đứa bạn nào muốn dẫn y đi, y đều sẽ đi theo.

Lạc Tu thuyết phục xong đang chuẩn bị dẫn Lý Nham rời đi, các đại sư phân hội hương liệu trùng hợp lại đây xem tình huống của Lý Nham, sau khi biết Lạc Tu muốn dẫn Lý Nham đi để Mạnh Dương tiến hành trị liệu cho y, những đại sư này đương nhiên là lập tức ngăn lại, phó hội trưởng biết tình huống cũng chạy tới.

"Lý Nham ở đây hơn một tháng, một đám người mỗi ngày đều nghiên cứu cũng không nghiên cứu ra cái gì, vấn đề mất ngủ của cậu ấy vẫn nghiêm trọng. Các ông đã trị không hết lại còn không muốn cho cậu ấy đi, là muốn giữ cậu ấy một hai năm, vớt thêm nhiều chỗ tốt trên người cậu ấy sao?" Khẩu khí của Lạc Tu không chút nào che giấu châm chọc.

"Lạc đổng, lời của cậu liền có phần quá mức, vấn đề của Lý đổng rất nghiêm trọng, trong khoảng thời gian này không có khả năng tốt lên, nhất định phải trị liệu lâu dài, không chỉ mới một hai tháng đã có hiệu quả được." Phó hội trưởng nói.

"Trước đừng nói Lý Nham, các vị đại sư ở đây gần mấy năm này, có chữa trị xong người có tình huống nghiêm trọng như Lý Nham sao?" Lạc tu hỏi.

"Này..." Phó hội trưởng suy nghĩ, thật không có.

Lạc Tu giễu cợt :"Tình hình phân hội hương liệu các ông là cái dạng gì lẽ nào tôi không biết, người thật sự có năng lực đương nhiên là có, nhưng người không có năng lực cũng không ít. Hằng năm quốc gia đầu nhập nhiều tiền như vậy, những người như chúng tôi cũng thường sẽ đầu nhập tiền vào, vốn là muốn góp một phần lực phát triển hương liệu, nhưng có một số người, dựa vào lừa gạt cũng có thể trở thành đại sư, ngẫm lại thật đúng là chuyện cười."

Mấy câu này của Lạc Tu làm sắc mặt những đại sư kia thay đổi.

"Có câu nói, vô công bất thụ lộc (không có công thì không dám nhận), nhưng những lời này trong phân hội các ông hình như không tồn tại." Lạc Tu nhìn phó hội trưởng :"Các ông không thử thống kế xem, người hằng năm vô công thụ lộc (không có công mà vẫn nhận), rốt cuộc có bao nhiêu sao? Tôi nghĩ kết quả thống kê nhất định sẽ ngoài dự đoán của mấy ông nhiều."

"Lạc đổng, lời nói cũng không phải dùng như vậy." Phó hội trưởng nói :"Phát triển hương liệu cũng không chỉ là nói..."

Lạc Tu cắt ngang :"Tôi mặc kệ những quy định của các ông, đến tột cùng là có bao nhiêu người ăn không ngồi rồi chui vào kẽ hở, chỉ là muốn nhắc nhở các ông một câu, nếu các ông cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra vấn đề."

"Được rồi được rồi, anh, các đại sư cũng là hảo tâm mới muốn em ở lại." Lý Nham khuyên nhủ, thực ra trong lòng y vô cùng kinh ngạc, bởi vì y không biết hôm nay Lạc Tu bị gì, giống như thay đổi thành người khác vậy, nói những câu nói mang theo gai nhọn, bình thường hắn không phải như vậy.

Lý Nham nhìn những đại sư kia :"Các vị đại sư, tôi biết tôi nói như vậy có thể không tốt lắm, nhưng các ông nhìn đi, tôi đã kiên trì nhiều ngày như vậy nhưng vẫn không có một đêm ngủ ngon, thật vất vả ngủ được thì không bao lâu sao đã tỉnh dậy, sự khó chịu khi thức thức ngủ ngủ liên tục khác với cả đêm không ngủ được. Hơn nữa tôi ở đây cũng không có gì làm, mỗi ngày ngoại trừ để tôi ra ngoài luyện tập hít thở, cái gì cũng không có thể làm, tôi thực sự quá khó chịu rồi, tôi tạm thời đổi một nơi khác, điều tiết tâm trạng, qua một thời gian, tôi sẽ trở lại, đến lúc đó còn tiếp tục làm phiền mấy ngài."

Khí tràng của Lạc Tu toàn bộ phóng ra, những đại sư khác không dám nói gì với hắn, lại thấy Lý Nham cũng đã quyết định, cả đám chịu đựng tức giận rời đi.

Phó hội trưởng cũng không nói gì nữa, lúc Lạc tu và Lý Nham rời đi, còn rất khách khí đưa họ ra cửa. Ông không muốn đắc tội Lạc Tu, không chỉ vì Lạc Tu có tiền mà quan trọng hơn là vì hắn có quan hệ với người phía trên.
« Chương TrướcChương Tiếp »