Chương 33: Hãy cho tôi cơ hội theo đuổi em.

Mạnh Dương vừa phải bận rộn học tập, vừa phải luyện tập thi đấu ở nước ngoài, còn phải đi hoàn thành kỳ kiểm tra cuối cùng để lấy được giấy chứng nhận hương liệu sư. Đôi khi đầu óc thật sự mệt mỏi thì cưỡi ngựa chạy một vòng trên Long Lĩnh Sơn, thả lỏng đầu óc.

Blaley được Lạc Kỳ - em trai Lạc Tu mời làm khách, mới vừa xuống xe ở ngoài cửa lớn khu nhà cao cấp, đã thấy một con ngựa lông vàng nhạt cao quý ưu nhã chạy tới, vừa nhìn người cưỡi ngựa, y lập tức ngây người. Y giống như thấy ảo giác vậy, vương tử tinh linh tinh xảo xinh đẹp đang cưỡi thiên mã (pegasus) chạy tới phía y, y hy vọng biết dường nào, vị vương tử làm cho lòng người rung động này có thể nhảy xuống nhào vào lòng y.

Mạnh Dương đang nghĩ đến những chuyện khác, cho nên cũng không nhìn thấy Blaley, trực tiếp cưỡi ngựa chạy đi. Mà tầm mắt của Blaley vẫn luôn theo sát Mạnh Dương, mãi đến khi cậu biến mất trong tầm mắt của y, y cũng chưa phục hồi tinh thần lại.

"Ngài Blaley, mời vào trong." Lạc Kỳ thấy y không để ý tới mình, lại kêu :"Ngài Blaley?"

Lúc này Blaley mới tỉnh lại, quay đầu nhìn Lạc Kỳ.

"Mời ngài vào trong." Lạc Kỳ lại giơ tay lên.

"Ngài Lạc, người kia..." Blaley vừa đi vào vừa hỏi dò, y giả vờ không biết Mạnh Dương, mới dễ hỏi thăm những chuyện y muốn biết.

"Đó là vợ của anh cả tôi, họ mới vừa kết hôn không lâu." Lạc Kỳ trả lời.

"Phải không? Nhưng nhìn qua cậu ấy vẫn còn vô cùng trẻ."

"Cậu ta quả thực vô cùng trẻ, bằng tuổi với con trai anh cả tôi."

"A?" Blaley vờ ngạc nhiên :"Họ gặp nhau và kết hôn như thế nào? "

"Tôi cũng không rõ lắm, anh cả tôi đột nhiên nói muốn kết hôn, hơn nữa còn là kết hôn với người yêu cũ của con trai mình."

"Người yêu cũ của con trai, đây là xảy ra chuyện gì?" Lần này Blaley thực sự ngạc nhiên.

"Đi vào trước, vào trong rồi nói."

---------------------

Ngày phải ra nước ngoài thi đấu đã đến, Lạc Tu đã đồng ý với Mạnh Dương, sẽ cùng cậu ra nước ngoài, nhưng dù hắn đã cố sức làm trống thời gian, thì cũng phải trễ hơn Mạnh Dương hai ngày mới có thể ra nước ngoài. Chỉ là bọn Mạnh Dương tới nước ngoài cũng không cần thi đấu ngay lập tức, cho nên Lạc Tu trễ hai ngày cũng không sao.

"Anh sắp xếp công việc xong nhất định phải tới tìm em ngay, không thể bỏ qua trận thi đấu của em có biết không?" Mạnh Dương ôm thắt lưng Lạc Tu, ngẩng đầu nói.

"Yên tâm đi, anh sẽ không bỏ trận thi đấu của em." Lạc Tu trả lời.

Đợi sau khi bọn Mạnh Dương tới nước ngoài, còn có 4 5 ngày nữa mới bắt đầu thi đấu, Lạc Tu thế nào cũng tới kịp.

Mạnh Dương giơ tay ôm cổ Lạc Tu, hôn môi hắn, Lạc Tu một tay ôm hông cậu, tay kia nâng cằm cậu lên hôn đáp lại.

Lạc Tu đưa Mạnh Dương tới sân bay, Mạnh Dương lưu luyến không rời nói tạm biệt với hắn, sau đó mới xuống xe hội hợp với sư huynh của cậu.

Bọn họ ra nước ngoài thi đấu là đại biểu cho từng người, cũng là đại biểu cho trường, cùng đi còn có các vị đại sư. Một lợi ích khác khi trở thành đại sư là dù không có nhận được tư cách tham gia thi đấu quốc tế cũng có thể từ trường học bỏ vốn cùng đi tới học hỏi, biết thêm kiến thức.

Bọn họ xuất phát sớm tới nơi thi đấu hơn mấy ngày là bởi vì muốn đi tham quan mấy khu nước hoa và đồn điền (là một loại trang trại có quy mô lớn), thuận tiện mua chút hương liệu v.v

Sau khi máy bay đáp xuống, ai cũng không nghĩ tới người tới đón họ lại chính là Blaley.

"Hoan nghênh mọi người." Blaley bắt tay với các đại sư sau đó mỉm cười nói :"Lần này công tác tiếp đãi mọi người đều từ tôi toàn quyền phụ trách, các vị lão tiên sinh bên này mời."

Các học sinh đều vô cùng kinh ngạc, bởi vì như thế nào đi nữa, cũng không cần người có thân phận như Blaley tới làm công việc tiếp đãi.

Sau khi nhìn các đại sư lên xe rời đi, Blaley xoay người nhìn các học sinh nói :"Mọi người cũng lên xe đi."

Sau khi các đại sư rời khỏi, các học sinh rốt cuộc không cần áp chế nội tâm kích động của mình, mừng rỡ nhìn thần tượng giới nước hoa, biểu thị muốn cùng y chụp hình.

"Mấy ngày kế tiếp, chúng ta sẽ gặp nhau mỗi ngày, cơ hội chụp ảnh chung rất nhiều, cho nên mọi người không cần gấp, tới khách sạn nghỉ ngơi trước." Blaley ôn hòa nói.

Hầu hết các bạn trong lớp đều bị cuốn hút bởi phong thái nhẹ nhàng và lịch thiệp của Blaley, mà thế giới này có thể kết hôn đồng tính, bị mê hoặc bởi mị lực của một người là không có sự phân biệt giữa nam nữ.

Phía sau có mười mấy chiếc xe hơi màu đen đang đợi, thời điểm các học sinh lần lượt lên xe, Blaley đi tới trước mặt Mạnh Dương hỏi :"Cậu có thể lên ngồi xe của tôi không?"

Mạnh Dương nhìn y :"Không cần, tôi ngồi cùng với các sư huynh."

Mọi người đều nhìn lại, nghi hoặc vì sao Blaley lại chỉ mời Mạnh Dương.

Blaley mỉm cười nhìn Mạnh Dương, gật đầu sau đó xoay người lên xe.

Sau khi mọi người tới khách sạn, hai học sinh một phòng, trợ lý của Blaley đưa thẻ mở cửa phòng cho bọn họ.

Bởi vì nhân số vừa lúc là số lẻ, Mạnh Dương một mình một gian phòng, Mạnh Dương thật sự không có thói quen ở chung phòng với người khác, nếu vừa vặn cậu một mình một phòng, cũng coi như vận khí không tệ.

Sau khi tới tầng phòng của bọn họ, Mạnh Dương dùng thẻ mở cửa, sau khi tiến vào cậu liền ngây ngẩn cả người. Cậu cúi đầu suy nghĩ, sau đó xoay người rời khỏi phòng, đến phòng của Ngô Phong và Tần Hồng.

Mạnh Dương nhìn thoáng qua phòng của hai người sao đó nói :"Sư huynh, em không muốn ngủ một mình một phòng, em với anh ngủ chung một phòng được không?"

"Được." Ngô Phong cũng không hỏi nhiều, lập tức đồng ý, sau đó nói với Tần Hồng :"Em tới phòng Mạnh Dương ngủ đi."

Bởi vì Ngô Phong không chút do dự đuổi cậu đi, Tần Hồng dùng ánh mắt ủy khuất nhìn Ngô Phong.

"Ngớ ra làm gì, nhanh đi đi." Ngô Phong giục cậu sau đó nói với Mạnh Dương :"Mạnh Dương, em đưa thẻ cho em ấy."

"Xin lỗi Tần sư huynh." Mạnh Dương đưa thẻ cho Tần Hồng.

"Không có gì." Tần Hồng cầm thẻ ra ngoài.

Sau khi đặt đồ xong, Mạnh Dương nói với sư huynh :"Sư huynh, em đi gọi điện thoại."

"Ừ." Ngô Phong gật đầu.

Mạnh Dương cầm điện thoại vào phòng tắm gọi cho Lạc Tu, sau khi Lạc Tu nhận điện thoại, Mạnh Dương nói cho hắn biết mình đã đến khách sạn, kêu hắn thà đến trễ chút cũng không cần thức đêm vân vân. Bọn họ hiện tại thật sự rất giống người đang yêu đương, coi như nói mấy thứ râu ria cũng có thể nói thật lâu, bởi vì trong lòng không muốn cúp điện thoại, chỉ cần nghe được thanh âm của đối phương đã có loại cảm giác hạnh phúc.

Tuy Mạnh Dương không muốn cúp nhưng không muốn quấy rầy công việc của Lạc Tu, cậu nói với Lạc Tu tối liên lạc lại sau đó mới cúp điện thoại.

"Gọi điện thoại cho chồng sao?" Ngô Phong nói với Mạnh Dương mới từ trong phòng tắm ra ngoài.

"Ừ." Mạnh Dương mỉm cười gật đầu, ngồi trên ghế salon.

"Xem ra em thật sự rất thích Lạc đổng." Ngô Phong nhìn Mạnh Dương :"Chỉ gọi điện thoại thôi cũng có vẻ mặt hạnh phúc ngọt ngào như vậy."

Mạnh Dương chỉ cười cười, cậu và chú Lạc, hiện tại có thể nói là thực sự đang yêu đương, tuy chú Lạc chưa từng nói yêu cậu, nhưng gần đây, Mạnh dương đã có thể cảm nhận được tình yêu và đáp lại từ hắn.

Tần Hồng đi vào :"Nên đi ăn cơm."

Mạnh Dương và Ngô Phong cùng nhau đứng dậy, thời điểm muốn đi ra ngoài, Tần Hồng nói với Mạnh Dương :"Vừa nãy Blaley tự mình tới gõ cửa thông báo nói nên đi ăn, khi anh ta thấy người mở cửa là anh, rõ ràng là dáng vẻ bất ngờ, hơn nữa căn phòng em ở, rất xa hoa."

"Xảy ra chuyện gì?" Ngô Phong nghi hoặc hỏi Mạnh Dương.

Mạnh Dương nghĩ nghĩ sau đó nói :"Em cũng không biết rốt cuộc anh ta có mục đích gì, em đoán là anh ta muốn để em giúp anh ta đoán giá hương liệu gì đó trong đấu giá, em không muốn nhận đối đãi đặc thù của anh ta nên mới đổi phòng với Tân sư huynh, coi như là sắp xếp ngẫu nhiên."

"Sao anh lại cảm giác không phải như vậy nhỉ? Không phải anh ta thích em đi?" Ngô Phong nói.

Mạnh Dương sửng sốt, sau đó nói :"Hiện tại còn chưa rõ anh ta rốt cuộc có mục đích gì, em tìm cơ hội hỏi anh ta thử, trước khi em hỏi rõ, nếu anh ta có động tác gì không thích hợp, các sư huynh nhìn tình huống giúp đỡ em nha."

"Đã biết, đi thôi, cơm vẫn phải ăn." Ngô Phong nói.

Bọn họ tới phòng ăn khách sạn ăn, mà Blaley đột nhiên có chuyện nên không lộ mặt.

Sáng sớm hôm sau, các đại sư tham gia hội nghị giao lưu các quốc gia, dựa theo kế hoạch sớm định ra, các học sinh phải đi tham quan đồn điền, hiểu rõ quá trình sinh trưởng của các nguyên liệu tạo ra nước hoa. Blaley tự mình đón bọn họ, cũng nói cho bọn họ biết, sẽ dẫn họ tới hòn đảo tư nhân của y, tham quan vườn nước hoa của chính y.

Các học sinh nghe xong đều cảm thấy đây là niềm vui bất ngờ, mỗi một người đều vô cùng hưng phấn, trong lòng tràn đầy chờ mong.

Mạnh Dương cúi đầu suy nghĩ, cậu không phải tự mình đa tình nghĩ Blaley vì thích cậu mới làm ra những động tác này, nhưng có thể khẳng định Blaley tuyệt đối sẽ vô duyên vô cớ làm những chuyện này, mặc kệ y có mục đích gì, vì tránh cho cậu tiến vào bẫy, vẫn là phòng bị tốt.

Bọn họ xuất phát từ khách sạn đi tới bên cảng, sau đó lên ca nô tới hòn đảo tư nhân của Blaley. Thời điểm ở trên ca nô, Mạnh Dương vẫn luôn cùng Ngô Phong và Tần Hồng chung một chỗ, cậu nhiều lần thấy Blaley nhìn mình, mà bị cậu phát hiện cũng không tránh né, mà nhìn thẳng vào mắt cậu.

Đến đảo tư nhân của Blaley, các học sinh vui sướиɠ xuống ca nô, bọn họ đã không kịp chờ đợi muốn tham quan đảo.

"Mọi người không cần gấp gáp, đầu tiên tôi dẫn mọi người tới nhà nghỉ ngơi và ăn gì đó, sau đó sẽ dẫn mọi người đi tham quan." Blaley mỉm cười :"Thực ra nguyên nhân chủ yếu tôi mời mọi người tới là bởi vì có chuyện muốn nhờ bạn học Mạnh Dương, tôi nghĩ nếu tôi mời một mình cậu ấy tới, cậu ấy nhất định sẽ không muốn tới, cho nên liền tự tiện chủ trương thay đổi lộ trình của mọi người, hy vọng mọi người bỏ qua."

Các học sinh đều đem ánh mắt về phía Mạnh Dương, nghĩ thầm thì ra bọn họ là nhờ phúc của Mạnh Dương mới có thể tới đây, chỉ là dù vậy, bọn họ vẫn rất cao hứng.

Sắc mặt của Văn Viễn lập tức thay đổi, nếu gã biết vì Mạnh Dương bọn họ mới tới chỗ này, hắn nhất định không tới. Vu Quân Thần hơi cúi đầu, trên mặt không có biểu tình gì, không ai biết gã đang nghĩ gì.

"Tôi đơn giản giới thiệu với mọi người một chút về đảo, đảo này tên Sirius, phiên dịch lại chính là ái nhân, mà cái đảo này có sức hấp dẫn to lớn khiến người trở nên mê muội, chờ mọi người tham quan xong mọi người sẽ hiểu ý của tôi là gì." Blaley nhìn Mạnh Dương :"Hai năm qua tôi đang nghiên cứu hương liệu phương đông của mọi người, bạn học Mạnh Dương, tôi hy vọng có thể nhờ khứu giác nhạy bén của cậu giúp tôi xác nhận phẩm chất mấy loại hương liệu, để cảm ơn, tôi có thể dẫn một mình cậu tới tham quan phòng làm việc và phòng cất giữ của tôi."

"Phần lớn học sinh đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Mạnh Dương.

"Xin lỗi ngài Blaley, tôi hiện tại vẫn còn là học sinh, không thể giúp đánh giá phẩm chất hương liệu, cho nên ngài Blaley vẫn là đi mời người chuyên nghiệp hơn giám định thì tốt hơn." Mạnh Dương đã nhìn ra, lý cho của Blaley chỉ là mượn cớ mà thôi.

"Cậu quá khiêm tốn, tôi tin tưởng vào thực lực của cậu, đã đạt tới trình độ chuyên nghiệp." Blaley nói.

Như thế này mà Mạnh Dương không nhìn rõ ý tứ trong mắt y, vậy cậu chính là đồ ngốc. Ngay cả Vu Quân Thần cũng nhìn ra, Blaley thích Mạnh Dương.

Blaley không nói thêm gì nữa, kêu người sắp xếp cho các học sinh lên xe, dẫn họ tới lâu đài cổ nằm trung tâm hòn đảo nghỉ ngơi.

Blaley tự mình mở cửa xe cho Mạnh Dương rồi đợi cậu lên. Mạnh Dương vốn chuẩn bị lên xe, thấy cử động của y, dừng bước.

"Cảm ơn ngài Blaley." Ngô Phong đi tới trước mặt Mạnh Dương, sau đó lên xe.

"Cảm ơn." Tần Hồng cũng gật đầu với Blaley sau đó lên xe.

Mạnh Dương cuối cùng mới lên.

Đối mặt với trạng huống như vậy, Blaley cũng chỉ mỉm cười, giúp bọn họ đóng cửa lại.

Các học sinh nhìn qua cửa sổ nhìn phong cảnh đẹp như tranh, kìm lòng không được mà ca ngợi, sau đó trò chuyện, nói nói rồi nói tới Mạnh Dương.

"Không ngờ chúng ta có thể tới đây là nhờ phúc của Mạnh Dương."

"Đây thực sự không phải là một điều đặc biệt đáng ngạc nhiên, phải không? Trước khi tới thầy cô không phải đã nói rồi sao, Mạnh Dương lần này sẽ có được thứ hạng rất tốt, thiên tài giống như Mạnh Dương, được những đại sư quốc tế coi trọng không phải là chuyện rất bình thường sao?"

"Nói cũng phải, thiên tài như cậu ấy, thật đúng là có nhiều chỗ tốt, chúng ta cũng chỉ có thể hâm mộ."

"Đệ tử của Hứa đại sư và Lâm đại sư, tớ vốn nghĩ, Vu Quân Thần mới là thiên tài có thể gây chú ý nhất, không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện một Mạnh Dương, hiện tại Vu Quân Thần cũng không so được với cậu ấy."

"Dù hiện tại rõ ràng Mạnh Dương lợi hại hơn Vu Quân Thần, nhưng chuyện sau này không ai nói được, có thể Vu Quân Thần đột phá, lần nữa vượt qua Mạnh Dương cũng không chừng.

Văn Viễn ngồi trong xe, lạnh lùng nói :"Nếu sớm biết Blaley mời chúng ta tới là vì Mạnh Dương, chúng ta không nên tới nơi này, giống như là chúng ta dính ánh sáng của Mạnh Dương vậy, hừ, ai hiếm lạ dính ánh sáng của nó chứ?"

"Những người khác đều muốn đến, chúng ta phản đối cũng vô ích, chúng ta lại không thể đơn độc đi lại." Triệu Trí nói.

Thời điểm Văn Viễn ở trên ca nô còn thật vui vẻ, cảm thấy vận khí họ tốt mới có thể được Blaley mời tới đảo tư nhân của y, hiện tại đã biết nguyên nhân phía sau phần may mắn này mà không còn vui vẻ nổi nữa.

Vu Quân Thần trầm tư nhìn ngoài cửa sổ, gã hồi tưởng ánh mắt Blaley nhìn Mạnh Dương, trong lòng đã xác định y thích Mạnh Dương, nhưng có giáo huấn lần trước, lần này gã không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, gã cảm thấy vì bản thân chọn sai thời điểm, nếu lần trước gã không tùy tiện nói cho Lạc Thịnh có người vào phòng Mạnh Dương, mà là hiện tại nghĩ biện pháp nắm lấy nhược điểm của cậu, tình huống nói không chừng sẽ khác.

Bọn họ ăn uống no đủ trong lâu đài, nghỉ ngơi một hồi sau đó bắt đầu tham quan đảo, giống như lời của Blaley, hòn đảo nào có sự quyến rũ rất lớn, càng tìm hiểu càng mê muội.

Tuy Mạnh Dương đã từ chối xác nhận phẩm chất hương liệu của Blaley, nhưng Blaley vẫn mời một mình cậu tới tham quan phòng làm việc của y, Mạnh Dương cũng từ chối.

Đến tổi, Blaley đến tìm Mạnh Dương nói muốn nói chuyện với cậu, Mạnh Dương suy nghĩ một hồi mới cảm thấy phải nói chuyện với y mới được. Vì vậy để Ngô Phong tới phòng Tần Hồng, 10 phút sau trở về.

"Anh muốn nói cái gì?" Mạnh Dương hỏi.

"Cậu đã nhận ra tình cảm của tôi nên cậu mới luôn tránh tôi đúng không?" Blaley hỏi trắng ra.

"Tôi muốn nhắc nhở anh ngài Blaley, tôi là người đã kết hôn." Mạnh Dương nghiêm túc nói :"Giữ khoảng cách thích hợp là tôn trọng tôi, cũng là tôn trọng anh."

Blaley nói :"Thực ra cậu không cần đề phòng tôi như vậy, trước khi cậu ly hôn, tôi sẽ không làm gì với cậu, hiện tại tôi chỉ hy vọng có thể trở thành bạn bè bình thường với cậu mà thôi. Nhưng chờ em ly hôn với người chồng hiện tại của em, tôi hy vọng em có thể cho tôi cơ hội theo đuổi em."

"Anh dựa vào cái gì chắc chắn tôi sẽ ly hôn với chồng tôi." Mạnh Dương không vui nói.

"Sau khi em chia tay với bạn trai cũ, rất nhanh thì kết hôn với cha cậu ta, trước đó, em và chồng hiện tại căn bản không quen biết, cho nên hai người không thể nào vì yêu mà kết hôn. Tuy tôi vẫn nghĩ không rõ vì sao hai người kết hôn, nhưng tôi đoán, hôn nhân của hai người có khả năng rất lớn là một hôn nhân giao dịch hữu danh vô thực." (có tiếng chứ không thực)

"Tôi không có nghĩa vụ trả lời phỏng đoán của anh, anh thế nào là chuyện của anh, không có liên quan tới tôi, anh chỉ cần biết, tôi rất yêu chồng của tôi, chúng ta sẽ ở bên nhau cả một đời, tuyệt đối không có khả năng ly hôn, cho nên cơ hội anh muốn, chắc chắn không có." Ánh mắt Mạnh Dương kiên định nói.

"Em yêu chồng em, nhưng không nhất định là anh ấy cũng yêu em, hai người cũng không có thực sự là vợ chồng*, dựa vào một bên tình nguyện là em, hôn nhân của hai người có thể duy trì được bao lâu?" Blaley hỏi.

"Ngài Blaley!" Mạnh Dương nghiêm túc nói :"Lời của anh ngày càng quá đáng, anh có tư cách gì bình luận và phán đoán quan hệ giữa tôi và chồng tôi? Tôi nghĩ tôi với anh không có gì để nói, mời anh ra ngoài!"

Blaley lại đôt nhiên cười vô cùng vui vẻ :"Em không có lập tức phủ nhân lời của tôi, đã chứng minh suy đoán của tôi đúng, thì ra em và chồng em không có thực sự là vợ chồng*."

( Nguyên bản là câu 真的没有夫妻之实, tui không hiểu rõ lắm, chẳng lẽ là chưa thực hiện nghĩa vụ vợ chồng ???)

Mạnh Dương thật sự tức giận, cậu lấy điện thoại ra, gọi Lạc Tu phái người tới đón mình.

"Này, chú Lạc, hiện tại em đang ở trên đảo Sirius, anh kêu..." Mạnh Dương vẫn chưa nói xong, điện thoại đã bị Blaley cầm đi.

"Trả lại cho tôi!" Mạnh Dương tức giận nói.

"Mạnh Dương?" Thanh âm của Lạc Tu từ trong điện thoại truyền ra.

Blaley giơ điện thoại của Mạnh Dương lên, chăm chú nhìn cậu :"Em đã cùng chồng mình có hiệp nghị hôn nhân, như vậy sớm ly hôn không phải tốt hơn sao?"

Mạnh Dương nhảy lên, muốn lấy lại điện thoại của mình.

......................

Chương trước mới vừa nói mấy chương sau dài, chương sau đã ngắn lại rồi. :))