Chương 16: Người đau lòng cảm kích.

Đã beta : Đậu

Tiêu Khắc dẫn theo đám bạn đi vào, anh cầm một chai rượu vang đỏ đặt trước mặt Lạc Thịnh: "Nghe nói cha cậu tái hôn, hơn nữa đối tượng là người yêu cũ của cậu, tôi cùng các bạn đặc biệt tới đây chúc mừng, này là quà mừng. Người yêu cũ trở thành cha kế, trừ cậu ra, tôi không biết ai là người thứ hai, thực sự đáng chúc mừng."

"Tiêu điên, tôi khuyên cậu một câu, trước khi Lạc Thịnh tức giận thì mau cút nhanh lên! Không thì đừng hối hận!" Bạn Lạc Thịnh phản bác.

Tiêu Khắc cố tình tạo dáng đặt tay lên ngực: "Nhanh để cho tôi hối hận đi Lạc thiếu, tôi van cậu."

"Cậu thật đúng là thiếu giáo huấn, không bị tôi dạy dỗ thì cậu khó chịu phải không." Lạc Thịnh lạnh lùng nhìn Tiêu Khắc.

"Nếu như tôi giống cậu, có thói quen táy máy tay chân trên xe người khác, cậu cảm thấy cậu còn có cơ hội nói lời như vậy với tôi sao?" Tiêu Khắc châm chọc nhìn Lạc Thịnh: "Cậu hẳn là nên cảm ơn tôi không có thói quen như vậy, không thì cậu đã sớm nằm trong bệnh viện."

Lạc Thịnh bởi vì câu nói của Tiêu Khắc mà sắc mặt càng thêm khó coi.

"Tiêu điên, cậu đừng có mà nói chuyện quá mức! Có điên thì cũng phải có giới hạn!"

"Tôi chỉ là ăn ngay nói thật thôi, như vậy mà mấy cậu đã cảm thấy tôi quá phận?" Tiêu Khắc giơ tay lên, cố ý chỉ đám bọn họ một lần, sau đó nhìn Lạc Thịnh, khıêυ khí©h nói: "Trong các cậu, tùy tiện cử một người, so đấu với người trong đội tôi, nếu như các cậu thắng, tôi liền viết những lời vừa nói ra giấy rồi nuốt và không đề cập tới nữa. Nếu như các cậu thua, xe dùng thi đấu liền thuộc về bọn tôi, dám không?"

"Bại tướng dưới tay, sao tôi lại không dám?" Lạc Thịnh nhìn Tiêu Khắc: "Thời gian?"

"8 giờ tối mai." Tiêu Khắc nói.

"Được."

Tiêu Khắc nở nụ cười, sau đó dẫn bạn xoay người rời đi.

Tô Địch là bạn tốt nhất của Tiêu Khắc, kỹ năng lái xe vô cùng tốt, cậu đã đấu với Lạc Thịnh rất nhiều lần, nhưng Lạc Thịnh chỉ thắng một lần, mà lần kia thắng là vì có người động tay chân trên xe Tô Địch. Trong quá trình thi đấu, xe Tô Địch mất khống chế đυ.ng vào tảng đá lớn làm cậu trở thành người thực vật. Từ khi đó trở đi, tính tình Tiêu Khắc thay đổi rất nhiều, một lòng muốn dùng phương thức bạo lực như đua xe muốn báo thù cho bạn, nhưng kỹ năng của anh lại không tốt bằng Lạc Thịnh, cho nên chưa từng thắng qua gã.

Bản thân Lạc Thịnh lại cho rằng Tô Địch biến thành người thực vật không phải trách nhiệm của gã, bởi vì gã không có kêu ai động vào xe Tô Địch, mà là anh họ Tô Địch muốn vay tiền gã, vì lấy lòng mà tự chủ trương đi làm. Tuy lúc đó gã không có biểu hiện rõ ràng nói không cho làm, chỉ trầm mặc, cho nên bị anh họ Tô Địch coi thành ngầm thừa nhận, nhưng gã vẫn cho rằng chuyện này không có liên quan gì tới gã.

Tuy anh họ Tô Địch vào tù, Tiêu Khắc cũng thông qua đủ loại phương pháp trả thù, nhưng Tiêu Khắc vẫn luôn cảm thấy Tô Địch trở thành người thực vật cũng có trách nhiệm của Lạc Thịnh, Tô Địch còn hôn mê một ngày, cừu hận trong lòng Tiêu Khắc đối với Lạc Thịnh sẽ không biến mất.

Mạnh Dương gọi điện thoại cho Lạc Tu, biết Lạc Tu bận rộn tới khuya mới về, cậu mới đi tới nhà Lục Vân Lính, kêu vệ sĩ đợi ở bên ngoài.

Sau khi trời tối, Mạnh Dương mặc quần áo màu đen, đội mũ đeo kính râm và khẩu trang, cùng với Lục Vân Kinh lén rời khỏi từ cửa sau.

Thời điểm sắp tới chỗ đua xe, Mạnh Dương lên xe Tiêu Khắc.

Tối hôm nay người tới xem náo nhiệt rất nhiều, trong các đội đua không chuyên nghiệp, đội của Tiêu Khắc cũng coi như có danh tiếng, cho nên mỗi lần đội họ muốn thi đấu đều sẽ có rất nhiều người tới vây xem. Trước khi Tô Địch gặp tai nạn, Lạc Thịnh một lần cũng không thắng nổi Tô Địch, sau khi Tô Địch gặp nạn, Tiêu Khắc một lần cũng không thắng nổi Lạc Thịnh, cho nên lần này người tới xem náo nhiệt vẫn là coi trọng Lạc Thịnh.

"Hôm nay vẫn đặt Lạc thiếu thắng sao?"

"Đây không phải là nói nhảm sao? Tuy tôi không quan tâm chút tiền này, nhưng thua cuộc sẽ cảm thấy rất xui."

"Tôi từ chỗ nhân viên công tác lấy được một tin tức, nghe nói kỹ năng lái xe của Tiêu Khắc tiến bộ rất nhiều, không chừng lần này sẽ thắng."

"Đã thua 7, 8 trận rồi, dù tiến bộ như thế nào đi nữa cũng không thắng nổi, lần này chắc chắn là Lạc Thịnh thắng, xem trước tình huống rồi coi thử Tiêu Khắc có khả năng thắng Lạc Thịnh không."

"Tôi thấy chênh lệch giữa hai người họ vô cùng lớn, hơn nữa dù sao vẫn cảm thấy Lạc Thịnh có ý nhường, nếu không chênh lệch sẽ rất lớn, có thể là lương tâm hắn bất an vì chuyện Tô Địch, dù sao chuyện kia dù là chủ ý của ai, cũng đều là vì hắn mà ra."

"Nói tới Tô Địch, thật đáng tiếc, kỹ năng lái xe của cậu ta thực sự vô cùng ngầu, vô cùng đỉnh, hoàn toàn khác dáng vẻ lúc thường."

"Đúng vậy, nếu như cậu ta không xảy ra chuyện cùng với sự giúp đỡ từ Tiêu Khắc, hiện tại chắc chắn đã là tay đua chuyên nghiệp. Thắng mấy trận thi đấu chuyên nghiệp là có thể lấy lại đủ tiền vốn, kiếm được không ít đâu."

"Nhìn kìa! Xe Tiêu Khắc chạy vào!"

Tiêu Khắc trực tiếp lái xe tới điểm xuất phát, rồi đổi chỗ với Mạnh Dương, cũng không xuống xe chào hỏi, anh luôn đối với Lạc Thịnh như vậy, người khác cũng sớm quen.

Lạc Thịnh ngồi trên xe nói chuyện với đám bạn gã, thấy Tiêu Khắc tới cũng lái xe tới điểm xuất phát.

Thi đấu bắt đầu, hai chiếc xe cùng lúc xuất phát, nhưng rất nhanh, xe Lạc Thịnh đã vượt lên phía trước, Mạnh Dương lái xe Tiêu Khắc theo sát phía sau.

Bên cạnh đường đua chật kín xe, Lục Vân Kính cũng lái chiếc xe hắn mới mua đậu ở đó, ngồi trên xe nhìn màn hình phát quá trình đua xe, dù biết kỹ năng lái xe hiện tại của Mạnh Dương vô cùng giỏi, nhưng trong khi thi đấu sẽ xảy ra đủ chuyện ngoài ý muốn, cho nên hắn vẫn thay Mạnh Dương mà khẩn trương.

Lúc quẹo qua mấy khúc quanh, Mạnh Dương vẫn chưa vượt lên, mãi đến khi lái lên sườn núi, khoảng cách giữa hai xe dần kéo gần lại, xe Lạc Thịnh bay lên trước Mạnh Dương, mà trong ánh nhìn của tất cả mọi người, Mạnh Dương trực tiếp lái xe bay qua xe Lạc Thịnh rồi rơi xuống đất.

Đám đông thốt lên, có thể bay xa lại vững vàng rơi xuống đất, đòi hỏi phải cần kỹ thuật rất tốt.

Lạc Thịnh thấy xe Tiêu Khắc từ trên trời rơi xuống trước mặt, trong lòng vô cùng khϊếp sợ, sau đó lập tức tăng tốc muốn vượt qua.

"Thực sự quá đẹp, Tiêu Khắc tiến bộ cũng quá nhanh đi?"

"Xem ra tin tức Tiêu Khắc tiến bộ là thật, hắn đây là đã tìm được huấn luyện viên tốt?"

"Tôi nhìn ra lần này Tiêu Khắc chắc thắng đó, nhưng lỡ đem toàn bộ tiền tiêu vặt của tháng này đặt Lạc Thịnh rồi, Lạc Thịnh cậu ráng vượt qua đi!"

"Kỹ thuật lái xe này thật sự quá tốt, tôi cũng đang muốn tìm huấn luyện viên đây, thật là muốn học."

Tiêu Khắc nắm chặt tay vịn, anh có thể cảm giác được thực ra Mạnh Dương chưa hoàn toàn phát huy hết kỹ năng của mình, không thì Lạc Thịnh nhất định sẽ thua vô cùng nhục nhã, chỉ là nếu người khác biết được trên xe còn có thêm một người, loại chuyện này cũng đủ khiến Lạc Thịnh thua rất khó coi.

Lạc Thịnh làm sao cũng không thể vượt lên trước được, trong lòng nóng nảy, kể từ khi Tô Địch gặp chuyện không may, gã chưa từng thua cuộc, gã rất ghét thua, nhất là tuyệt đối không thể thua Tiêu Khắc.

Mạnh Dương khổ luyện kiếp trước, thời điểm cuối cùng có thể thắng được Lạc Thịnh thì gã đã không còn muốn chơi đua xe, mà lý do từ chối cũng rất đơn giản, đó chính là phần lớn thời gian của gã là dùng để học cách quản lý công ty, căn bản không có thời gian luyện tập, Mạnh Dương dù thắng cũng không có ý nghĩa gì. Mấy chữ không có ý nghĩa gì, đối với Mạnh Dương khổ luyện rốt cuộc đạt được thành quả mà nói, tương đương với lời nói đả kích. Nhưng Lạc Thịnh không muốn so cậu cũng không có cách.

Mạnh Dương nhớ lại bản thân của kiếp trước, như là đang nhớ lại một người ngay cả chính cậu cũng xem thường, tất cả mọi việc cậu làm vì Lạc Thịnh đều giống như chuyện cười. Cậu hoàn toàn không hiểu nổi, Lạc Thịnh đến tột cùng đáng giá chỗ nào để cậu yêu, đôi khi cậu cảm thấy, Mạnh Dương đời trước và mình hiện tại, căn bản không phải là cùng một người, bởi vì suy nghĩ hoàn toàn khác.

Mạnh Dương cố ý duy trì khoảng cách nhất định với Lạc Thịnh, trên khúc cua cao, Lạc Thịnh muốn vượt qua, Mạnh Dương đột nhiên quay xe lại dùng sức đυ.ng vào xe Lạc Thịnh. Trong ánh mắt khϊếp sợ của mọi người, cứ như vậy từ trên cao lộn xuống, xe Mạnh Dương cũng thuận lợi vượt qua.

Còi báo động tại đường đua vang lên, nhân viên công tác nhanh chóng lái xe tới cứu người, tuy nơi mô phỏng đường núi không tính là cao, hơn nữa phía dưới chính là cát, nhưng lật xe rơi xuống, vẫn có thể sẽ bị thương, nếu vận khí không tốt còn phải trực tiếp đưa tới bệnh viện.

Tiêu Khắc cũng bị động tác của Mạnh Dương làm hoảng sợ, bởi vì vừa nãy không chỉ Lạc Thịnh nguy hiểm, mà xe bọn họ cũng có thể sẽ lật theo. Nhưng sau khi tận mắt thấy xe Lạc Thịnh lật, anh có loại cảm giác vô cùng thống khoái.

Mười mấy nhân viên dẫn theo nhân viên y tế lái xe tới, đưa Lạc Thịnh từ trong xe ra, sau khi kiểm tra qua, phát hiện ngoại trừ cánh tay bị trật khớp thì không còn nơi nào bị thương.

Mạnh Dương lái xe tới điểm cuối rồi dừng lại, sau đó đổi tay lái với Tiêu Khắc, cậu đeo khẩu trang và kính đen ngồi trong góc ghế phía sau.

Tiêu Khắc lái tới trước mặt người xem, đợi Lạc Thịnh bị đưa tới mới xuống xe đi về phía đó.

"Lạc Thịnh, anh không sao chứ?" Vu Quân Thần lo lắng nhìn.

"Anh không sao." Mặt Lạc Thịnh không tốt lắm.

"Vẫn là nhanh chóng tới bệnh viện kiểm tra." Vu Quân Thần vẫn không yên lòng, mấy ngày nữa họ sẽ tổ chức tiệc đính hôn, gã không muốn Lạc Thịnh mang theo thương tích làm nghi thức, đi bệnh viện kiểm tra gã mới yên tâm.

Lạc Thịnh nhìn Tiêu Khắc đang đi tới đây, nghĩ rằng Tiêu Khắc chắc chắn sẽ nói những lời khó nghe và sỉ nhục mình, trước khi Tiêu Khắc mở miệng, sắc mặt gã đã rất khó coi.

"Xe của cậu thuộc về đội xe chúng tôi." Tiêu Khắc nhìn Lạc Thịnh: "Cậu hãy nhớ kỹ, không phải là tôi thắng mà là đội chúng tôi thắng cậu."

Lời này không chỉ làm Lạc Thịnh khó hiểu, những người khác cũng ngơ ngác nhìn nhau.

"Này không phải là lần đầu tiên đội xe chúng tôi thắng cậu, cũng không phải là lần cuối, bởi vì từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ cho cậu có cơ hội động tay chân lên xe của chúng tôi."

"Nói thật hay!"

Những người bạn của Tiêu Khắc lập tức ồn ào hưởng ứng lời của anh.

Tiêu Khắc nói xong, khán giả đều cho là anh thay mặt Tô Địch mới nói không phải anh thắng mà đội của họ thắng Lạc Thịnh.

Lạc Thịnh vốn định lần này thắng Tiêu Khắc, sau đó ở trước mặt mọi người giáo huấn anh, cũng làm anh nhớ dai, sau này tốt nhất không cần nói lung tung. Nhưng gã không ngờ tới người thua lại là gã, bây giờ lại bị Tiêu Khắc cao cao tại thượng giáo huấn, trong lòng gã dù căm tức cũng không thể phản bác.

Trong lòng Tiêu Khắc tuy kích động nhưng bởi vì không phải bản thân thắng Lạc Thịnh, cho nên vẫn cố gắng bình tĩnh, cũng không biểu hiện ra dáng vẻ gì, làm những người khác kể cả bạn anh đều nghĩ rằng Tiêu Khắc thực sự đã thay đổi, hiện tại càng ngày càng chững chạc.

Mãi đến khi Tiêu Khắc lái xe rời khỏi, những người đó vẫn không ngừng thảo luận quá trình đua xe lúc nãy.

"Cảm ơn cậu." Tiêu Khắc nói với Mạnh Dương.

"Tôi không phải vì cậu mới thắng Lạc Thịnh, mà là vì bản thân tôi." Mạnh Dương nói: "Đợi đến khi cậu có thể tự mình thắng Lạc Thịnh thì hẵng cảm ơn tôi."

Hai tay Tiêu Khắc cầm chặt tay lái, quyết định bản thân nhất định phải dựa theo phương pháp Mạnh Dương dạy khổ luyện thành tài, trước khi thắng được Lạc Thịnh, anh sẽ không đua với ai khác.