Chương 14: Hôn lễ và đối tượng kết hôn đáng ghen tị

Đã beta

Chương 14. Hôn lễ và đối tượng kết hôn đáng ghen tị.

Bởi vì editor ngáo ngơ làm một lèo quên chia chương, nên mọi người thông cảm coi đỡ nhé. ^-^

---------------------------

Lạc Tu mở mắt, quay đầu nhìn về bên ngoài cửa sổ thủy tinh, phát hiện trời đã sáng, thế mà anh có thể ngủ thϊếp đi khi bệnh đau đầu tái phát, hơn nữa còn ngủ một giấc tới bình minh, nhìn lư hương trên bàn trà, cảm thấy khó thể tin được, cảm giác đau đớn tuy không biến mất hẳn, nhưng qua một đêm rõ ràng đã không còn đau như tối qua.

Lạc Tu nhìn người cuộn tròn trên ghế salon đối diện mình, Mạnh Dương vẫn còn ngủ, anh đứng lên vòng qua bàn sau đó ngồi xuống nhìn gương mặt của cậu, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, trên người đứa nhỏ này có nhiều vấn đề khiến anh nghi hoặc không hiểu, nhưng anh cũng không vội vàng muốn biết "chân tướng", nói không chừng tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.

Lạc Tu bế Mạnh Dương từ ghế salon lên muốn đặt cậu lên giường, nhưng mới đυ.ng vào người, Mạnh Dương đã tỉnh.

"Trời đã sáng?" Mạnh Dương mắt nhắm mắt mở hỏi.

"Ừm." Đặt Mạnh Dương lên giường hỏi: "Cháu muốn ngủ tiếp không?"

"Không ngủ nữa." Mạnh Dương ngồi dậy, lấy tay dụi dụi mắt, sau đó nhìn Lạc Tu hỏi: "Tối qua chú có ngủ được không?"

"...Ngủ thϊếp đi." Lạc Tu trả lời.

"Phải không?" Mạnh Dương mỉm cười: "Những dược hương kia có hiệu quả với chú thực sự là quá tốt rồi, bình thường cháu cũng hay mất ngủ cho nên đặc biệt điều chế cho mình Trợ Miên hương, sau này chúng ta có thể cùng nhau dùng. Chỉ có điều, đêm qua cháu ngửi được thân thể của chú có chút không thích hợp, ngoại trừ bệnh mất ngủ, thân thể của chú hẳn là còn có chỗ không thoải mái đúng không?"

"Ngửi, cơ thể của chú không thích hợp?" Lạc Tu nghi hoặc nhìn Mạnh Dương.

"Đúng vậy, tối hôm qua, lúc chú ngồi trên ghế salon, thân thể chú nhất định vô cùng khó chịu cho nên phát ra mùi, cháu ngửi thấy." Mạnh Dương chỉ chỉ mũi mình: "Khứu giác của cháu vô cùng nhạy, có thể ngửi được những mùi người thường không ngửi được."

Lạc Tu trầm mặc suy nghĩ lời của Mạnh Dương, theo anh biết, trong y học cổ truyền, dựa vào tứ chẩn (vọng, văn, vấn, thiết: nhìn, nghe/ngửi, hỏi, sờ) để chẩn đoán bệnh, mà văn trong tứ chẩn, ngoại trừ có ý nghĩa là nghe, còn có một loại ý nghĩa khác chính là ngửi mùi tỏa ra từ bệnh nhân để phán đoán bệnh tình. Nếu muốn trở thành Hương Liệu sư, khứu giác nhạy bén và chỉ số ngửi mùi cao là nhất định phải có.

"Sao vậy? Cháu nói sai sao?" Mạnh Dương thấy Lạc Tu trầm mặc, liền cố ý hỏi.

"Cháu không nói sai, hôm qua thân thể chú đúng là khó chịu nên mới không ngủ được."

"Vậy chú có thể nói cho cháu biết, chú không thoải mái ở nơi nào được không? Có thể mô tả rõ ràng cho cháu không? Nói không chừng cháu có thể điều chế dược trị liệu cho chú."

"Sau này hãy nói đi." Lạc Tu nhìn thời gian nói: "Hiện tại chú phải tới công ty, những người từ công ty tổ chức hôn lễ sẽ tới đây, cháu muốn tổ chức hôn lễ như thế nào thì cứ nói với họ, hôm nay cân nhắc thời gian và địa điểm, chú sẽ kêu người phát thư mời."

"Vâng, cháu biết rồi." Trong lòng Mạnh Dương có chút mất mát, có điều cậu cũng có thể hiểu vì sao Lạc Tu không nói với cậu, cũng sẽ không lập tức tin tưởng chứng đau đầu vẫn luôn không trị liệu được, sẽ được một người ngay cả Hương Liệu Sư còn chưa phải chữa xong.

Lạc Tu vuốt tóc Mạnh Dương, sau đó đứng dậy rửa mặt.

...................

Người tổ chức hôn lễ đề cử rất nhiều địa điểm cử hành hôn lễ, bao gồm cả tập đoàn Lạc thị, có rất nhiều khách sạn và khu nghỉ dưỡng đều rất thích hợp, nhưng Mạnh Dương vẫn lựa chọn cử hành hôn lễ ở nhà chính Long Lĩnh Sơn.

Ý định ban đầu của Mạnh Dương là không muốn rắc rối tổ chức ở nơi khác, hơn nữa cuộc hôn nhân cùng Lạc Tu hiện tại vẫn chỉ là thỏa thuận, cho nên cậu cũng không muốn quá hao tâm tổn trí mất công tốn thời gian.

Nhưng khi Lạc Thịnh và chú của gã biết Mạnh Dương quyết định tổ chức hôn lễ ở nhà chính, đều vô cùng tức giận, cho rằng Mạnh Dương đang cố ý thị uy với họ.

Ngày cưới, khách khứa nhận được thiệp mời đều đưa thiệp cho nhân viên an ninh ở dưới chân núi, sau đó mới lái xe đi lên.

Đời trước Mạnh Dương đã hoàn toàn lạnh tâm với cha cậu, cho nên cũng không có mời Dương Túc và Triệu Quyên tới, nhưng chú thím và cô của cậu lại không mời mà tới, vì không có thư mời thế nên không thể lên núi dự lễ.

Bảo vệ dưới chân núi báo cáo với quản gia, quản gia xin chỉ thị Mạnh Dương, Mạnh Dương nói cho quản gia kêu bảo vệ đuổi bọn họ đi.

Chú thím và cô Mạnh Dương, thấy những người đàn ông cao to mặc tây trang màu đen đeo kính râm, cũng không dám nháo, chỉ có thể xám xịt mặt mày rời khỏi, trên đường đi còn vô cùng tức giận không ngừng mắng chửi Mạnh Dương.

Chỉ có điều Lạc Thịnh dẫn Vu Quân Thần tới tiệc cưới, Vu Quân Thần nhìn phòng khách bố trí tráng lệ, tâm trạng rất phức tạp, sau khi gã và Lạc Thịnh công khai quen nhau, vẫn luôn hy vọng có một ngày có thể tổ chức hôn lễ tại nhà chính Lạc gia, không nghĩ tới lại bị Mạnh Dương cướp, hơn nữa người Mạnh Dương kết hôn lại chính là cha của Lạc Thịnh. Tuy Lạc Thịnh nói cho gã biết, cha gã kết hôn với Mạnh Dương khẳng định không duy trì được bao lâu, nhưng sau khi đính hôn cùng Lạc Thịnh, Mạnh Dương cũng trở thành trưởng bối của gã, quan hệ này cũng quá loạn.

Lạc Thịnh vốn không muốn tham gia, gã không ủng hộ hôn lễ nhưng lại không muốn Lạc Tu có cớ không đồng ý chuyện gã và Vu Quân Thần đính hôn, cho nên gã không chỉ tới một mình, mà còn dẫn theo cả Vu Quân Thần.

Khi hôn lễ chính thức bắt đầu, Mạnh Dương nắm tay Lạc Tu, trong tiếng nhạc và ánh mắt của mọi người, từ thảm đỏ lên bục tuyên thệ.

Đây là lần đầu tiên Vu Quân Thần thấy Lạc Tu, khi nhìn rõ không khỏi ngây người. Gã vẫn luôn nghĩ, Lạc Tu là phiên bản trung niên của Lạc Thịnh, thế nhưng khi nhìn Lạc Tu lại thấy họ căn bản không giống nhau chút nào, hơn nữa gã không ngờ Lạc Tu còn đẹp trai hơn, quyến rũ hơn Lạc Thịnh, nhìn nhiều lắm chỉ ba mươi tuổi, không giống như người sắp 40.

Lạc Thịnh không muốn nhìn hai người đứng trên sắp tuyên thệ kia, nhưng khi chịu đựng cơn tức giận nhìn Vu Quân Thần, lại phát hiện mặt gã sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"

"Anh và cha anh, lớn lên không quá giống nhau..." Vu Quân Thần còn chưa hoàn hồn, vô thức nói ra lời trong lòng.

"Thực ra anh cũng không giống mẹ anh lắm, anh tương đối giống ông ngoại và cậu." Lạc Thịnh nhìn người trên đài cao, lập tức dời tầm mắt đi.

Vu Quân Thần nhìn ngũ quan đường nét sâu sắc của Lạc Tu, tỉ lệ hoàn hảo cùng dáng người cao gầy cường tráng, không chỉ vẻ đẹp quyến rũ nam tính thành thục khiến người không thể dời mắt, hơn nữa còn vô cùng có khí thế và phong độ, không thể không nói, nhìn bên ngoài và tất cả mọi thứ của hắn, đây thật sự là một người vô cùng hoàn mỹ, là người đàn ông dễ dàng khiến người người động tâm. Tuy là cha của bạn trai, nhưng trái tim của gã vẫn không cách nào khống chế mà đập nhanh.

Trước đó Vu Quân Thần chắc chắn Mạnh Dương là vì trả thù gã và Lạc Thịnh nên mới kết hôn với cha Lạc Thịnh. Nhưng hiện tại thấy được Lạc Tu, ý nghĩ chắc chắn lúc trước bắt đầu dao động, càng có khả năng là với người đàn ông tràn đầy mị lực và hoàn mỹ như vậy, Mạnh Dương vì động tâm mớ kết hôn với anh, trong lòng Vu Quân Thần xuất hiện cảm giác hâm mộ.

"Cha anh thực sự muốn em và anh chia tay mới kết hôn với Mạnh Dương sao?" Vu Quân Thần nhỏ giọng hỏi.

"Ngoài nguyên nhân này, anh thực sự không nghĩ ra còn nguyên do nào khác, dù sao bọn họ chắc chắn sẽ không vì yêu mà kết hôn." Lạc Thịnh nói.

"Nói cũng phải, trước đó hai người không có chút liên hệ, sao có thể đột nhiên yêu nhau đúng không?" Vu Quân Thần như đang an ủi bản thân, sau khi nói xong gã cảm thấy an tâm hơn.

Mạnh Dương và Lạc Tu đã nói xong lời thề, cuối cùng chính là trao nhẫn và hôn nhau, hai người mang nhẫn cho đối phương, Mạnh Dương ngẩng đầu nhìn Lạc Tu, chờ đợi nụ hôn của anh.

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, nếu Lạc Tu chỉ hôn vào trán hay má, rất có thể sẽ tạo thành lý do khiến Mạnh Dương bị giễu cợt, hai người nhìn nhau một hồi, Lạc Tu tay nâng mặt cậu rồi hôn lên môi, dùng bàn tay cản lại một chút, cho nên dù anh không dùng sức hôn, người khác cũng không phát hiện.

Miệng hai người nhẹ nhàng chạm vào nhau, đây là nụ hôn đầu tiên ở cả hai đời của Mạnh Dương, chỉ có điều đây cũng không tính là hôn, cậu rất chờ mong một ngày nào đó cùng Lạc Tu thật sự hôn nhau, lúc đó khẳng định Lạc Tu đã thích cậu. Mà đời trước nguyên nhân Mạnh Dương cảm nhận được Lạc Tu cũng thích cậu, vì có một ngày, khi hai người mắt đối mắt, Lạc Tu dần tới gần muốn hôn cậu, thời điểm sắp đυ.ng tới môi cậu, anh lại dời đầu đi chỗ khác.

Lạc Tu cảm nhận được đôi môi mềm mại của Mạnh Dương, cảm thấy cả người Mạnh Dương giống đôi môi kia, rất non, mềm mại, hơn nữa trên người còn tản ra mùi hương dễ chịu, như là một đứa nhỏ khiến người ta không nhịn được mà thương yêu.

Sau khi hoàn thành tuyên bố và trao nhẫn, Lạc Tu dẫn Mạnh Dương đi chào hỏi khách khứa.

Tuy hai người đã đăng ký kết hôn, cũng đã cử hành hôn lễ, thế nhưng người mong bọn họ ly hôn cũng không ít, ngoài Lạc Thịnh cùng một nhà bên ngoại gã, còn có những người ái mộ Lạc Tu.

Trong lòng Mạnh Dương rất rõ, sinh hoạt sau khi kết hôn với Lạc Tu rất có thể sẽ không còn yên ổn và thoải mái như trước, chỉ có điều cậu đã làm tốt chuẩn bị tâm lý đối mặt với tất cả.

"Lạc Thịnh." Mạnh Dương kêu Lạc Thịnh đang muốn dẫn Vu Quân Thần tránh bọn họ lại.

Mạnh Dương và Lạc Tu đi tới trước mặt bọn họ, Mạnh Dương giới thiệu với Lạc Tu: "Chồng, người này chính là người yêu hiện tại của Lạc Thịnh, Vu Quân Thần."

"Chào chú Lạc, cháu là Vu Quân Thần." Vu Quân Thần có chút khẩn trương chào hỏi Lạc Tu.

Lạc Tu chỉ gật đầu không nói.

"Lạc Thịnh, ba biết chuyện kết hôn của ba với cha con, con sẽ rất khó tiếp nhận, cũng biết con hiện tại không có khả năng nguyện ý gọi ba một tiếng ba nhỏ." Mạnh Dương cười: "Chỉ là ba có thể hiểu tâm tình của con, giống như hiện tại tuy chúng ta vừa mới kết hôn, nhưng trong lòng đã hy vọng con có thể kết hôn với người thích hợp nhất. Người hôm nay tới tham gia hôn lễ, nhất định sẽ có người phù hợp với con hơn, chúng ta sẽ giúp con chọn."

(Đậu: Đm, máu tró quá nha dê khỏe mạnh

Hạ : Há há.)