Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lần Theo Quỷ Án

Quyển 5 - Chương 73: Phiên ngoại ba: Cha mẹ

« Chương TrướcChương Tiếp »
'Giày đi có thoải mái không, chỉ có chân mới biết đến. Hai người trải qua như thế nào, cũng chỉ có người trong cuộc hiểu rõ nhất.'

Chương 73- Phiên ngoại ba: Cha mẹ.

Mẹ Trình đã sớm cảm giác được con trai mình không đúng.

Ngày ấy xảy ra vụ án nổ bom, mẹ Trình là người đầu tiên gặp được Trình Tấn Tùng. Sau khi lo lắng ban đầu qua đi, mẹ Trình tựa hồ ngay lập tức liền chú ý tới con trai không đúng. Tính cách Trình Tấn Tùng rộng rãi thành thục, từ trước đến giờ là người giữ được bình tĩnh, thế nhưng giờ phút này nhìn con trai ngồi bên ngoài phòng giải phẫu, lại có biểu cảm lo lắng, sợ sệt, còn có một chút kinh hoảng đến luống cuống. Điều này làm cho mẹ Trình trong lòng hơi kinh ngạc. Nhìn vết thương to to nhỏ nhỏ trên cánh tay của con trai, mẹ Trình muốn đưa hắn đi xử lý một chút, nhưng mà Trình Tấn Tùng lại bướng bỉnh không chịu rời đi phòng giải phẫu, mặc cho mẹ Trình khuyên thế nào cũng vô dụng. Sau đó, lãnh đạo của cục cảnh sát đến, mẹ Trình mới biết thì ra tình huống dẫn đến việc Thẩm Nghiêm bị thương lại nghiêm trọng đến như vậy, vì vậy bà âm thầm an ủi, hẳn là bà suy nghĩ nhiều. Nhưng thời điểm khi bác sĩ hỏi ra "Ai là người thân của bệnh nhân", con trai mình lại cùng em trai người ta đồng thời lao ra, trong đầu mẹ Trình lần thứ hai vẽ lên dấu chấm hỏi lớn. Sau ba ngày, Trình Tấn Tùng mặc dù ở trong bệnh viện, nhưng mấy lần mẹ Trình đến thăm; hắn lại không ở phòng bệnh của mình, mà vẫn luôn canh giữ ở đầu giường Thẩm Nghiêm. Mẹ Trình rõ ràng chú ý tới, thời điểm Trình Tấn Tùng đang nhìn Thẩm Nghiêm, trong ánh mắt chứa đựng tình cảm nồng đậm...

Trong đầu mẹ Trình lại nảy sinh nghi ngờ.

Ngày thứ ba, Trình gia.

Trình Tấn Tùng đêm nay vẫn không về nhà.

Trên bàn cơm, hai vợ chồng không tiếng động mà ăn, cha Trình đột nhiên mở miệng: "Đồng nghiệp của Tiểu Tùng thế nào rồi?"

"Còn chưa có tỉnh, Tiểu Tùng vẫn luôn ở đó." Nói xong lời này, mẹ Trình nhất thời liền nhớ tới trước khi mình tan việc có nhìn thấy dáng dấp Trình Tấn Tùng canh giữ ở trong phòng bệnh...

Mẹ Trình nhìn chồng mình, trong lòng vẫn còn lo lắng, thử thăm dò mà nói một câu: "Em thấy Tiểu Tùng có vẻ rất quan tâm đến đồng nghiệp kia."

Nhưng mà, cha Trình lại giống như không có nghe ra ý tứ hàm xúc trong lời nói của mẹ Trình, ông vẫn giữ sắc mặt như thường uống một hớp cháo, cũng không giương mắt, nói: "Chúng ta ngày mai đi bệnh viện xem thằng bé kia đi?"

Mẹ Trình không biết cha Trình đến cùng nghe không hiểu, cũng không biết lo lắng của mình có thừa thãi hay không, vì vậy, tâm tư lẫn lộn gật gật đầu.

Ngày thứ hai, cha Trình và mẹ Trình cùng đi bệnh viện. Hai người đi tới bên ngoài phòng bệnh Thẩm Nghiêm, không ngoài dự liệu, Trình Tấn Tùng vẫn còn ở bên trong phòng bệnh.

Nhìn thấy cha mẹ mình đi vào phòng bệnh, Trình Tấn Tùng lấy làm kinh hãi, hắn đứng lên: "Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?"

"Nghe nói đồng nghiệp con bị thương nặng, muốn tới xem một chút."Cha Trình liếc mắt nhìn bệnh nhân nằm ở trên giường bệnh: "Cậu ấy thế nào rồi?"

"Bác sĩ nói tình huống của cậu ấy đã ổn định rồi, chỉ là người vẫn chưa tỉnh lại." Trình Tấn Tùng nói, không tự chủ được liền quay đầu nhìn lại.

Ngay lúc này, trên giường bệnh Thẩm Nghiêm lại có chút động tĩnh, khiến cho ba người đều lấy làm kinh ngạc. Còn không đợi cha mẹ Trình phản ứng, Trình Tấn Tùng đã chạy qua, khom lưng cúi xuống đầu giường.

"Thẩm Nghiêm?" Trình Tấn Tùng nhẹ giọng hô hoán.

Thẩm Nghiêm vẫn chưa tỉnh lại. Anh chỉ là vô ý thức cau mày, tay còn đang giãy giụa, bộ dạng tựa hồ rất không thoải mái. Trình Tấn Tùng lập tức đè tay Thẩm Nghiêm xuống, lo lắng mà nhẹ giọng nói: "Thẩm Nghiêm, đừng nhúc nhích, tay em còn đang truyền thuốc đấy. Đừng nhúc nhích, anh biết em đau, nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn một chút..."

Bên trong âm thanh của Trình Tấn Tùng mang theo lo lắng xen lẫn thương tiếc.

Mẹ Trình nhìn biểu hiện của con mình, trong lòng đã rõ ràng, mình tuyệt đối không có hoài nghi sai. Sau khi khϊếp sợ, cũng có chút lo lắng, đứa nhỏ này làm sao ngay cả cha mẹ ở đây cũng không kiêng dè?!...

Nghĩ tới đây, mẹ Trình có chút lo âu liếc mắt nhìn chồng mình bên cạnh. Chỉ thấy cha Trình nhìn Trình Tấn Tùng, sắc mặt nghiêm túc bên trong mang theo một ít tâm tình phức tạp, ngay cả mẹ Trình cũng không thể lý giải.

Trong lúc này, bên kia, Thẩm Nghiêm rốt cục dừng giãy giụa. Trình Tấn Tùng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu trở lại nói với cha mẹ: "Từ tối hôm qua cậu ấy đã bắt đầu có loại phản ứng này, bác sĩ nói cậu ấy đã có tri giác, khả năng sắp tỉnh rồi."

Mẹ Trình thở dài: "Sau này đừng ở trước mặt cha con, nhắc đến chuyện ông ấy đổi việc."

"Chẳng lẽ ông ấy đổi việc vì lý do khác? Trước đây không phải mẹ nói với con cha con vì mẹ nên mới chuyển từ cảnh sát sang làm thầy giáo đại học sao?"

Mẹ Trình liếc mắt nhìn con trai, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói rằng: "Bảo con đừng nói thì đừng nói. Con trước tiên quản chuyện của con đi, chuyện này để nói sau đi."

Nói đến đây, Trình Tấn Tùng đột nhiên nhớ ra cái gì đó, hắn liền vội vàng kéo cánh tay mẹ Trình, nghiêm túc nói: "Mẹ, chuyện con và Thẩm Nghiêm, hai người muốn mắng thì mắng con, Thẩm Nghiêm cậu ấy hiện tại bị thương nặng như vậy, thật sự không chịu nổi bất kì đả kích nào đâu." Hắn dừng một chút, thử thăm dò nhìn về phía mẹ mình: "Hai người đừng đem chuyện này đi kí©h thí©ɧ cậu ấy, được không?..."

Mẹ Trình trừng mắt lườm con trai một cái: "Chúng ta là người không nói đạo lý như thế à?"

"Không phải, " Trình Tấn Tùng làm nũng mà lung lay cánh tay mẹ mình: "Con biết mẹ là người có đạo lý nhất."

Mẹ Trình bị lời nói mang hai ý nghĩa của con trai làm cho nghẹn họng. Bà nhìn Trình Tấn Tùng nói: "Được, bây giờ con cũng đừng nói với mẹ những thứ vô dụng này, mẹ trước tiên đi xem cha con. Còn chuyện của hai đứa... Ai!"

Mẹ Trình thở dài một hơi, bước nhanh rời khỏi phòng.

Mẹ Trình một đường chạy ra toà nhà bệnh viện, quả nhiên nhìn thấy cha Trình ở trong viện chậm rãi đi ra phía ngoài.

Mẹ Trình đuổi theo, nhẹ giọng nói: "Tiểu Tùng nó không biết xảy ra chuyện gì, anh đừng trách con."

Cha Trình không có lên tiếng.

Mẹ Trình nhìn dáng dấp của chồng mình, trong lòng cũng âm thầm lo lắng. Ngày đó, bà thật sự là bị kí©h thí©ɧ quá lớn. Lúc trước tốt xấu gì bà cũng phát hiện được chút dấu vết, tóm lại cũng chuẩn bị tâm lý, mà chồng mình lại đột nhiên biết đến chuyện này, hơn nữa, còn bị con trai trong lúc vô tình chọc vào vết sẹo...

Nghĩ tới đây, mẹ Trình cũng không tiếp tục an ủi nữa, chỉ là im lặng không nói gì nhìn cha Trình đón xe rời đi.

Xe vững vàng chạy trên đường cái, Trình Cảnh Siêu nhìn một tầng sương mù bám vào cửa sổ xe, tâm tư không tự chủ bay xa. Từ hôm qua nhìn thấy Trần Đông, chuyện cũ phủ đầy bụi năm đó, liền bắt đầu thoáng hiện lên trong đầu. Trong đầu thỉnh thoảng vẫn chợt lóe lên hai gương mặt trẻ tuổi ——

Trần Đông, Trần Hi...

Một cảm giác đau lòng trỗi dậy.

Hai thanh niên ưu tú như vậy, nếu như lúc trước không phải mình và mấy người khác "quan tâm" quá đà...

Trình Cảnh Siêu còn nhớ, ngày hôm qua ông hỏi qua Trần Đông, hiện tại trải qua thế nào. Trần Đông đã trả lời...

"Em và Hiểu Hoa mấy năm trước đã ly hôn, hiện tại con ở cùng cô ấy..."

Lúc nói những lời này, trên mặt Trần Đông mang theo nụ cươi đắng chát, Trình Cảnh Siêu biết, những năm này, cậu ấy vẫn giống như ông, chưa từng có chân chính tiêu tan...

Trước khi đi, Trần Đông nói chuyện Thẩm Nghiêm cho Trình Cảnh Siêu, lời trong lời ngoài mang theo ý ám chỉ. Cuối cùng, hắn do dự nửa ngày, cắn răng nói ra một câu: "Thầy à, nếu như hai người bọn họ là thật tâm... Mong thầy, đừng làm bọn họ khó xử..."

Biểu tình Trần Đông, mang theo chút nghiêm túc xen lẫn khẩn cầu, cũng mang theo hối tiếc đau xót không kịp...

Trình Cảnh Siêu thở dài...

Sau khi một nhà ba người nói chuyện xong, Thẩm Nghiêm hôn mê đủ bốn ngày rốt cục tỉnh lại. Trình Tấn Tùng vì Thẩm Nghiêm bận trước bận sau, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo. Còn mẹ Trình cha Trình, lại không tới đây. Trình Tấn Tùng biết đến bọn họ phải cần một khoảng thời gian để tiêu tan, cũng biết mình không nên làm chuyện quá mức, cho nên, tại ngày thứ ba Thẩm Nghiêm tình huống ổn định, Trình Tấn Tùng ở bệnh viện đủ một tuần cũng chịu về nhà.

Đi vào trong nhà, cha Trình mẹ Trình đều ở nhà, hai người nhìn thấy Trình Tấn Tùng, đều hơi sững sờ.

"Cha, mẹ, con đã trở về." Trình Tấn Tùng cùng cha mẹ chào hỏi.

Cha Trình gật gật đầu, mẹ Trình đi tới tiếp nhận áo khoác con trai, không nhịn được hỏi một câu: "... Thẩm... Thế nào rồi?..."

"Bác sĩ đã kiểm tra, nói vết thương khép lại cũng không tệ lắm, về sau phải từ từ dưỡng thương."

Mẹ Trình gật gật đầu, quay đầu lại xem hướng chồng mình. Chỉ thấy cha Trình mới vừa còn ngồi ở chỗ đó quay người tiến vào nhà bếp —— xem vẻ mặt động tác của ông, rõ ràng cho thấy nghe xong hai mẹ con đối thoại mới đứng dậy.

Trình Tấn Tùng âm thầm lộ ra một nụ cười —— ba mẹ của mình, quả nhiên vẫn là thương mình.

Sau mấy ngày, Trình Tấn Tùng mỗi ngày tối về nhà nghỉ ngơi, ban ngày lại đi bệnh viện ở cùng Thẩm Nghiêm. Đối với hành động này của Trình Tấn Tùng, cha Trình mẹ Trình tựa hồ cũng giả vờ không biết, nói chung cũng không đi hỏi.

Ngày này, giống với những ngày khác, mẹ Trình làm điểm tâm cho Trình Tấn Tùng xong, liền cùng cha Trình ra khỏi nhà. Thế nhưng vừa tới trạm tàu điện ngầm, mẹ Trình lại phát hiện quên mất một phần văn kiện trọng yếu, vì vậy không thể làm gì khác hơn là trở về nhà lấy.

Ai biết, thời điểm bà vừa vào cửa, lại ngửi thấy trong nhà toả ra mùi thơm."

"Tiểu Tùng?" Mẹ Trình nhìn Trình Tấn Tùng đang ở trong phòng bếp bận rộn, không khỏi lấy làm kinh hãi.

"A?" Trình Tấn Tùng tựa hồ sợ hết hồn, hắn xoay người lại, dùng giọng điệu sứt mẻ nói lắp: "Mẹ.. tại sao mẹ trở lại?..."

"Mẹ quên mất ít đồ." Mẹ Trình nhìn dáng dấp con trai giống như gian lận bị bắt gặp, còn vô tình hay cố ý chống đỡ kệ bếp, không nhịn được có chút kỳ quái: "Con làm cái gì đấy?"

"Không làm gì..." Trình Tấn Tùng muốn chặn lại, thế nhưng mẹ Trình đi tới, đẩy hắn ra ——

Trước mắt liếc mắt một cái là rõ mồn một.... trên bếp đang đặt một cái nồi đất, bên cạnh thớt thì lại để một con gà..

Sắc mặt mẹ Trình nhất thời cứng đờ.

Trình Tấn Tùng nhìn thần sắc mẹ mình, cẩn thận giải thích: "Mẹ, con đang muốn nấu canh."

Nấu cho ai, tự nhiên không cần hỏi.

Mẹ Trình đứng ở đó đã lâu, rốt cục thở dài một hơi. Bà cởϊ áσ khoác xuống: "Thôi, để mẹ làm cho."

"Mẹ?!" Trên mặt Trình Tấn Tùng hiện ra vẻ mặt vui mừng.

"Cậu ấy vừa mới tỉnh không mấy ngày, không thể ăn đồ ăn quá dầu, con đừng làm nữa không cậu ấy ăn vào lại bị đau bụng." Mẹ Trình nói xong lại vén tay áo lên, tiếp nhận dao trong tay Trình Tấn Tùng, ở trước tấm thớt trở nên bận rộn.

Một tiếng đồng hồ sau, một nồi canh gà mùi thơm nồng nặc rốt cục nấu xong. Mẹ Trình đem canh đổ vào bên trong bình giữ nhiệt, đem bình thủy đưa cho Trình Tấn Tùng.

"Mẹ, cảm ơn mẹ." Trình Tấn Tùng ôm lấy mẹ mình.

"Được rồi út, con đừng giở trò này với mẹ, mẹ là nể mặt ân nhân cứu mạng của con trai cho nên mới làm thôi." Mẹ Trình nói.

"Vâng, con biết." Trình Tấn Tùng cười cười, hắn biết, mẹ mình tuy mạnh miệng nhưng trong lòng lại rất ấm áp.

Trong lúc mẹ Trình cùng Trình Tấn Tùng cùng nhau xuất hiện ở phòng bệnh Thẩm Nghiêm, Thẩm Nghiêm bị làm cho sợ hết hồn, trong lúc nói chuyện giọng điệu mang theo căng thẳng rõ ràng. Mẹ Trình nhìn ra được, nhưng cũng không chọc thủng. Chỉ là hàn huyên vài câu, căn dặn Thẩm Nghiêm chú ý nghỉ ngơi, sau đó liền rời khỏi phòng bệnh.

"Ôi..." Mẹ Trình đi rồi, Thẩm Nghiêm hơi sốt sắng hỏi Trình Tấn Tùng: "Mẹ anh có phải là biết chuyện của hai chúng ta rồi không?"

Trình Tấn Tùng cười cười: "Không, anh chỉ nói cho mẹ biết là em đã cứu mạng anh thôi."

Những việc này bây giờ còn không cần cho cậu ấy biết, việc quan trọng nhất bây giờ chính là Thẩm Nghiêm cần phải chuyên tâm dưỡng thân thể cho tốt.

Nhưng mà, Thẩm Nghiêm lại tựa hồ chẳng hề tin tưởng lời hắn nói, anh giương mắt, hoài nghi nhìn về phía Trình Tấn Tùng.

"Sao thế? Không tin anh à?" Trình Tấn Tùng nhíu mày.

Thẩm Nghiêm lại nhìn Trình Tấn Tùng một phút chốc, mới chậm rãi lắc lắc đầu. Anh nắm chặt tay Trình Tấn Tùng, nhìn chăm chú đôi mắt của hắn, nghiêm túc nói: "Em chỉ là muốn nói cho anh, nếu như ngày nào đó anh thật sự dự định nói cho cha mẹ anh, đừng gạt em. Bọn họ muốn đánh anh; thì em sẽ cùng anh chịu đòn."

Trình Tấn Tùng trong lòng ấm áp, nắm lấy tay Thẩm Nghiêm, ở trên trán đối phương hôn xuống nụ hôn thật sâu.

Ngoài phòng, mẹ Trình nhìn hành động của hai người, không tiếng động mà rời đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »