Chương 9: Lâm tổng chỉ bạn cách có siêu năng lực

Một

Hôm nay ăn cơm xong, Lâm tổng làm ổ trên ghế sa lông xem hai tập Doraemon, nhìn thấy Doraemon lấy ra vài món bảo bối từ trong túi thần kỳ, cậu quay đầu nói với Phí Mạo: “A, nếu em có siêu năng lực thì tốt rồi.”

Phí Mạo ở bên cạnh lột bưởi cho cậu: “Siêu năng lực?”

“Đúng vậy!” Lâm Mộc Nam quỳ trên ghế sa lông, “Nếu như em có siêu năng lực, em sẽ vung tay một cái, khiến vỏ quả bưởi biến mất, như vậy ban ngày cũng có thể được ăn bưởi.”

Phí Mạo đút miếng bưởi trong tay qua: “Quỷ tham ăn.”

Lâm Mộc Nam ăn xong, tiếp tục nói: “Nếu như em có siêu năng lực, em sẽ biến ra một nồi đất đầy cháo vào sáng sớm, bỏ rất nhiều thịt cùng sợi trứng gà!”

Cậu đắc ý nói xong, lại nằm xuống ghế sa lông: “Nếu có siêu năng lực, em còn muốn anh xuất hiện ở cửa công ty, đón em tan làm, chỉ nghĩ tới thôi đã cảm thấy rất vui rồi.”

Phí Mạo ôm Lâm Mộc Nam dậy: “Không chừng Nam Nam của chúng ta thật sự có siêu năng lực.”

Hai

Ngày hôm sau, Lâm Mộc Nam còn đang trong mộng, bỗng nghe thấy được tiếng chuông báo thức chói tai, khiến cho cậu nhíu mày lại, thụt cằm vào trong chăn.

Phí Mạo ngồi dậy nhấn tắt chuông báo, quay người lại hôn một cái trên trán Lâm Mộc Nam, vén chăn xuống giường, hơi nhấc chăn lên, che đi lỗ tai của Lâm Mộc Nam.

Anh nhanh chóng rửa mặt xong, đi vào nhà bếp lấy nồi đất ra.

Ba

Lâm Mộc Nam rời giường, thấy trên bàn ăn có một nồi đất đầy cháo, còn bỏ thêm rất nhiều thịt và sợi trứng gà!

Cậu đứng trong phòng khách chống hông kêu loạn a a, kết quả phát hiện trong nhà không có ai —— Phí Mạo đã thức dậy đi làm rồi.

Lâm Mộc Nam lẩm bẩm hai tiếng, ngồi bên cạnh bàn: “Siêu năng lực!”

Bốn

Lâm tổng đeo cặp hai quai đi làm, đến buổi chiều, Thẩm Thường Khiêm vào văn phòng tổng giám đốc, kích động nói: “Lâm tổng, Phí tiên sinh đến rồi!”

Lâm Mộc Nam nhảy dựng lên một cái khỏi cái ghế da, chạy vội ra ngoài văn phòng, nhìn thấy Phí Mạo đứng bên bàn của An An, trên tay cầm theo một hộp nhựa.

Lâm Mộc Nam chạy qua, nhào vào trong l*иg ngực của Phí Mạo: “Trời ơi! Hôm nay em thật sự có siêu năng lực!”

Phí Mạo tiếp được cậu, gật đầu với Thẩm Thường Khiêm và An An, sau đó nắm tay Lâm Mộc Nam vào văn phòng: “Mang cho em bưởi này, ăn không?”

Hóa ra trong hộp nhựa Phí Mạo mang đến chứa đầy thịt bưởi!

Lâm Mộc Nam ăn hai miếng, cầm một miếng đút đến bên miệng của Phí Mạo: “Anh cũng ăn đi.”

Phí Mạo mở miệng ăn lấy, ôm cậu đặt vào trên ghế: “Em làm việc đi, đợi lát nữa cùng nhau về nhà.”

Lâm tổng hưng phấn đến nỗi uốn tới ẹo lui: “Hạnh phúc quá.”

Năm

Phí Mạo yên lặng ngồi trên sô pha, lột cho Lâm Mộc Nam hai trái bưởi lớn.

Sáu

Ngày hôm nay Lâm Mộc Nam không có ý định tăng ca, cậu không ngừng nhìn về phía đồng hồ, đúng năm giờ quăng đi cây bút ký tên trên trên tay: “Hết giờ làm việc rồi!”

Phí Mạo thu dọn rác trên bàn, chìa tay về phía cậu: “Đi nào, ôm em ra ngoài.”

Bảy

Ngày hôm nay thật sự quá hạnh phúc, Lâm tổng gác đầu trên vai Phí Mạo, hưởng thụ lấy ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Hôm nay tổng tài cũng không cần bước xuống lầu.

Đây mới là đãi ngộ của tổng tài mà, Lâm tổng nghĩ.

Tám

Lâm Mộc Nam được Phí Mạo ôm ra khỏi văn phòng, ôm vào thang máy, ôm ra khỏi cửa, ôm vào trong xe, sau đó thắt chặt dây an toàn, nghênh ngang rời đi.

Chín

Qua một ngày, An An nhìn Lâm Mộc Nam, thỉnh giáo hỏi: “Lâm tổng, làm sao mới có thể khiến cho bạn trai yêu mình như thế?”

Lâm tổng lắc đầu, cao thâm khó dò liếc mắt nhìn cô một cái: “Em không được đâu, em không có siêu năng lực.”

Lâm tổng âm thầm nắm giữ siêu năng lực dương dương tự đắc.

“Thế nhưng chỉ có siêu năng lực cũng không được,” Lâm tổng nhắc nhở cẩu FA An An, “Đầu tiên em phải có bạn trai.”

Cậu bổ sung nói: “Như Phí Mạo ấy.”

An An lòng như tro tàn bấm mở game: “Em biết rồi, em vẫn nên chờ chính phủ cấp cho vậy.”