Chương 13: Bộ lạc hổ tộc (13)

Mục cảm thấy tín ngưỡng bấy lâu của bản thân bắt đầu sụp xuống, từ lâu đã oán giận cùng cừu hận với bộ lạc nay cũng bắt đầu có chút cảm thấy trào phúng.

Giống cái hung hăng vẫn lấy bắt nạt hắn làm vui lại có thể vì mình bất chấp nguy hiểm đi hái dược thảo, Thích từ trước đến giờ tao ngộ lạnh nhạt bàng quan hôm qua cũng âm thầm giúp đỡ A Vũ cùng đi tìm.

Vậy mình lâu nay cừu hận tột cùng là vì cái gì?

Mục đột nhiên bị sự thật này đánh cho một cái mờ mịt.

"A! Bỗng nhiên quên mất." tộc y a thúc bỗng nhiên có chút lúng túng mở miệng: "A Vũ lúc trước có dặn qua ta, không cho ta để lộ chuyện hắn vì ngươi hái thuốc, ta vừa nãy kích động liền quên."

Nụ cười trên mặt tộc y bởi vì chột dạ nên hơi không tự nhiên: "Ngươi có thể tuyệt đối không nói với hắn, coi như ta cũng không nói gì, ngươi cái gì cũng không biết."

"Hiểu không?"

Mục sững sờ gật đầu.

Tộc y thỏa mãn: "Vậy ngươi trở về đi, nhớ sau ba ngày tới một lần, kim cức thảo tháng này đã đủ, không cần các ngươi đi hái tiếp. Vì lẽ đó thời gian một tháng này ngươi nhất định phải chăm sóc kỹ thân thể của mình, tuyệt đối đừng để thảo dược này uống phí."

"Ta biết rồi!"

Tộc y dừng một chút, suy nghĩ "Còn một chuyện cần ngươi biết, bởi vì thảo dược cần để điều trị thân thể cho ngươi rất nhiều, ngoại trừ kim cức thảo còn cần 12 loại dược thảo khác, hiện tại ta có thể cho ngươi dùng, thế nhưng vì những thảo dược này đều là do tất cả á thú nhân trong bộ lạc hái về, ta không thể sử dụng toàn bộ trên thân thể ngươi. Ta chỉ có thể cung cấp lượng tháng này cho ngươi, thời gian sau đó liền cần ngươi và A Vũ đi thu thập." trên mặt tộc y xuất hiện một tia áy náy.

Vốn là chuyện này không cần thú nhân quan tâm, xưa nay thú nhân một khi dùng dược lúc nào cũng có thể cung cấp, thế nhưng bởi vì Mục căn bản không có cống hiến gì cho bộ lạc, vì lẽ đó bản thân cũng không thể ích kỷ đem dược thảo nhóm a thú nhân cực khổ hái được dùng hết trên người Mục.

"Ta biết a thúc, ngài yên tâm đi."

Tộc y a thúc vì hắn điều chế thuốc đã khiến hắn vô cùng cảm kích, hắn làm sao có khả năng tiếp nhận trợ giúp rồi còn để a thúc vì hắn nghĩ biện pháp có thảo dược đây.

"Cố lên" tộc y a thúc vui mừng sờ đầu hắn: "Vậy ngươi đi về trước đi, nhớ ba ngày sau tới tìm ta."

Mục gật đầu, trước khi quay về quỳ xuống trước tộc y, hai tay ấn lên trán, đây là lễ tiết vô cùng sùng kính của thú nhân bộ lạc.

Sau khi hành lễ xong, Mục không nói gì thêm, xoay người đi ra ngoài.

Mà lúc này tộc y không nhin được rơi lệ.

A Kỳ ra đi sớm, cũng là khổ đứa bé Mục này.

Khương Dục gần đây rất xoắn xuýt.

Hắn phát hiện ánh mắt Mục nhìn mình rất kỳ quái, ánh mắt trước kia nhìn hận không thể đem mình lột da rút gân nay biến mất không còn tăm hơi, ngược lại là loại ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Đừng hỏi ánh mắt hắn bao hàm ý gì, hắn có thể nhìn ra phức tạp rất không dễ dàng có được hay không!

Hiện tại thời điểm mỗi lần Khương Dục đi gọi Mục theo mình đi hái thuốc, Mục đều sẽ theo hắn không hề có một tiếng động, âm thầm cảnh giác, giống như một u linh.

Khương Dục có cảm giác quỷ dị không tên, hắn thường xuyên cảm giác Mục đang nhìn hắn, nhưng thời điểm nhìn về phía Mục lại phát hiện Mục đang ở một chỗ cách xa, nghi ngờ quay đầu đi, Khương Dục cảm giác ánh mắt phức tạp kia lần thứ hai rơi xuống trên lưng mình.

Sau khi qua nhiều lần như vậy, Khương Dục đều cảm giác mình xuất hiện ảo giác, thời điểm ở chung một chỗ với Mục rất không dễ chịu, rõ ràng trước kia còn có thể duy trì dáng vẻ kiêu căng thô bạo, vênh mặt hất hàm sai khiến, Mục vừa nghe thấy sẽ cảm thấy hết sức tức giận, căn bản không muốn nói chuyện với hắn, nhưng nếu hiện tại Khương Dục lại như thế, Mục chỉ dùng ánh mắt sâu thẩm liếc mắt nhìn hắn, sau đó liền yên lặng làm theo lời Khương Dục nói.

Khương Dục xin thề hắn đúng là sởn hết tóc gáy, dù là ai thì gặp phải loại phản ứng bất ngờ này cũng không chịu được a!

Lâu dần, Khương Dục cũng từ bỏ, dáng vẻ hất hàm sai khiến cũng không làm được, mỗi một lần nói chuyện với Mục đều có chút cảm giác ủ rũ cuối đầu.

Từ lúc bắt đầu hái thảo dược lần đầu, Khương Dục hành động còn phi thường thuận lợi, Thích cũng không phải chỉ có theo một lần liền thôi, mà là hộ tống bọn họ ba bốn lần, trên căn bản đều nhìn rõ hết sào huyệt của kim cức thú xung quanh bộ lạc, phát hiện không nguy hiểm gì, mới yên tâm để bọn họ tự mình hành động.

Khương Dục trong lòng thầm than, tên tiểu tử Thích này kỳ thực cũng là một người ngoài lạnh trong nóng, tuy rằng có lúc muốn ăn đòn một chút, thế nhưng người cũng tốt, tiểu tử ngốc Á Kỳ đúng là không nhìn lầm người.

Hiện tại đây là lần thứ sáu bọn họ đi hái kim cức thảo, chỉ có điều từ bắt đầu lần trước, nhiệm vụ của bọn họ ngoại trừ tìm kim cức thảo còn nhiều loại dược thảo khác.

Bởi vì thuốc điều trị thân thể Mục cần tổng cộng 13 loại dược thảo, ngoại trừ kim cức thảo ít ỏi ở bên ngoài, các loại dược khác tuy rằng khá thường gặp nhưng cũng không phải dùng mãi không hết, vì lẽ đó dùng không công một tháng tại chỗ của tộc y liền đem bọn họ đuổi ra ngoài tìm kiếm dược thảo.

Nói tới đây, Khương Dục có chút ai oán, rõ ràng lúc trước tộc y đối với hành vi ra ngoài tìm dược thảo của hắn vô cùng không đồng ý, nhất cử nhất động bao hàm bên trong ý tứ đau lòng, kết quả lúc này là lần thứ mấy rồi a, tộc y a thúc liền thay đổi! Lại còn ghét bỏ dược thảo bọn họ hái vẫn còn thiếu!

Khương Dục vừa nghĩ tới điều này liền táo bón, ta đối với thảo dược một chút hứng thú đều không có!

Mỗi khi thời điểm Khương Dục càu nhàu với tộc y a thúc không muốn học, tộc y sẽ thở dài một hơi nói: "Ai, vạn nhất Mục bị thương thì làm sao đây?"

Oán khí phình lên của Khương Dục trong nháy mắt liền xẹp xuống.

Đúng là vấn đề này, nếu như Mục bởi vì bị thương thân thể lại lùi về trạng thái trước đây thì làm sao bây giờ, người trong bộ lạc và người nhà rắn độc của hắn không phải đem hắn bắt nạt chết sao.

Hơn nữa coi như bắt nạt chết thật đi, làm nhân vật phản diện nhiệm vụ của hắn ở thế giới này bị bắt nạt tích đủ oán hận thời điểm có đủ thực lực trả thù thế giới a ngã (quăng)!

Vừa nghĩ tới loại khả năng này, Khương Dục cũng chầm chậm nuốt ngụm máu trào ra tới cuống họng xuống, yên lặng học tập dược thảo kia xem ra hết sức khó coi.

Hắn tuyệt đối vì chuyện của nhân vật phản diện đem mình biến thành một đại phu đủ tư cách!

Khương Dục vì chức vị bảo mẫu tương lai của mình cảm giác ưu thương sâu sắc.

Có điều trong hết thảy tin tức xấu, tốt nhất vẫn là tình trạng cơ thể Mục xem ra thật sự tốt hơn rất nhiều, này ngược lại để Khương Dục cảm giác vạn phần vui mừng.

Tuy rằng thân thể Mục chuyển biến tốt không quá nổi bật, càng không nói địa vị trong bộ lạc tăng lên, dù sao nhiều người cảm giác đối với năng lực của Mục vẫn là rất kém cỏi vô dụng, vì lẽ đó căn bản cũng sẽ không gọi Mục cùng tham gia huấn luyện hoặc là săn thú.

Khương Dục phát hiện tình trạng thân thể của hắn là vì bản thân mỗi ngày ngồi trên lưng thú hình của Mục, hiện tại cảm giác rõ ràng, bước chân của hắn càng thêm mạnh mẽ, hơn nữa thân thể cũng không còn dáng vẻ gầy yếu giống lúc trước, cơ bắp cực kỳ ưu mỹ, nhìn rất có lực bộc phát.

Điều này làm cho Khương Dục vốn thích hổ càng yêu thích hình thú của Mục không buông tay, thỉnh thoảng liền mò tay xuống sờ lông tơ sáng loáng bóng loáng kia.

Khương Dục đối với biến hóa của thân thể Mục nhiều nhất cũng chỉ là mừng rỡ thôi, nhưng bản thân Mục là cảm thụ thân thể mình từ từ cường tráng, không thể kiềm chế sự khϊếp sợ.

Xưa nay hắn không biết hóa ra đi trong rừng rậm lại là một chuyện nhẹ nhàng khoái hoạt như vậy!

Hắn thậm chí bắt đầu yêu cái cảm giác đi lại trong rừng.

Đáng nói chính là, quá trình Mục cùng Khương Dục đang tìm kiếm hang động kim cức thú còn gặp được vài loại dã thú nhỏ, tuy rằng lực công kích không tính đặc biệt mạnh, nhưng trước đây cũng tuyệt không phải loại Mục có thể đối phó, lúc đó Mục cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là phản xạ xông lên trên, rất thuận lợi đem bọn nó đặt dưới lợi trảo của mình.

Ngay lúc đó tâm tình Mục cực kỳ phức tạp, tảng đá lâu nay đặt ở trong lòng mình rốt cuộc biến mất rồi, đó là một loại ung dung chưa từng có, Mục nhịn không được ngẩng đầu lên trời gầm một tiếng dài.

Tiếng gầm tràn ngập sức mạnh phát ra liền kinh sợ hết thảy động vật xung quanh, bên trong rừng rậm vang lên một mảng âm thanh chạy trốn hỗn loạn, tiếng cánh chim đập kinh hoảng đào tẩu.

"Vừa nãy ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?"

"Ta nghe được tiếng gầm, vô cùng có sức mạnh." một tiểu thú nhân ngu ngốc nhìn địa phương tiếng gầm truyền tới, cực kỳ ao ước: "Khẳng định là một thú nhân mạnh mẽ! Nếu như ta cũng có thể như vậy thì tốt quá, như vậy A Vũ nhất định sẽ yêu thích ta!"

"Hiện tại chúng ta còn nhỏ, không liên quan, qua không được mấy năm chúng ta cũng có thể trở thành thú nhân cường tráng nhất trong bộ lạc!" tiểu thú nhân nói chuyện trong mắt tràn đầy dã tâm: "A Vũ tính là cái gì, ta cảm thấy vẫn là Á An tốt hơn, tuy rằng chỉ là một á thú nhân, thế nhưng hắn nhất định có thể thuận lợi kế thừ vị trí tộc y, không phải là thiếu năng lực sinh sản một chút sao, chỉ bằng hắn là một tộc y, làm thế nào cũng sẽ trị khỏi cho bản thân, chí ít sinh một đứa bé không có vấn đề."

"Có nào như A Vũ, suốt ngày chỉ biết đi cùng với tên hỗn đản Mục, không hề có lòng cầu tiến, thật không biết cái tên rác rưởi đó có chỗ nào đáng để hắn yêu thích!" (Hóa ra là do GATO...đáng chém)

Một tiểu thú nhân khác không nghe ra được vị chua nồng đậm trong lời nói của hắn, chỉ là sắc mặt hồng hồng, một mặt ngượng ngùng, ngơ ngác nói: "Tuy rằng nói như vậy, nhưng ta vẫn yêu thích A Vũ, bây giờ hắn trở nên thật đáng yêu, không giống trước kia đánh ta! Sau này ta nhất định phải trở nên cường tráng để hắn yêu thích ta!"

Nói xong, tiểu thú nhân liền ngây ngốc nở nụ cười.

===============

Editor có lời muốn nói: Poor cho đứa nhỏ ở trên, A Vũ định trước là của Mục rồi giành không nổi đâu. Chương sau bắt đầu ngọt chết người một trung khuyển công + muộn tao ( ít ít) ra đời