Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Làm Nũng Với Đại Lão Tàn Tật

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Rii

———————————

Trong phòng tiếp tân, Hội chị em chỉnh dung sum họp lại.

Các cô cùng với Cố Sanh Sanh quen nhau khi cùng quay một bộ web drama cổ trang cẩu huyết. Cố Sanh Sanh đóng nữ ba, Tịch Tuyết Nhi và An Hà diễn vai nha hoàn Giáp và nha hoàn Ất của nữ số ba.

Lúc đó đang trong mùa đông, ba người không có trợ lý, người đại diện cũng không có đi theo, ba người ăn mặc trang phục diễn mỏng tanh bị lạnh đến run lẩy bẩy, một bên chia sẻ hơi ấm cho nhau cùng với cốc trà sữa nóng, một bên cùng nhau khao khát một ngày nào đó chính mình sẽ được làm nữ chính.

Ba cô gái với tình hữu nghị ấy cứ vậy thành lập thành hội tỷ muội. Cố Sanh Sanh vốn tưởng rằng chỉ là plastic tỷ muội* mà thôi, nhưng ai ngờ khi cô bị biến thành trò cười của toàn thể cư dân mạng, những người đã ở bên cạnh san sẻ cùng cô, thế nhưng là hai người ấy.

*Mình nghĩ nó là tình bạn không bền, mau đến mau đi.

Khi cô hồi tưởng lại nội dung của quyển sách gốc, cô thấy kết cục của hai người kia: Tịch Tuyết Nhi bởi vì giúp đỡ cô chọc tức Cố Vân Yên, công ty của nhà cô ấy bị Thẩm Đình Sâm chèn ép đến mức phá sản. Mà chính cô ấy cũng vì sự cố trong lúc chỉnh dung mà chết trong khi đang phẫu thuật, bất quá năm đó cô ấy chỉ mới có 25 tuổi, đúng độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Còn An Hà bởi vì muốn nói giúp cho Cố Sanh Sanh, bị Cố Vân Yên và Thẩm Đình Sâm hợp lực chèn ép đến độ không còn một bộ phim nào muốn mời cô diễn. Cũng bởi vì chi phí thược men của cha cô quá cao, cô phải đi bồi rượu, bồi ngủ....nhưng vẫn không có đủ tiền, phải trơ mắt nhìn cha mình lìa đời ngay trước mắt mình, lực bất tòng tâm*.

*Lực bất tòng tâm: Vô lực, không thể làm được gì dầu rất mong muốn làm được.

Lúc này hai người ấy vẫn còn rất trẻ, ánh mắt lấp lánh, tràn ngập hy vọng. Tịch Tuyết Nhi có dung mạo diễm lệ, An Hà thanh tú dịu dàng, dấu vết chỉnh dung vẫn chưa quá khoa trương, không giống sau này, khuôn mặt bị chỉnh sửa giống như người ngoài hành tinh lưu lạc ở Địa Cầu không tìm được đường trở về.

Tịch Tuyết Nhi cao giọng: "Sanh Sanh! Cậu có nghe tớ đang hỏi cậu cái gì không, cậu ngẩn người như thế làm gì?"

Cố Sanh Sanh hoàn hồn, nói: "Cậu vừa nói gì thế?"

Tịch Tuyết Nhi cả giận: "Cậu có biết, bây giờ hot search trên Weibo mắng cậu có bao nhiêu khó nghe không! Cậu mở di động ra mà nhìn thử xem!"

Cố Sanh Sanh lấy di động ra, lóng ngóng mở máy lên, click mở Weibo.

Trong nháy mắt, vô số thông báo nhắc nhở thiếu chút nữa làm cô bị chết chìm.

【 Sanh kĩ nữ bao giờ mới chết đây? 】

【 Mặt của Vân Yên nhà chúng tôi cô muốn đánh là đánh à? Đi chết đi*! 】

*Mình đã chỉnh sửa câu này để nghĩa của đỡ nặng nề và thô tục hơn. Gốc là 你妈死了 (Nǐ mā sǐle) nghĩa là "ch-t m- mày đi!" (Hic, tâm tui đau quá!)

【 Đồ gái đi-m* 】

*Gốc là 骚货 (sāo huò): là một thuật ngữ xúc phạm mô tả những người cởi mở, đa da^ʍ và quyến rũ, những người sử dụng cơ thể của họ để trêu chọc người khác giới hoặc cùng giới và có ham muốn tìиɧ ɖu͙© mạnh mẽ. (Nguồn: Baidu).

Vô số những từ ngữ nhục mạ, xúc phạm cô tràn vào tầm mắt, giống như họ và nguyên chủ có mối thù không đội trời chung.

Những lời ác ý như thế này, họ không sợ quả báo đến với mình hay sao? Cố Sanh Sanh tắt thông báo, click mở hot search.

#Cố Sanh Sanh tại phim trường tắt Cố Vân Yên một bạt tai.#, #Cố Sanh Sanh cút ra khỏi giới giải trí!#, #Cố Sanh Sanh chỉnh dung.# bất thình lình hiện ra trước mắt.

Cố Sanh Sanh chỉ là một tiểu nghệ sĩ tuyến mười tám. Khi đóng phim, cô tát nữ hai Cố Vân Yên vài bạt tai, nhưng lại bị người ta hiểu thành cô cố ý. Video không hiểu sao lại bị phát tán ra ngoài, còn bị những account marketing sôi nổi chuyển tiếp.

Video kia điên cuồng phát tán trên mạng, địa điểm là ở phim trường. Tuy rằng quay lén nhưng vẫn có thể thấy rõ mặt của Cố Sanh Sanh. Cô mặc một bộ hồng y* lộng lẫy, càng làm nổi bật lên vẻ yếu đuối nhu nhược của Cố Vân Yên đang mặc một bộ bạch y*, như đóa hoa sen thanh khiết đung đưa trong gió, có thể bị thổi bay đi bất cứ lúc nào.

*Hồng y: áo váy đỏ; Bạch y: áo váy trắng.

Ở trong truyện gốc, Cố Sanh Sanh sau sự kiện này thì thanh danh hỗn độn, không chỉ số kịch bản gửi cho cô ngày càng ít đi, công ty còn muốn cô bồi thường một số tiền vi phạm hợp đồng rất lớn. Hơn nữa từ khi cô gả cho Thẩm Vọng thì ngày càng sa ngã, cuối cùng hoàn toàn biết mất khỏi giới giải trí.

Mà Cố Vân Yên sau khi nhận được lãi từ chuyện đó, đã phát một bài Weibo đầy "yêu thương chân thành", nói rằng chính mình không trách cứ Cố Sanh Sanh, nên cũng hy vọng rằng mọi người cũng sẽ không trách móc Cố Sanh Sanh nữa. Cư dân mạng sôi nổi bày tỏ cảm động của mình với sự nhân từ của cô ta, tiểu tiên nữ của họ có một tấm lòng thiện lương vô bờ, cũng từ đây, con đường diễn xuất của Cố Vân Yên ngày càng rộng mở.

Cố Sanh Sanh đã sớm biết được sự việc này từ trong ký ức của nguyên chủ, nên cũng không tỏ ra dao động gì mấy.

Ngước mắt lên, nhìn thấy Tịch Tuyết Nhi lách cách ấn điện thoại: "Mẹ nó, con tiện nhân Cố Vân Yên này dám dẫm đạp cậu, lần này tớ nhất định xé rách mặt cô ta!"

"Đừng!" Cố Sanh Sanh dùng sức đoạt lấy điện thoại trong tay Tịch Tuyết Nhi, trên màn hình rõ ràng là một bài Weibo mới.

Tịch Tuyết Nhi: Xin khuyên bạch liên hoa* nào đấy, làm người thì phải biết cảm ơn chứ! Chứ không như ai kia, muốn đi đường ngang ngõ tắt, cứ phải hạ thấp người khác để nâng mình lên, trèo cao như vậy, nếu không có kim chủ đằng sau nâng đỡ, coi chừng ngã đau điếng đây nhé!

Cố Sanh Sanh gấp đến độ liều mạng ấn lung tung: "Xóa mau lên xóa mau lên! Đừng làm bấy chuyện bậy bạ như vậy!"

Tịch Tuyết Nhi chống eo nói: "Lão nương không sợ cô ta! Cùng lắm thì khỏi đóng phim thôi, tớ về nhà kế thừa gia sản!"

Cố Sanh Sanh rốt cuộc cũng tìm thấy nút Xóa bài viết, xóa bỏ bài Weibo đó, nhưng sớm có người nhanh tay lẹ mắt chụp được ảnh màn hình. Cô dặn dò nói: "Tâm ý của cậu tớ xin nhận, nhưng cậu ngàn vạn không được ở trên mạng nói xấu Cố Vân Yên."

Tịch Tuyết Nhi cực kì bất mãn: "Sanh Sanh, trước giờ cậu đâu có nhát gan như này đâu! Dũng khí dỗi người khác của cậu ngày thường đi đâu mất rồi?"

Giới giải trí hỗn tạp, tốt có xấu có. Cố Sanh Sanh thở dài. Bi kịch của Tịch Tuyết Nhi đều bắt đầu từ việc đắc tội với Cố Vân Yên, cô không thể để cô ấy lại dẫm lên vết xe đổ một lần nào nữa.

An Hà nói: "Tớ đồng ý với Cố Sanh Sanh. Hiện tại Cố Vân Yên không biết có kim chủ nào mà tài nguyên của cô ta thật sự rất tốt. Cậu không cần so đo với cô ta."

Cố Sanh Sanh tán đồng sâu sắc. Sau đó cô nghe An Hà quơ quơ di động, tiếp tục nói: "Muốn phun* thì dùng bình xịt mà phun."

*Phun: 喷 (pēn) nghĩa đen là phun nước, xịt nước; nghĩa bóng là mắng mỏ, nói xấu, quở trách. Ở đây mình nghĩ An Hà đang chơi chữ á.

Cố Sanh Sanh: "......."

An Hà nghiêm mặt nói: "Được rồi được rồi, tớ không làm loạn nữa. Nói đi, Sanh Sanh, cậu mấy tháng nay rốt cuộc là đi đâu vậy?"

"Đúng đó." Tịch Tuyết Nhi rốt cuối cùng cũng nhớ tới chính sự, "Sanh Sanh, trước đây khi cậu bị Cố Vân Yên đè đầu cưỡi cổ như vậy cậu vẫn có thể nhịn, bây giờ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tớ đoán trúng rồi, cậu bị người ta lừa lên núi bán, vừa mới được giải thoát đúng không?"

"Cũng không khác lắm." Cố Sanh Sanh nói: "Tớ đi lấy chồng."

"Phụt ——" An Hà phun ra một ngụm cà phê.

Tịch Tuyết Nhi thét chói tai: "Từ khi nào! Cậu rốt cuộc cũng bắt được Thẩm nhị thiếu, gả vào hào môn rồi sao? Ha, tiểu tiện nhân Cố Vân Yên kia còn nói là Thẩm nhị thiếu vẫn luôn đón ả ta đi đi về về, mặt cô ta có thấy đau không*!"

*Giống "vả mặt", nếu các bạn đọc nhiều truyện ngôn tình có nam chính lạnh lùng, ban đầu cực kì ghét nữ chính thì các bạn sẽ rất quen thuộc cụm này - màn tự vả của các anh nam chính (Đây chỉ là một ví dụ, và mong các bạn sẽ đón chờ những màn tự vả bôm bốp của nam chính Thẩm Vọng của chúng ta sau này).

Cố Sanh Sanh bị phun cà phê đầy người, bất đắc dĩ nói: "An Hà, cậu bỏ cà phê xuống cho tớ. Còn cậu, Tuyết Nhi cậu bình tĩnh lại cho tớ, nghe tớ nói —— tớ không có gả cho Thẩm Đình Sâm, người tớ gả cho là anh trai của hắn."

Tịch Tuyết Nhi bỗng dưng nhảy dựng lên: "Anh trai của Thẩm Đình Sâm? Thẩm Vọng? Trời đất ơi, anh ta không phải bị tai nạn xe cộ sao? Cái người mà hiện tại nằm liệt trên giường, căn bản cái gì cũng tự làm không được sao?"

Cố Sanh Sanh không vui: "Không phải thế. Anh ấy rất khỏe, chỉ là mắt không thể nhìn thấy gì, chân cũng không cử động được mà thôi."

Tịch Tuyết Nhi suy sụp: "Mà thôi? Chuyện như thế này mà cậu lại nói "mà thôi"? Anh ta là một tên tàn phế đó, trọng điểm là, vị hôn phu* của cậu không phải là Thẩm Đình Sâm sao?"

*Vị hôn phu: Chồng chưa cưới. Nhiều bạn nhầm lẫn với "hôn phu" nghĩa là chồng (đã cưới rồi). Phía trước cụm "hôn phu" có từ "vị" nghĩa là trước, cho nên muốn nói là chồng sắp cưới, thì nên nói là "vị hôn phu". Tương tự với "hôn thê" (vợ) và "vị hôn thê" (vợ sắp cưới).

Bàn tay An Hà vỗ lên mặt bàn, phân tích: "Chẳng lẽ bọn họ lừa hôn cậu? Lừa cậu đi xung hỉ?"

Hai mắt Tịch Tuyết Nhi sáng lên, nói: "Không sai! Chắc chắn là do mẹ của Thẩm Đình Sâm nhúng tay vào! Bà ta vẫn luôn ghen ghét cậu, nên muốn ném cậu cho Thẩm Vọng, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn."

Không hổ là diễn viên, vừa nói một chút đã đoán trúng phóc cốt truyện rồi.

Ông của Cố Sanh Sanh và ông của Thẩm Đình Sâm khi xưa là bạn tốt của nhau, từ nhỏ đã sắp đặt hôn ước cho hai người. Nhưng sau khi ông của Cố Sanh Sanh qua đời, sự nghiệp làm ăn của Cố gia liền trượt dốc không phanh, càng ngày càng kéo dài khoảng cách giữa hai nhà. Cha Cố và mẹ Cố cũng không muốn nhắc tới cuộc hôn sự này, để người khác nhìn vào lại nói nhà mình thấy sang bắt quàng làm họ.

Bất quá nguyên chủ Cố Sanh Sanh lại quá u mê Thẩm Đình Sâm, ngày ngày cứ kè kè phía sau hắn để theo đuổi hắn, còn lấy danh nghĩa bị hôn thê của Thẩm Đình Sâm gán lên người mình. Cố Sanh Sanh vốn xinh đẹp, mỹ mạo hơn người, lại nhất kiến chung tình với hắn, một người phong lưu đa tình như Thẩm Đình Sâm ngăn cản thế nào được?

Mẹ của Thẩm Đình Sâm là Liễu Bình lại coi Cố Sanh Sanh như cái gai trong mắt. Trong mắt bà ta, Cố Sanh Sanh bất quá cũng chỉ là đứa con gái của một gia đình sa cơ lỡ vận, lớn lên lại giống như một con hồ ly tinh, sao mà xứng với con trai bà ta được chứ?

Sau đó Thẩm Vọng bị tai nạn, ông nội của Thẩm Vọng tâm tình bất ổn, còn nghĩ ra được biện pháp xung hỉ cho hắn. Liễu Bình dứt khoát tương kế tựu kế*, để cho Cố Sanh Sanh gả cho Thẩm Vọng. Bà ta suy tính cũng thật chu đáo —— nếu như Cố Sanh Sanh gả cho người đàn ông khác, Thẩm Đình Sâm không thể hoàn toàn chết tâm, nhưng nếu Cố Sanh Sanh trở thành chị dâu của mình, thì mối tình của hai người sẽ không đi về đâu cả.

*Tương kế tựu kế: Dùng mưu của địch để làm cho kế hoạch của mình thành công.

Nếu muốn hỏi nguyên chủ làm sao mà có thể dễ dàng bị lừa gạt thế được, thì xin trả lời rằng, những cốt truyện cẩu huyết như thế này, nếu muốn có logic, vậy thì thỉnh đừng đọc.

(Câu này chỉ là mình edit, chỉ là edit, chỉ là edit thôi, điều quan trọng phải nói ba lần, mong các bạn đừng vì câu này mà drop truyện T-T).

Nhận được lời khẳng định của Cố Sanh Sanh, An Hà hít hà một hơi: "Thẩm gia đúng là điên cả rồi! Chúng ta phải đi báo cảnh sát! Đây là lừa gạt, giam cầm bất hợp pháp! Bọn họ cho rằng mình có thể ở thành phố A này mà một tay che trời?"

Lại thấy Cố Sanh Sanh và Tịch Tuyết Nhi dùng ánh mắt thương hại mà nhìn cô: "Bọn họ thực sự có thể làm điều đó."

Qua nhiều thế hệ của Thẩm gia, họ chiếm cứ cả thành phố A này, sản nghiệp của họ trải rộng, trang sức, bất động sản, đầu tư, điện ảnh, lĩnh vực nào có thể mài ra tiền thì đều có mặt Thẩm gia ở đó. Đến thời Thẩm Vọng tiếp quản công ty, tài sản của công ty lại tăng thêm gấp mấy lần, nhiều càng thêm nhiều.

Ở thành phố A này, người có thể dùng một tay che trời như vậy thực sự có tồn tại.

Nguyên nhân là như vậy, sau khi nguyên chủ Cố Sanh Sanh phát hiện chính mình đã bị bọn họ lừa, khóc lóc đại náo muốn đi tìm Thẩm Đình Sâm, trực tiếp bị mẹ hắn thu hết thất cả thiết bị thông tin, rồi nhốt cô lại.

Nguyên chủ hoan thiên hỉ địa tưởng rằng mình đã có thể gả cho người mình tâm tâm niệm niệm trước giờ, lại phát hiện ra tất thảy đều là âm mưu mà những người kia bày ra hòng chặt đứt tâm tư của cô. Lại bị nhốt ở trong biệt thự hẻo lánh như thế này, không có trò gì tiêu khiển, tự nhiên cảm thấy trong lòng bức bối, liền mang Thẩm Vọng bệnh tật ra làm đối tượng cho mình phát tiết.

An Hà đột nhiên hỏi: "Cha mẹ cậu có biết chuyện này không? Thẩm Đình Sâm có hay biết gì không?"

"Cha mẹ tớ chẳng hay biết gì, còn cho rằng tớ và Thẩm Đình Sâm đang cùng nhau đi du lịch ở nước ngoài. Về phần Thẩm Đình Sâm......." Cố Sanh Sanh cười lạnh một tiếng: "Trước kia có lẽ không biết, còn bây giờ, hẳn là đã biết chuyện này rồi."

Tịch Tuyết Nhi và An Hà đều trầm mặc. Lúc này đây bất luận dùng kiểu gì để an ủi cô đều vô dụng, loại chuyện cẩu huyết này thực sự xảy ra trên người bạn thân nhất của hai cô.

Cố Sanh Sanh tiêu sái* đứng dậy: "Thiếu chút nữa đã quên chuyện chính rồi. Đi, đi lên khoa chỉnh hình trên lầu hai."

*Tiêu sái: Phóng khoáng, phiêu dật, sái thoát, không câu thúc, thanh cao thoát tục.

Nhắc đến chỉnh dung, Tịch Tuyết Nhi nháy mắt như đèn đã nạp điện, tinh thần bay cao: "Được! Sanh Sanh, tớ muốn cậu cắt mắt hai mí sâu thêm mốt chút, có thể sửa sang lại vẫn may của chính mình....."

- ----------------------------------------

Minh Châu chỉnh hình hội sở có một chuyên gia Hàn Quốc làm át chủ bài, phong cách cực kì khoa trương, mũi cao kiểu Âu, môi giống như công chúa Barbie.

Những nữ minh tinh chân chính và những thẩm mỹ viện danh tiếng đều khinh thường nơi này. Các cô sẽ lựa chọn những nơi cao cấp nhất, những người nổi tiếng nhất để chỉnh hình, mới có thể đạt được hiệu quả cao trên cả mức mong đợi. . TruyenHD

Bởi vậy nơi này chủ yếu có những khách hàng giàu có và những tiểu minh tinh tuyến mười tám như Cố Sanh Sanh. Người phía trước thì có tiền, cực kì có nhu cầu chỉnh cho dung nhan của mình mãi mãi giữ được vẻ đẹp tuổi xuân của mình. Còn người phía sau luôn muốn tự lừa mình dối người, cứ cho rằng chỉnh sửa thành hình ảnh giống như các ảnh hậu, có thể bước trên cùng một con đường với những người ấy, làm chấn động cả giới giải trí.

Không thể nghi ngờ gì nữa, Chanh Nịnh hoa tỷ muội chính là vế sau.

Hộ sĩ của hội sở vừa nhìn thấy ba người tựa như nhìn thấy Thần Tài, tươi cười xán lạn chào đón cả ba: "Cố tiểu thư, ngài hôm nay muốn chỉnh chỗ nào....."

Cố Sanh Sanh gọn gàng dứt khoát: "Tôi muốn chỉnh lại như ban đầu."

Tịch Tuyết Nhi và An Hà đang hứng thú bừng bừng thảo luận liệu hôm nay chỉnh phần nào, nghe câu nói kia, Tịch Tuyết Nhi sợ đến mức nhảy dựng lên: "Sanh Sanh cậu điên rồi á? Cậu....Chuyện đến mức này cậu cũng đừng tự mình sa ngã chứ!"

An Hà cũng nói: "Sanh Sanh, lần trước làm cái mũi đã tốn rất nhiều tiền, cậu đừng xúc động mà làm chuyện dại dột!"

Cố Sanh Sanh quay đầu lại, mặt vô biểu tình: "Các cậu cũng chỉnh lại như cũ đi."

Tịch Tuyết Nhi che lại cái cằm: "Không không không, tớ không muốn! Tớ vì phim mới của Chu đạo diễn mà phải chỉnh một cái cằm mới đấy!"

Cố Sanh Sanh híp mắt: "Chu đạo diễn ghét nhất là những người đã qua chỉnh sửa mặt đấy, lần trước có người quay cả mấy ngày trời, bị phát hiện đã đi cắt mắt hai mí thì đã bị đuổi ra khỏi đoàn phim, chuyện này cậu không biết sao?"

Tịch Tuyết Nhi: "............."

Cố Sanh Sanh lại nhìn về phía An Hà. An Hà lắc đầu như cái trống bỏi, nói: "Sanh Sanh, tuần sau tớ phải tiến vào đoàn phim rồi, sửa mặt nữa thì không thể khởi công được đâu."

Cố Sanh Sanh nói: "Nhân vật kia cậu cũng diễn không được, không bằng đợi tài nguyên khác tốt hơn, đừng làm mấy chuyện vô ích đó nữa."

An Hà: "........"

Trong khi nói chuyện thì đã đi đến trước cửa phòng bệnh, Cố Sanh Sanh ác ma nói nhỏ: "Tới thì cũng đã tới rồi, chỉnh về như cũ luôn đi rồi hẵng trở về."

- --------Hết chương 9

29/09/2021, 13:36.
« Chương TrướcChương Tiếp »