Chương 18

Thạch Thanh Lâm dẫn Đồ Nam đến bộ phận tranh gốc.

Trưởng bộ phận họ Cao, lúc tới nơi thì anh ta không có mặt, đến khi họ vào văn phòng thì anh ta mới vội vội vàng vàng chạy lại, ngồi xuống chào hỏi Thạch Thanh Lâm: “Thạch tổng, sao anh lại xuống đây?”

Thỉnh thoảng Thạch Thanh Lâm cũng rất hài hước, anh đùa: “Anh nói cứ như tôi rơi từ trên trời xuống không bằng.”, rồi anh xoay người, giới thiệu với anh ta, “Đây là Đồ Nam, sau này toàn bộ tranh gốc về bích họa sẽ do cô ấy xét duyệt.”

Trưởng bộ phận Cao nhìn Đồ Nam, khẽ gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”

Đồ Nam có một chút ấn tượng về vị trưởng bộ phận Cao này. Lần trước, trong phòng hội nghị, cô được gặp một số người, có vài người trông như thể đã bận rộn mấy ngày liền không được ngủ, mà vị trưởng bộ phận này là một trong số đó. Xem ra làm game cũng chẳng hề thảnh thơi.

Còn rất nhiều điểm cô vẫn chưa hiểu, vừa hay có thể hỏi anh ta: “Mọi người định xử lý phần bích họa như thế nào?”

Trưởng bộ phận Cao nói: “Đầu tiên cứ vẽ ra đã, sau đó chuyển cho bộ phận modeling[1], cuối cùng sẽ đưa vào game.”

[1] Là quá trình mô hình hóa 3D tạo ra các đối tượng kỹ thuật số bằng hoạt hình

Kiếm Phi Thiên là một game 3D trực tuyến, về cơ bản thì các game 3D đều được thực hiện theo các bước cơ bản ấy. Tranh gốc là thứ còn khá trừu tượng, sau bước modeling sẽ có cảm giác lập thể và chân thực hơn, từ đó mới khiến người chơi có được trải nghiệm như được lạc vào khung cảnh trong đó.

Đồ Nam không hiểu lắm, bèn đưa mắt nhìn Thạch Thanh Lâm.

Thạch Thanh Lâm hiểu ngay ra ý của cô, anh giải thích: “Chúng tôi đã thảo luận về phương diện này từ trước rồi, trên các bức tường sẽ giữ nguyên hình thức gốc của bích họa, sau khi người chơi vào được thế giới bích họa, thì không gian bên trong sẽ chuyển sang hình thức đã được modeling.”

Cô đã hiểu, không nói gì nữa mà đi ra ngoài.

Thạch Thanh Lâm đi theo, “Có gì khúc mắc không?”, anh vừa đi vừa nói: “Ý tôi là về game ấy.”

“Chỗ hiểu chỗ không.”, Đồ Nam không chút dè dặt, “Nhưng anh đã nói rồi mà, tôi không cần hiểu.”

“Ừm, tôi từng nói thế.”, đương nhiên cô không cần hiểu, chỉ cần hiểu bích họa là được rồi. Thạch Thanh Lâm bỗng cảm thấy khá thú vị, người ở độ tuổi này mà lại chẳng có chút hứng thú nào với game như cô, quả là nằm ngoài sức tưởng tượng của anh, “Đồ Nam, thỉnh thoảng tôi rất tò mò về tuổi thơ của cô.”

“Tuổi thơ của tôi?”, Đồ Nam nói: “Suốt ngày chỉ có vẽ thôi.”

Chẳng trách, giờ thì Thạch Thanh Lâm đã hiểu tại sao cô còn chẳng biết dùng máy pha cà phê, cuộc sống của cô quá đơn giản, nói khó nghe thì là nhàm chán, vô vị.

Anh thì không, từ nhỏ anh đã ham chơi, trò chơi điện tử nào cũng biết, được tiếp xúc với thế giới đa dạng sắc màu của game từ rất sớm. Anh quan sát vẻ mặt của người bên cạnh, lúc đi cô rất yên lặng, gần như là anh hỏi một câu cô trả lời một câu. Anh không biết cô đã vượt qua quãng thời gian đó thế nào, nhưng có lẽ chính vì cô đã vượt qua được, nên mới có thể vẽ ra được bức bích họa như vậy.

Vốn dĩ còn vài bộ phận nữa cần đến thăm, nhưng đột nhiên anh lại thay đổi ý định, “Kể cả cô không cần hiểu về game, tôi vẫn muốn cô có thể cảm nhận được sức hấp dẫn của game.”

“Gì cơ?”, Đồ Nam vẫn còn chưa hiểu được ý trong câu nói của anh, thì đã bị anh kéo vào thang máy.

***

Xuống tầng mười, đến một nơi, nghe thấy những tiếng nói chuyện ồn ào.

Trước mắt Đồ Nam có rất đông người, đa số là học sinh sinh viên, cũng có một số người trông giống người đã đi làm, trên người có đeo thẻ đại diện cho người chơi, tất cả đều đang đứng xếp thành một hàng dài.

Phía đầu của hàng dài là một cánh cửa lớn, có người đứng trước cửa, trông giống nhân viên kiểm phiếu ở rạp chiếu phim, kiểm tra thẻ của từng người vào trong.

Cô hỏi Thạch Thanh Lâm: “Các anh đang tổ chức sự kiện à?”

Thạch Thanh Lâm và cô đứng ở sau cùng, “Chắc thế.”

Tổ chức sự kiện là việc của bộ phận tuyên truyền, trong tay anh còn quá nhiều việc, những việc nhỏ như thế này thì anh không cần đích thân giải quyết, nên anh không biết cũng là chuyện bình thường.

Ban đầu, khi Kiếm Phi Thiên được phát hành tại Mỹ thì đã có một lượng fan nhất định, hiện giờ game đang hot, nhưng vẫn có rất nhiều người tưởng rằng đơn vị phát hành là một công ty của Mỹ, vì thế thỉnh thoảng lại tổ chức cho người chơi vào tham quan trải nghiệm bên trong công ty cũng sẽ có lợi cho việc tuyên truyền.

Hàng dài dần được thu ngắn lại, cuối cùng cũng đến lượt Đồ Nam.

Người nhân viên thấy trước ngực Đồ Nam không có thẻ thì lên tiếng cản lại: “Xin lỗi, bên trong đang tổ chức sự kiện tuyên truyền, không có thẻ thì không vào được ạ.”

Đồ Nam còn chưa đáp lời, thì Thạch Thanh Lâm đứng bên cạnh đã nâng tay, đeo vào cổ cô thứ gì đó.

Cô cúi đầu nhìn, là một tấm thẻ nhân viên, bên trên có tên và ảnh chụp của anh, còn có cả mã số, hàng mã số ghi 001.

“Cầm lấy mà dùng, dù sao thì bình thường tôi cũng chẳng dùng đến.”, Thạch Thanh Lâm quay đầu hỏi: “Giờ đã vào được chưa?”

Lúc này người nhân viên mới để ý thấy anh, liền vội vàng nói: “Được ạ, mời Thạch tổng.”

Đồ Nam đi qua cửa, cầm tấm thẻ lên xem rồi hỏi: “Sao lại là số 001? Anh cũng có phải nhân viên đâu?”

Thạch Thanh Lâm vừa đi vừa cười, “Không phải là đều giống nhau à, làm thuê cho người khác với làm thuê cho mình, đều là làm thuê mà.”

Đồ Nam lại cúi đầu nhìn bức ảnh trên tấm thẻ. Ảnh cỡ nhỏ, không nhìn ra được là chụp từ khi nào, chỉ cảm thấy mái tóc dài hơn hiện giờ một chút, che nhỏ gương mặt đi. Đường nét gương mặt anh vốn góc cạnh, nhưng trên mặt giấy phẳng lại chẳng có gì biến đổi. Cô đưa tay miết một cái, dường như làm thế có thể thấy rõ hơn.

“Đừng nhìn nữa, ảnh thẻ có gì đẹp mà nhìn.”, Thạch Thanh Lâm đứng bên cạnh nhìn hành động của cô.

Đồ Nam ngẩng đầu lên, “Cũng được mà.”

Ánh mắt anh lia sang, “Cô đang khen tôi à?”

Dường như đúng là có ý đó thật, Đồ Nam buông tay, thả tấm thẻ xuống.

Bên trong thật ra là một triển lãm, mọi nội dung đều liên quan đến game. Trong tủ kính bày mô hình các nhân vật, có những cái rất cao, tới gần một mét.

Một chàng trai đứng bên đó hô lên: “Con này đẹp trai thế, muốn ôm một con về ghê!”

Còn có người chụp ảnh với tấm poster trên tường, ban đầu là hai người, sau đó ngày càng đông, tập hợp thành một nhóm túm tụm chụp ảnh. Vốn dĩ chẳng quen biết gì, nhưng trên thẻ có ghi nhân vật và môn phái, nên bỗng chốc lại thành đại hội nhận người quen, mọi khoảng cách đều bị quét sạch.

Đồ Nam đứng trước màn hình điện tử giới thiệu trò chơi, bên trên chiếu quá trình từ khi trò chơi mới được thiết kế đến khi trò chơi được lập mô hình và hoàn thành, chưa đến một phút, rất ngắn gọn, nhưng cũng rất rõ ràng.

Cô nhìn sang Thạch Thanh Lâm. Đây là thế giới của anh.

Hư ảo, nhưng lại chinh phục được rất nhiều người.

Ở vị trí trung tâm có một bục biểu diễn nhỏ, có người dẫn chương trình đang giao lưu với người chơi, xung quanh phát nhạc nền của Kiếm Phi Thiên, chỉ cần có người diện bộ đồ của nhân vật trong game xuất hiện, là bên dưới lại vang lên tiếng hò reo.

Thạch Thanh Lâm dẫn cô ngồi xuống chỗ bên dưới sân khấu, anh hỏi: “Thế nào?”

“Không nói rõ được.”

“Không có chút cảm nhận nào à?”

Đồ Nam giở tờ giới thiệu về sự kiện mà cô mới lấy được, trong đó nói sự kiện còn kéo dài hai ngày nữa, hôm nay mới chỉ vừa bắt đầu. Xem xong, cô ngẩng đầu nhìn quanh một vòng rồi bảo: “Cảm nhận là mọi người đều rất hào hứng.”

Tiếng nói chuyện nhanh chóng bị át đi bởi những tiếng huyên náo xung quanh, Thạch Thanh Lâm không thể không ghé lại gần thì mới nghe rõ lời cô nói.

Đồ Nam cảm nhận được hai mắt anh đang nhìn chằm chằm vào môi mình, đành phải nói rõ ra, “Một cái mô hình, một tấm poster, vậy mà họ vẫn có thể hào hứng đến mức ấy.”

“Hào hứng là vì những thứ đó đều có trong game.”, Thạch Thanh Lâm kề sát vai cô, đầu cũng ngả lại gần, anh khẽ nhích chân, dù hơi nghiêng về phía cô nhưng dáng ngồi trông vẫn vô cùng thoải mái, “Cô có nhìn thấy cái mô hình lắp ráp ban nãy không, An Bội bảo Phương Nguyễn cực kỳ muốn có một con, tại vì đấy là nhân vật cậu ấy chơi.”

Đồ Nam lập tức nói: “Đừng cho anh ấy.”

“Tại sao?”

“Tôi không thích.”

Đương nhiên Thạch Thanh Lâm biết là vì lý do gì, anh nắm hờ tay lại che miệng, nhịn cười mà bảo: “Được, vậy đợi khi nào cô thích thì cho cậu ấy.”

Đồ Nam cảm thấy chủ đề đang chệch hướng nên không nói gì nữa.

Thạch Thanh Lâm đột nhiên hỏi: “Chẳng lẽ cô không thích thứ gì à?”

Ý của anh là, nếu như có, thì hẳn là cô sẽ hiểu được họ, còn nếu không hiểu nổi, thì chẳng qua là không cùng một nhóm người mà thôi.

Đồ Nam ngẫm nghĩ giây lát, khóe miệng hơi cong lên, “Đã từng có, một cây bút.”

“Một cây bút?”

“Ừm.”

Cây bút của Từ Hoài.

Cô chưa từng thấy, nhưng trước đây có nghe mấy người trong tổ nhắc đến, họ bảo Từ Hoài có một cây bút, được truyền lại từ thầy của ông ấy, đã được truyền qua mấy đời rồi, chỉ có học trò được truyền nghề thì mới có thể nhận được cây bút này.

Vì thế đã từng có, bởi vì đó cũng chỉ là suy nghĩ khi mới vào tổ mà thôi.

Hiện giờ, đã chẳng có ý nghĩ đó trong đầu nữa.

Thạch Thanh Lâm quan sát vẻ mặt của cô thì biết đó chẳng phải là cây bút thông thường, anh giơ tay, búng một cái trước mắt cô, “Cô mất tập trung rồi kìa.”

Đồ Nam nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, hai ngón tay miết mạnh lên tờ giấy giới thiệu, cô ngồi thẳng dậy, lại phát hiện ra hình như đang cách anh quá gần. Một tay anh khoác lên thành ghế, gần như chạm vào cô, tay áo xắn lên mấy vòng, để lộ ra cẳng tay rắn chắc cân đối.

Cô như lơ đãng hỏi một câu: “Anh có cảm nhận gì?”

“Tôi?”, Thạch Thanh Lâm đưa mắt nhìn về đám đông náo nhiệt, ở khoảng cách gần, giọng nói và cả hơi thở đều như chờn vờn bên tai cô, “Tôi chỉ cảm thấy, sau này nghĩ lại, trong hồi ức thanh xuân của những người này đều có phần tham dự của tôi, cũng không tồi chút nào.”

Đồ Nam quay đầu sang nhìn anh, biểu cảm trên gương mặt anh vẫn giống lúc bình thường, như thể anh chỉ buột miệng nói ra vậy mà thôi.

Thế giới này cũng thật thần kỳ, lúc họ mới gặp, chẳng thể ngờ lại có một ngày ngồi cạnh nhau mà nói những chuyện này.

***

Lúc rời phòng triển lãm, điện thoại của Thạch Thanh Lâm cứ chốc chốc lại có chuông rung.

Đồ Nam đứng đợi thang máy, thấy anh vừa nhìn điện thoại vừa giơ tay lên xem đồng hồ.

“Nếu anh bận thì cứ đi đi.”

Thạch Thanh Lâm bận từng phút từng giây, hôm nay chỉ đơn thuần là bớt ra chút thời gian để đến đây mà thôi, anh gật đầu, “Có chuyện gì nhớ tìm tôi, lúc nào cũng được.”

Đồ Nam không quá quen với kiểu dặn dò như thế này, tìm anh lúc nào cũng được, thật khiến người ta có cảm giác như cô được đối đãi đặc biệt vậy, “Đến lúc đấy thì tính sau.”

Thạch Thanh Lâm lôi điện thoại ra, mọi âm báo đều bị anh bỏ qua, anh đưa điện thoại cho cô, “Phương thức liên lạc của cô.”

Anh không muốn cứ phải thông qua Phương Nguyễn để tìm cô nữa.

Đồ Nam nhận lấy, đúng lúc màn hình tối sầm, anh đưa tay sang, ấn nút bằng ngón cái rồi để cô tiếp tục.

“Đừng để sót.”, anh nói: “Mọi phương thức liên lạc.”

Đồ Nam cúi đầu, nhập số điện thoại trước, rồi mới nhập Wechat. Còn gì nữa nhỉ? Cô nghĩ, có cần thiết phải nhập hết thế không nhỉ?

Thang máy đến, có người đi từ trong ra.

Cô vẫn đang cúi đầu, không hề chú ý, suýt chút nữa bị va vào, cánh tay được Thạch Thanh Lâm tóm lấy. Đứng sang bên cạnh anh, cô ngẩng đầu nhìn mấy người đi ngang qua mình.

“Ngại quá.”, một người phụ nữ xin lỗi cô.

Đồ Nam không để bụng, bước vào thang máy, lại không để ý dưới chân mà vấp phải khe hở cửa thang, cũng may cánh tay vẫn đang được Thạch Thanh Lâm đỡ. Nãy giờ anh không hề buông ra, mà cứ thế kéo cô vào thang máy.

Cô hơi giãy cánh tay ra, “Anh không buông tay làm sao tôi gõ chữ được?”

Lúc này Thạch Thanh Lâm mới buông lỏng tay, “Cẩn thận chút, ngày đầu làm việc đã có chuyện thì không hay đâu.”

Không gian trong buồng thang máy chật hẹp, giọng nói của anh nghe lại càng trầm thấp hơn.

Đồ Nam bất giác cử động cánh tay, cô cảm thấy thì ra bàn tay của anh lại ấm áp như vậy.