Lạc Lối...

4/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Đang Cập Nhật
Đây là câu chuyện kể về cuộc đời của ba cô gái trong thời đại mạt thế. Họ chỉ là những cô gái bình thường giống như tất cả những người bình thường khác. Nhưng số phận là ai đang quyết định? Đi tiếp để …
Xem Thêm

Chương 1: Hướng Nguyệt
***Trái đất năm 3056***

“ Ha ha ha …. Cái đồ phế vật ’’

“ Đồ con rơi. Ha ha ha …. Gọi ta một tiếng đại ca xem nào’’

...

Ở trong góc con hẻm nhỏ tập trung một đám trẻ con 8-9 đang không ngừng đánh đập, buông lời chửi rủa một cô bé tầm 6 tuổi bộ dạng ốm yếu, chật vật không chịu nổi đang cầu xin lũ trẻ kia buông tha. Mạt thế đã được bốn năm, bây giờ ngay cả đứa bé ba tuổi cũng có thể cầm dao lên gϊếŧ người đoạt lấy đồ ăn thử hỏi liệu có ai còn dư lòng thương hại đây?

“ Áaaaa… Tang thi cấp 2 kìa, lũ bay chạy mau ’’ Bỗng trong số bọn trẻ một đứa hét lên rồi cả đám điên cuồng dẫm đạp lên nhau bỏ chạy không còn nhớ chút gì về cô bé kia nữa.

“Băng tiễn, khai …”. Một đạo ánh sáng lạnh lẽo sượt qua mặt cô bé bay thẳng vào đầu con tang thi trước mặt. Con tang thi không kịp chuẩn bị chỉ có thể để lại một tiếng thét không cam lòng rồi gục xuống.

“ Yaaa hú ~~. Tiểu Dương càng ngày càng lợi hại nga ~. Một phát chết tang thi cấp 2 luôn … ’’

“ Tiểu Di Nhi à. Em đó càng ngày càng lười chả biết nói sao với em luôn. Còn không mau đỡ người dậy rồi đi, muốn ở đây cho tang thi tới xâu xé hả? ’’. Hướng Dương mắng yêu Hướng Thiên Di rồi quay sang cô bé nãy giờ vẫn ngây ngốc ở một chỗ: “ Ưm Bạn đi được chứ. Nếu có thể thì đi theo bọn mình. Ở đây vừa có tiếng động lớn và mùi máu sợ rằng một lát nữa tang thi sẽ kéo đến đông đấy a ’’ Nói thế nhưng Hướng Dương vẫn là trực tiếp kéo tay cô bé kia đi luôn để lại Hướng Thiên Di đang thu tập tinh hạch của tang thi cấp 2 kia ở sau. Qủa thật lúc nãy Hướng Dương chiến đấu với con tang thi kia đã gây ra tiếng động không nhỏ khiến tang thi xung quanh đã bắt đầu rục rịch chạy tới.

“ Nè nè nè Tiểu Dương tỷ lại thấy sắc bỏ muội nga~.” Vờ đưa tay lên thấm nước mắt Hướng Thiên Di không quên hướng về Hướng Dương và cô bé lạ mặt kia thả một câu bông đùa “ Nếu Tiểu Dương đã như vậy thì đưa tiểu mĩ nhân kia đi đi, muội cam tâm tình nguyện ở đây lót đường cho hai người a~”

“ Hướng-Thiên-Di … dạo này em có vẻ thoải mái quá rồi nhỉ. Có cần tỷ xem xét đưa em vào phòng cải tạo thể lực thứ nhất không nhỉ” Gằn từng tiếng Hướng Dương tức giận kìm nén cảm xúc muốn đập cô em gái trước mặt này mấy phát.

“ Tỷ tỷ đại nhân tha mạng a …”

“ Nói nhều quá. Em ở phía sau bảo hộ ta đưa người đi về căn cứ trước.”

“ Hảo! Hướng đại nhân cứ tin ở ta nha …”

“ Bớt làm trò đi cô nương. Cách đây khoảng 500m có hai tang thi cấp 1 đang hướng lại đây em xử lý được không?”. Chậm rãi vừa dìa cô bé kia đi vừa buông tinh thần lực dò xét Hướng Dương cất tiếng hỏi Hướng Thiên Di phía sau.

“ Nè chị coi thường em quá rồi đó. Chị đi trước đi rồi em theo sau”

“Được.Em nhớ cẩn thận”

“Biết rồi biết rồi. Mau đi đi”

Cứ thế ba người một đường đi về căn cứ cũng chỉ gặp vỏn vẹn năm tang thi cấp 1.

“Đưa thẻ đây” Một người đàn ông trung niên cao ngạo đứng trước cửa hướng chỗ Hướng Dương, Hướng Thiên Dai và cô bé lạ mặt kia ra lệnh.

“ Dạ đây chú” Hướng Dương chìa hai tấm thẻ vàng ra kèm với viên tinh hạch cấp 2 của con tang thi cô vừa gϊếŧ lúc nãy cho người đàn ông kia “ Phần này là cho bạn này, người mới”

“Được, biết điều đấy” Người đàn ông trả lại thẻ cho Hướng Dương rồi nhanh tay thu hồi viên tinh hạch vào túi như chưa có điều gì xảy ra.

“Cám ơn chú”

“Ông già đáng ghét, chẳng lẽ ngày nào chúng ta cũng phải đưa cho lão hoài sao Tiểu Dương? Em thật sự muốn xẻ thịt lột da ổng ra mà…” Đi được một đoạn Hướng Thiên Di nhịn không được la ầm lên.

Cốp.

“Tiểu Dương …. Sao lần nào chị cũng gõ đầu em vậy, chẳng lẽ chị ghen tị với sắc đẹp của em sao. Em về méc Thiên ca ca cho coi!”

“Rồi rồi rồi em ngậm miệng lại cho chị được chưa. Em mà nói nữa thì ngay cả Tiểu Thần cũng không giúp được gì cho em đâu. Mau đỡ bạn ấy vào phòng mình đi rồi chị quay lại. Nhớ. Không được để mụ Tiên cà chua thấy đấy nếu không thì ….” Đưa người trên tay cho Hướng Thiên Di kèm theo động tác cắt cổ Hướng Dương xoay người đi hướng ngược lại.

Phòng ăn tại căn cứ phía Bắc

“ Dung tỷ tỷ, Tiểu Dương đến điểm danh đây a. Woa, sao em thấy chị càng ngày càng mạnh à nha.Chị mới thăng cấp nữa ạ?” Vừa nhìn thấy người trước mặt Hướng Dương lập tức nở nụ cười nịnh nọt.

“ Cái con bé này chỉ biết nịnh là giỏi thôi!” Mắng yêu Hướng Dương một câu, Vũ Dung – Người phân chia thức ăn của căn cứ đưa tay gắp thêm hai miếng thịt vào phần cơm của Hướng Dương cười “Ừm chị vừa tăng lên cấp 3 rồi. Cái này thưởng thêm cho em đấy”

“ Cám ơn chị. À chị cho em lấy phần cơm của Tiểu Di luôn ạ”

“Hôm nay ăn ở phòng hả?” “ Dạ vâng! À còn cái này …” Đưa tay lấy trong trong túi một viên tinh hạch thuộc tính thổ cấp 3 cho Vũ Dung, Hướng Dương cười “Chị cầm dùng đi ạ, nhóm em không có ai thuộc tính thổ hết. Em nghĩ nó có ích cho chị đấy.”

“Trời!” Vũ Dung sững sốt “Em cho chị thật đấy hả? Sao không đem đi bán cho phòng dịch vụ?”

“Vậy đổi lại chị cho em thêm một phần cơm nha!” Hướng Dương chớp chớp đôi mắt to ngập nước còn mang chút trẻ con hướng Vũ Dung cầu xin.

“Được rồi em biết là chị không có sức đề kháng với cái đẹp nên cố tình đúng không?” Nhìn biểu cảm của Hướng Dương, Vũ Dung không nhịn được đưa tay bẹo má cô(HD)

“ Âu ó âu. Em iết em ẹp ẵn òi mà…” (Đâu có đâu. Em biết em đẹp sẵn rồi mà)

“(-.-|||) …”

“Thôi tạm biệt nha Dung tỷ tỷ”. Thoát khỏi tay Vũ Dung, Hướng Dương cầm 3 hộp cơm chạy về phòng.

Thêm Bình Luận