Chương 3: Mạc Vân Ninh bỏ trốn!

Hôn lễ đã xong, tiệc cưới cũng đã hoàn tất, giờ đây Mạc Tử Sâm đã chính thức được gả cho nhà họ Hàn với danh nghĩa là Mạc Vân Ninh! Minh Hạo từ nay cũng chính thức là người đã có vợ, nhưng anh lại không hề hay biết là tân nương của mình đã bị tráo đổi! Ấy vậy mà khi kết hôn xong, đêm tân hôn đó anh cũng chẳng hề đả động gì tới cô cả.

Lúc trước khi tìm hiểu người đàn ông này cho em gái cô thì Tử Sâm cũng phần nào đoán được, anh ta không có hứng thú với phụ nữ. Nhưng thật không ngờ là thậm chí anh còn không muốn nhìn mặt cô khi ngủ, suốt đêm anh chỉ toàn quay lưng về phía cô. Đêm đó Tử Sâm đã bị trằn trọc và suy nghĩ rất nhiều, liệu ngày mai Vân Ninh có trở về hay không..?

Sáng hôm sau Minh Hạo dậy từ rất sớm, anh lo sửa soạn ngoại hình để đến công ty mà chẳng hề đoái hoài gì đến cô, cứ như cô chỉ là không khí vậy. Tử Sâm thấy anh đi rồi thì mới chật vật xuống giường, từ tối hôm qua đến giờ cô vẫn trằn trọc mãi không ngủ được, nên lúc thức dậy mắt cô đã thâm quầng như con gấu trúc. Ngày đầu tiên ở nhà chồng cô không thể lười biếng, thế nên cô đành phải dậy sửa soạn một chút rồi cũng xuống nhà học hỏi việc bếp núc. Xuống đến nhà bếp, cô cứ tưởng Hàn Minh Hạo đã đi làm rồi, nhưng không...Anh vẫn còn đang ngồi ở bàn ăn vắt chéo chân uống cà phê và lướt web đọc báo. Đôi chân bắt chéo trông thật lãng tử và toát ra một thần thái quý tộc!

Cô lật đật bước xuống cầu thang mà suýt ngã. May là có người làm gần đó lần đầu thấy cô nên nhìn khá chăm chú và đã kịp thời đỡ lấy cô. Minh Hạo cũng bị một phen khá ngạc nhiên nên anh liếc mắt lên nhìn cô, lúc này Tử Sâm cũng vừa ngước mặt lên... gương mặt khá bầu bĩnh trắng hồng cùng hai con mắt đen thâm quần đập vào mắt của Minh Hạo. Khiến anh không thể nhịn cười. Khoé môi của anh nhếch lên một đường cong hình bán nguyệt hoàn hảo. Thấy vậy Tử Sâm liền ngượng chín cả mặt không biết đào lỗ ở đâu chui vào để cho bớt ngượng đi. Cô lật đà lật đật đi tới bếp, định phụ mọi người dọn đồ ăn sáng cho bớt quê thì Minh Hạo liền lên tiếng:

- Vân Ninh, cô đến đây!

Anh không nhìn cô nữa mà gọi. Phải rồi, giờ cô là Mạc Vân Ninh, không phải là Mạc Tử Sâm nữa. Cô liền bước tới chỗ anh ánh mắt có chút đượm buồn!

Minh Hạo thấy cô đứng như trời trồng trước mặt mình thì ngước mắt lên nhìn cô, vẫn là cái bộ dáng ấy nhưng lại còn thêm biểu cảm mím môi oan ức, cô gái này quả thật khiến anh có chút khó hiểu, cuối cùng cũng phải lực bất tòng tâm nói:

- Đừng bày ra bộ dáng doạ người đó nữa! Mau ngồi xuống ăn sáng đi!

Cô nghe vậy thì liền "ồ" một tiếng rồi ngồi xuống phía đối diện anh. À phải rồi, cô vẫn còn đang diện trên mình một chiếc đầm ngủ hình thú bông rất đáng yêu, lại còn thêm đôi mắt thâm quầng đó vậy nên mới khiến Minh Hạo không thể không ấn tượng về cô vợ mới cưới này.

Ngồi thêm một lát thì Hàn Minh Hạo cũng đứng dậy và nói:

- Tôi đi làm đây!

Nói xong cũng không kịp đợi cô trả lời anh đã quay lưng đi mất hút, làm cô chỉ biết nhìn ngóng theo bóng lưng của anh mà ngơ ngác.



Người đàn ông này, dáng vẻ của anh ta ngồi uống cà phê thôi mà cũng toả ra ánh hào quang chói lọi như vậy. Chắc là ở công ty hay thậm chí là ra ngoài đường cũng sẽ có không ít vệ tinh xung quanh anh ta đâu.

Nghĩ ngợi một hồi ba mẹ của Hàn Minh Hạo cũng đã thức giấc và cũng xuống lầu ăn sáng. Gặp cô con dâu vừa mới gả đến đây với bộ dáng như vậy thì mẹ Minh Hạo liền không khỏi miệt thị:

- Đã là con dâu của Hàn Gia mong cô tôn trọng lễ nghi và ra dáng của thiếu phu nhân Hàn Thị một chút. Cô nghĩ mình vẫn còn là con gái cưng ở nhà Mạc thị sao?

Mạc Tử Sâm nghe vậy thì liền đứng dậy cuối đầu cung kính nhận lỗi với bà:

- Dạ con xin lỗi, con biết rồi thưa phu nhân! Lần sau con sẽ thay đổi!

Nghe xong thì bà chỉ hừ lạnh một cái rồi cũng ngồi xuống cùng chồng ăn sáng. Hàn chủ tịch nãy giờ chỉ nhìn cô chằm chằm xem thái độ của cô như thế nào? Liệu có cãi lại mẹ chồng không, nhưng khi thấy cô ngoan ngoãn trả lời rồi thì ông cũng quay qua ăn sáng mà không nói gì cả. Cô thấy vậy thì liền cảm nhận được bầu không khí không tốt, nên cũng không dám nán lại đó lâu hơn nữa mà liền xin phép lên lầu.

Cô vào phòng thay đồ và sửa soạn lại xong xuôi, đánh thêm một lớp che khuyết điểm nhẹ ở hai quầng thâm mắt rồi mới xuống nhà. Lúc này Hàn chủ tịch cùng phu nhân cũng đang chuẩn bị ra ngoài, thấy cô cũng đang đi ra bà liền quay lại lườm cô và nói:

- Việc trong nhà cô đã học xong hết chưa? Nữ nhân đã có chồng lại không ở nhà học nữ công gia chánh mà suốt ngày chạy ra đường để làm gì? Cô không giữ được một chút thể diện cho Hàn Gia được hay sao?

Mạc Tử Sâm ngỡ ngàng khi bị mẹ chồng giảng cho một tràn, chẳng lẽ lấy chồng rồi là bắt cô phải suốt đời ở nhà thôi sao? Mạc Tử Sâm chưa từng nghĩ mình lại rơi vào tay một bà mẹ chồng từ thời phong kiến như thế này bao giờ cả. Càng không nghĩ người như bà vẫn còn tồn tại cơ đấy. Thế là cô đành phải lủi thủi đi lại vào trong nhà vì không muốn gây thêm phiền phức!

Một lúc sau thấy cô đã ngoan ngoãn ở nhà thì họ mới lên xe và rời đi, lúc này Tử Sâm ở trên lầu nhìn xuống liền thở phào nhẹ nhõm, cô cũng thay đồ và nhanh chóng ra ngoài theo, cô còn tự nhủ sau này làm gì cũng phải cẩn thận hơn! Vì đã gặp phải bà mẹ chồng không phải dạng vừa rồi.

Cô tìm một quán cà phê nhỏ thoáng mát rồi hẹn người của mình đến để lấy kết quả điều tra về em gái của cô, Mạc Vân Ninh thật sự! Một lúc sau cũng đã có người đến, lúc này bàn đối diện sau lưng cô có một ánh mắt đang dán chặt lên người Mạc Tử Sâm mà cô không hề hay biết!

Nhận thấy người của mình đã đến, Tử Sâm liền ngoắc tay ra hiệu để chỉ anh ta đến bàn. Người đó ngồi xuống gọi nước xong thì liền móc từ trong túi ra một tệp hồ sơ, trong đó có ảnh chụp Mạc Vân Ninh đang vội vã lên một chuyến máy bay, người của cô lập tức điều tra thì phát hiện ra chuyến bay đó cất cánh sang Mỹ! Mạc Tử Sâm như thất thần khi nhìn kết quả trên tay mình. Em gái cô...thật sự là đã bỏ trốn!