Chương 25: Kết thúc tất cả end

Đinh Chí Hoàng vì không đạt được mục tiêu của mình, ông cảm thấy có phần hận Đinh Trình Hâm hơn là có lỗi. Ta chính là cha nó, vì sao lại không nể tình ta, dù sao nó cũng là do ta sinh ra. Đinh Chí Hoàng nản trí trở về nhà, ông dự trong đầu là sẽ nói dối, bày chuyện với con gái mình. Nhưng vừa vào đến nhà, liền cảm giác không ổn. Cổng nhà thì bị mở toang, cửa nhà cũng vậy, bên trong còn có tiếng khóc tiếng giận.

Đinh Chí Hoàng hoang mang, ông chạy vài trong xem thử thì trong nhà xuất hiện một đám người trông rất côn đồ, lại còn mặt mũi bặm trợn rất đáng sợ.Còn vợ ông thì quỳ dưới vừa khóc vừa cầu xin cái gì đó, con gái ông thì khóc lóc không ngừng. Phía bên Mã mãi với Quan Thùy như người ngoài cuộc, một chút cũng không quan tân lấy.

Lúc vừa thấy Đinh Chí Hoàng trở về, Đinh Xuân nhanh chóng chạy đến bên cạnh ông, nài nỉ:" Ba, mau cứu mẹ đi. Đám người này đến nói mẹ mượn nợ họ, bây giờ nếu không trả họ sẽ mang mẹ đi mất!"

Đinh Chí Hoàng cả kinh, vợ ông mượn nợ khi nào mà ông không biết chứ. Đinh Chí Hoàng từ từ tiến lại vợ mình, ông phủ nhận những điều đó, nhẹ nhàng hỏi:" Có nhầm không? vợ tôi bao giờ mượn nợ mấy người thế?"

" Ông nghĩ bọn tui ngu chắc? Chính bà ta đã ký giấy thỏa thuận, giấy tờ còn ở đây mà lại nói nhầm à? ", Một thanh niên trong đám nói.

Đinh Chí Hoàng giật lấy tờ thỏa thuận, đọc hết một lượt rồi nhìn xuống chỗ ký tên, đó là chứ ký và tên của vợ ông. Đinh Chí Hoàng có chút không tin được, Mã Như khi nào lại chạy đến mượn nợ người khác như vậy hả?

Đinh Chí Hoàng quay lại hỏi Mã Như:" Chuyện này là sao? Sao em không nói gì với anh hết hả?! "

" Em... em không biết. Bọn họ nói dối, anh đừng tin đám người này. Em... em sao có thể... rõ ràng kà bị hại... ", Mã Như không biết nói gì, chỉ lãi nhãi trong miệng như người điên, nàng không nhận là mình mượn nợ, chỉ phủ nhận rồi bảo mình bị hại.

Lúc này, Quan Thùy nhìn gia đình bên kia rối loạn, bà mới lên tiếng:" Thật ra, số tiền các người có thể sinh sống qua ngày đều là do Mã Như một tay đi mượn nợ đấy!"

Vì sao Quan Thùy biết? chính là mấy hôm trước có vài người liên tục đến nhà tìm Mã Như nhưng bà vẫn một mực bao che vì cho rằng Mã Như không phải loại người đó. Nhưng đám người này cứ liên tục đến làm phiền, sau cùng bà phải cùng đám người đó làm rõ. Nghe họ nói, Mã Như đã mượn một số nợ lớn nhưng không phải mượn ở một nơi mà là nhiều nơi, vả lại, Mã Như mượn nợ không phải một lần, hai lần mà là mượn liên tục nhiều lần.

Lần sau bà mới tìn hiểu thêm là công việc của Đinh Chí Hoàng đến bây giờ không đủ để sinh hoạt và vì chỉ có mỗi một đứa con gái nên nàng không cho đi làm việc gì, không muốn tay chân mỗi ngày đều vớ lấy bùn đất nên nàng buộc phải đi mượn nợ. Đến lúc có nhiều tiền, Đinh Chí Hoàng hỏi tiền đâu nàng có thì bảo là đi làm ăn lớn nhưng đến công việc gì thì nàng không nói. Đến cùng, vì không đủ tiền trả nợ nàng đành phải kéo cả gia đình trở về Mã gia và chính hôm nay đám người này sông vài đòi nợ.

Giờ thì nhìn xem, Mã Như vì bị nợ nần chồng chất mà hóa người điên, Đinh Chí Hoàng sau khi nghe được lời của Quan Thùy thì điếng người. Ông cứ tưởng nàng kà con gái của Mã gia thì sẽ giàu có, cuộc sống của ông sẽ ăn sung mặc sướиɠ rồi bây giờ thì sao? Đổ nợ, vợ thì hóa người điên, con gái thì chỉ biết khóc lóc. Ông lại là người lãnh nợ?

Đinh Chí Hoàng lúc này chạy đến bên chân Mã lão, miệng liên tục cầu xin:" Ba... nể tình con là con rể.... ba có thể nào.... "

" Nó là con nuôi mà ta còn không quan tâm đến, cậu nghĩ mình là con rể thì ta sẽ coi trọng sao? " Mã lão hỏi.

Đinh Chí Hoàng câm nín, không hiểu sao lúc này ông lại hận bản thân, hận tất cả mọi thứ. Chẳng lẽ, một chút giàu sang cũng không thể đến tay ông sao? Không để cho ông hưởng thụ sao?

Đúng lúc này, Mã Gia Kỳ cùng Đinh Trình Hâm được Quan Thùy gọi đến. Vì lúc nãy khóc hơi nhiều nên Đinh Trình Hâm có chút mệt mỏi, khi vừa bước vào nhà cậu cũng chẳng thèm nhìn đến Đinh Chí Hoàng, chỉ đi đến chỗ ông nội với Quan Thùy chào hỏi một tiếng. Tự dưng Đinh Chí Hoàng từ đâu xông tới, ông nắm lấy đôi tau của Đinh Trình Hâm:" Đinh nhi, con... con mau giúp ta... "

Đinh Trình Hâm còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Mã Gia Kỳ đã đẩy ông ra xa. Đinh Chí Hoàng không bỏ cuộc, ông biết Trình Hâm sẽ yếu lòng, sẽ tha thứ mà cứu lấy ông. Đinh Chí Hoàng một mực cầu cứu Đinh Trình Hâm:" Đinh nhi, ta biết mình sai, con có thể giúp ta lần cuối không? Cầu xin con!"

" Tôi không phải thánh thần mà lúc nào ông cũng cầu xin đủ điều. Chuyện ông bảo tộ ly hôn để nhường Mã Gia Kỳ cho con gái ông, tôi còn chưa xử lý, còn bây giờ thì gì nữa đây?! ", Đinh Trình Hâm vừa nói xong, ai ai cũng nhìn lấy Đinh Chí Hoàng

Ông nội bên này nghe xong liền nổi đóa, ông lớn giọng hỏi:" Cậu bảo cháu tôi ly hôn để đến với con gái cậu sao? "

" Ba... chuyện đó không như ba nghĩ đâu!", Đinh Chí Hoàng bị vạch trần, ông không còn từ gì để giải thích.

Lúc này đám côn đồ bắt đầu hết kiên nhẫn, một tên trong đám nói:" Nếu hôm nay vẫn không trả nợ, vậy... tôi thấy cô con gái ông cũng xinh đẹp, hay để cô ta trả nợ giúp ông!"

" Đừng... tôi xin! tôi chỉ có mỗi đứa con gái này, đừng mang nó đi!" Đinh Chí Hoàng hết lời cầu xin, ông ôm lấy Đinh Xuân, không để đám người đó mang đi.

" Vậy ông mạ trả nợ đi!", Thanh niên trong đám nói.

Lúc Đinh Chí Hoàng nhìn sang Đinh Trình Hâm, cậu không thèm nhìn đến ông một cái. Đinh Chí Hoàng lúc này nhụt chí, không biết làm gì hơn là im lặng. Đám côn đồ nhìn đến ông một cái rồi đến kéo tay hai mẹ con Mã Như đi.

Đinh Xuân lúc này bị người khác lôi đi liền phản kháng:" Buông ra! Ba.... mau cứu con, đừng để họ mang con đi! con không muốn làn cái nghề này!!!! "

Hết cách rồi, ngay cả bản thân ông còn bị mang đi thì con gái ông sao dám đảm bảo được. Đám người côn đồ đưa cả ba người đi, Đinh Xuân vì không muốn đi mà phản kháng kịch liệt, cô nhìn đến phía Mã Gia Kỳ, hi vọng anh một chút thôi chú ý đến cô cũng được nhưng không, cái Đinh Xuân nhận lấy là sự thờ ơ của Mã Gia Kỳ.

Cô chán ghét nhìn về phía Đinh Trình Hâm, lớn giọng gào:" Đinh Trình Hâm, mày chính là kẻ không biết ơn! Ba vì nuôi nấng mày mà bao nhiêu nghèo khổ cũng không than, để rồi ông bị như vậy mày cũng không cứu lấy một xu. Mẹ mày bị ông bỏ rơi như vậy cũng đáng đời!"

Đinh Trình Hâm nghe Đinh Xuân nói liền có chút kích động nhưng cũng may là có Mã Gia Kỳ bên cạnh, không thì...

Ba người kia bị đám côn đồ mang đi thì trong nhà cũng yên ắng hơn hẳn. Những đồ đạc trong nhà có vài thứ bị đập giữa sàn nhà, Quan Thùy chỉ thở dài một hơi, bà đem mấy đồ dọn dẹp tất cả. Đinh Trình Hâm bên này cũng đen mấy đòi dọn dẹo cùng Quan Thùy.

Trong phòng khách chỉ còn mỗi ông nội và Mã Gia Kỳ. Ông thở dài, lên tiếng nói:" Không ngờ nó lại mượn nợ rồi đột ngột về đây để ta giúp nó trả nợ."

" Cái con không ngờ là... Đinh Chí Hoàng dám bảo vợ con ly hôn để đến với con gái ông ta. ", Mã Gia Kỳ nói.

Ông nội nói:" Vì đồng tiền mà không xem trọng đứa con của mình!"

Nói đến đấy, ông cũng chỉ thở dài. Thôi thì chuyện cũng đã xong, không cần lo lắng gì thêm nữa, cứ như vậy mà yên yên ổn ổn sống qua ngày thôi.

_______

Một năm sau

Hôm nay khách khứa đến Mã gia rất đông đủ, người người đến đều vui vẻ mang theo quà, những món này đều là dành cho trẻ con, quần áo, giày dép, đồ chơi,... cái gì cũng đều có.

Đúng vậy, hôm nay chính là đầy tháng cháu cố của Mã gia, Mã Đinh Linh. Con gái đầu của Mã Gia Kỳ cùng Đinh Trình Hâm. Bây giờ tương lai đã phát triển rồi, nam cùng nam nhân có thể kết hôn rồi cũng có thể sinh con thông qua những kỹ thuật tiên tiến. Chính vì điều này mà Mã Gia Kỳ mỗi ngày đều nài nỉ Đinh Trình Hâm sinh cho mình một đứa. Vì sự cố gắng và kiên trì nên đã chào đón một tiểu công chúa.

Hôm nay là đầy tháng của Mã Gia Linh, người người đến nhìn thấy bé con đều vui vẻ cười đùa, mỗi người tay xách nách một phần quà đến, vui vẻ không ngừng.

Đợi đến lúc phát biểu vài lời, giới thiệu bé con với tất cả mọi người thù đột nhiên Mã Diệu Văn bên này xông lên, tay nắm tay cùng Tống Á Hiên tuyên bố:" Mọi người, hai tháng nữa nhớ đến tham dự đám cưới của tôi, tất cả đều được chào đón!"

Mã lão ngồi dưới còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ông nhìn thằng cháu trên khán đài mạnh miệng khẳng định hôn nhân. Ông nội tức đến không thở nổi, đến tận tối tàn tiệc, Mã Diệu Văn bị ông cho một trận nhớ đời.

Đinh Trình Hâm tay ôm lấy Mã Đinh Linh, khuôn mặt cười cười nhìn thấy đứa nhỏ trong lòng mình. Nhìn như thế nào lại thấy đứa nhỏ này giống Mã Gia Kỳ cực kỳ, một chút nhỏ cũng không giống lấy cậu. Đinh Trình Hâm cứ nhìn chằm chằm đứa nhỏ, đến lúc Mã Gia Kỳ đến khi nào cũng không hay. Anh nhẹ nhàng đến gần:" Bảo bối đang nghĩ gì vậy?"

" À, nhìn con bé thật sự rất giống anh. Bao nhiêu xấu xí đều đặt vào đứa nhỏ này a ~", Đinh Trình Hâm nói.

Mã Gia Kỳ bên này nhăn mặt:" Vợ không thể nói như vậy, dù sao anh cũng còn có tài giỏi, thông minh, thêm cái nhan sắc nữa, đứa nhỏ này chắc chắn giống anh chỗ này!"

Đinh Trình Hâm câm nín, không thèm đoái hoài đến Mã Gia Kỳ nữa. Ôm lấy đứa nhỏ mà trêu đùa, Mã Gia Kỳ bị vợ phũ, anh liền không cam lòng nhưng biết làm sao giờ. Mã Gia Kỳ nhìn Đinh Trình Hâm cùng đứa nhỏ, một lớn một nhỏ, cảm giác thật hạnh phúc.

_______________The End_______________

Cho Nanh xin tí cảm nhận của bộ truyện này thế nào ạ,