Chương 2: Giường bệnh play

Ngoài dự đoán là, thời điểm ngày hôm sau Chung Khởi rời giường, tiểu Bạch còn chưa đi, nó ngoan ngoãn nặng nề nép vào đầu Chung Khởi ngủ, bộ dáng thoạt nhìn vô cùng mệt mỏi.

Có lẽ ngày hôm qua chơi với mèo hoang quá high, Chung Khởi nghĩ, rốt cuộc tiểu Bạch cơ hồ mỗi ngày đều rời giường trước cô.

Chung Khởi tay chân nhẹ nhàng xuống giường, cô sợ đánh thức tiểu Bạch.

Sau khi rửa mặt xong tiểu Bạch liền tỉnh, chẳng qua vẫn lười biếng nằm trên gối, thấy Chung Khởi lại đây, kêu méo một tiếng.

Chung Khởi gãi gãi cằm tiểu Bạch, nó thoải mái giơ đầu, Chung Khởi cười cười, cúi người hôn nó một chút liền bắt đầu thay quần áo.

Tiểu Bạch tập trung tinh thần nhìn chằm chằm cô.

Chung Khởi không thèm để ý, chỉ là một con mèo mà thôi, cô tự cài nút thắt áo ngực, không chú ý tới ánh mắt tiểu Bạch nhìn cô càng ngày càng sâu.

"Tiểu sắc miêu!" Sau khi thay quần áo, cô nhẹ nhàng chụp đánh đầu tiểu bạch, lại gãi gãi cằm, nói: "Chị đi học, tạm biệt."

Tới cổng trường, Tạ Đan sáng sớm đứng ở cỏ xa tiền vẫy tay với cô.

"Sao hôm qua cậu chạy nhanh vậy!" Tạ Đan khoác tay lên vai cô, mỗi người gọi một cái bánh rán, người chờ bữa sáng rất nhiều, các cô đơn giản chậm rãi đứng chờ ở một bên nói chuyện phiếm.

Chung Khởi nhíu mày, nhớ lại những gì đã xảy ra tối hôm qua, nói: "Tối hôm qua, tớ cảm giác có người nhìn chằm chằm tớ."

Tạ Đan mở to hai mắt: "Không phải đâu, còn có! Có phải cậu lộn rồi không!"

"Không phải." Chung Khởi bực bội nói, cô vốn dĩ muốn nói cho Tạ Đan biết chuyện cô gặp Bạch Lục Châu tối hôm qua, nhưng trái lo nghĩ phải, vẫn không nói ra.

"Đm, cậu có phải gặp phải biếи ŧɦái không, tựa như hiệu trưởng biếи ŧɦái trong《 lò luyện 》ý, ghé vào cửa WC cười với trẻ con!" Tạ Đan càng nói càng thái quá.

Chung Khởi run lập cập, hiệu trưởng trong《 lò luyện 》 là bóng ma của cô, mỗi lần nhớ đều cảm thấy sợ hãi, "Miệng quạ đen!" Cô mắng Tạ Đan.

Một lát sau, bánh rán ra lò, cô vừa đi vào lớp vừa ăn.

Tuy rằng thời gian tự học còn sớm, nhưng bởi vì là lớp 12, mọi người đều tới rất sớm, trong phòng học đã hơn phân nửa người.

Chung Khởi cùng Tạ Đan ngồi cùng bàn.

"Cho tớ copy bài tập Vật lý cậu nào." Tạ Đan lấy bài thi vật lý trên bàn ra, cùng Chung Khỉ nói.

Chung Khởi buồn bực, vừa đem bài thi đưa cho cô nàng vừa nói: "Cậu hơn tớ hai tiết tự học mà còn chưa làm xong?"

"Đừng nói nữa, hai tiết tự học mấy ngày nay Bạch Lục Châu không ở trên lớp, tớ đâu có tâm tình làm bài tập." Tạ Đan thấp giọng nói, Bạch Lục Châu tuy cũng học ngoại trú, nhưng từ trước đến nay hai tiết tự học đều ở trên lớp, một thời gian này cũng không biết bị làm sao, ngày nào cũng về sớm.

Chung Khởi cười, biết Tạ Đan hoàn toàn tìm lấy cớ.

"Ai, cậu nói thử Bạch Lục Châu gần đây sao đi." Tạ Đan vừa chép bài tập vừa bát quái, nhìn nhìn đồng hồ, lại nói: "Cậu xem, đến bây giờ cậu ta chưa tới."

Chung Khởi nhún vai, sao cô biết, chỉ là đột nhiên nhớ tới tối hôm qua ngẫu nhiên gặp được, trong lòng không biết thế nào có chút sởn cả tóc gáy.

"Khả năng yêu đương đi." Cô chơi xấu, cố ý kí©h thí©ɧ Tạ Đan.

Tạ Đan lập tức trừng cô liếc mắt một cái, nói: "Không có khả năng! Bạch Lục Châu là linh vật của tất cả nữ sinh, ai cũng không thể bá chiếm!"

Chung Khởi cười ghé vào bàn không đứng dậy được.

Qua vài phút, Chung Khởi vẫn nằm bò, Tạ Đan dùng khuỷu tay thọc cô, nói: "Giả chết chứ gì!"

"Không phải." Chung Khởi thay đổi tư thế nằm bò, nói: "Bà dì tới chơi, bụng đau."

Tạ Đan hiểu rõ, Chung Khởi bị đau bụng kinh dữ dội, lúc này, cô luôn hữu khí vô lực,

"Cậu cũng bắt kip thời điểm hay đấy, thể dục hôm nay có bài kiểm tra 800m!" Từ trong cặp móc ra túi đường đỏ đưa cho Chung Khởi, nói: "Tiện nghi cho cậu."

Chung Khởi lấy lòng cười cười, tiếp nhận đứng dậy đi lấy nước sôi, mới ra phòng học, liền thấy linh vật trong miệng Tạ Đan.

Bộ dáng trạng thái Bạch Lục Châu hôm nay không tốt lắm, cả người thoạt nhìn không có tinh thần, nhưng vẫn xinh đẹp như hoa.

Khi cả hai đi ngang qua, Chung Khởi chú ý tới lỗ tai anh, phiếm hồng nhàn nhạt.

Thật là kỳ quái, cô nghĩ thầm, vì cái gì lỗ tai anh luôn hồng?

Chung Khởi đi về phía trước, không chú ý tới Bạch Lục Châu dừng bước chân, quay đầu, ánh mắt nhìn bóng dáng cô, thành kính mà lại tham lam.

Buổi chiều, Chung Khởi sợ hãi tuy sợ nhưng tiết thể dục vẫn ghé thăm, cô là một người rất sợ nói chuyện với giáo viên, cho dù ổn định nhịn một chút, dù sao cũng quen chạy cuối cùng, cũng không có gì, nhưng bụng nhỏ càng ngày càng đau, Tạ Đan nhìn không được, kéo cô tìm giáo viên thể dục xin nghỉ.

Giáo viên thể dục nhìn sắc mặt của Chung Khởi, thực sự không giống giả vờ, vì vậy cho cô ngồi xem mọi người tập.

Chung Khởi thở phào một hơi.

Ngay khi tiếng chuông vào lớp vang lên, giáo viên thể dục bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ, Chung Khởi ngồi ở trên khán đài chống cằm xem bọn họ, đương nhiên đáng chú ý nhất là Bạch Lục Châu.

Vóc dáng anh rất cao, Chung Khởi nhìn ra khoảng 185cm, cho nên nhiều năm luôn đứng ở hàng ngũ cuối cùng, vóc dáng nữ sinh Phương Nghê thấp nhất lớp, cùng đứng cạnh anh, Chung Khởi nhìn mặt Phương Nghê đỏ bừng.

Rõ ràng là cùng một bộ đồng phục học sinh, tại sao khi mặc, Bạch Lục Châu trông đẹp hơn người khác, Chung Khởi buồn bực nghĩ, lại thở dài, quả nhiên người so người sẽ tức chết, Bạch Lục Châu lại không phải quang cảnh hạng nhất so qua người khác, mọi thứ trời sinh tốt hơn người khác.

Chung Khởi trộm lấy di động, thừa dịp nguyên lớp với giáo viên không biết trộm đem màn ảnh nhắm ngay Bạch Lục Châu, là Tạ Đan kêu cô chụp, nói những tấm hình riêng của Bạch Lục Châu có thể được bán với giá tốt.

Sau khi chụp ảnh, họ bắt đầu bài kiểm tra 800 mét.

Đầu tiên là nam sinh kiểm tra 1000m, nữ sinh thì đứng bên cửa, mọi ánh mắt đều dán vào Bạch Lục Châu, anh chạy 1000 mét vẫn luôn đứng nhất

Nhưng hôm nay ngoài ý muốn, mới vừa chạy hơn mười mét, Bạch Lục Châu liền dừng lại trở về, các nữ sinh ríu rít thảo luận.

"Làm sao vậy?" Giáo viên thể dục hỏi Bạch Lục Châu.

"Phát sốt ạ, không quá thoải mái, em muốn đến y tế." Bạch Lộ Châu mặt không đổi sắc nói.

"A, như vậy à, mau đi đi!" Giáo viên thể dục không nghi ngờ, sảng khoái đồng ý, lại hỏi: "Có muốn tìm bạn cùng lớp đi cùng không?"

Có nữ sinh nóng lòng muốn thử, muốn chủ động xin ra trận.

Nhưng Bạch Lục Châu nói: "Mọi người đều kiểm tra ạ."

Giáo viên thể dục lập tức nói: "Ai, có Chung Khởi, em ấy cũng không quá thoải mái, vừa lúc cùng em đến phòng y tế." Sau đó, vẫy tay với Chung Khởi, kêu cô qua.

Chung Khởi tưởng mình chơi di động bị phát hiện, theo bản năng bắt tay sau lưng, lại nghe giáo viên đi với Bạch Lục Châu đến y tế, cô giật mình cực kỳ, theo bản năng nhìn Bạch Lục Châu, lại thấy Bạch Lục Châu cũng đang nhìn cô, đồng tử màu nâu nông dưới ánh mặt trời đẹp kỳ cục.

"Phiền cậu."

Chung Khởi nghe thấy Bạch Lục Châu nói, cũng phóng Phật nghe thấy tiếng răng rắc của những cô gái khác, Tạ Đan ra hiệu cổ vũ cô, khẩu hình là "Chụp ảnh".

Hành trình đến phòng y tế chỉ có vài phút, Chung Khởi cảm thấy xấu hổ cực kỳ, cô không giỏi chào hỏi con trai.

Cô đi ở phía trước, Bạch Lục Châu ở phía sau.

Lập tức đến phòng y tế, nhưng giáo y vừa lúc đi vắng, Chung Khởi không dám nhìn Bạch Lục Châu, cô giả vờ nhìn xung quanh, cùng Bạch Lục Châu nói: "Cậu có muốn nằm xuống trước không?"

Bạch Lục Châu khẽ nhíu mày, giống như nghiêm túc tự hỏi, hồi lâu, nói câu được, cởi giày lên giường, dựa đầu trên giường, sau đó đối Chung Khởi nói: "Lại đây ngồi."

Anh chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.

Chung Khỉ mặt đỏ bừng, cúi đầu gập ghềnh nói: "Không... Không cần."

"Lại đây ngồi." Bạch Lục Châu lại nói một lần, thanh âm anh trầm thấp của người đàn ông xen lẫn thanh âm trong trẻo của chàng trai, hai người kiêm có, phi thường dễ nghe, "Tôi có chút nóng, cậu lại đây giúp tôi thử xem."

"A?" Chung Khởi cả kinh, đột nhiên ngẩng đầu xem Bạch Lục Châu.

Buổi trưa mùa hè, ánh nắng rất tốt, Bạch Lục Châu dựa vào nơi dưới ánh nắng cùng chỗ cái bóng giao giới, một con mắt dưới ánh mặt trời màu vàng rực rỡ lấp lánh.

Chung Khởi không tự chủ được đi qua, cô phát hiện lỗ tai Bạch Lục Châu lại đỏ.

Lòng bàn tay dựa trên cái trán Bạch Lục Châu, xúc cảm bóng loáng như ngọc, nhưng lại là có chút nóng lên.

Bạch Lục Châu vẫn luôn nhìn đôi mắt Chung Khởi, xem cô hoảng loạn vô thố, xem má cô phiếm hồng.

"Xác thật có chút nóng." Chung Khởi cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, có chút xuất thần, chẳng trách lại có cô gái mua ảnh của Bạch Lục Châu với giá cao như vậy, hiện tại bộ dáng anh hơi hơi suy yếu, thật sự dẫn người phạm tội.

"Muốn tớ gọi giáo y không?" Chung Khởi hỏi anh.

Bạch Lục Châu lại nằm xuống, nghiêm túc nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Không cần, tôi ngủ một lát, cậu ngồi ở đây đi." Nói xong liền nhắm mắt lại, bộ dáng chân thật đáng tin.

"Ò." Chung Khởi bị sắc đẹp sở hoặc, nghe lời ngồi xuống, xem Bạch Lục Châu ngủ.

Bạch Lục Châu nhắm mắt lại có vẻ thập phần vô hại, có lẽ do sinh bệnh, Chung Khởi cảm thấy có vài phần ngoan ngoãn, giống một con mèo lông mượt, thoải mái ngủ nướng dưới ánh mặt trời.

Chung Khởi nhìn chằm chằm đôi mi đen của Bạch Lục Châu đến xuất thần.

Như thế nào có thể, đẹp trai như vậy?

Cô giống như nghe thấy tiếng hoa nở, từng cánh hoa từng cánh một vươn ra, tản mát ra hương khí mê hoặc người, làm cô một chút trầm mê, không thể tự thoát ra được.

==============================

T4211524112021

T6195826112021