Chương 9

21

Ngày cưới của chúng tôi đang đến gần.

Tống Uyên Minh đã hẹn với một công ty chuyển nhà, nói rằng cậu ấy sẽ chuyển một số đồ đạc có giá trị đến nhà mới của chúng tôi trước.

“Mình biết cậu đã thèm muốn những bức tranh trên gác mái của mình từ lâu.” Một số bức tranh đã được khôi phục, một số bức tranh thì không, nhưng không có bức tranh nào bị bán đi và vẫn bình an vô sự treo trong phòng vẽ tranh trên gác mái của tôi.

Tống Uyên Minh bị tôi trêu chọc mà hơi đỏ mặt, “Đừng nói nhảm. Thèm muốn bức tranh của cậu còn không phải vì thèm muốn cậu sao…”

Cậu ấy đến nhà hàng thịt nướng bên cạnh để gọi món thịt nướng, chỉ còn mình tôi ở lại buồn chán.

Tôi lại nhìn thấy tờ giấy ghi chú màu xanh kia, khi tôi đang nhẹ nhàng gỡ nó xuống thì chủ tiệm vừa hay đi ngang qua.

“Cái này không thể mang đi…” Anh ấy đưa thêm cho tôi một chiếc bánh pudding vị dưa, hi vọng tôi sẽ dán giấy ghi chú lại, “Đây là giấy ghi chú được việc bởi một người bạn đã mất của tôi, bức tường chai này là do cậu ấy tạo ra.”

Tôi hơi sửng sốt.

Anh ấy cầm tờ giấy ghi chú màu xanh lam kia, lật ra phía sau, đối diện với ánh nắng bên ngoài cửa sổ.

Dưới vết bút bi dày đặc ẩn chứa những tâm tư không thể nói ra.

Ngày 12 tháng 12 năm 2019, lần cuối cùng tôi đến thế giới của em, và tôi hy vọng đây không phải là lần cuối cùng.

“Năm 2019, bạn của tôi bị bệnh nặng và quyết định ra đi. Ngày 12 tháng 12 là sinh nhật của cô gái mà cậu ấy thích, cô gái ấy còn không biết bạn tôi đã quyết định rời xa cô ấy. Cô ấy tổ chức tiệc sinh nhật tại quán nướng bên cạnh với bạn bè của mình, còn cậu ấy lén ngồi trong tiệm này viết lên giấy ghi chú.”

“Sau khi viết xong lại sợ cô gái phát hiện nên đã tô hết lên.”

Tay tôi không ngừng run lên.

“À, tôi thấy em trông rất quen…”

“Tôi …” Tôi vội vàng lau nước mắt, “Tôi có thể xem ảnh của bạn anh được không?”

Chủ tiệm nhất thời ngẩn ra nhưng vẫn nhanh chóng đáp ứng: “Được.”

Mái tóc đen dài của anh tung bay trong gió, anh ấy ngồi trên bậc thang mà mồ hôi ướt đẫm cả đầu, trên tay cầm một chai nước có ga rực rỡ sắc màu, đôi mắt dài và hẹp cong thành một đường vòng cung tuyệt đẹp, làn da của anh trắng đến chói sáng dưới ánh mặt trời. Người vui vẻ ngồi bên cạnh anh chính là tôi.

Phía sau là giáo viên, bạn thân nhất của tôi và mẹ tôi.

22

Anh ấy đã tồn tại.

Mọi người đều biết rằng anh ấy đã tồn tại.

Mọi người đều nói dối tôi.

23

Tôi bắt taxi về nhà và nhốt mình trong căn phòng vẽ tranh trên gác mái.

Hình như công ty chuyển nhà mà Tống Uyên Minh tìm đã đến rồi, liên tục ở bên ngoài đập cửa.

Tống Uyên Minh cũng vậy, gọi cho tôi không ngừng.

Nhưng tôi không còn quan tâm đến cậu ấy nữa.

“Tại sao lại nói dối tôi?”

Những bức tranh phục chế được đóng khung lộng lẫy và treo trên tường, như thể những ngày tháng bị lãng quên đầy bụi bặm ấy không bao giờ tồn tại.

“Tại sao lại nói dối tôi?” Tôi cầm chiếc ghế trong tay và đập mạnh.

“Rõ ràng anh ấy tồn tại…Sao tôi lại có thể quên, sao tôi lại có thể quên chứ…”

Tôi nhặt mảnh kính vỡ trên mặt đất lên, những cạnh và góc sắc nhọn cắt qua lòng bàn tay, nước mắt hòa cùng máu nhòe đi.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi cắt mạnh vào bức tranh, khoảnh khắc giữa tấm vải, trái tim tôi như bị xé nát.

Rõ ràng là… nó không giống nhau.

Hai năm rưỡi trước, tôi không bán những bức tranh này vì chúng không giống nhau như vậy.

Tôi cào lớp màu vẽ trên cùng, cào vào bức tranh mà tôi cố tình che đi để quên anh sau khi anh ra đi mà không nói lời từ biệt.

Cho đến khi góc màu xanh của lớp thứ hai lộ ra.

Klein Blue.

Sự tồn tại của anh, mọi thứ của anh đều bị che đậy, máu chảy trên nền xanh lam kia mới làm tôi nhớ lại

Anh đã từng như thế này, bao phủ tất cả các bức tranh bằng một màu.

Tôi vẫn luôn nói rằng anh lãng phí giấy vẽ của tôi, nhưng anh chỉ gãi đầu, xấu hổ cười.

Nhưng hóa ra …

Không phải như vậy.

Góc cạnh thủy tinh vô tình cạo đi lớp màu xanh lam cho đến khi lộ ra bức tranh bên dưới.

Trong bức tranh ấy có tên của tôi, có hình dáng của tôi, có những thứ liên quan đến tôi, tất cả đều được niêm phong lại.

Cũng giống như giấy chú chú ấy, anh đã niêm phong mọi suy nghĩ của mình khỏi tầm mắt của tôi.