Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kinh Tủng Chi Thư (Cuốn Sách Kinh Dị)

Chương 42: Xe buýt khủng bố (3)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tác Giả : Hoa Sắc Mãn Kinh

Edit : Alice.T

--o0o--

[ Hứa Chỉ Tượng Và Bà Chủ Của Dinh Thự Thái Ninh ]

"ĐM? Chết rồi? Hai người này không mắc bệnh gì sắp chết đó chứ? Thế làm sao bỗng nhiên lại chết được?"

Ông chủ Vương không quan tâm đến bọn họ, ông hoàn toàn không nhận ra được hai người này vì cái gì bỗng nhiên thất khiếu chảy máu chết bất đắc kỳ tử, ông nhìn thanh niên dáng vẻ lưu manh bên cạnh, nói : "Bành Nghị, cậu có thấy hai người bọn họ đến cùng chết như thế nào không?"

Người ngồi bên cạnh ông chủ Vương gọi là Tằng Bành Nghị, sắc mặt Tằng Bành Nghị cũng tái mét, hắn lắc đầu, cũng không biết hai người này chết như thế nào.

Trong xe bỗng nhiên có hai người chết bất đắc kỳ tử, hai tên côn đồ trẻ ở phía trước lại hoàn toàn không có cảm giác được ghé vào trên người nữ sinh vừa liếʍ lại vừa hút, không, nói chuẩn hơn là, bọn họ giống như điên dại gặm cắn trên người nữ sinh, gặm đến mức trên người nữ sinh tràn đầy vết thương.

Nhưng làm cho Sở Dương Băng cảm thấy kinh dị đó chính là, trong miệng vết thương của nữ sinh lại trào ra máu đen.

Nữ sinh cứng ngắc quay đầu, cô không chút biểu tình nhìn xác chết nằm ở trong lối đi nhỏ, ông chủ Vương và Tằng Bành Nghị cũng nuốt ngụm nước miếng, yên lặng cách xa hai cái xác người này chút.

Không vì cái gì khác, bởi vì hai mắt của nữ sinh kia thế mà lại là một màu đen kịt, đen đến mức không có bất kỳ tạp màu nào. Trong đôi mắt của cô bỗng nhiên tuôn ra một dòng huyết lệ, tô điểm ở trên mặt màu trắng vôi của cô, trông đáng sợ đến cực điểm.

Chung Gia Thụ ngồi đằng sau Sở Dương Băng lại nhịn không được đạp lưng ghế một cái, ý chính là nói nữ sinh kia tuyệt đối là quỷ.

Mà kỳ lạ chính là, ngoài bốn người Sở Dương Băng, ông chủ Vương, Tằng Bành Nghị ra, thì mẹ con Triệu Thanh Hòe, người đàn ông run chân ở hàng ghế đầu tiên và ba người ở hàng ghế sau cùng đối với sự quỷ dị của nữ sinh coi như không thấy.

Sở Dương Băng dời mắt, không đối diện với nữ sinh, hai người chết bất đắc kỳ tử kia chết thế nào trong lòng cậu đã hiểu. Tám phần là không giữ được mắt mình nhìn chằm chằm vào nữ sinh, cho nên trực tiếp thất khiếu chảy máu mà chết. Thấy như thế, vừa nãy cậu cũng vậy thiếu chút nữa là đã tiêu rồi !

Hai người trong ba người ngồi ở hàng ghế sau cùng kia vẫn không kiên nhẫn mà nói chuyện, từ trong cuộc nói chuyện của bọn họ có thể biết được trong đó có một người tên là Vương An Quốc, người khác tên là Vương Hưng Nghiệp, hai người hình như có quan hệ thân thích.

Vương An Quốc không kiên nhẫn nói với ông chủ Vương : "Có phải các ông quen biết hai người này không, bọn họ đã chết như vậy thì thôi đi, nhưng xác không thể để ở đây được! Ai biết được bọn họ có mắc bệnh truyền nhiễm gì hay không?"

"Đúng đúng, anh trai tôi nói đúng." Vương Hưng Nghiệp nói : "Khi nào tới trạm tiếp theo các người có thể kéo xác xuống không, đừng có để ở trên xe có được không hả?"

Kéo xác?

Ông chủ Vương sao có thể bằng lòng làm cái chuyện này, ở trong câu chuyện không cẩn thận một cái thôi sẽ chết, ông ta tự bảo vệ mình còn không xong, làm sao có thể sẵn lòng tiếp xúc với hai xác người chết bạo này.

"Cái này...... Tôi cũng không quen biết bọn họ, muốn dọn xác sao các anh không dọn đi?"

Vương Hưng Nghiệp giống như bị chọc giận cất cao giọng nói : "Mẹ nó tại sao chúng tôi phải đi dọn xác? Ông muốn kiếm chuyện hả?"

Vương An Quốc cười lạnh một tiếng, giữ Vương Hưng Nghiệp lại nói : "Nếu không muốn dọn, vậy thì đặt đó đi, các người bằng lòng ngồi ở bên cạnh người chết, có cái rắm gì liên quan tới anh em chúng tôi?"

"Ha ha......" Ông chủ Vương cũng không phải một nhân vật đơn giản, ông ta nói : "Vậy để đó đi, tôi không sợ, có người sợ!"

Lục Phi Trầm im lặng thu hết phản ứng của mấy người này vào trong mắt,

Đúng lúc này, phát thanh của xe buýt lại vang lên.

"Đã đến cầu số 7, hành khách muốn xuống xe xin xuống từ cửa sau, xin chú ý khi mở cửa, xuống xe xin đi thong thả."

Xe buýt chầm chậm chạy vào trạm xe buýt, nữ sinh mặc đồng phục phía trước xe bỗng nhiên đứng lên đi về phía sau, hai mắt cô đen kịt, trong mắt không ngừng tuôn ra huyết lệ. Trên người cô bị hai tên côn đồ trẻ kia gặm đến da tróc thịt bong, máu đen trong miệng vết thương nứt ra cũng không ngừng chảy ra bên ngoài.

Cô kéo cơ thể của mình, hệt như một cái xác không hồn xuống xe buýt, miệng của hai tên côn đồ kia đều đầy máu thịt đen bẩn, vừa căng phồng miệng mà nhai, vừa theo đuôi nữ sinh xuống xe.

Sau khi nữ sinh và hai tên côn đồ xuống xe, xe buýt lại lần nữa khởi động.

Sở Dương Băng lại nhìn kỹ mọi người trên xe buýt một lần nữa, nữ sinh kia rõ ràng không phải người, đã như vậy...... Trên chiếc xe buýt này còn có ai là quỷ? Không, phải nói là, trên chiếc xe buýt này có người sống hay không?

Nữ phong trần xuống xe ở trạm thứ nhất bệnh viện trung tâm, dựa theo tình tiết câu chuyện, cô ta chắc là đi phá thai. Nhưng nhìn bộ dáng lúc cô ta xuống xe, đứa trẻ sơ sinh kia nằm sắp trên người cô chắc chính là đứa bé bị cô ta phá bỏ.

Nhưng lúc ấy nữ phong trần nói cô ta đã mang thai 8 tháng rồi, đứa bé tám tháng không gọi là phá được, mà phải gọi là sanh nhỉ...... Nói cách khác, nữ phong trần sanh đứa nhỏ ở bệnh viện, nhưng cô ta là tiểu tam bị vứt bỏ, bởi vậy có lẽ đã gϊếŧ chết con ruột của mình.

Nữ sinh xuống xe ở cầu số 7, còn có hai tên côn đồ xuống xe cùng với cô ta. Nhìn bộ dáng của nữ sinh thôi là hiểu, hai tên côn đồ kia chắc là cũng dữ nhiều lành ít.

Trong gợi ý nói "thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, không phải không báo, chỉ là chưa đến lúc. Lúc ngươi ngồi lên chiếc xe buýt này, thời điểm ác báo đã tới. Cái chết không phải kết thúc, mà là bắt đầu", nói cách khác, người ngồi lên chiếc xe buýt này sẽ trải qua cảnh chết khi ấy một lần nữa, chỉ là lần này người bị hại yếu đuối bất lực dã biến thành lệ quỷ, chờ lấy mạng thủ phạm.

Nữ phong trần bởi vì gϊếŧ con trai mình, mà bị oán linh của đứa trẻ sơ sinh kia quấn lên; nữ sinh bị hai tên côn đồ bám theo, nên lần này nữ sinh hướng hai tên côn đồ báo thù. Triệu Sùng Triệu Tuấn chết bất đắc kỳ tử là bởi vì không giữ nổi mắt mình nhìn chằm chằm vào nữ sinh, nữ sinh cho là bọn họ cũng dâʍ ɭσạи cô, nên dứt khoát gϊếŧ hai người bọn họ.

Nói như vậy, bọn họ gặp phiền phức rồi. Sở Dương Băng bọn họ cũng đâu có màn tóm tắt cốt truyện trước, làm sao bọn họ biết được mình có bị thiết lập thành vai "thủ phạm" nào đó trên xe buýt hay không, lại làm sao biết mình có thù hận gì cần phải báo không? Nếu không đạt được "ác hữu ác báo", thì bọn họ sẽ gặp phải những gì?

"Tôi đi lên phía trước coi thử." Lục Phi Trầm bỗng nhiên nói với Sở Dương Băng.

Sở Dương Băng còn chưa phản ứng lại, Lục Phi Trầm đã đứng lên đi đến nửa khúc trước xe.

Chắc những chuyện thấy được đều không khác gì nhau lắm, chờ đợi thêm nữa cũng không giải quyết được gì, chi bằng chủ động xuất kích đi thu thập tin tức.

Sở Dương Băng cũng biết đạo lý này, cậu nhìn bóng lưng của Lục Phi Trầm, nói nhỏ với Chung Gia Thụ và Giang Chi Nhu : "Các cậu trước tiên ở đây, tôi đi theo sau xem thử."

Sở Dương Băng đi theo Lục Phi Trầm đến nửa khúc trước xe, để không mạo hiểm, hai người không ngồi ở chỗ người già bệnh tật mang thai, mà là ngồi xuống bên cạnh người đàn ông run chân ở hàng ghế tuốt phía trước.

Vị trí này cực kỳ gần với tài xế ở đầu xe, nhưng chỗ của tài xế bị tấm chắn ngăn cách thành một không gian độc lập, hoàn toàn không nhìn ra được rốt cuộc bên trong có những gì.

Sau khi ngồi xuống, Lục Phi Trầm cười hỏi : "Phải xưng hô với ngài thế nào đây?"

"Họ Hứa, tay nghề làm gấp giấy đồ mã tổ truyền, gọi tôi là Hứa Chỉ Tượng là được." Hứa Chỉ Tượng đáp.

"Được, Hứa Chỉ Tượng, ngài xuống ở chỗ nào vậy?" Lục Phi Trầm lại hỏi.

Lúc này Hứa Chỉ Tượng sắc mặt đại biến, mắt hắn tối tăm, thấp giọng nói : "Ông anh, nói không thể nói lung tung. Nếu anh cái gì cũng không hiểu, thì thành thành thật thật ngồi lại chỗ của mình đi."

Không thể nói xuống xe ở đâu? Người này quả nhiên biết chút gì đó.

Sở Dương Băng ngồi yên ở bên cạnh nhìn Lục Phi Trầm tính kế Hứa Chỉ Tượng, đáng tiếc Hứa Chỉ Tượng sau đó cắn chết cũng không mở miệng.

Lục Phi Trầm cũng nhận ra mình có thể đã bại lộ, cái vấn đề hắn hỏi kia khiến Hứa Chỉ Tượng nhận ra cái gì rồi.

Thực ra Lục Phi Trầm hỏi xuống xe ở đâu là có nguyên nhân, chiếc xe buýt này chỉ có khi đến trạm mới có phát thanh, mà không hề có cái phát thanh "Trạm tiếp theo là XX, hành khách muốn xe ở đấy xin vui lòng chuẩn bị tốt để xuống xe." như thế này.

Nói cách khác, trước khi đến trạm bọn họ hoàn toàn không biết trạm tiếp theo là ở đâu, nếu vậy, dù cho chiếc xe buýt này chạy thẳng xuống địa ngục, cũng chỉ sợ trước khi chết bọn họ mới có thể nhận ra được điểm này.

Lục Phi Trầm muốn lừa Hứa Chỉ Tượng nói chuyện, lại không ngờ tới đã chạm phải kiêng kỵ nào đó, Hứa Chỉ Tượng thế nào cũng không chịu mở miệng.

Chẳng qua......

Lục Phi Trầm thu vẻ mặt lại.

Không trả lời cũng là một thông tin, cái này có nghĩa là xuống xe ở đâu rất quan trọng.

Nữ sinh không nhìn ra được, nhưng nữ phong trần lại rất rõ ràng. Cô ta muốn đi phá thai, cho nên đã xuống trạm thứ nhất bệnh viện trung tâm. Bởi vậy, bọn họ nhất thiết phải xuống xe ở chỗ xảy ra vụ việc sao? Nhưng thân phận của bọn họ là gì? Trên người bọn họ có ân oán gì chứ?

Sở Dương Băng cũng đã nghĩ tới điểm này, chỉ là bây giờ bọn họ quá bị động, cũng chỉ có thể bình tĩnh nhìn chuyện phát triển.

"Đã tới giao lộ phố lớn Kim Thủy, hành khách xuống xe xin xuống từ cửa sau, xin chú ý khi đóng cửa, xuống xe xin đi thong thả."

Đã đến giao lộ phố lớn Kim Thủy, chỉ là lần này kỳ quái không có ai xuống xe.

Cửa sau của xe buýt trống trơn mở rộng ra, sau đó lại từ từ đóng lại.

Xe buýt tiếp tục chạy, bà trẻ Triệu Thanh Hòe của dinh thự Thái Ninh đang nhẹ giọng dụ dỗ hai đứa con của mình.

"Khang Ngọc, Tú Nhi, các con phải ngoan, cha các con hiếm thấy trở về một lần. Tiệc rượu ban đêm của dinh thự Thái Ninh, sẽ có không ít khách quý đến nhà, các con phải nghe lời mẹ, đừng có chọc cha con."

Cậu bé tên là Khang Ngọc co rúm lại một cái, nhỏ giọng nói : "Mẹ, chúng ta có thể không gặp cha được không, cha thật đáng sợ!"

Bé gái Tú Nhi co quắp lại, túm chặt lấy quần áo của anh trai Khang Ngọc, dường như cũng rất sợ cha mình.

Vẻ mặt Triệu Thanh Hòe phức tạp, cô ôm lấy hai đứa con, nói : "Cha các con...... Cha là thương các con...... Thương các con......"

Âm thanh Triệu Thanh Hòe nói chuyện tuy nhỏ, nhưng Sở Dương Băng ngồi gần cô, vẫn nghe thấy đầy đủ lời nói của cô. Cậu cũng thấy rõ ràng trong mắt Hứa Chỉ Tượng lóe lên nỗi sợ hãi và châm chọc.

Sở Dương Băng đứng lên, nói : "Tôi đến chỗ chị Nhu xem xem."

Lục Phi Trầm nhận được tín hiệu, tại thời điểm Sở Dương Băng đứng lên quay về đằng sau xe cũng đứng dậy đuổi theo.

Hai người ngồi lại chỗ ban đầu, Sở Dương Băng nói khẽ với Lục Phi Trầm : "Hứa Chỉ Tượng nhất định có quan hệ với dinh thự Thái Ninh, nhưng ông ta là thợ làm người giấy đồ mã cho việc tang lễ, tại sao lại biết bà chủ của dinh thự Thái Ninh? Dinh thự Thái Ninh, có thể có tên như vậy, thường đều là danh gia vọng tộc, chắc không có khả năng dinh thự Thái Ninh này muốn làm tang lễ đâu nhỉ?"

Lục Phi Trầm nhẹ nhàng lắc đầu, nói : "Nếu tang lễ là làm cho bà chủ thì sao? Như vậy là hắn có thể biết bà chủ của dinh thự Thái Ninh, ở trong tang lễ."
« Chương TrướcChương Tiếp »