Chương 5: Ổn Định, Đừng Hoảng Hốt

Lục Kiều ở trong phòng bếp ăn sáng xong, mới vừa đi đến phòng ngủ phía đông liền bỗng nhiên nghe được giọng nói của Tạ Vân Cẩn:

“Tạ Văn Nghiêu, Tạ Văn Gia, Tạ Văn Thiệu, Tạ Văn Du, các con mang chén đũa của mình tới phòng bếp rửa đi”.

Nửa năm trước Tạ Vân Cẩn đã huấn luyện bốn đứa nhỏ tự mình làm một số việc trong khả năng cho phép, cho nên bốn củ cải nhỏ nghe xong lời cha nói thì không hề phản kháng, ngoan ngoãn đồng ý.

“Vâng, cha.”

Ngoài cửa sổ, Lục Kiều nghe xong lời nói của Tạ Vân Cẩn, vẻ mặt như bị sét đánh.

Bởi vì thẳng đến lúc này nàng mới xác nhận một chuyện, chính mình không chỉ xuyên không mà còn là xuyên sách.

Kiếp trước có một nữ bệnh nhân bị thương nằm viện có mua một cuốn tiểu thuyết để đọc, trong sách có bốn đại vai ác, không chuyện ác nào không làm, gϊếŧ người không chớp mắt, nhưng mà sau đó bốn đại vai ác bị nam nữ chủ hợp tác gϊếŧ chết. Bốn vai ác có một người cha làm thủ phụ, người cha thủ phụ kia vì báo thù thay con con trai mà hóa thân thành BOSS lớn nhất, mãi cho đến cuối cùng mới bị nam nữ chủ xử lý.

Bốn đại vai ác kia có một người mẫu thân ác độc, thủ phụ đại nhân có một thê tử mất sớm. Người đó tên là Lục Kiều, mà bốn đại vai ác liền tên là Tạ Văn Nghiêu, Tạ Văn Gia, Tạ Văn Thiệu, Tạ Văn Du, thủ phụ đại nhân tên gọi là Tạ Vân Cẩn.

Sắc mặt của Lục Kiều lập tức trở nên khó coi.

Nàng thế nhưng lại xuyên thành người mẫu thân ác độc của bốn đại vai ác, người thê tử mất sớm của thủ phụ đại nhân, nàng đây là xui xẻo tới mức nào chứ.

Lục Kiều đang phát điên, bốn củ cải nhỏ mang chén cùng chiếc đũa ra khỏi đông phòng, trong đó lão đại cầm hai cái, có một cái là chén lớn chứa bánh trứng.

Bốn đứa nhỏ nhìn thấy nàng liền sợ hãi đi nép vào mép tường, bộ dáng thật cẩn thận kia đâu thể nhìn ra bóng dáng của đại vai ác không chuyện ác nào không làm.

Lục Kiều nhìn bốn củ cải nhỏ chỉ tới đầu gối, lại nhìn thủ phụ đại nhân tương lai nằm liệt trên giường, yên lặng nói thầm một câu, ổn định, đừng hoảng hốt.



Lúc này Tạ Nhị Trụ cũng đi ra, nàng liền hữu khí vô lực chào hỏi: “Nhị ca trở về à?”

Tạ Nhị Trụ kinh ngạc nhìn em dâu của mình, đây là bị quỷ nhập à? Quá dọa người.

Tạ Nhị Trụ cũng không dám ở lại lâu, xoay người đi nhanh ra ngoài viện, không nghĩ tới hắn vừa mới đi được hai bước thì phòng bếp đột nhiên vang lên tiếng bát vỡ.

Tạ Nhị Trụ thay đổi sắc mặt, nhanh chóng nhìn về phía Lục Kiều, Lục Kiều đi nhanh tới phòng bếp, Tạ Nhị Trụ lo lắng nàng lại đánh mấy đứa trẻ nên cũng xoay người đi theo tới đó.

Trong phòng bếp, Tứ Bảo nhỏ nhất không cẩn làm vỡ chén, lúc này đã bị dọa khóc.

Lục Kiều vừa mới đi vào phòng bếp, Đại Bảo đã bước tới: “Ta, là ta làm vỡ”

Nhị Bảo cũng cướp nói: “Là ta làm vỡ”

Tam Bảo theo sát sau đó: “Là ta làm vỡ”

Rõ ràng ba đứa nhỏ rất sợ hãi, ngay cả cẳng chân cũng run lên, cố tình lại không lùi bước.

Lục Kiều cũng không coi đây là chuyện lớn gì, nhưng nàng cũng không tiến lên an ủi, hiện tại nàng cũng không biết nên đối mặt với cục diện này như thế nào.

“Được rồi, đi ra ngoài đi”

Bốn đứa nhỏ cho rằng mình nghe lầm, quay sang nhìn nhau, Đại Bảo dẫn đầu phản ứng lại, duỗi tay kéo Tứ Bảo, nhấc chân liền chạy đi ra ngoài, Nhị Bảo và Tam Bảo cũng chạy theo sau.

Lục Kiều thì đi rửa chén, bốn con gà con, rửa chén cái gì chứ.