Chương 47: Bực bội

Cương thi tận dụng độ rộng của căn phòng, nó ngả từ bên này sang bên khác, nó đột ngột giật đầu, thế rồi nó dừng lại.

Cương thi đứng giữa phòng.

Một lần nữa, nó ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên trần, như thể trên đó đang có cái gì đặc biệt.

Một thoáng sau, nó ngã ngửa người ra sau. Trương Anh Hào không chạy lại đỡ.

Cương thi đập thân hình thật mạnh xuống nền phòng không trải thảm, nằm lại.

Nó nằm yên, chẳng cử động lấy một ngón tay. Trương Anh Hào chiếu đèn pin vào nó. Nếu bây giờ cương thi không nằm ở một vị trí khác ban nãy, có lẽ hắn sẽ tưởng toàn bộ nghi thức kỳ lạ kia chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình.

Trương Anh Hào đi về hướng nó.

Lấy hơi thật sâu, Trương Anh Hào chiếu ánh đèn run run chạy dọc thân hình Thái Vân Phi. Chẳng có gì thay đổi, miệng vẫn há hốc.

“Phải làm gì bây giờ?”

Rút khẩu Beretta và nhả đạn? Đối với một cương thi thì đó là điều đúng đắn nhất. Nhưng lần này Trương Anh Hào không thể làm thế. Thái Vân Phi không phải một cương thi bình thường, không phải một xác chết đần độn bị dựng dậy. Trương Anh Hào đánh giá tình hình khác. Cương thi này là một tay chân của cái Ác, thế lực ẩn đằng sau nó chắc chắn còn đang dự định một chuyện gì đó.

Chắc chắn thế, vì cương thi chẳng phải thực hiện nghi thức tôn giáo cho vui.

Trương Anh Hào quyết định không chờ lâu hơn. Đã tới lúc phải tìm ra lời giải ẩn chứa trong ngôi nhà kia. Hắn đưa tay sờ vào túi áo của mình, chạm vào tấm bùa Địa Diệm Hỏa trong túi. Nó có thể giúp hắn phá hủy cương thi.

“Hay Thái Vân Phi chỉ bị thôi miên?”

Cũng có trường hợp quỷ dữ chỉ nhập vào ai đó và dùng ông ta làm công cụ. Nếu đúng như vậy thì Trương Anh Hào phải dùng tấm bùa Địa Diệm Hỏa tiêu diệt hồn ma trong cơ thể Thái Vân Phi.

Quyết định xong, Trương Anh Hào xoay người lại, vừa đúng lúc bị nó tóm lấy.

Những ngón tay xiết quanh cổ tay phải Trương Anh Hào, lúc này chúng vừa mềm mại ở một phương diện nào đó, mà lại vừa cứng như đã hóa đá.

Bàn tay ma quái giữ Trương Anh Hào một thoáng, rồi kéo hắn xuống.

Trương Anh Hào nhào người về đằng trước và nhìn thấy cạnh bàn lao nhanh về phía mặt mình. Nhanh đến phát sợ. Nếu trán hắn đập vào đây, đối phương sẽ nắm gọn hắn trong tay.

Nhanh như chớp, Trương Anh Hào xoay đầu sang bên và lót bàn tay còn rỗi vào giữa khoảng đầu và cạnh bàn. Mặc dù vậy, cú ngã vẫn xảy ra.

Nhưng nó đập Trương Anh Hào không đến nỗi trầm trọng. Chỉ khi trượt chân, hắn bị đập cằm vào bàn. Cú va chạm nặng nề tới mức trăng sao nhảy nhót trước mắt hắn.

Rồi người Trương Anh Hào đập xuống đất.

Trương Anh Hào còn cảm nhận được cú đập và thấy như vực thẳm đang há mõm ra bên dưới, sẵn sàng kéo hắn xuống tầng sâu thẳm của cơn ngất.

“Đừng ngã! Cố lên!”

Trương Anh Hào vật lộn hết sức. Hắn nhớ đến gã cương thi vừa quật hắn xuống đất và có thể nhảy xổ vào người hắn bất cứ lúc nào. Đó sẽ là kết thúc!

Nhưng kết thúc như thế thì nhục quá. Chắng lẽ những gì Quỷ Vương và biết bao nhiêu quỷ dữ không làm nổi, bây giờ lại là thành công dễ dàng chỉ bằng một cương thi hay một người bị thôi miên?

Chẳng thể nói Trương Anh Hào đã làm ra sao. Có thể đó là sức mạnh nội tại trào lên như một dòng dung nham, khiến hắn tỉnh dậy. Người hắn xoay sang bên, rồi lật ngửa ra.

Trương Anh Hào nhìn lên trên cao. Có cái gì đang trôi bồng bềnh trước mắt hắn.

Không thể coi đó là một dáng người. Nó chỉ là một khối rộng nhờn nhợt, chuyển từ phía này sang phía khác, hầu như chẳng có đường viền và hình thù rõ rệt.

Trương Anh Hào vẫn chưa khỏe hẳn, nhưng giữa những ngón tay phải hiện rõ cảm nhận về một thực thể khá mềm mại.

Tay Trương Anh Hào vẫn cầm tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng!

Hầu như thăng hoa với cảm nhận sức mạnh trong tay, Trương Anh Hào giơ được cánh tay phải lên, cao đến mức cương thi chắc chắn phải nhìn thấy bàn tay.

Và nhìn thấy tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng!

Trương Anh Hào nghe tiếng nó la hét.

Hay chính bản thân Trương Anh Hào đang la hét?

Dù sao thì cái cơ thể kỳ quái đó cũng không rơi đè xuống người Trương Anh Hào. Khối rộng cũng biến khỏi tầm nhìn của hắn. Tiếng động mạnh đập vào màng nhĩ. Đó là tiếng vọng của bước chân được nền phòng ném lại, vẳng sát tai hắn.

Dáng người kia chạy trốn.

Trương Anh Hào không thể đuổi theo gã. Hắn thấy mình đã hết sức, giờ này cứng đơ chẳng mấy khác một cương thi, hắn nằm dài trên nền phòng, cố gắng tỉnh trí lại. Trương Anh Hào thở trong khó nhọc, miệng há to. Hắn gắng lấy hơi và để ý xem mình có cử động lại được bình thường hay chưa.

Chưa, bởi một vài khu vực trong cơ thể Trương Anh Hào vẫn chưa có chút cảm giác nào.

Rồi nó sẽ phục hồi thôi. Nhưng nó cần thời gian. Và trong lúc đó, cương thi đủ điều kiện bỏ trốn và ẩn vào một nơi mà Trương Anh Hào chẳng có mấy cơ hội tìm ra.

Tới một lúc nào đó, Trương Anh Hào xoay người được lần nữa và duỗi được cả hai tay ra. Thành công đầu, rồi đến thành công thứ hai. Cuối cùng, Trương Anh Hào tự nhổm dậy được.

Vừa đứng lên, Trương Anh Hào lại phải ngồi xuống ngay, cảm giác đau xóc qua toàn não bộ.

Trương Anh Hào gục xuống bàn viết, vừa rên nhè nhẹ vừa giận mình vô chừng. Hắn đã để cho một con quái vật tầm thường loại khỏi vòng chiến đấu.

Ánh mắt Trương Anh Hào nhìn về tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng. Bàn tay hắn vẫn cầm rất chặt vị cứu tinh.

Dần dần, trí nhớ quay trở lại. Toàn bộ các sự kiện chạy lại một lần nữa trước mắt Trương Anh Hào. Hắn nhớ cả nghi thức tôn giáo quái đản của cương thi.

Nghi thức tôn giáo đó phải có nguyên nhân, phải có một động cơ ẩn đằng sau nó.

Trương Anh Hào lại nghĩ tới cái giáo đường đã bị đóng cửa. Nó và ngôi nhà đó đóng vai trò quyết định trong vụ án khốn kiếp này.

Nhưng tại sao, tại sao một người như Thái Vân Phi lại có thể rơi vào móng vuốt của cái Ác? Đầu óc Trương Anh Hào không thể chấp nhận thực tại đó, không thể hiểu, không thể nói điều chi. Chẳng lẽ thế lực Quái thú thật sự mạnh mẽ đến như vậy?

Chẳng thể hỏi han bất cứ điều gì từ chính nạn nhân là Thái Vân Phi. Cương thi đã bỏ đi và chắc chắn là còn lâu nữa mới lại lộ diện.

Cương thi có thể ẩn trốn ở những đâu? Trong làng thì không, chỉ riêng dáng người và kiểu đi cứng đờ chắc chắn đã khiến mọi người chú ý. Thật ra, chỉ có ngôi nhà cổ nọ là đáng nghi ngờ, ngôi nhà đã có thời được dùng làm giáo đường. Liệu cha đạo, kiêm Võ giả Vô Kinh Nam có biết được người quen của ông ấy lại có ngày trở thành tay chân của đội quân Quái thú?

Trương Anh Hào không tin. Và hắn cũng chẳng muốn ở lại trong căn phòng này lâu hơn. Phải làm điều gì đó, nhất định phải xem xét ngôi nhà quái gở nọ cho kỹ lưỡng hơn.

Chẳng phải chỉ dưới ánh nắng mặt trời, mà cả trong màn đêm nữa...



Vất vả lắm, Trương Anh Hào mới quay trở lại được khách sạn. Trong người thấy mệt mỏi vô cùng. Sự mỏi mệt chắc phải lộ rõ ra ngoài, ai nhìn cũng nhận ra.

Vừa thấy Trương Anh Hào, ông chủ quán Lục Tiến Long dừng phắt việc lau chùi bàn ghế. Đôi mắt ông mở lớn, đầu lắc lia lịa.

“Có chuyện gì xảy ra thế, anh thợ săn?”

“Sao ông lại hỏi vậy?”

“Trông anh như người vừa uống quá nhiều rượu vang non.”

Trương Anh Hào phẩy tay: “Chắc không phải rượu đâu.”

“Anh có gặp ông Vân Phi không?”

Trương Anh Hào nheo mắt nhìn thẳng vào ánh mặt trời, cố gắng giữ để đầu không gật xuống: “Có, tôi có gặp.”

“Thế ông ấy nói gì?”

“Cuộc nói chuyện của chúng tôi chẳng kéo dài bởi ông ấy cũng chẳng biết gì về bí mật của ngôi nhà.” - Trương Anh Hào nhún vai.

“Dân chúng tôi ở đây ai cũng vậy đấy. Chúng tôi chỉ biết đoán mò, nhưng chẳng ai dám cả gan ngó vào phía sau những bức tường đó. Ai cũng sợ. Một ngôi nhà khủng khϊếp.”

“Tôi hiểu.”

“Thế còn anh, anh thợ săn?” - Ông chủ quán vừa hỏi vừa lắc lắc miếng giẻ trong tay. Một con mèo ngồi gần đó chạy vụt đi.

Trương Anh Hào mỉm cười nhìn ông: “Mặc dù vậy, tôi cũng sẽ quan tâm đến chuyện này. Nhưng bây giờ thì cho phép tôi lên phòng rửa ráy đôi chút đã. Tôi thấy trong người hơi mệt.”

“Vâng, dĩ nhiên rồi, mời anh!”

Trước khi đi, Trương Anh Hào quay lại với chủ đề Thái Vân Phi một lần nữa và hỏi xem chủ quán có nhìn thấy ông ta không.

“Không. Suốt thời gian qua tôi làm việc ở trước khách sạn, nhưng không thấy ông ấy đi qua khu này. Trong quán chỉ có bốn người công nhân từ làng bên cạnh đến đây ăn bánh tráng mè nướng. Để tôi hỏi họ cho chắc.”

“Thôi, không cần đâu.” - Trương Anh Hào rút chiếc chìa khóa phòng ra khỏi túi quần và đi lên trên. Leo cầu thang bây giờ cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng. Trương Anh Hào bám chặt tay phải vào thanh vịn, hơi thở hổn hển như một chiếc đầu tàu xe lửa.

Thật là mừng khi an toàn về đến được căn phòng này. Trương Anh Hào thả người xuống chiếc giường phủ tấm chăn hoa, nhăn mặt lại vì cảm giác đau như lại đang đâm vô vàn mũi kim vào xương sọ, xương cằm.

Thêm một lần nữa, cảm giác bực bội dâng lên. Thật không thể tưởng tượng, suýt chút nữa Trương Anh Hào đã gục xuống dưới tay của một gã cương thi hết đỗi tầm thường.

Trương Anh Hào nằm một lúc trên giường, mắt hướng lên trần phòng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa sổ. Cửa có rèm bằng vải hoa, nhưng rèm bây giờ được kéo sang bên, buộc lại bằng hai sợi dây bằng vải.

Một căn phòng nho nhỏ dễ thương, nơi khách thăm dễ thấy thoải mái như ở nhà. Có lẽ cũng vì thế mà người ta không dùng những đồ gỗ thẫm màu, tất cả những đồ vật trong phòng đều được sơn màu sáng.

Khi nghe thấy dưới nhà vọng lên giọng nói chuyện của những người công nhân và cả tiếng gầm của một cỗ máy, Trương Anh Hào ngồi dậy. Đã tới lúc phải hành động.