Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Không Xứng

» Tác Giả: Tội Gia Tội
» Tình Trạng: Hoàn Thành
» Đánh Giá: 3 / 10 ⭐
» Tổng Cộng: 8 Bình chọn
Thể loại: hiện đại, ngành giải trí, ngược, HE
Độ dài: 70 chương + 2 PN
Nguồn raw: ngocquynh520
Chuyển ngữ: H2O

Giới thiệu 1:

Phim truyền hình đều nói ác nữ chỉ có thể là vai phụ, nhưng thực tế lại dạy cô rằng, lương thiện chỉ có thể chôn vùi bản thân. Diễn viên Trầm Khánh Khánh, đồn rằng cô dựa vào những quy tắc ngầm mà đi lên, đồn rằng cô có hậu thuẫn rất vững chắc, đồn rằng những tai tiếng tình cảm của cô nhiều đến nỗi ngay cả paparazzi [1] cũng không đếm xuể, đồn rằng cô quan hệ rộng bằng nhiều mưu mô thủ đoạn, đồn rằng cô một lòng muốn bước vào nhà giàu sang quyền thế, nhưng những tin đồn không biết, trong tim cô trước sau chỉ có một chiếc nhẫn kết hôn bằng bạc không tương xứng với người hoa lệ như cô.

Giới thiệu 2:

Đến phút cuối, em mới hiểu, tình yêu của em, chỉ mình anh xứng đáng.

[1] paparazzi: thợ săn ảnh, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng

[2] bài thơ Ly Tao: là một trong những bài thơ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc do Khuất Nguyên sáng tác tả tâm sự của tác giả, được dịch ra theo nghĩa tiếng Việt là sự “oán thán” (lời than vãn), nhưng cũng được biết đến với nghĩa là “sự buồn phiền quá đỗi” hay một “tâm trạng xáo trộn”…

Lời tác giả: Hai văn án viết cho hai người đàn ông, không nên xem nhẹ một cái nào trong đó ~

Nữ chính không phải thánh mẫu, không hiền lành, cũng không tha hóa, về phần nam chính, tương đối phức tạp, nói đơn giản một chút là xác định rõ ràng trong văn án, mọi người tự mình phán đoán đi.

Ba người đều tự viết nên một bài thơ Ly Tao [2] , không có người buồn nhất, chỉ xem ai buồn nhiều hơn. Chẳng còn cách nào, đây là thú chơi ác của tác giả.

Gợi ý nho nhỏ: truyện này đề cập tới giới giải trí, hơi cẩu huyết, tự mang mặt nạ,…

Nội dung chính: ngược tâm, đô thị ngôn tình, gương vỡ lại lành.

+++++++

H2O: Đây là câu chuyện dành cho những ai kiên nhẫn. Tình tiết không quá kịch, cũng không quá chậm, khá thực tế. Tình yêu giữa 3 nhân vật chính trong truyện, không có ai là kẻ thứ ba. Mỗi người đều có lỗi lầm, không ai hoàn hảo, nhưng nếu ở vị trí của họ, có lẽ bạn cũng sẽ làm như vậy. Tuy nhiên, diễn biến tình cảm không dây dưa rắc rối, sau khi nhận ra tình cảm của mình, nữ chính giải quyết dứt khoát, không vương vấn.

Còn ngược tâm thì sau khi đọc truyện này lần thứ hai bạn mới cảm được nó. Tội Gia Tội từng bước hé mở quá khứ, nhưng không quá lộ liễu, không dễ đoán, và đến tận cuối truyện mọi thứ mới sáng tỏ.

Mình tin rằng, dù bạn thích nhân vật nào, thì cái kết của câu chuyện sẽ không làm bạn thất vọng!

[1] Ly Tao: Ly Tao được dịch ra là sự “oán thán” (lời than vãn), nhưng cũng được biết đến với nghĩa là “sự buồn phiền quá đỗi” hay một “tâm trạng xáo trộn”.
Chương 1
“Tình hình người bệnh phẫu thuật sáng qua sao rồi?”

Bên ngoài phòng bệnh trung tâm khoa ngoại tim mạch ở bệnhviện hạng nhất tỉnh, phòng số 3 tầng 8, mọi người trong hành lang đã quá quenvới mùi thuốc khử trùng, đi lại trong phòng là người bệnh hoặc người nhà, cùngbác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng.

“Hiện tại vẫn ổn định, người nhà đều ở lại đây, chúng ta cầnphải theo dõi.”

“Ừ, bệnh tình ông ấy phức tạp, 72 tiếng sau phẫu thuật phảiđặc biệt chú ý.”

“Bác sĩ Quý, anh muốn nghỉ ngơi chút không, hai ngày phẫuthuật này anh đều không ngủ đủ, buổi chiều lại có một ca…” Thực tập sinh y khoaTiếu An lo lắng nhìn chằm chằm vị bác sĩ hướng dẫn của cô.

Bác sĩ Quý lời ít ý nhiều cắt lời cô: “Tôi không sao.”

Hai người đi vào phòng nghỉ của bác sĩ, mấy y tá đồng nghiệpđã bắt đầu ăn cơm, đặt hai cặp l*иg cơm của họ ở chỗ trống phía trước. Lúc bọnhọ đi vào, mấy người bên trong đang chuyện trò rôm rả lại đột nhiên im lặng rồichăm chú nhìn vào cửa, Quý Hàm đảo mắt nhìn mọi người, những người đó tức khắccúi đầu giả vờ ăn cơm.

“Ôi, bác sĩ Quý, bên này, tôi chờ cậu nãy giờ.” Một bác sĩkhoa ngoại tim mạch khác – Đại tướng Trịnh Thị cười tủm tỉm hua hua chiếc đũavề phía Quý Hàm, cũng chỉ có anh ta mới dám chào hỏi Quý Hàm như vậy.

“Ừ.”

Quý Hàm ngồi xuống chỗ của mình, sau đó mở cặp l*иg cơm, lấyđôi đũa, ngón tay thon dài sạch sẽ, cử chỉ lưu loát, dù là đĩa rau bình thườngnhư thế thì mỗi cử động tao nhã của anh cũng khiến người ta phải liếc nhìn.Tiếu An ngồi cạnh anh, thấy đồ ăn Quý Hàm chỉ có cá, không khỏi nói: “Bác sĩQuý, hay là anh ăn sườn của em đi, sắp phẫu thuật, anh phải bổ sung sức khỏemới được.”

Trịnh Thị đến là xúc động: “Ha ha, Tiếu An cẩn thận ghê, tạianh không tốt, quên mất bác sĩ Quý không ăn cá, không cẩn thận cho vào mộtchút, ha ha, thật ngại quá.” Trịnh Thị cười ha hả áy náy nói, chậm chạp nhấn rõtừng chữ, không biết là nhận lỗi thật hay giả vờ nhận lỗi.

Quý Hàm ngay đến mí mắt cũng chưa nâng, tiếp tục ăn cơm.Tiếu An thấy Quý Hàm không phản ứng, rất thông minh không hỏi nhiều, im lặngbắt đầu ăn cơm.

Phòng nghỉ yên lặng một lúc, vài y tá ăn xong nhàm chán đứngdậy lật xem báo chí trên bàn. Đột nhiên, Trịnh Thị tinh mắt, nhìn dòng tít lớnở mặt sau tờ báo: Đêm Hồng Kông không ngủ, Trầm Khánh Khánh nóng lòng đạt vinhquang. Bên dòng tít là ảnh chụp một nữ diễn viên đến sân bay Hồng Kông, kínhđen che hơn nửa gương mặt, không nhìn rõ nét mặt, dáng vẻ cực kỳ thoải mái,không lẩn tránh cũng không hùa theo ống kính.

Trịnh Thị chỉ về tờ báo: “Trầm Khánh Khánh lại muốn đi nhậngiải?”

“Cái gì?”

Y tá nhỏ Văn Văn vội vàng lật lại tờ báo cho mọi người xem,còn chưa xem nội dung đã nói: “Sao cô ta lại được đề cử chứ, cái cô nữ hoàngthị phi này!”

“Cho em xem với!” Y tá Tiểu Ngọc chạy vội qua, đứng dậy cúiđầu xem.

Y tá trưởng Ngu đứng tuổi tuy không chạy tới góp vui, nhưngcũng nói: “Ôi, hai năm nay tiếng tăm Trầm Khánh Khánh đang lên như diều gặpgió, mới vừa đạt giải diễn viên gì trong lễ trao giải điện ảnh, bây giờ lạimuốn đến Hồng Kông nhận giải tiếp.”

Văn Văn vừa xem báo, vừa bình luận: “Còn làm sao được nữa,ai bảo cô ta có chỗ dựa vững chắc, lần trước em đọc được một bài báo, nói côngty hạng sao của họ có hẳn một ê-kíp lo liệu hết mọi thứ, cô ta chỉ cần chọnkịch bản, rồi diễn, muốn kiểu gì có kiểu đó.”

Tiểu Ngọc bên cạnh phụ họa theo: “Em cũng nghe nói chỗ dựacô ta vững chắc lắm, hình như ngày trước vào bằng quy tắc ngầm thì phải.”

“Thì thế đấy! Nếu không sao có thể là diễn viên hạng A chỉtrong vài năm, có người ra mắt cùng thời với cô này, bây giờ còn đang phấn đấudài. Thế mới nói, con người phải biết tính toán, cô này lại có nhan sắc, giớigiải trí như nước sâu không đáy, ai chẳng muốn thành người nổi tiếng.”

“Thật ra mọi người đang ghen tị thôi.” Trịnh Thị nuốt nướcbọt, bình thản nói: “Lại nói chuyện này, khi cô ấy giành được giải thưởng “Diễnviên xuất sắc”, tôi đến rạp xem bộ “Khuynh sào”, diễn hay lắm.”

“Không ngờ bác sĩ Trịnh lại thích người như Trầm KhánhKhánh.” Tiếu An che miệng cười, nói: “Đáng tiếc cô ấy chỉ muốn gả cho đại gia.”

“Em nói sao, cô ta chỉ muốn gả cho đại gia? Cũng phải, minhtinh nào cuối cùng chẳng lấy đại gia. Cô ta cũng có tuổi rồi, nếu không kếthôn, càng ngày càng có nhiều minh tinh xinh đẹp hơn.” Tiểu Ngọc lắc đầu liêntục, cảm thán.

Trịnh Thị lại bĩu môi, nói thẳng: “Đại gia gì thì không nói,tuy cô ấy chưa hẳn là mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng phong thái hơn người, đàn ôngphần nhiều đều nhìn bằng hai mắt, không gì có thể giấu được, anh nói có phảihay không, bác sĩ Quý.”

Cả phòng, chỉ có Quý Hàm từ đầu tới cuối không tham gia nhậnxét gì, mãi đến khi có người gọi hẳn tên anh, anh mới chậm rãi ngẩng đầu lên,sau đó nhìn đôi mắt đang híp lại sau cặp kính của Trịnh Thị.

Quý Hàm theo thói quen lấy khăn tay lau qua một chút, miệngthản nhiên trả lời: “Tôi thấy, ăn không ngon thì ngay cả xem cũng chả muốnxem.”

Đối với câu trả lời của anh, Trịnh Thị nhíu mày.

Tiếu An nghiêng đầu nhìn Quý Hàm, lại cười nói: “Em đồng ývới quan điểm của bác sĩ Quý, Trầm Khánh Khánh là người sống ở thế giới quákhác với chúng ta, bác sĩ Trịnh, quay đầu là bờ.”

Trịnh Thị xem như không nghe thấy lời cô, nói: “Phim điệnảnh của cô ấy thế nào, em đã xem chưa?”

Tiếu An nhớ lại, nói: “Em từng xem kịch cô ấy diễn trêntruyền hình, nói thật là, em thấy diễn không đạt.”

“Phim cô ấy đóng có không ít vai khó nắm bắt, là những vaidiễn khó.”

“Xem ra bác sĩ Trịnh thực sự ái mộ Trầm Khánh Khánh rồi.” Ytá trưởng Ngu nghe xong nửa ngày, cuối cùng đưa ra kết luận.

Lúc này, Quý Hàm đột nhiên đứng lên: “Tôi đi chuẩn bị cho caphẫu thuật buổi chiều.”

“Chờ chút, em đi với anh.” Tiếu An vội đuổi theo sau.

“Không cần, em nên nghỉ ngơi thêm chút đi.”

Quý Hàm từ trước đến giờ nói một không nói hai, Tiếu An lậptức dừng bước.

“Tôi cũng phải đi chuẩn bị.” Trịnh Thị mệt mỏi duỗi lưng,cũng đứng dậy rời đi.

Tiếu An bỗng nhớ tới một việc, vội gọi Quý Hàm dừng lại:“Đúng rồi, bác sĩ Quý, ca phẫu thuật tối nay hủy bỏ, bữa tiệc kia… anh có đếnkhông?”

Quý Hàm vừa bước tới cửa, thoáng dừng bước chân, lời nói lậptức truyền đến.

“Mọi người cũng đến cả đi, đêm nay là tiệc mừng sinh nhậtbác sĩ Quý Hàm.” Tiếu An lập tức nói với ba người khác.

Văn Văn cười xấu xa, nói: “Biết rồi, nhất định sẽ đi, có thểkhiến bác sĩ Quý hiện thân, bản lĩnh của em càng lúc càng lớn.”

Tiếu An đỏ mặt, đưa khuỷu tay chọc chọc cô: “Chị đừng nóilung tung, gần đây bác sĩ Quý bận lắm, nếu lần trước em không nói với anh ấychuyện mừng sinh nhật thì anh ấy suýt quên sinh nhật mình rồi, thế nên em mớiquyết định tổ chức một bữa tiệc.”

“Ui, chị sẽ kín miệng.” Văn Văn giả bộ làm động tác kéo khóaở trên miệng.

Trong hành lang, Trịnh Thị theo sau Quý Hàm, vỗ vỗ vai anh:“Vừa rồi, tôi hỏi anh, đã xem qua phim “Khuynh sào” chưa?” Thấy anh không để ýtới, còn nói: “Ôi, đêm nay có lễ trao giải trực tiếp.”

Quý Hàm khẽ quay lại, âm u nói: “Làm việc đi.”

“Haizzz, thật không thú vị tí nào.”

Buổi tối, nhân tài nòng cốt của khoa ngoại tim mạch đều đếnđông đủ, chủ nhiệm đi họp ở nước ngoài, một ít bác sĩ có thâm niên từ chối lờimời, ngược lại các bác sĩ trẻ cùng y tá đều rất nhiệt tình đến dự tiệc sinhnhật Quý Hàm.

Vừa ngồi xuống, lớn tuổi hơn Quý Hàm một chút, xem như làhọc trưởng Thái Hiểu Đồng liền trêu ghẹo: “Mọi người xem thể diện của cô Tiếu lớnthật đấy, hiếm khi có dịp bác sĩ Quý đi cùng chúng ta thế này.”

Một vị bác sĩ trẻ khác cũng phụ họa: “Đúng vậy, bác sĩ Quýchưa có vợ, công việc quan trọng hơn, nhưng cũng phải thả lỏng, cho bản thânchút thời gian, bác sĩ Trịnh, anh nói có phải không?”

Trịnh Thị rút một điếu thuốc, lười biếng ngồi bên cạnh QuýHàm, từ chối cho ý kiến, chỉ cười cười.

Mà lúc này, nhân vật chính lại chưa nói một lời, Tiếu Ankhẩn trương nhìn sắc mặt Quý Hàm, nhưng đối phương trước sau đều không có biểutình gì. Cô sợ những người khác nói nữa, vội gọi: “Thôi thôi, đồ ăn đều đưa lênrồi, mọi người bắt đầu ăn đi. Đầu tiên, em chúc bác sĩ Quý sinh nhật vui vẻ.”

Tất cả mọi người cầm chén rượu kính Quý Hàm, bữa tiệc xemnhư bắt đầu. Bác sĩ trong khoa ngoại tim mạch phần lớn đều là tinh anh trongtinh anh, mấy năm nay đám bác sĩ này tâm cao khí ngạo, dù là đối với bệnh nhâncũng không nói hai lời, tự tin tuyệt đối, tuy bọn họ chưa được tự mình phẫuthuật, nhưng tương lai không lâu nữa, bọn họ chính là những người nòng cốt củakhoa, bình thường khi làm việc, những người này không thể không so tài vớinhau. Bây giờ ngồi xuống ăn cơm, không khí tuy rằng náo nhiệt, nhưng dù sao vẫncảm thấy có gì đó xa cách. Quý Hàm làm chủ khiến mọi người khó đoán, thật vấtvả mới tan bữa tiệc, Tiếu An chuẩn bị hai tiết mục, xướng K [1], bởi vì uốngmấy bình rượu, mọi người không khỏi hào hứng hơn, đều đồng ý cả.

[1] xướng K: hát karaoke

“Bác sĩ Quý, anh đi chứ?” Tiếu An nói có chút khẩn trương:“Hôm nay là sinh nhật anh, phải chơi cho thật vui vẻ, hơn nữa ca phẫu thuậtchiều nay rất thuận lợi, ngày mai cũng không có ca phẫu thuật nào…”

“Đi thôi.” Quý Hàm cắt ngang lời cô, thuận tay mở cửa xe.

Tiếu An sửng sốt, không ngờ Quý Hàm đáp ứng nhanh như vậy,lập tức có chút kích động, theo sát anh lên xe.

Đám người hát đến rạng sáng mới nhận ra đã muộn, giữa phòng,Trịnh Thị nhận điện thoại, trở lại chỗ ngồi với vẻ mặt có phần kỳ quái, anhngồi xuống bên cạnh Quý Hàm, lại gần anh nói: “Từ giờ đến lúc kết thúc sinhnhật anh chỉ còn nửa tiếng.”

Quý Hàm khó hiểu quay đầu lại: “Rồi sao?”

“Không có gì.” Trịnh Thị lắc đầu.

Tan tiệc, mọi người từng đám tản ra cửa chính KTV, trờitháng tư, ban đêm gió vẫn hơi lạnh, ở bên ngoài hít sâu một hơi, phả hơi cồntrong người ra ngoài, đầu óc lập tức tỉnh táo rất nhiều. Đường lớn đã khá vắngvẻ, cửa con KTV rải rác mấy chiếc xe, trong đó có một chiếc Audi màu trắng càngnhìn càng thấy đẹp, không nhìn rõ bên trong có người hay không, đỗ đối diệnngay trước mặt bọn họ.

“Chiếc xe này đẹp thật.” Trịnh Thị nói như chim hót.

Ban đầu Quý Hàm không để ý, nghe anh ta nói như vậy thìthuận theo nhìn ra sau, sau đó bỗng sững sờ.

Tiếu An đang từ phía sau đi đến, hỏi: “Bác sĩ Quý, anh trởvề thế nào?”

Quý Hàm không trả lời, anh hơi hơi nheo mắt lại, có phầnkhông dám tin nhìn chằm chằm vào chiếc xe kia.

Đột nhiên, đèn xe Audi bật sáng lớn, bỗng lui về phía sau,lại quay đầu một cái, tiếng động cơ gầm rú trong đêm khuya nghe thật dọa người.

Quý Hàm lạnh lùng, nghiêm mặt đến trước mặt Trịnh Thị, đôimắt đen lạnh lẽo thật dọa người.

Trịnh Thị xoa tay, vô tội nói: “Tôi chỉ ăn ngay nói thật.”

“Sao vậy?” Tiếu An kỳ quái nhìn hai người nọ.

“Tôi về trước.”

Quý Hàm bước nhanh đến ven đường khởi động xe, Tiếu An cònchưa kịp nói lời tạm biệt với anh, trong tay còn giữ món quà chưa kịp tặng, cônghi hoặc hỏi Trịnh Thị: “Bác sĩ Quý làm sao vậy?”

“À, không có việc gì.” Trịnh Thị ngáp một cái, “Em cũng vềnghỉ ngơi sớm chút đi.”

Quý Hàm chạy xe một mạch về hướng nam, mãi cho đến một khubiệt thự cao cấp, xe dừng lại trước một biệt thự. Mở cửa, nhìn vào ga ra, nơinày vốn chỉ đỗ hai chiếc xe ô tô, bây giờ ở bên cạnh chúng, có thêm một chiếcAudi thể thao màu trắng.

Quý Hàm nhắm mắt lại, hít một hơi, mở cửa vào nhà. Mới vừabước vào vài bước, liền giẫm lên thứ gì đó trên mặt đất, Quý Hàm cúi đầu nhìnxuống, là mộtcái ví dạ hội của nữ, lại nhìn vào trong là một đôi giày thủy tinhcao gót màu đỏ, cùng với một chiếc cúp lấp lánh. Lúc này trên tầng hai vang lêntiếng nói, anh ngẩng đầu nhìn lên, người đứng ở cầu thang, một thân váy dài màuđỏ, đèn thủy tinh chiếu rọi ánh sáng lóa mắt, cô gái trên mặt trang điểm tinhxảo tao nhã, thản nhiên nhìn xuống Quý Hàm.

“Em…” Quý Hàm chợt thấy giọng nói mình hơi gấp gáp, “Sao lạitrở về?”

Cô gái đi xuống tầng, mang trong tay một chiếc túi, đếntrước mặt Quý Hàm, hơi ngẩng đầu, khiến cho cả hai có thể nhìn thấy bản thântrong ánh mắt đối phương.

“Nơi này là nhà tôi, nhưng anh lại đến thế này, thật bất ngờđấy.” Giọng nói cô nhẹ nhàng nhưng cứng rắn, ngữ khí lộ vẻ khinh thường.

Quý Hàm quét mắt nhìn chiếc cúp trên mặt đất, nói: “Em đạtgiải?”

Cô gái cười có chút khoa trương: “Trực tiếp chiếu xong rồi,anh xem báo ngày mai đi, bác sĩ Quý.”

Cô xoay người tao nhã cầm chiếc cúp cùng cái ví hội, xáchđôi giày cao kinh người, tao nhã lách qua Quý Hàm.

“Em vội về… làm gì?” Tim anh đập vội vàng.

“Lấy vài thứ linh tinh.” Cô nhắc tới túi hành lý nhỏ.

“Chỉ vì lấy vài thứ này nọ, quần áo cũng chưa thay, trangsức cũng chưa tháo đã bỏ chạy về? Trầm Khánh Khánh, khả năng nói dối của em bắtđầu quá kém rồi.” Quý Hàm cứng nhắc nói.

Trầm Khánh Khánh hừ lạnh một tiếng, trả lời: “Khả năng nóidối của anh cũng bắt đầu kém rồi đó, Quý Hàm.”

Cô khẽ đóng cửa, giống như cử chỉ tao nhã của mình.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh lại, Quý Hàm nhìn chằm chằmvào vầng sáng của đèn thủy tinh chiếu xuống đến thất thần.

Đồng hồ đã điểm qua 0 giờ, sinh nhật hai mươi chín tuổi củaanh đã qua đi.

Vợ anh, vào ngày sinh nhật anh cũng không chúc một câu sinhnhật vui vẻ, vội quay đi. Quý Hàm ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, anh có thể chờmong điều gì, vợ anh chỉ là trên danh nghĩa.

Trầm Khánh Khánh, anh chờ đợi cô, đúng là ngu xuẩn.

Trầm Khánh Khánh mở cửa chiếc xe thể thao rời khỏi khu biệtthự, tay phải cô để trên tay lái, nơi có một lọ nước hoa cùng một gói bánh ngọttinh xảo. Ngã tư đèn đỏ, cô dừng xe lại, nhìn chằm chằm vào hai món đồ, dứtkhoát ném ra ngoài cửa xe.

🎲 Có Thể Bạn Thích?