Chương 12

26.

Ta đã hoà hảo với Thác Bạt Lộ.

Các cung nhân Trường An điện đều thở phào nhẹ nhõm.

Quan viên tiền triều nghị luận sôi nổi, cảm thấy phải đưa nhiều nữ tử mỹ mạo vào cung cho Thác Bạt Lộ, miễn cho yêu nữ như ta độc chiếm đế vương.

Rất nhiều triều thần đưa nữ nhi của mình vào cung, Thác Bạt Lộ cũng không cự tuyệt.

Hắn đem các nàng an bài ở trong cung điện hoa lệ, lại mỗi đêm đến Trường An điện của ta.

Những danh môn khuê tú này cũng thường mắng ta: "Nhà họ Lâm gia giáo như vậy, sao có thể nuôi dưỡng ra một nữ nhi hồ ly như vậy."

"Gần chu sa thì đỏ, gần mực thì đen, các ngươi chẳng lẽ không biết nàng ta trước kia chuyên hầu hạ nam nhân, có thể từ quân doanh Bắc Lương còn sống đi ra, còn không có chút bản lĩnh đi."

Ta cũng không giận, những lời này ta đã nghe nhiều rồi, vả lại cũng không ảnh hưởng đến một phân một hào ta hiện tại ta có được.

Ngược lại Thác Bạt Lộ c.ắ.t lưỡi của các nàng, cũng làm cho những nữ tử Nam Đường trong quân doanh muốn lưu lại đều phải trở về.

Thanh âm chỉ trích ta lập tức biến mất, mọi người thấy ta đều đi đường vòng.

Chỉ là thỉnh thoảng cũng nghe người còn lưỡi nói: "Chờ hoàng hậu trở lại, xem nàng còn kiêu ngạo như thế nào."

Nhưng không nghĩ tới, Phùng Uyên người không có trở về, lại truyền đến tin tức nàng ở Bắc Lương ngồi lên ngôi Thái hậu.

Con của nàng cũng là huyết mạch chính thống của hoàng tộc Bắc Lương, Phùng gia vẫn bất mãn với Thác Bạt Lộ, vì thế lập thiếu đế ở Bắc Lương, ý đồ đoạt lại ngôi vị hoàng đế từ trong tay Thác Bạt Lộ.

Phùng Uyên từng nói với ta muốn ta không cần sống tỉnh táo như vậy.

Bây giờ nàng ấy tỉnh táo hay mơ hồ?

27.

Thác Bạt Lộ mang theo mười vạn đại quân tiến đến Bắc Lương, để lại Thái hậu và ta trong cung.

Đại thần trong triều nhao nhao khuyên hắn không nên thân chinh, nhưng hắn vẫn đi.

Đêm trước khi xuất phát, hắn lên Thừa Thiên lâu, nhìn Bắc Lương thật lâu.

"Bệ hạ đang nhìn cái gì?" Ta hỏi hắn.

Hắn nói: "Thì ra là tư vị như vậy."

Trước kia hắn là kẻ tấn công.

Lần này, hắn là là người bảo vệ.

Đêm đó hắn lại thiếu chút nữa c.ắ.n rách cổ ta, uy hϊếp ta: "Nếu ta trở về ngươi không thấy, ta sẽ lột hết da nàng ra."

Sau khi hắn đi, Thái hậu hỏi ta: "Có phải cảm thấy bệ hạ hành động theo cảm tính hay không?"

Ta lắc đầu, người chơi cờ đã quen suy nghĩ thấu đáo, làm sao có thể vì nhất thời tức giận mà hành động được.

Thái hậu vuốt ve mặt ta: "Vạn Thư, ai gia thật sự rất thích ngươi."

Sau đó nàng bắt đầu nhớ lại chuyện cũ của nàng với ta.

Nàng nói nàng đã từng là tiểu công chúa trong bộ lạc, nhưng sau đó Bắc Lương d.i.ệ.t gia tộc nàng, nàng từ công chúa biến thành nô ɭệ.

Nàng nói Thác Bạt Lộ lúc sinh ra giống như một con mèo nhỏ, đáng thương hề hề.

Hắn tuy rằng có huynh đệ tỷ muội rất nhiều, nhưng không ai cùng hắn vui đùa.

Sau đó Phùng Uyên xuất hiện, đối xử với họ rất tốt, ấm áp như ánh mặt trời.

Ai biết Phùng Uyên đối xử với ai cũng như vậy, giăng lưới rộng, thu cá nhiều.

Một ngày trước khi Phùng Uyên gả còn cho Thác Bạt Lộ hy vọng, kết quả ngày hôm sau đã trở thành chị dâu của hắn.

Vì thế hắn lại đi biên giới, cùng một thiếu niên Nam Đường không đánh không quen biết, bọn họ cùng nhau uống rượu cùng nhau nói chuyện phiếm, nghe thiếu niên kia nói về cô nương rất tốt ở Nam Đường.

Hắn còn lấy được một cái túi thuốc, khi hắn trọng thương nặng, là cái túi thuốc kia cứu mạng của hắn, mùi hương của túi thuốc giúp hắn có thể an ổn đi vào giấc ngủ.

Hắn nói hắn hâm mộ thiếu niên Nam Đường kia, hâm mộ phụ thân yêu thương hắn, huynh đệ bằng hữu tốt với hắn, hâm mộ hắn có cô nương tốt như vậy.

Sau đó hắn ở trong quân doanh thật sự gặp được một thiếu nữ Nam Đường xinh đẹp, thiếu nữ cùng Phùng Uyên có bộ dáng hơi giống nhau, trên người có mùi thơm giống túi thuốc đã cứu mạng hắn.

Vì thế hắn độc chiếm thiếu nữ, thiếu nữ vừa tốt đẹp lại nhu thuận, trong sinh mệnh của hắn rốt cục đồng thời có được ánh mặt trời lẫn liều thuốc.

Nhưng sau đó hắn phát hiện, thiếu nữ cũng đem hắn làm thuốc, hơn nữa dùng xong liền ném hắn đi.

Lúc nói tới đây, Thái hậu cười nhìn ta: "A Lộ từ nhỏ đến lớn tuy rằng chịu rất nhiều khi dễ, nhưng hắn đều đánh trả từng người một, duy chỉ có chuyện ngươi vứt bỏ hắn, hắn không có biện pháp nào cả."

Hắn đuổi theo đoàn xe của sứ thần Nam Đường, g.i.ế.t sạch những sứ thần kia cũng không thấy ngươi đâu.

"Thái hậu ngài nói đùa, thần thϊếp chỉ là hưởng phúc khí của Hoàng hậu nương nương."

Thái hậu hỏi ta: "Vậy bây giờ ngươi còn có thể lầm bệ hạ thành Bùi tiểu tướng quân kia sao?"

Ta trả lời: "Không còn nữa."

"Cho nên ngươi xem, thời gian lâu dài, người cho dù dáng dấp có giống nhau hơn nữa, cũng có thể phân biệt rõ ràng."

Ta có thể phân biệt rõ ràng, nhưng vậy thì sao?

Cuối cùng Thái hậu nói với ta: "Vạn Thư, cái c.h.ế.t tất nhiên đáng quý, nhưng cũng hãy thương xót người trước mắt, có lẽ lại là một thế giới khác."

Trên đường trở về ta nhìn mặt trời chói chang trên bầu trời.

So với thuốc, ta vẫn thích mặt trời.

Thuốc quá đắng, mặc dù có thể chữa bệnh, nhưng vẫn không bằng mặt trời ấm áp này.

28.

Ta trở về Lâm gia, mang theo người ta bồi dưỡng.

Lúc Thác Bạt Lộ còn ở đây không cho ta động đến Chu Nguyên Dật, hiện tại hắn rốt cục đi rồi, nước xa cứu không được lửa gần.

Ta còn sống, rốt cục đợi được ngày này.

Ta đứng ở cửa một hồi lâu mới đi vào, từng là Chung Minh Đỉnh Thực chi gia, hiện giờ cơ hồ thành q.u.ỷ trạch.

Trong nhà chung quanh đều dán phù chú, nhất là tú lâu đại tỷ tỷ ta từng ở, trước sau bị chỉ đỏ phong kín.

"Thì ra ngươi cũng sẽ sợ." Ta cười hỏi Chu Nguyên Dật.

Chu Nguyên Dật run rẩy nhìn ta: "Bệ hạ đã đáp ứng ta rằng không hại đến tính mạng ta, nếu ngươi dám làm tổn thương ta, ngươi... ngươi cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t."

Ta ồ một tiếng, rút trâm cài trên đầu cầm trong tay thưởng thức.

Hắn rốt cục có chút sợ hãi, hẳn là nhớ lại bộ dáng lệ q.u.ỷ lúc trước khi ta ám sát hắn.

"Nếu ta c.h.ế.t, thiên hạ này tất nhiên sẽ loạn, ngươi... Ngươi phải vì dân chúng mà suy nghĩ." Hắn ra vẻ chính trực nói.

Ta trả lời hắn: "Mọi người đều sẽ c.h.ế.t, đế vương sẽ c.h.ế.t, bách tính cũng sẽ c.h.ế.t, c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn đều là c.h.ế.t."

Ta lại nói với hắn: "Đến âm ti gặp người của hai nhà Bùi Lâm ta, nhớ dập đầu xin lỗi bọn họ, vì lòng tự trọng thấp đến đáng thương của ngươi."

Nam Đường, Chu Nguyên Dật là một ngoại lệ của việc lập đích lập trưởng*.

*theo như Chanh tìm hiểu có nghĩa là lập thái tử người sẽ kế vị ngôi vua.

Hắn là người có tham vọng, có dã tâm, vì lôi kéo Lâm gia chúng ta mà làm bộ tình thâm với đại tỷ tỷ ta, sau này Thái tử bị phế, hắn dựa vào Lâm gia trở thành Thái tử.

Sau khi đăng cơ lại nghi thần nghi q.u.ỷ, luôn cảm thấy người khác nhìn thấu hắn, lại sợ ngôi vị của mình bị đoạt, lúc nào cũng phòng bị.

Để ngủ ngon, hắn bắt đầu g.i.ế.t người.

Bùi Lâm hai nhà cửu tộc ba vạn sáu ngàn người, từ lão gia tóc bạc, cho tới hài nhi mới sinh ra, hắn một người cũng không buông tha.

Rốt cục, hắn có thể ngủ ngon.

Ta lúc ấy không phải không nghĩ tới hướng dẫn quân Bắc Lương xuống Nam Đường, san bằng Nam Đường ăn thịt người này.

Nhưng cuối cùng, vẫn bại bởi nắng gắt trên trời.

Nơi Trình Nguyên bảo vệ, ta không muốn nó bị nhiễm dơ.

Tuy rằng cuối cùng vẫn là trời xui đất khiến.

Ta đem trâm nhắm ngay cổ họng Chu Nguyên Dật, từng tấc từng tấc c.ắ.m vào.

Cổ họng phát ra âm thanh ùng ục, hắn vật lộn một cách tuyệt vọng, n.g.h.ẹ.t thở và đ.a.u đ.ớ.n làm cho đôi mắt hắn đầy sợ hãi.

M.á.u nóng chảy trên tay ta, dính nhóp và ghê tởm.

Ta vẫn dùng sức như trước, cho đến khi còn lại một cái trâm cài lộ ra ngoài cổ họng.

29.

Thái hậu cuối cùng chạy tới, nàng nhìn thi thể Chu Nguyên Dật, đối với ta thở dài một tiếng: "Ngươi thật hồ đồ."

Ta đối với nàng thỉnh an, rồi từng bước một đi ra Lâm gia.

Ta đi lên tường thành Kim Lăng, từ đầu tường nhìn xuống, lại nhìn thấy Trình Nguyên.

Chàng không bị t.r.e.o ở nơi đó lắc lư, mà cưỡi trên một con tuấn mã, chàng cười lớn tiếng nói: "Vạn Thư, ta tới đón nàng."

Ta muốn trèo tường đi xuống, lại bị cung nhân gắt gao giữ chặt.

Ta lại về tới trong cung, Trường An điện tầng tầng khóa chặt, là ý chỉ của Thái hậu.

Ta g.i.ế.t Chu Nguyên Dật, Thái hậu phải cho cựu thần Nam Đường một cái công đạo.

Ta không quan tâm, ta chỉ muốn ngủ.

Trong lúc nghe cung nhân nói, Thác Bạt Lộ diệt Phùng gia đoạt lại Bắc Lương, Phùng Uyên tự sát, Thác Bạt Lộ không g.i.ế.t đôi hài tử kia.

Nhưng ta nhìn thấy Phùng Uyên, nàng đã trở lại, đứng ở Hoa Dương điện dưới hành lang.

Sau khi nàng nhìn thấy ta nói: "Ta cũng có tâm, chỉ là thân bất do kỷ."

"Phu quân của ta cũng là người đỉnh thiên lập địa, chỉ là tính tình ngay thẳng, đắc tội với người khác."

"Vạn Thư, ngươi vẫn là trở về làm Nguyệt Nương đi."

Sau khi ta tỉnh lại, lại cảm thấy đó không phải là mộng, giống như trước kia nàng đã nói với ta như vậy.

Ta ngủ càng ngày càng lâu, lâu hơn bất cứ lúc nào trước đây, lâu đến mức cung nhân muốn dò hơi thở của ta.

Sau đó, cửa cung rốt cục được mở ra, Thác Bạt Lộ trở lại.

Trên người hắn một cỗ mùi bụi đất, người chung quanh bận rộn.

Trong lúc mơ mơ màng màng ta nghe có người nói: "Hơi thở giữ nàng sống đã tan, dầu đã cạn đèn tắt."

Thác Bạt Lộ không tin: "Nhưng lúc trẫm đi, nàng vẫn rất tốt."

Đúng vậy, ta khi đó còn rất tốt, rất tốt để cho hắn tận hứng, bằng không làm sao có thể khiến cho hắn mau mau đi.

Phần sau ta không thể nào nghe rõ.

Thác Bạt Lộ lại bắt đầu rót thuốc cho ta, đắng đến ta không nuốt nổi.

Ta muốn nói với hắn đừng rót nữa, còn rót nữa ta thật sự không nhịn được cho hắn một cây trâm.

Hắn là hung thủ gián tiếp hại c.h.ế.t người nhà ta và Trình Nguyên, nếu không phải ta đánh không lại hắn, ta sẽ không tùy ý cho hắn bài bố.

Nhưng ta một chút khí lực cũng không có, chỉ có thể bị hắn ép.

Sau đó hắn rót cũng rót không được, liền tự mình ngậm thuốc đến đút ta.

Trong lòng ta chê cười hắn, có phải ở Nam Đường xem nhiều vở kịch tình yêu, cho rằng như vậy liền hữu dụng?

Rất nhanh hắn liền phát hiện ta nghĩ đúng, hắn cũng không thể cho ta uống theo cách này được.

Hắn không đút ta uống thuốc nữa, chỉ cắn môi ta, một lần lại một lần.

Ta cảm giác trên mặt ta đều ướt sũng, ta cứ tưởng là nước miếng của hắn.

Sau đó mới phát hiện, là nước mắt của hắn.

Người tay không g.i.ế.t sói, cũng sẽ khóc sao?

30.

Không biết qua bao lâu, chung quanh rốt cục an tĩnh lại.

Ta nghe được âm thanh sột soạt, mở mắt ra nhìn, Trình Nguyên trèo tường đi vào.

Chàng mặc cẩm y nguyệt bạch giống cái đêm mà chàng đưa ta nạn sói, lúc cười lộ ra một hàm răng trắng noãn: "Vạn Thư, ta......"

"Ta không muốn nanh sói, chàng đừng đưa ta." Ta vội vàng luống cuống cắt đứt lời chàng ấy.

Chàng ấy sửng sốt một chút: "Nanh sói cái gì, ta tới đón nàng ra ngoài chơi."

Ta rốt cục cao hứng lên, không phải nanh sói là tốt rồi, ta xuống giường đi theo chàng.

Lúc đi qua gương ta nhìn thấy mình trong gương hình dáng mười lăm mười sáu tuổi, thanh tú xinh đẹp, là đệ nhất nữ nhi Nam Đường.

Ta liếc nhìn cô gái này lần cuối cùng, hào hứng theo Trình Nguyên vượt qua tường vây.

Bọn ta bay trên trời, tuấn mã của chàng ở ngay trên tường thành Kim Lăng, ta theo chàng ngồi lên tuấn mã, gió thổi vù vù bên tai bọn ta.

Phía sau truyền đến tiếng chuông tang, tổng cộng mười bảy tiếng.

Đây là nói cho thần dân, hoàng hậu qua đời.

Ta nóng nảy, hoàng hậu là đại tỷ tỷ của ta, nàng sao có thể có chuyện.

Nhưng ta vừa quay đầu lại, lại nhìn thấy đại tỷ tỷ, nàng ở trong đình đánh đàn, sống rất tốt.

Phụ mẫu cũng ở đây, ta nhảy xuống tuấn mã chạy như bay về phía bọn họ.

Ta rất nhớ bọn họ.

Chỉ là trên không trung truyền đến một thanh âm, từng tiếng gọi Nguyệt Nương ta.

Đó là cái tên trước kia ta mạo danh, chính ta cũng quên mất, người này sao còn nhớ rõ.

Hắn kêu thương tâm như vậy, làm cho ta không khỏi quay đầu lại nhìn.

Ta nhìn thấy một thiếu niên cưỡi trên lưng sói, thái dương tết bím tóc nhỏ, buộc tóc đuôi ngựa cao, trên cằm có một vết sẹo.

Hắn hướng ta vươn tay, ánh mắt cẩn thận từng li từng tí: "Nguyệt Nương, chúng ta về nhà."

Ta nghĩ nghĩ vẫn là nói cho hắn biết, Nguyệt Nương là nữ nhi của gia đình mua ta, ta tên là Lâm Vạn Thư.

Nhưng hắn vẫn cố chấp gọi ta là Nguyệt Nương.

Ta nói với hắn, không cần gọi ta là Nguyệt Nương, khoảng thời gian làm Nguyệt Nương kia, thật sự rất khổ.

Tránh tử vượt khổ, bị nhốt trong sân lớn bằng bàn tay rất khổ, bị hắn ở trước mặt nhiều người như vậy mạnh mẽ thừa hoan cũng khổ.

Mà ta a, là một cô nương Nam Đường thích ăn ngọt.

Ta bịt lỗ tai, xoay người nhào vào trong lòng phụ mẫu.

Họ vòng tay âu yếm ôm lấy ta.

Cái ôm của bọn họ thật ấm, ta vẫn là Vạn Thư hạnh phúc kia.

Cứ như vậy, vĩnh viễn làm một cô gái tốt được phụ mẫu yêu thương.