Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Không Phải Khúc Tình Ca

Chương 35: Không phải khúc tình ca (Phần 2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Gió lớn quét vào khung cửa tạo ra tiếng “loảng xoảng”, tuy tiếng vang không lớn, nhưng vẫn khiến người ta hoảng hốt. Tưởng Dao bị đánh thức bởi tiếng động này.

Cô gắng gượng mở mắt ra, nhìn thấy trong phòng tối om. Rèm cửa kéo ra một nửa, lộ ra khe cửa nhỏ, xuyên qua cửa kính cô nhìn thấy tuyết vẫn bay bay, nhưng nhỏ hơn nhiều so với đêm qua.

Tuyết vẫn còn chưa ngừng rơi, cô nghĩ như vậy. Không biết tối nay có thể bay không, nếu chuyến bay bị hủy thì thật phiền phức. Vậy bọn họ phải ở lại Sapporo một đêm, nếu công ty hàng không sắp xếp chỗ nghỉ thì tốt, còn không phải tự đi tìm.

Đồng hồ điện tử trên đầu giường hiển thị chín giờ kém năm phút, khách sạn nơi này quy định trả phòng trước mười giờ, nói cách khác là bọn họ còn một tiếng nữa. Nghĩ đến đó, Tưởng Dao xoay người, muốn nhìn xem Chúc Gia Dịch đã dậy hay chưa.

Nhưng mà bên cạnh cô trống không.

Cô hơi ngớ ra một lúc, nín thở, cho đến khi xác định trong phòng tắm không có chút động tĩnh nào, mới thở ra theo phản xạ. Cô vẫn hơi mơ màng, nhưng cố ép bản thân ngồi dậy. Cô xuống giường, bàn chân dẫm lên sàn nhà hơi ấm mà lại run rẩy. Cô đi đến cửa nhà tắm, cửa mở rộng, liếc một cái có thể quan sát hết toàn bộ không gian bên trong.

Cô nhìn xung quanh, phát hiện không còn bất cứ thứ đồ đạc gì thuộc về cậu.

Trong phòng không bật đèn, ánh sáng u ám, chỉ có chút ánh nắng xuyên qua khe hở của tấm rèm chiếu vào. Có một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt trước cửa sổ, lúc này nơi được ánh nắng chiếu đến, lóe lên thứ gì đó. Tưởng Dao hơi do dự một chút mới đi qua, phát hiện hóa ra là một phong thư màu trắng.

Cô đứng im, không nhúc nhích, như thể sức lực toàn thân đã bị hút hết đi. Song cô vẫn cố gắng hạ quyết tâm đi qua, lúc tay cô sờ lên phong thư kia vẫn không ngừng run rẩy. Cô tự nói với bản thân dù thế nào cũng phải nhìn xem trong đó viết gì.

Tưởng Dao mở phong thư ra, phát hiện bên trong là một tờ giấy viết thư. Trên phong thư là cảnh đêm của kênh đào Otaru, đèn được châm đầy nến đốt dọc hai bên bờ sông, trên chụp đèn hình vuông tích một lớp tuyết trắng trong suốt như gạo nếp.

Cô sờ ngón tay, dùng hết sức mới mở được tờ giấy ra. Trên giấy chi chít chữ, cô hiếm khi nhìn thấy chữ viết của cậu, nhưng cô vẫn nhận ra nó thuộc về cậu. Tờ giấy viết thư rất to, nhưng chữ rất nhỏ, dường như không hề có dấu vết tẩy xóa. Điều này chứng tỏ đã có chuẩn bị từ trước. Thậm chí trong đầu cô còn hiện lên hình ảnh cậu thức trắng đêm ngồi trước bàn viết thư.

Tưởng Dao:

Một tuần trước, tôi gọi

đến công ty hàng không

đổi vé máy bay, tôi vốn tính ở lại

đây một tuần, nhưng sau khi gặp lại em, tôi quyết

định ở thêm một tuần nữa.

Đối với tôi mà nói chuyện này

đúng là ngoài dự liệu, nhưng

đó

cũng là hiển nhiên. Tôi phải

đáp chuyến bay

đầu tiên vào sáng nay

đến Tokyo thì mới bắt kịp chuyến bay buổi trưa

đến Boston. Cho nên xin lỗi em vì

đã ra

đi mà không lời từ biệt.


Ba năm trước, tôi cũng chỉ có một mình mang theo hành lý

đơn giản, lưng

đeo ba lô lên máy bay. Lúc

đó

tâm trạng hơi phức tạp, trong khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi nhìn mặt

đất dưới chân, bất giác rơi nước mắt.


Tôi nhớ rõ lần

đầu tiên nhìn thấy em là ở trong nhà chị Tố Trân, hôm đó là ngày cuối cùng của năm, tất cả mọi người

đều rất vui vẻ, chỉ có một mình em im lặng ngồi ở sô pha trước cửa sổ. Thực ra tôi

đã bị em hấp dẫn từ cái nhìn

đầu tiên rồi.


Nếu em muốn hỏi tôi tại sao chỉ nhìn em thôi mà cũng bị hấp dẫn, chỉ sợ tôi cũng chẳng trả lời

được. Em không quá xinh

đẹp, không phải dạng phụ nữ biết cách làm cho

đàn ông mê muội, thậm chí em còn mang lại cảm giác lạnh lùng cho người ta, không hề

dễ dàng tiếp cận. Có lẽ tôi

đã yêu em từ cái nhìn

đầu tiên chăng?


Khi tôi quyết

định bạo gan theo

đuổi em cũng không suy nghĩ

quá nhiều, hoàn toàn dựa vào bản năng. Chỉ là dần dần tôi phát hiện, sự hấp dẫn giữa nam và nữ biến thành một thứ gì

đó, ít nhất

đối với tôi mà nói thì nó

đã thay

đổi, tôi nhận ra mình yêu em. Trước

đó

thực ra tôi không hiểu

được ý nghĩa của tình yêu, tôi còn quá trẻ, chưa lo nghĩ

quá nhiều, tôi chỉ muốn vui vẻ mà thôi. Ở bên cạnh em, tôi vui hơn so với ở bên bất cứ người nào. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt em, ánh mắt của em, tôi

đều cảm thấy lòng ấm áp, giống như tự

đáy lòng sinh ra một loại cảm giác an toàn, không tự chủ

được muốn nhường nhịn em, yêu thương em, chiều chuộng em, còn cả vĩnh viễn muốn

được ở bên em.


Chỉ là dần dần tôi phát hiện ngoài sự vui vẻ tăng lên còn song hành một loại cảm xúc nữa không ngừng sản sinh,

đó



đau khổ.


Tôi phát hiện mỗi lần nghe chuyện về

“anh ta”, tôi cảm thấy rất khó chịu, thậm chí chỉ cần tưởng tượng hai người ở bên nhau, ở chung dưới một mái hiên, cùng nhau

ăn cơm uống trà, còn cùng nằm chung giường, tôi cảm thấy phẫn nộ và khó chịu. Sau

đótôi hiểu ra sự phẫn nộ và khó chịu này xuất phát từ một loại tội ác nguyên thủy có tên là ghen tị.


Vì thế

tôi bắt

đầu dùng cách của mình thể hiện sự bất mãn với em, nhưng phản ứng của em không rõ ràng như tôi mong muốn, thậm chí tôi thất vọng phát hiện em không muốn thay

đổi hiện trang. Cho dù em luôn miệng nói cục diện hôn nhân của em thật

đáng buồn, nhưng em không hề

muốn thay

đổi.


Đối với sự thật này có một thời gian rất dài, tôi cảm thấy hoang mang uể oải. Tôi nghĩnhất

định là do tôi không tốt cho nên em mới không hạ

được quyết tâm rời bỏ anh ta. Cho nên tôi càng nhân nhượng em hơn, dù thỉnh thoảng tôi cũng sẽ giả vờ khôn vặt hoặc giận dỗi, nhưng tóm lại tôi là một kẻ tầm thường ở trước mặt em, tôi cảm thấy mình không

đáng kể như thếđấy. Em có thể rời khỏi tôi bất cứ lúc nào, mà tôi lại trở nên càng ngày càng không thể rời xa em.

Đối với tôi mà nói, em

đã trở thành thuốc

độc, trở thành thuốc phiện, tôi nghiện em

đến mức hỏng bét, nhưng không thể cai

được.


Mỗi ngày tôi

đều chìm trong tâm trạng tự giày vò, cho

đến khi chúng ta cùng

đến nơi này. Có thể nói chuyến du lịch lần

đó

là một hồi ức

đẹp nhất kể từ khi tôi chào

đời

đến nay. Chúng ta không cần phải

để ý

đến ánh mắt của người khác, chúng ta có thể tay trong tay

đi dưới ánh mặt trời, tôi có thể hôn em, ôm em. Hơn nữa tất cả mọi người

đều cho rằng em là của tôi, chúng ta là tình nhân, thậm chí

đến lúc cuối cùng bản thân tôi cũng tin như vậy. Khi tôi nhìn vào mắt em, tôi

đã cho rằng em thực sự yêu tôi.


Cho nên sau

đó

khi em nói với tôi, em quyết

định ly hôn với “anh ta”, em không biết

được tôi vui

đến nhường nào

đâu! Loại cảm giác này giống như tôi có

được toàn bộ thế

giới.


Chỉ là cuối cùng tôi phát hiện, thực ra tôi không có

được may mắn như vậy. Tất cả chỉ là giả dối, khi em tuyên bố phải rời khỏi tôi, nó lập tức sụp

đổ. Cuối cùng tôi

đã biết kết quả mình lo lắng

đã tới, nhưng tôi không có cách nào trách em mà chỉ có thể tự trách bản thân. Cuối cùng tôi

đã hiểu

được sâu sắc bất luận chuyện gì cũng

đều phải trả giá,

đây là chân lí vĩnh viễn không thay

đổi

được.


Tinh thần tôi sa sút mất mấy tháng,

đối với tôi mà nói

đó

là giai

đoạn

đen tối nhất trong cuộc sống. Tôi không có hứng thú với bất cứ chuyện gì, tôi không quan tâm người khác

đang làm gì, rốt cuộc thế

giới này trở nên như thế

nào. Tôi chỉ biết mình khó chịu muốn chết! Tôi từ chức, từ chối gặp gỡ mọi người, ngay cả cha mẹ tôi. Cả ngày tôi ru rú trong nhà trọ, hiếm khi

ăn uống, chỉ khi thực sự

đói

đến mức không chịu nổi mới nhấm nháp tạm thứ gì

đó. TV bật cả ngày, nhưng tôi không biết trên

đó

phát gì, thậm chí không biết mình

đang nghĩ

gì. Sau

đó

có một ngày chị Tố Trân

đến mắng tôi, thế

là tôi bật khóc. Sau khi chị ấy

đi, một mình tôi vẫn ngây người trong nhà trọ, trong

đầu tôi

đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ

mình không thể tiếp tục sống như vậy nữa!


Vì thế

tôi xốc lại tinh thần, quyết

định chấp nhận “đề

nghị” của em

đi Boston. Tôi nghĩmình phải thay

đổi, tôi phải làm gì

đó

mới có thể lôi mình ra khỏi “đầm lầy”. Nếu tôi không làm gì thì sẽ không có ai kéo

được tôi ra.


Sau

đó

vào ngày mùng năm

đầu năm nào

đó, tôi cất bước

đi, tất cả giống như trước

đó

tôi

đã nói cho em. Tôi dùng hết sức lực

để thích ứng với hoàn cảnh mới, vì thế

dần dần thời gian trôi qua, tôi trở nên chẳng còn

đau khổ nữa. Tôi nghĩ

cuối cùng

đã thoát khỏi bóng ma, vượt qua chuyện này rồi. Tôi trở nên chín chắn, rộng lượng hơn. Chỉ là mọi chuyện không hềđơn giản như tôi nghĩ.


Khi tôi bắt

đầu thích ứng với hoàn cảnh mới, sau

đó

xung quanh tôi xuất hiện rất nhiều phụ nữ, tôi thử qua lại với một người trong số

đó. Nửa năm sau cô ấy

đề

nghị chia tay với tôi, nói chúng tôi vẫn nên làm bạn bè thì hơn, tôi rất bình tĩnh chấp nhận. Sau

đótôi lại qua lại thêm với mấy người nữa, nhưng gần như mỗi mối quan hệ chỉ duy trì

được vài tháng. Tôi cảm thấy nghi ngờ, vì thế

có một lần không nhịn

được hỏi một cô gái trong số

đó, kết quả cô ấy trả lời, cô ấy cảm thấy tôi không yêu cô ấy, cảm thấy tôi không tập trung cho

đoạn tình cảm này,

điều

đó

khiến cô ấy tổn thương. Hơn nữa cô ấy cảm thấy cho dù làm gì cũng không thể thay

đổi

được, cho nên cô ấy nghĩ

chấm dứt thì tốt hơn.


Từ

đầu tôi cho rằng chỉ là cô ấy lấy cớ, vì thế

tôi cố lấy dũng khí

đi hỏi những cô gái trước

đó. Có lẽ bởi vì họ

đá

tôi, nên vẫn

đối xử với tôi rất tốt, khi tôi hỏi câu

đó,

điều khiến tôi chấn

động chính là họ cũng trả lời như vậy. Vì thế

tôi nhận ra vấn

đề

nằm ở mình.


Sau

đó

tôi tự hỏi bản thân, rốt cuộc mình có vấn

đề

gì, tại sao lại khiến các cô ấy có chung cảm nhận như vậy?


Cuối cùng tôi bình tĩnh suy nghĩ, sau khi trải qua cuộc trò chuyện dông dài với nhóm bạn gái cũ, tôi

đã phát hiện hóa ra mình

đã thay

đổi, trở nên hiểu

được phải bảo vệ mình thế

nào

để tránh khỏi tổn thương, nhưng

đồng thời cũng không dám mở rộng lòng

đi yêu một người. Hiểu

được nguyên do của nó càng khiến tôi bất lực. Hơn nữa có một thời gian dài tôi cũng cho rằng

đây không phải là vấn

đề

lớn. Tôi nghĩ

sẽ tốt thôi, một ngày nào

đó

tôi sẽ gặp

được một người phụ nữ mình nhiệt tình yêu thương, lúc

đó

tất cả vấn

đề

sẽ biến mất.


Nhưng khi chúng ta gặp lại trên chuyến tàu từ Sapporo

đến Otaru, khi tôi nhìn vào ánh mắt em, tôi

đột nhiên nhận ra không thể, vấn

đề

này có lẽ sẽ đeo bám tôi suốt

đời.


Mấy hôm trước, em hay nửa

đùa nửa giỡn hỏi tôi cô gái trong cửa hàng tiện lợi kia là ai, tôi không trả lời em. Song sự thật là cô ấy là vị hôn thê của tôi, chúng tôi quen nhau ở Boston, cô ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, tính cách cởi mở, vô cùng hợp ý tôi. Chúng tôi có cùng sở thích và sở ghét, chúng tôi còn thường xuyên

đồng thanh nói ra một câu nào

đó. Rất nhiều lúc chúng tôi không cần giải thích gì với nhau hết, chỉ cần nhìn vào mắt nhau là hiểu. Tất cả những người chúng tôi quen biết

đều khen chúng tôi xứng

đôi, quả là trời sinh một cặp. Khi bọn họ nghe nói tôi

đã cầu hôn với cô ấy, tất cả mọi người

đều chúc phúc cho chúng tôi. Nhưng quan trọng nhất là cô ấy yêu tôi và tôi cũng vậy,

đây là một sự thật không cần phải tranh cãi, chúng tôi sẽ có tương lai hạnh phúc.


Nhưng từ khi chúng ta gặp lại nhau, từ khoảnh khắc ánh mắt em nhìn tôi, cuối cùng tôi

đã nhận ra mình sai rồi. Tôi không có cách nào yêu cô ấy

được như

đã từng yêu em, thậm chí cả những người khác cũng thế. Tôi cho rằng mình

đã quên mất em, cho là

đã hoàn toàn chỉ yêu mình cô ấy, nhưng thực ra không có, tôi không hề

quên em, cũng không quên

được nỗi

đau em

đã gây ra cho tôi. Tôi nhận ra có những vết thương cả

đời không thể xoa dịu

được, tôi từng tự tin cho rằng

đó

là lời nói vô căn cứ, nhưng hiện tại tôi tin rồi. Bởi vì mỗi lần khi tôi nhìn vào mắt em, tôi nhìn thấy rõ

được chính mình, nhìn tận sâu vào

đáy lòng mình, nhìn thấy tôi từng yêu em như vậy, lại nhìn thấy sự bàng hoàng và sợ sệt của tôi chân thật nhất. Thực ra, tôi sẽ không và cũng không có cách nào yêu một người vô tư như trước, tôi trở nên giống như em, sau khi chịu tổn thương chỉ yêu bản thân mình

đã trở thành bản năng.


Sau chuyện xảy ra trong thang máy, hôm sau tôi lập tức từ chức. Tôi tự nhủ với bản thân còn có vị hôn thê, còn có cha mẹ, tôi quyết

định quay về

Boston. Ban

đầu cô ấy cảm thấy khó hiểu, lúc trước tôi là người

đề

nghị vềđây, hiện tại cũng là tôi nói rời đi, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn

đồng ý. Chúng tôi quyết

định qua Tết âm lịch sẽ quay về, tôi nói nếu tôi

đã từ chức rồi thì nhân dịp này quay về

tìm nhà. Vì thế

tôi mua vé máy bay, một mình

đeo ba lô

đi. Song ma xuy quỷ khiến, chuyến bay của tôi lại quá cảnh ở Tokyo, lúc mua vé bọn họ họ tôi có muốn ở lại Nhật chơi vài ngày không, gần như là theo phản xạ, tôi nghĩ

trước khi về

Boston phải quay lại nơi này một lần, không vì gì hết, chỉ là tôi muốn quay lại xem thôi.


Tôi

đã nói gặp lại em ở

đây, ở bên em, tất cả

đều nằm ngoài tính toán, nhưng cũng là hợp lý. Dù em có tin hay không thì ngay từ

đầu tôi

đã từng thềđừng trở nên giống như em, nhưng tôi

đã thua rồi.

Đối với tôi mà nói cho dù quá khứ

đã qua bao lâu, cho dù tôi

đã trải qua chuyện gì, có

được gì, mất

đi gì, nhưng em vẫn là em. Em vẫn là liều thuốc

độc trí mạng, là loại thuốc phiện không cai

được. Tôi không muốn phản bội, làm tổn thương người khác giống như em, song trên thực tế

cuối cùng tôi lại làm như vậy.


Lúc ở bên em, tâm trạng của tôi rất phức tạp, vừa áy náy vừa

đau khổ, nhưng cũng có cả

đam mê và vui vẻ, nhưng tất cả chỉ có một kết quả là chết lặng. Tôi cảm thấy tôi vẫn còn yêu em, người tôi yêu nhất chỉ có mình em, tôi không muốn thừa nhận

điều này, nhưng

đây là sự thật. Song tôi

đã không còn là tôi của ban

đầu, tình yêu của tôi không thể còn

được vô tư như xưa bao gồm cả em. Cho nên tôi biết chúng ta sẽ không thể vui vẻ

được. Có lẽ vào một khoảnh khắc nào

đó, chúng ta quả thật

đã từng yêu nhau, nhưng thời khắc ấy

đã qua rồi, con người không thể tìm lại quá khứ, không ai phủ nhận

được

điều này.


Tôi không thể ở bên em, tôi phải trở về

bên cô ấy. Tôi biết nếu tôi ở bên em, thế

giới này sẽ có thêm một người như “tôi” bởi vì chịu tổn thương quá sâu nên không có cách nào hoàn toàn yêu người khác. Tôi không muốn làm như vậy, tôi không muốn làm tổn thương cô ấy, giống như tôi không muốn làm tổn thương em, giống như em luôn miệng nói “Tôi không muốn làm tổn thương cậu” vậy. Tôi chấp nhận lời giải thích và tự trách của em, tôi tin tưởng em, tôi

đã không còn hận em nữa. Chỉ là cho dù tôi tin tưởng tất cả lời nói của em, nhưng không thể phủ nhận

được sự thật là em từng làm tổn thương tôi. Chỉ sợ không có ai thay

đổi

được

điều này.


Tôi cảm thấy mình làm như vậy thật

đê

tiện, cũng làm tổn thương cả em nữa. Song tôi muốn nói hiện tại có lẽ tôi giống như em năm

đó, trong lòng yêu một người, nhưng vềphương diện khác lại không thể không lựa chọn ở bên người khác. Khi tôi nhận ra

điều này, ngoài việc cảm thán số phận trêu ngươi thì không còn cách giải thích nào khác. Em có thể hận tôi, có thể mắng tôi, thậm chí có thể cầu cho tôi trải qua nỗi

đau giống em, nỗi

đau mà tôi chưa từng hiểu

được, chỉ là lúc này, tôi phải làm như vậy.


Tôi không biết sau này chúng ta còn có thể gặp lại hay không, nếu có hy vọng

đó

là lúc hai ta

đã quên lẫn nhau.


Tạm biệt.

Chúc Gia Dịch

Phóng tầm mắt nhìn trên sân ga hầu như toàn là hành khách mang theo hành lý, Tưởng Dao vừa ra tới sảnh sân bay, lập tức nhìn thấy trên màn hình tinh thể lỏng xuất hiện tin tức về tình hình tai nạn giao thông nghiêm trọng trên chuyến tàu cao tốc từ sân bay vào nội thành. Trong loa không ngừng truyền tin nhắc nhở các hành khách lên tàu điện ngầm rời khỏi sân bay. Vì thế cô hơi do dự, nhưng vẫn xách va li đi theo đám người về phía ga tàu điện ngầm.

Đoàn tàu nhanh chóng vào ga, nghe nói để sơ tán hành khách còn tăng thêm số lượng toa tàu. Khi cửa tàu mở ra, cô là người cuối cùng đi vào. Không biết là do hành khách vốn không nhiều hay là nhiều người chưa xem tin tức mà chỗ ngồi đã đầy hết, nhưng trong tàu vẫn có rất nhiều chỗ trống. Cô đi đến một cửa tàu khác, bám vào tay vịn.

Cô vẫn còn hơi hoảng hốt, giống như tất cả đều không phải là sự thật, giống như cô vẫn còn đang ở trong mơ, không có cách nào thoát ra được. Chỉ là mỗi lần nghĩ đến, cô sẽ đút tay vào túi áo khoác kiểm tra, lá thư của Chúc Gia Dịch vẫn còn nằm trong đó, mỗi khi cô chạm vào phong thư lạnh như băng kia, bất giác rùng mình, đồng thời cũng tự nhắc nhở bản thân đây là sự thật không phải mơ.

Cho dù là như thế, song cô vẫn không nhịn được hoảng hốt, dù là cơ thể hay suy nghĩ đều chết lặng.

Đoàn tàu khởi động, bắt đầu chạy vào trong đường hầm, trong toa đèn đuốc sáng trưng, ngoài cửa sổ tối đen. Đoàn tàu đi theo một loại quán tính, cô nhìn bình cứu hỏa màu đỏ đến mức xuất thần, như thể xung quanh không liên quan gì đến cô hết. Cửa tàu không ngừng đóng mở, hành khách lên rồi xuống, quảng cáo TV xen lẫn giữa tin tức, tiếng nói cười, nén giận, cãi cọ… đều nhỏ bé không đáng kể so với sự chết lặng của cô.

Đoàn tàu lại khởi động, cô cảm nhận được lực ly tâm, sau đó đoàn tàu lại đi vào đường hầm sâu hun hút và tối mịt, cho nên cô nhìn thấy bóng mình trong kính, cảm thấy mờ mịt không thấy được tương lai.

Cảm giác quen thuộc bỗng chốc kéo tới, cô cầm chặt tay vịn màu bạc theo phản xạ, tim bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng hơi thở như rơi vào vực sâu, không thể thoát ra được. Cô như người chết đuối há miệng dùng sức hít thở, nhưng cuống phổi như bị người bóp chặt, không có chút khe hở nào.

Cô ngã xuống đất, cảm thấy tim ngày càng đập nhanh hơn. Có người đi tới kéo tay cô, trong nháy mắt trong đầu cô xuất hiện một ý nghĩ, cô nhớ tới khuôn mặt một người, cô mở to hai mắt, cố gắng nhìn người kia, song cô phát hiện không phải là Chúc Gia Dịch mà là một người xa lạ.

Lại có mấy người đi tới dìu cô, hình như bọn họ đang lớn tiếng nói chuyện với cô, bởi vì cô nhìn thấy sự hoảng hốt và lo lắng trên mặt họ, cô hơi muốn bật cười, cô nghĩ lúc này dáng vẻ của mình nhất định rất dọa người, nếu không bọn họ sẽ không có loại vẻ mặt này.

Trong lúc hoảng hốt, cô nghe thấy có một giọng nói: “Cô bị hen à? Có thuốc không, để ở đâu?”

Cô dùng sức vươn tay, muốn đưa ba lô cho người đó, song cô lại thay đổi ý định.

Trong đầu cô xuất hiện khuôn mặt của Chúc Gia Dịch, cô giống như nhìn thấy cậu đang cười với mình, nhưng khi cô mở to hai mắt nhìn kĩ cậu thì gương mặt cậu lại trở nên mơ hồ. Cô nghĩ tới rất nhiều chuyện, nhưng mảnh ghép ký ức nho nhỏ như đèn kéo quân xẹt qua trước mặt cô, cô nhìn vào những mảnh ghép hỗn loạn, đột nhiên nhận ra không phải cậu trở nên mơ hồ mà là cô đã không còn dũng khí để tiếp tục tìm kiếm. Cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô cũng suy nghĩ về câu nói của cậu trong bức thư. Nếu có một ngày bọn họ gặp lại sẽ như thế nào, nhưng cô không nghĩ ra được. Vậy có phải chứng tỏ bọn họ sẽ không gặp lại nữa chăng?

Nghĩ vậy, Tưởng Dao cuối cùng đã đưa được ra quyết định, cuộn tròn ngón tay, nặng nề hạ cánh tay xuống.

Gần như tất cả mọi người trong toa đều đứng lên, lo lắng nhìn cô, đoàn tàu sắp vào trạm, bởi vì cô nghe thấy giọng nói phát trên loa. Có người yêu cầu dừng tàu khẩn cấp, tiếng chói tai truyền đến, sau đó cơ thể của mọi người đều lắc lư.

Cơ thể cô cũng lắc lư theo, nhưng dần dần tiếng động bên tai biến mất, hình ảnh mơ hồ trước mắt cô biến thành lờ mờ, sau đó biến thành tối mịt.

Cuối cùng cô nhắm mắt lại, cảm thấy mình nhẹ nhàng đứng lên, giống như đang lơ lửng giữa không trung.
« Chương TrướcChương Tiếp »