Chương 19

Hôm nay là chủ nhật, Ôn Thiếu Phàm không đi làm anh ở nhà, anh cũng không cho bố mẹ đến biệt thự mà để họ ở nhà Thiên Phong

_Có kết quả chưa?

Ôn Thiếu Phàm ngồi ở phòng khách đọc báo, hôm nay anh dậy sớm hơn bình thường

_Thưa...kết quả ADN thì không có nhanh vậy ạ

Một anh chàng bận vest đen đang cúi đầu nói chuyện với anh

_Lật lại hồ sơ bệnh án mà xác định, không có đầu óc à?

_Thưa...tôi đã làm theo yêu cầu của chủ tịch, đúng là chủ tịch và ông chủ là quan hệ huyết thống

Anh chàng đó bỏ ra ngoài, anh cũng buông tờ báo xuống thở dài

_Đúng như mình dự đoán

Anh vừa buông một câu thì có người đàng ông khác đi vào

_Thưa Ôn chủ tịch, hồ sơ bệnh án của Ôn thiếu gia đây ạ, nếu đợi kết quả ADN thì phải mất mấy ngày cho nên tôi đã lật hồ sơ bệnh án để đối chiếu với sổ khám bệnh của tất cả thành viên trong Ôn gia...kết quả...

Người đàng ông không dám nói tiếp, ông ta ngập ngừng...vì chuyện sắp nói quá...bất ngờ

_Ra ngoài....

Ôn Thiếu Phàm quẳng mấy giấy tờ xuống đất, người đàng ông vội vã ra ngoài, đám người làm cũng được một phen kinh sợ

_Tại sao? Ôn Thiên Phong lại là con của mẹ? nó không phải con của dì à?

_CÁI GÌ?

Lời nói từ miệng của Ôn Thiếu Phàm đã bị Ôn Thiên Phong cùng Kim Uyển Uyển, Tự Thiên Đy, có cả bố mẹ anh nữa, họ đều nghe được...họ mới về đến biệt thự...

_Nói lại xem?

Ngày đó Ôn phu nhân sinh đôi được hai đứa con trai, lúc đó tập đoàn chưa phát triển như bây giờ, hai đứa con trai do bà sinh ra có một đứa bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng, đến lớn phải thay cả tim, Ôn phu nhân buộc phải cho đi đứa bị bệnh để giữ lại một đứa, bà nghĩ cả đời này cũng sẽ không nói ra nào ngờ...

Ôn Thiếu Phàm có IQ rất cao, anh vừa nhìn là biết chuyện chẳng lành, anh cũng rất bất ngờ trước chuyện này, cứ nghĩ mình không phải dòng máu Ôn gia nào ngờ...

_Tiểu Phong, mẹ...mẹ không cố ý..

Ôn phu nhân đau khổ, hai mắt đỏ hoe hơn ai hết bà là người hiểu nhất cảm giác này suốt nhiều năm qua đêm nào bà cũng sống trong dằn vặt,đôi bàn tay run run áp lên mặt Thiên Phong

_Tránh ra bà không phải mẹ tôi

Thiên Phong đẩy Ôn phu nhân một cái, làm bà ngã xuống đất

_Cái thằng này

Ôn Thiếu Phàm điên tiết, hai mắt đã bị tia đỏ bao phủ, anh đến túm cổ áo Thiên Phong

_Bốp!!!

Nhưng không phải Ôn thiếu đánh Thiên Phong mà là Thiên Phong đấm vào mặt anh

_Anh im ngay cho tôi, biết gì mà nói, tôi Ôn Thiên Phong này cả đời cũng không gọi bà bằng mẹ đâu

_Bốp!!!

Lần này là Tiểu Uyển tát vào mặt Thiên Phong, cô khóc...gân cổ cô nổi lên...cô nghẹn họng nhưng cố nói lời cuối

_Ôn phu nhân con xin lỗi, nếu Thiên Phong không gọi người một tiếng mẹ ...con xin phép...con cũng không thể tiểp tục cuộc hôn nhân này...

Kim Uyển Uyển bỏ chạy ra ngoài, Thiên Phong vội đuổi theo cô, vì lúc này trên đời này anh không tin ai hết, ai cũng giả dối, người anh cần lúc này là Tiểu Uyển

_Tiểu Uyển...Tiểu Uyển...

_Chúng ta lên phòng đi, bình tĩnh lại, từ từ nói chuyện

Ôn lão gia dìu mẹ anh lên phòng, bây giờ ở phòng khách chỉ còn lại Thiên Đy và Ôn Thiếu Phàm

_Phàm...

_Anh muốn ở một mình...

_Phàm à...anh nghe em nói đã...anh đừng buồn nữa...em...

_Anh muốn ở một mình...

Ôn Thiếu Phàm bỏ ra ngoài, Thiên Đy biết tâm trạng anh không tốt nên cũng không muốn làm phiền

_Đợi đó, anh sẽ là của em

Thiên Đy cũng ra về, cô đang lái xe thì có điện thoại

_Đường Lan Hân

_Đúng là tôi

_Gọi làm gì?

_Gọi xem cô thế nào?

Đường Lan Hân mỉa mai, Tự Thiên Đy cũng không vừa

_Tôi vẫn ổn, cô lo cho mình đi, về nước đến dự tiệc cũng chẳng ai thèm ngó

_Tít...tít...

Thiên Đy cúp máy, Lan Hân tức điên lên

_Đợi đó đi Tự Thiên Đy

...

_A ui da...

Nhược Nhược đang ngồi trên cây xoài cao phía trước nhà, cô đang sát trùng vết thương ở chân, hôm qua cô bị kẹt chân vào thang máy lúc tháo chạy mà chẳng nói cho Phương Phương biết, cho nên hôm may cô muốn giấu Tiểu Phương thì phải trèo lên cây âm thầm sát trùng...

_A...hic...rát quá đi...huhu...

_Tiểu Nhược, Tiểu Nhược...cô đâu rồi, tôi vừa nhận được tin mật rất khủng khiếp...Tiểu Nhược mau ra đây...

_Ây da..đau..đau quá...

_Tiểu Nhược cô làm gì trên đó vậy? xuống mau...trời chân bị sao vậy? bị lúc nào? định giấu tôi hả? hừ...cô ngốc quá đi, leo lên đó làm gì?

Phương Phương đỡ cô xuống, sau đó thì luôn miệng nói không ngừng, nói đến muốn hụt hơi

_Tôi...tôi...

_Bị thương thì phải nói, ngốc quá đi, để tôi băng cho hừ...ê tôi nói tin kinh khủng này cho cô nge nè..Ôn...

_Để tôi nói trước

Nhược Nhược cướp lời, cô nhìn vết thương được băng bó một cục to đùng thì lo lắm, tay nghề của Tiểu Phương thật chẳng đáng tin chút nào

_Hôm qua..Ôn chủ tịch...

_Sao?

_Cưỡng hôn tôi...sau đó thì...

_Gì? haha thích nha

_Cái đầu cô, tôi nghĩ mãi không ra sao Ôn chủ tịch làm vậy? hoang mang qúa

Nhược Nhược ngẩn ngơ lơ mơ suy nghĩ, Tiểu Phương ôm cô rồi vỗ vỗ mấy cái lên đầu cô

_Tiểu Nhược ngốc, là người ta thích cô rồi chứ sao? cô thật may mắn, cứ hạnh phúc đi vì cô xứng đáng

_Không, vô lý không có, sao thích tôi được, không thể nào...haha

Nhược Nhược nghe xong liền bấn loạn, cô lấy chai thuốc đỏ liên tục đổ vào vết thương mà không còn nhận thức

_Cô sao vậy? cũng thích người ta nên đỏ mặt chứ gì?

_Không, tôi thật sự không có thích Ôn chủ tịch, làm ơn tin tôi đi

Nhược Nhược trừng mắt, vẻ mặt ngây thơ của cô là đang nói thật, có điều tim cô hơi nhói...

_Cô khờ quá, nếu họ là của nhau thì đã không mất công bỏ bảy năm ra mà không đến với nhau , cô hoàng toàn không có lỗi. Họ hẹn hò với nhau à? họ có hôn nhau chưa? họ chẳng có hẹn ước, là họ không có duyên, cô đừng mãi trói buộc tình yêu bằng suy nghĩ nữa, yêu là do con tim rung động hoàn toàn không có chỗ cho chọn lựa...hiểu không?

Tiểu Phương ra sức nói cho cá nhỏ hiểu, nhưng cô cứ ngây ra không trả lời

_Vấn đề là tôi không có thích Ôn chủ tịch, hihi, người như thế sao tôi dám mơ ước...thôi... thôi...

Nhược Nhược mím môi, cô lặng lẽ cố giấu cảm xúc, sao cô có thể bỏ qua tâm trạng của mình mà nhọc công đi lo lắng cho cảm xúc của người khác chứ? cảm giác người khác quan trọng hơn cái tình cảm trong lòng đang đè nén của cô à? Nhược Nhược thấm lắm, hiểu lắm những tình cảm người khác dành cho mình nhưng cứ vờ vịt không biết

Nhược Nhược sẽ không bao giờ thổ lộ tình cảm đâu, nhưng một khi đã nói ra thì chắc hẳn người đó rất quan trọng, đừng trách Nhược Nhược vô tình hay gọi cô là ngốc mà hãy hiểu cô bằng tình cảm chân thành nhất, Nhược Nhược rất nhạy cảm nhưng có mấy ai biểu được tình cảm đang ngự trong con người cô?