Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Không Ai Chọc Nổi Ba Nhỏ Nhà Cháu Đâu

Chương 24

« Chương Trước
Hắn đang nhìn mình.

Khóe mắt hẹp dài ửng hồng, đẹp đẽ, thần bí, làm người ta hồn bay phách lạc.

Chỉ cần bị ánh mắt đó dù cho chỉ là lơ đãng đảo qua, anh đã ngày ngày lo lắng, đêm đêm mất ngủ, hoang mang cả ngày.

Trong hơi nóng lượn lờ, anh lặng lẽ ôm hắn ra khỏi phòng tắm, đẩy hắn ngã lên giường...

Đẩy ngã... ?

"????? Đậu mợ?!!"

Cảm giác cả người run rẩy, Sâm Lãng tỉnh dậy từ trong mộng đẹp, phát hiện mình đang ở tiệm tạp hóa, xốc chăn bông lên nhìn, cắn răng khẽ mắng một tiếng.

Xui xẻo.

Bị một ánh mắt của con cáo già thành tinh ngàn năm yểm bùa đây mà!

Thuật đại mê hoặc.

Trong cơn mơ hồ lại bị đυ.ng một phát.

Cảnh tượng vừa nãy trong mơ, thế mà nối tiếp với giấc mơ play phòng tắm ngày hôm qua, nối tiếp đầy đủ nội dung... Vậy mà lại nối tiếp, đây là dấu hiệu của một bộ phim dài tập sao.

Má, thước phim rõ nét, xong đời.

Mệt mỏi ngồi trên giường, rút ba miếng khăn giấy ra lau, quẹt đi giọt mồ hôi trên trán, Sâm Lãng nhìn về phía tủ đầu giường, chỉ còn dư lại nửa túi khô bò, quả nhiên, trước khi ngủ tốt hơn hết không nên xem pỏn, không nên ăn thực phẩm tăng lượng hormone.

Không khỏi nhớ lại đôi mắt trong mơ ấy...

...

Ách.

Cúi đầu nhìn mình.

Đứng dậy chạy vào toilet.

Hôm nay thứ bảy là tết Dương lịch.

Buổi sáng lễ Giáng sinh hôm đó, Sâm Lãng kịp lúc đến Hoa Trấn.

Nhân viên phụ trách buôn bán đứng đón người ở bên đường, nhìn thấy một anh chàng cực kỳ siêu đẹp trai bước xuống từ chiếc Bentley Mulsanne, ngơ ngác nói một câu: "Đãi ngộ của Nha Nha tốt thật."

Sâm Lãng khéo ăn nói, có năng lực, tính cách tốt, làm quen với chị gái rất nhanh.

Con người chị cực kỳ tốt, không muốn để Sâm Lãng sắp xếp hàng hoá bẩn tay chân, trực tiếp cho anh làm "Model đại diện" ở quầy hàng của Nha Nha trong 2 ngày.

Chàng thanh niên chân dài vai rộng, trên người mặc bộ âu phục vừa vặn, đứng mỉm cười tại khu phụ nữ trẻ em ở lầu hai, trò chuyện thân thiết, giọng điệu dịu dàng, giới thiệu tỉ mỉ những món đồ chơi của Nha Nha cho các bé, thu hút được một đám chị em phụ nữ bỉm sữa.

"Đó là phát ngôn viên của đồ chơi Nha Nha mời tới à?"

"Nhìn anh ấy bế đứa bé kìa, soft xỉu."

"Làm ăn đàng hoàng, có tâm như vậy, đồ chơi chắc cũng tốt nhỉ."

Đêm hôm sau lễ Giáng sinh, đám nhân viên Nha Nha xôn xao ngay lập tức!

Em nói cái giề? Quán quân? Sâm Lãng cấp dưới của anh giành được quán quân?

Giám đốc Ứng quá ư là tự hào, sốt sắng chờ kết quả tính toán được, đúng như dự đoán, khu vực của Ứng Hùng, nơi Sâm Lãng được phái tới, Hoa Trấn nhỏ bé dân cư chưa đến 800 nghìn người, một trung tâm thương mại từ trước đến nay với mức tiêu thụ lọt đáy, vậy mà là quán quân tiêu thụ trong 3 tỉnh lớn vào dịp lễ Giáng sinh? Không hợp lý tí nào!

Mạnh Lộ Lộ thân là tổng giám đốc, luôn một mực khen ngợi đứa nhỏ nhà mình tài giỏi được việc, "Mọi người nhìn xem, xem xem, đi làm mới hai ngày đã đạt quán quân, đây chính là tấm gương tốt cho mọi người, ánh mắt của chị cao siêu thật, mò được cả con cá chép Koi!"

Cứ như vậy bàn tán cả buổi, không nói hai lời, trực tiếp trước mặt toàn thể nhân viên, cho anh bạn Sâm Lãng bao lì xì thật to, nói là "Giải thưởng đẹp trai nhất mùa Giáng sinh" lấy danh nghĩa cá nhân sếp để khích lệ.

Không gặp Thương Vũ Hiền gần một tuần, nằm mơ giấc mơ ấy liên tục mấy ngày, cảm giác bản thân như sắp thăng thiên.

Sâm Lãng đánh răng trong phòng tắm, nghe thấy điện thoại reo.

Hiển thị: Đại ảnh đế mười vạn năm rực rỡ săc màu kinh khủng nhất vũ trụ.

Nghe máy: "Alo, anh."

Minh Hiên có chút nôn nóng: "Lãng, lên Weibo mau, cậu lại có phốt rồi!"

"Hả? Lại sao nữa?" Sâm Lãng giơ bàn chải đánh răng, đầu óc mù mờ, "Dạo này em đi làm, vẫn rất khiêm tốn mà."

Giọng điệu của Minh Hiên nghiêm túc: "Nhanh lên, trên điện thoại không tiện nói, cậu xem trước đi, xem xong đến cửa hàng, chúng ta nói chuyện."

"Chuyện lớn à?" Sâm Lãng nghiêm nghị, "Vâng, được rồi."

Cúp điện thoại, trong nháy mắt mở Weibo, điện thoại cấu hình siêu tốt thế mà bị lag mấy giây, @ bay đầy trời, mới đầu hoa cả mắt xem không hiểu gì sất ——

"Ôm ảnh đế rồi qua ôm tổng giám đốc, ôm chân chuyên nghiệp thế, cơm mềm ăn đến là tự nhiên [cười khóc]."

"Mẹ nó dở hơi vừa thôi, nói một câu là thành ôm chân à?"

"Tôi không thể tin vào mắt mình nữa, một Thương tổng luôn không có scandal xuống biển rồi sao?"

"A a a a a, em đi chết đây em đi chết đây, gửi lời tới tổng giám đốc, ly hôn đừng buồn nhé anh."

"Nguyệt Nguyệt là người thứ ba cái đéo gì, quen bạn bè là người thứ ba? Đã báo cáo."

"Hết nói nổi, quen bạn bè là ôm chân? Nói một câu là có một chân? Trong đầu mấy người chứa toàn chân thôi hả? Nguyệt Nguyệt nhà tôi thanh xuân phơi phới, cái người tổng giám đốc đó xin hỏi bao nhiêu tuổi rồi? Xin lỗi, không tiếp, ôm Nguyệt Nguyệt đi!"

"Không thấy kịch sân khấu lễ Giáng sinh của @Trường mẫu giáo Quốc tế Cambridge à, Nguyệt Nguyệt cần phải ôm chân sao? Đại Ma Đạo Sư, nhìn gương mặt đó, nhìn ánh mắt đó, phong thái trên sân khấu đó, nghe nói có lúc tạp chí thời trang tìm hẳn tới nơi luôn, người ta muốn nổi từng giây từng phút, nhưng anh ấy không muốn, không phải trong giới, không hẹn! Lặng lẽ đóng gói Nguyệt Nguyệt mang về."

"Ôm cái chân mẹ mày á, dẹp đi, một lũ rác rưởi nhai lại, idol mình không lo, suốt ngày bô bô cái mồm, chúng mày cứ nhảy đi! Tụi tao không hẹn, ôm Nguyệt Nguyệt về."

"A a a sao cảm thấy Thương tổng với hotboy đó đứng cạnh nhau xứng quá thể a a a, đây gọi là tình yêu bị cấm đoán không thể che giấu a a a a [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh]"

"A nhìn nhau kìa, chắc Thương tổng theo đuổi đó, nhìn ánh mắt Thương tổng xem, tim tui sắp nát tan rồi a a a a a a."

"Một năm một ngày một cái chớp mắt, từng giây từng khoảnh khắc trong nháy mắt."

"Cơ mà, cho mình nói một chút, chắc mọi người có hiểu sai gì về Thương tổng rồi."

"Ha ha ha, ship liền, lười báo cáo quá, Thương tổng chắc sắp ra tay rồi."

"Báo cáo: Bên kia có một đám fan CP Sâm Thương đang nháo nhào lên kìa."

"Động như Sâm và Thương, còn "động" thế nào, bên kia đang nghiên cứu ai trên dưới..."

"Mời xem bên phải, @Lương Nguyệt Tại Thượng"

"Ha ha ha ha ha!!! Sáng rồi!!"

"A a a a a a a a thì ra từ lâu đã không còn là bí mật rồi sao?"

"Đậu má đậu má, lên hot search nhanh thế?"

"Dù sao Nguyệt Nguyệt của chúng tôi là mệnh Hoả, một tháng lửa nhỏ, ba tháng lửa lớn, thật tốt biết bao, nếu như Thương tổng là bạn đồng chí của Nguyệt Nguyệt thật, lần này cũng phải nhóm lửa theo Nguyệt Nguyệt chứ, tổng giám đốc quốc dân, bình dị, thân với dân, giỏi kiếm tiền? @Thương Vũ Hiền V"

"A a a của ai người nấy gặm, đừng đυ.ng vào anh tui."

"+1, Nguyệt Nguyệt của chúng ta đã từng hot."

"Cơ mà, cho mình hỏi một chút: Anh Sâm Sâm đó là ai thế, đẹp trai quá vậy..."

"Của tôi, mới vô động, chúng ta đã từng hot."

Phía trên, đa số là những nội dung như vậy, càng xem càng không hiểu.

"Động" như Sâm và Thương???

Động thế nào là sao, trên dưới là sao, Lương Nguyệt Tại Thượng (*)?

(*) Tại Thượng (在上): ở trên.

Cái quái gì thế này?

Một bài thơ hay như vậy, bài thơ hành mình trăm ngàn lần, sao tự nhiên lại trở nên bẩn thỉu thế?

Động như Sâm và Thương.

Sâm Lãng: "......"

Dơ quá.

Nhân vật, động tác, sống động trên mặt giấy.

Trăn trở vô cùng.

Lần sau lại nhớ đến, còn ngẩng đầu 45 độ nhìn lên trời lệ rơi đầy mặt thế nào, chỉ muốn khà khà khà khà khà.

Cái đám thiếu nghị lực này.

Sâm Lãng vừa yêu vừa hận mà cắn răng, nụ cười từng chút một thu lại, sắc mặt càng ngày càng tệ, cho đến khi nhìn thấy tin đó ——

【Dứa to tháng năm V: Xác nhận CEO Hằng Thương Thế kỷ ly hôn, tình cảm tan vỡ có nội tình khác, thực ra có người thứ ba chen vào? Dựa vào... [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh]】

Bức ảnh thứ nhất là chụp Thương Vũ Hiền cùng vợ trên đường phố, hai người một trước một sau xuống xe, Thương tổng ôm con, vợ trước đi bên cạnh, mặt đứa bé được làm mờ. Cộng đồng mạng: Một nhà ba người tốt ghê.

Bức ảnh thứ hai là vợ trước một mình ngồi trong tiệm cà phê, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cộng đồng mạng: Trông có vẻ vừa đau khổ vừa bất lực.

Bức ảnh thứ ba là sau sân khấu kịch trường mẫu giáo Quốc tế Cambridge, Thương Vũ Hiền đuổi theo sau chàng thanh niên, nắm cánh tay anh, vẻ mặt... lo lắng, buồn bã, muốn nói lại thôi, nói không rõ ràng, trong mắt còn có chút cưng chiều. Cộng đồng mạng: Nhìn ánh mắt đó, nhìn vẻ mặt đó, đậu má đậu má, chắc chắn có một chân!

Ngay sau đó, có người chuyển phát bức ảnh chụp phụ huynh hôm tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường.

Sâm Lãng khoác áo choàng Đại Ma Đạo Sư, tựa như một đế vương bị quấy rầy từ trong mộng đẹp, từ bậc thang cẩm thạch trên cao bước xuống, thiết kế sân khấu quá đẹp, cho người ta cảm giác giống như một sàn diễn thời trang lớn.

Chủ yếu là vẻ đẹp của chàng thanh niên quá đỉnh, còn là một sao mạng từng nổi, nếu như là một anh trai nhan sắc bình thường, trò chuyện với Thương tổng, thực ra cũng không có gì hot.

Thế là Weibo nổ tung.

Không nói nhiều nữa, lôi chuyện cũ ra nhai lại lần nữa, thuật ngữ của fandom có thể sánh với tác phẩm văn cổ.

Thực ra, đối với những scandal ăn không nói có, bình thường Sâm Lãng chỉ cười cười cho qua, bây giờ toàn thân anh phát run, bàn chải đánh răng trong tay cũng rơi xuống bàn, tất cả những thứ có thể thấy đều là —— "CEO Hằng Thương Thế kỷ".

Thoát Weibo, vào Baidu.

Thương Vũ Hiền, năm XX tốt nghiệp Ivy League ở Mỹ, đang là tổng giám đốc, cổ đông, đại diện hợp pháp của Hằng Thương Thế kỷ.

Đầu óc Sâm Lãng trống rỗng: "..."

Điện thoại đột nhiên vang lên, suýt nữa rơi xuống đất.

Cuộc gọi hiển thị: Chú.

Hằng Thương Thế kỷ, Thương tổng, tổng giám đốc?

Do còn chưa hiểu tình hình, sợ đến mức theo bản năng ấn từ chối cuộc gọi.

Sâm Lãng: "..."

Sơ suất quá, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, có thắc mắc thì hỏi Baidu.

Vì thế liền tra điện thoại một lát, rất muốn moi hết 18 đời tổ tông nhà Thương Vũ Hiền từ trong màn hình ra.

Nhớ đến những lời đã nói ở trung tâm thương mại Hằng Thương.

Bản thân còn dè bỉu "tổng giám đốc" gì đó.

Nhớ tới vẻ mặt muốn chửi lại thôi của Thương Vũ Hiền lúc ấy...

Bây giờ suy nghĩ lại một chút...

Thì ra là vậy.

Thương Vũ Hiền thế mà là tổng giám đốc của Hằng Thương Thế kỷ, Sâm Lãng trước giờ không nghĩ tới điều này, còn tưởng rằng hắn làm tài chính, ví dụ như môi giới của công ty chứng khoán nào đó các thứ.

Còn đang suy nghĩ hôm nào kêu hắn giúp đầu tư cổ phiếu đây.

Che giấu thân phận gì đó, hay từng bị Hằng Thương loại, thực ra những thứ này không quan trọng, dù sao Sâm Lãng chưa bao giờ hỏi Thương Vũ Hiền chuyện liên quan tới công việc, đối phương cũng từng gián tiếp nói cho anh tình trạng kinh tế, còn nói đùa sẽ nuôi anh.

Cho dù như vậy, Sâm Lãng trước giờ cũng chưa từng hỏi kỹ đến.

Thứ nhất, trong tiềm thức Sâm Lãng, có hơi tự ti về chuyện công việc, không muốn nói nhiều; thứ hai, luôn hỏi Thương Vũ Hiền những câu như đang làm gì, làm việc ở đâu, giống như dò xét chuyện riêng tư, muốn biết hắn có bao nhiêu tiền. Những việc này, nếu như đối phương muốn nói, ắt sẽ chủ động nói.

Trong lòng thích hắn, không quan tâm đến người khác.

Cho dù Thương Vũ Hiền không phải nhân vật tầm cỡ gì, chỉ là nhân viên bình thường, Sâm Lãng cũng sẽ thích hắn.

Chuẩn bị xong tư tưởng, suy nghĩ thông suốt, trong lòng mới xem như thả lỏng.

Cảm giác căng thẳng vẫn còn một chút, nhưng có thể khắc phục.

Lúc này, nhìn tư liệu và ảnh chụp trên Baidu, nhớ tới đôi mắt trong mơ ấy, tất cả những gì Sâm Lãng nghĩ đều là: Mình thế mà yêu ngay một nhân vật lớn, đã vậy còn suýt chút nữa đâm hắn?

Cả người Sâm Lãng run lên, theo bản năng nhấc cánh tay lên, muốn lạy cái tay đã loạn lạc đêm đó.

Ngón tay mở ra, điện thoại rơi "lạch cạch" xuống sàn nhà.

Sau đó lại vang lên.

Lòng đang rối như tơ vò, không thèm nhìn, tưởng lại là chú, trực tiếp ấn vân tay nghe máy.

Sâm Lãng: "Alo?"

"Anh Lãng."

Sâm Lãng: "..."

Đưa điện thoại ra khỏi tai, nhìn vào màn hình, hiển thị: Hứa Duệ.

Một lúc sau , Sâm Lãng vừa nghe điện thoại, vừa đi vào phòng tắm: "Ừm, cậu nói đi."

Hứa Duệ: "Anh Lãng, sao giọng anh lạ vậy?"

Sâm Lãng: "Đánh răng."

Hứa Duệ: "Em nhắn QQ cho anh, sao không trả lời?"

Sâm Lãng súc miệng: "Ừm, lâu rồi không lên QQ."

Hứa Duệ: "Sao vậy?"

Sâm Lãng: "Lên QQ làm gì? Thấy toàn tin của người lạ: Chào anh, anh ở đâu thế, mình hẹn gặp nhau nhé? Hoặc là thấy bạn tốt cả trăm năm không nói chuyện đăng: Tuyết rơi rồi, mù mịt quá, hôm nay cảm thấy rất bức bối? Làm mình thấy giống như mở trang chủ của nhà xác vậy."

Hứa Duệ: "......"

Trong ống nghe im lặng một hồi, Sâm Lãng cất bàn chải đánh răng, lấy khăn lau miệng: "Chuyện gì?"

Hứa Duệ nhỏ giọng: "Không có gì, à, anh xem Weibo chưa?"

Sâm Lãng: "Xem rồi."

"Hôm nay cũng xem rồi?" Hứa Duệ dừng một chút: "Chuyện đó... là sao?"

Sâm Lãng: "Sao trăng gì?"

Hứa Duệ: "Anh với Thương, Thương tổng."

Sâm Lãng dừng một chút, nhớ tới người đó, không khỏi cong khóe môi, nhỏ giọng: "... Không có gì."

Hứa Duệ hiểu Sâm Lãng rất rõ, đây cũng không phải giọng điệu "không có gì", "À, anh ở đâu, lát nữa..."

Trong lòng đang nghĩ tới Thương Vũ Hiền, lòng Sâm Lãng rối bời: "Không được, lát nữa đi vào trung tâm tìm anh Minh rồi, hôm nay không rảnh."
« Chương Trước