Chương 40: ITC, 29/10/2002

Thứ ba, ngày hai mươi chín tháng mười.

Buổi sáng vì cả ba đều phải đi đến trung tâm thương mại nên My chở cả Ngọc cả Tâm, hôm nay Ngọc được nghỉ ở nhà vì cả trường đều đi chơi, nên My cũng ở nhà cùng Ngọc để cho Ngọc đỡ buồn. Đáng lẽ hôm nay cô có tiết buổi sáng.

Chị Tâm mỉm cười nói với My và Ngọc: "Mấy đứa bán kem đi, trưa chị xuống ăn ké nha."

Đương nhiên là một lát phải cho chị Tâm ăn cơm, vì cơm là My nấu, canh là chị Tâm nấu, còn đồ kho là Ngọc nấu, ai ai cũng có phần. Ba người chia làm hai ngã, chị Tâm đi thang máy lên tầng sáu. Buổi sáng nhanh chóng qua đi, buổi trưa đến ba người cùng ăn cơm với nhau.

Chị Tâm gắp một ít rau vào chén của Ngọc, cười trêu: "Không phải than đi ị đau mông sao? Ăn nhiều rau vô."

Ngọc mặt đỏ ửng lên như tôm luộc, chuyện này mà chị Tâm cũng nói được!

"Không có mà… Chị Tâm kì ghê nhen, chọc em!" Ngọc dùng dằng mà mặt lại càng lúc càng đỏ, My chỉ dám nhoẻn miệng cười chứ không dám nhe răng ra, sợ Ngọc giận mình.

Ăn cơm xong Tâm lại phải lên lầu làm việc, cô hít hít mũi bảo rằng: "Chán ghê, hôm nay chị tự nhiên không muốn làm việc."

"Làm đi, tối ba đứa mình đi uống đá me." My nhớ đầu hẻm có cô bán đá me rất ngon, lâu rồi cũng chưa uống.

"Được, 6h chị xong việc rồi xuống ngay." Tâm lại phải lên lầu sáu làm việc, cô mỉm cười vẫy vẫy tay tạm biệt hai người. Nụ cười thản nhiên không vướng bận u buồn.

Ăn chưa kịp tiêu thì đèn đóm trong khu thương mại tắt hết tất cả, Ngọc giật mình, ở đây có máy phát điện dự phòng, cô nghĩ không lâu sau đó sẽ mở lại điện như mọi khi. Cho đến khi cô nghe tiếng la thất thanh của mọi người: "Cháy!!! Cháy rồi mọi người ơi…"

Bên ngoài tòa nhà Intershop, hay còn gọi là tòa nhà ITC, người dân thấy khói bốc lên dữ dội bèn chạy ra xem. Chưa đến mười phút đã có tiếng xe cứu hỏa đến, bà con hàng xóm tính chạy vào trong cứu người nhà mình nhưng cứu hỏa cản lại. Anh lính cứu hỏa mặt mày đỏ au do nóng nói rằng: "Trời ơi mọi người đừng vào, cháy nghiêm trọng lắm!!!"

Có người nghe đến đó bèn khóc ngất đi, tiếng khóc bi thương vang lên.

My nghe đến cháy tim cô thót lại vì sợ, cô ngay lập tức lấy xô nước rửa ly đổ lên người Ngọc. Còn dư một ít nước cô cũng xối vào người mình rồi nắm tay Ngọc chạy theo hướng của mọi người. Vì cầu thang thoát hiểm của khu thương mại làm theo kiểu xoắn ốc giếng trời, vậy nên khói đen mịt mù bay lên các tầng. Có người thất thanh la: "Cháy ở tầng dưới… Mẹ ơi giờ sao xuống đây… Tôi chưa muốn chết!!!"

Đúng thật là lửa từ dưới bốc lên từ tầng hai, chuông báo động vang lên inh ỏi, My biết lúc này cô không được khóc, cô phải bảo vệ Ngọc. Dặn lòng là thế nhưng nước mắt của cô rớt lúc nào cô cũng không hay, cô sợ, đám cháy này dữ dội hơn cô tưởng và những người bị kẹt hoàn toàn không còn đường thoát hiểm.

"Đm! Không chạy xuống được, chạy lên đi!!!"

"Huhu… tôi chưa muốn chết đâu…"

Tiếng khóc rống của ai đó vang lên trong lúc đỉnh điểm của sợ hãi, mọi người xô đẩy nhau chạy lên tầng trên. Lúc này Ngọc cũng khóc nấc lên, cô nghĩ ngày hôm nay thế nào mình cũng chết, không còn đường thoát.

"Đi thôi em…"

Ngọc chết cứng cả chân, ngay cả chạy cũng không chạy nổi.

"Ngọc! Nghe chị bảo! Đi ngay!!!" My dắt tay Ngọc chạy đi nhưng không nổi.

"Chị chạy đi, bỏ em lại chị còn có cơ hội sống…"

"Em điên hả Ngọc!!! Ngọc!!! Bây giờ chị không có thời gian, nếu hôm nay em có chết, em phải chết cùng với chị!" My không chạy nữa, cô đứng yên một chỗ để khói bốc lên ngùn ngụt gần mình. Chết thì dễ, tìm được đường sống mới khó.

"Đi thôi…" Ngọc cố gắng chạy nhưng đôi chân cô nặng như đeo chì, My cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra, xé ra làm đôi để cho Ngọc che mũi, cô cũng tự cột cho mình một cái khẩu trang rồi chạy.

Khói lên càng lúc càng dữ dội, cả tòa nhà lúc bấy giờ không khác gì một chảo lửa lớn. My và Ngọc chạy lên được lầu năm, cô thấy một cái bồn nước to bèn múc nước dội vào người cả hai. Vì chọn đi hướng mà mọi người không đi nên My thấy một con đường sống trong cõi chết. Mái tôn nhà bên cạnh…

"Ngọc… Em leo lên lưng chị." My kéo Ngọc lên lưng mình rồi leo ra khỏi ban công, nhảy xuống mái tôn. Cô cố gắng tiếp đất bằng chân chứ không để Ngọc té xuống mái tôn, mặc dù loạng choạng nhưng cô vẫn tiếp được bằng chân, tuy chân cô khụy xuống đứng không vững nhưng Ngọc chẳng mảy may chạm đất.

Nóng…

My cắn răng không than lên một tiếng. Nóng, nóng cực kì nóng. Hệt như lúc này cô là một miếng thịt và mái tôn là chảo rán, nóng cực kì khủng khϊếp. Cái nóng làm cháy bàn chân của My, cô đau nhưng không dám la lên, cố gắng lên từng bước cõng Ngọc đi ra nơi có thể được cứu hỏa để ý.

Ngọc sợ hãi khóc nấc lên: "Huhu… chị thả em xuống, em nghe tiếng cháy dưới chân chị…"

"Ngoan, chị không sao, sắp được cứu rồi…" My cắn môi muốn bật máu nhưng lại giả vờ không sao, cô hét lên thật to hi vọng các nhà xung quanh chú ý đến mình. Có người phát hiện cô bèn mang thang tới cho cô leo xuống, khi cả hai xuống được rồi cô mới ôm Ngọc thật chặt. Hai người cô vừa may mắn từ cõi chết trở về trong bàng hoàng sợ hãi.

"Chân chị có sao không? Chị để em xem…" Ngọc thấy gương mặt của My đen kịt lại do nám khói, tóc tai cháy xém hết cả, nhưng trên hết là bàn chân bị cháy lửa của My. Cô nghe tiếng cháy xèo xèo bên dưới chân My… Cháy thật sự khủng khϊếp.

"Chị Tâm… Ngọc! Không biết chị Tâm biết đường xuống không…" My như người mất hồn hỏi Ngọc, lúc này Ngọc cũng mới chợt nhớ ra chị Tâm. My để Ngọc ở xe cứu thương rồi chạy lại hiện trường vụ cháy, làn da vừa bị bỏng của cô gặp phải hơi nóng dữ dội của lửa bèn phát đau lên. Cô chết trân khi thấy lầu sáu biến thành một ngọn đuốc lửa sáng…

Tiếng còi của xe cứu hỏa vang lên ầm ĩ, cả con đường Lê Lợi bị phong tỏa để cho lực lượng phòng cháy chữa cháy cứu người. Có người hô hào mang nệm ra cho người lầu trên nhảy xuống, My cũng phụ giúp họ lôi nệm ra che, có người thấy cô bị thương, cả người toàn máu và bụi bèn nói: "Trời, con cho cứu thương xem vết thương của con đi. Con gái… chú lo được rồi."

"Con không sao, bạn con còn ở trên ấy…" My khóc không thành tiếng, nước mắt vô thức rơi xuống. Chị Tâm vẫn còn ở trên ấy.

"Trời ơi… Chết rồi…" Có người ôm miệng mình khóc khi thấy một người vừa mới vẫy tay kêu cứu lại chết ngay vì bị lửa táp.

"Trời ơi… Trời ơi…" Tiếng kêu trời, nhưng trời làm sao thấu?