Chap 28: Uyên ương quấn quít

"Tắt vẫn tốt hơn." My định đi lại tủ lấy cái máy quay thì được Ngọc ôm từ sau lưng, em ấy phụng phịu nói: "Chị sợ cái gì chứ?"

"Ngốc, mấy hôm nay em giấu chị xem sách truyện bậy bạ đúng không." My đưa hai tay bưng má Ngọc lên, xem xem cái gương mặt phụng phịu ấy, càng xem càng yêu hơn.

"Không có." Ngọc lại đưa mặt lên muốn hôn My thêm một cái nữa, càng hôn Ngọc càng thấy nghiện cảm giác hai đôi môi quấn quít nhau.

Hai người đứng hôn nhau một lúc cũng cảm thấy mệt mỏi, mà nụ hôn thường là vật dẫn mở đầu cho mọi chuyện. Khi Ngọc ngồi xuống giường, dựa sát người vào thành giường đáp lại nụ hôn của My. Cô biết được thời khắc ấy đã đến rồi.

Cô đã đọc một quyển tiểu thuyết không mấy nổi tiếng, nhân vật Bianca tha thiết được hôn John, cầu mong John cũng muốn mình y hệt. Cô cũng vậy, cô muốn được chị ấy hôn cô, cũng hi vọng chị ấy nghĩ giống cô.

Bianca từng nói: "Em muốn là người phụ nữ của anh, John! Em muốn được anh ôm ấp trong lòng, muốn được anh yêu thương, chiều chuộng. Sau này nếu chúng ta có không thành đôi, em cũng sẽ mãi mãi không quên đêm nay chúng mình đã từng yêu nhau thế nào."

John lại hôn lên trán Bianca một cái, bảo rằng: "Em thật ngốc. Phương pháp lấy thân thể của mình đổi lấy nỗi nhớ này là một chuyện cũ xưa rồi."

"Nhưng mà chẳng bao giờ vô dụng, đúng không?" Bianca mỉm cười.

John hôn lên khóe môi Bianca một cái, giọng anh trầm đυ.c: "Nhưng cho dù người vợ sau này anh lấy không phải em, em vẫn là khát vọng của anh cả đời."

Cô ngây ngô cũng muốn trở thành khát vọng của My cả cuộc đời.

Hai người chỉ hôn nhau trên giường, chị My không muốn động thêm một chút nào, chỉ chăm chăm hôn môi cô. Ngọc không biết phải làm sao để thổi bùng lên ngọn lửa du͙© vọиɠ của chị ấy, cô cho tay mình vào bên trong áo thun của My, sờ soạng làn da mềm mại bên trong.

"Em làm gì vậy?" My trong cơn mê loạn vẫn giữ lại được một chút tỉnh táo, cô tách ra khỏi môi Ngọc, hỏi một câu.

Ngọc hờn giận ngay lập tức, cô bĩu môi: "Em sờ chị không được sao?"

My im lặng không biết nói gì, đôi mắt cô cũng khác lạ hơn mọi ngày, là một chút khao khát, lại là một chút không dám.

"Chị không thích em làm vậy?" Ngọc nhìn My chăm chăm, cô vịn vào gấu áo bên dưới của mình, run rẩy cởi đi cái áo thun đang mặc. Chị ấy muốn cô hay không muốn cô, chị ấy có khát khao cô như cô vẫn đang khát khao chị ấy?

My hôn nhẹ lên má Ngọc một cái, dỗ dành: "Không có, chị đợi em được, đợi em đủ mười tám tuổi đã."

Ngọc nghe vậy bèn gật đầu, cô để tay dưới sau lưng cởi luôn chiếc bra mỏng của mình ra.

My cũng thật đau đầu, nhìn có vẻ như Ngọc nghe theo lời cô, nhưng sự thật là không. Không bao giờ nghe.

Nếu như Ngọc chỉ cởϊ qυầи áo trước mặt cô, My còn có thể giả vờ không nhìn, không bị tác động. Nhưng Ngọc cởi đi quần áo của mình còn cố chấp hôn cô, My tránh đông tránh tây cũng không được. Cô cũng là con người có thất tình lục dục, người mình yêu mời gọi mình, cô cũng không thể kháng cự mê lực ấy.

"Chị tắt máy quay đã." My trong những hơi thở dồn dập cố gắng tách người mình ra khỏi Ngọc, nhưng Ngọc không cho phép, cô choàng hai tay lên cổ My kéo rịt My ở chỗ mình, tiếp tục cùng cô hôn.

Ở năm 2002 internet chưa phổ biến rộng, vậy nên Ngọc không biết được tác hại của việc quay phim lại những chuyện nhạy cảm này. My chỉ muốn quay cảnh chúc mừng sinh nhật Ngọc, không nghĩ sẽ quay luôn cả lần đầu tiên yêu đương.

Sau bao nhiêu đấu tranh trong đầu, rốt cuộc My cũng quyết định buông giáp xin hàng. Cô cởi đi chiếc áo thun của mình ném xuống đất, cả chiếc áo bra cũng không còn nằm yên trên người. Ngọc thấy cô cũng cởi đi quần áo liền mỉm cười, nụ cười thường ngày của Ngọc rất dễ thương nhưng không hiểu sao hôm nay nhìn nụ cười của Ngọc, cô thấy rất lả lơi khıêυ khí©h. Cô không biết mình có nhìn nhầm hay không, nhưng cô đã thấy như vậy.

"Em yêu chị…" Ngọc thở càng lúc càng gấp, My nằm trên cô tuy có nặng nhưng cô lại thấy rất thích, không hề có cảm giác nặng trĩu chán ghét. Cô muốn cho chị ấy biết cô cũng yêu chị ấy rất nhiều, ngày nào cũng nói, ngày nào cũng nhắc cho chị ấy nhớ cô yêu chị ấy hơn bất kì mọi thứ.

"Chị cũng yêu em."

Cơ thể của Ngọc trơn mềm như ngọc thạch cao quý, khi chạm vào khiến My cảm thấy không muốn buông ra. Cả hai người không ai có một tí kinh nghiệm nào, cứ trúc trắc hôn nhau trong căn phòng nhỏ, khám phá mọi thứ bằng sự ngô nghê cố hữu.

"Ngọc… chị…" Tay của My ngập ngừng ở bên ngoài không dám tiến vào, cô sợ.

Ngọc nhắm mắt lại thật chặt, tay cô nắm ga giường rồi nói: "Chị vào đi…"

"Nhưng…"

"Đừng nhưng mà gì nữa… Nhanh một chút sẽ hết đau."

My cho một ngón tay của mình thăm dò bên ngoài, cô thấy ẩm ướt, ngón tay run rẩy chạm vào tấm màng mỏng che chắn kia. Cô ngước mắt lên nhìn Ngọc, Ngọc hí một mắt ra nhìn cô, trách hờn: "Chị vào liền đi.. aaa"

Ngọc đang trách đang mắng thì My cho vào, ngay lúc em ấy không để ý mà phá đi lớp màng mỏng manh đó. Không hề có máu rỉ ra giống như trong phim, trong truyện thường tả, chỉ có Ngọc đang đau đến độ khóc rấm rứt.

"Ngoan… ngoan… chị hôn cho em đỡ đau nhé." My dùng tay vuốt ve nơi bí mật kia, cô dịch người một chút xuống bên dưới, gác hai chân Ngọc lên vai mình rồi hôn cho em ấy đỡ đau.

Đang cam chịu cảm giác đau thì bị My khiến làm cho nảy người, chiếc lưỡi ấm nóng của chị ấy làm cô run lên dữ dội, cảm giác này còn tuyệt hơn cả hôn. Rốt cuộc chỉ trong một ngày mà Ngọc cảm thụ được biết bao nhiêu cảm giác tuyệt vời, thì ra người ta yêu nhau còn được hưởng những thứ tuyệt diệu thế này.

"Ưm… Chị… Nhột…" Ngọc muốn nói một câu nhưng không thể nào nói hoàn chỉnh, chiếc lưỡi ấm ấm nóng nóng ấy khiến cô như muốn phát điên lên, không thể nào không rêи ɾỉ ra miệng. Cô sắp không chịu nổi nữa rồi, cảm giác thích thú này khiến cô như chết ngợp.

My cảm thấy ẩm ướt đã đủ nên cho ngón tay của mình sáp nhập bên trong, tay cô được bao phủ bởi sự ấm nóng co bóp ẩm ướt. Cô cho Ngọc quen với ngón tay của mình rồi mới từ từ ra vào, khi cô làm giỏi, cô nghe được tiếng phát ra nho nhỏ đáng yêu từ Ngọc. Thứ tiếng tuyệt đẹp này khiến cô càng hào hứng thể hiện mình hơn nữa.

Ngày sinh nhật của Ngọc cũng là ngày Ngọc biến thành người phụ nữ của My. Uyên ương quấn quít không rời.