Chương 15

Sau khi Lục Thời Hoan rời đi, cửa phòng bị gió thổi vào trong phòng mạnh mẽ đóng lại.

Trong phòng khách lớn như vậy, chỉ còn lại Ôn Cẩm Hàn giống như một khúc gỗ ở đó, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần.

Anh biết, Lục Thời Hoan hoảng hốt, mới có thể nói không biết lựa lời, nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy.

Những lời đó không có bất kỳ ý nghĩa thực chất nào.

Nhưng Ôn Cẩm Hàn vẫn không kìm lại được, vì mấy câu nói có chút phù phiếm của cô mà như mở cờ trong bụng, trong lòng quay cuồng.

-

Hai ngày kế tiếp, cơ hội Lục Thời Hoan cùng Ôn Cẩm Hàn gặp nhau rất ít.

Một mặt là bởi vì cô cố ý tránh né anh, mặt khác cũng bởi vì nhiệm vụ huấn luyện của Ôn Cẩm Hàn tăng nặng, nên họ chỉ có thể vội vàng gặp nhau ở căng tin trong nghỉ trưa.

Thời gian hai ngày, đủ để pha loãng sự mập mờ và lúng túng giữa họ.

Cho nên sáng sớm ngày thứ ba, khi ra cửa Lục Thời Hoan ngẫu nhiên gặp Ôn Cẩm Hàn, cũng có thể mỉm cười chào hỏi anh như thường ngày .

Hai người cùng nhau đi thang máy xuống lầu, đi về phía trạm xe buýt.

Một đường ánh nắng ban mai lấp lánh, xuyên qua tầng mây, ánh sáng loang lổ rơi xuống từ những kẽ hở của cây đa tươi tốt.

Lục Thời Hoan mua sữa đậu nành và bánh bao thịt ở cửa hàng ăn sáng trước cửa tiểu khu, thuận tiện mua cho Ôn Cẩm Hàn một phần.

Chờ lên xe, Lục Thời Hoan tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, lấy tai nghe từ trong túi ra, chuẩn bị vừa nghe nhạc vừa ăn.

Thấy Ôn Cẩm Hàn ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô, Lục Thời Hoan vẫn còn do dự một chút, cô chia một cái tai nghe cho anh, thuận miệng tìm một đề tài.

"Hôm nay trên xe lại có chỗ trống, thật khó có được.”

Ôn Cẩm Hàn rũ mắt nhìn tai nghe cô đưa tới, chần chờ một giây, rồi vui vẻ nhận lấy.

"Đúng vậy.” Anh trả lời một cách ôn nhu.

Trong lòng treo tảng đá lớn suốt hai ba ngày, rốt cục cũng rơi xuống.

Ôn Cẩm Hàn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt từ tai nghe chuyển đến khuôn mặt xinh đẹp của Lục Thời Hoan, lại tiếp tục mở miệng nói: "Bánh bao rất ngon, cám ơn Hoan Hoan.”

Khi anh gọi tên cô, giọng điệu dịu dàng và thân mật.

Lục Thời Hoan không dám nhìn mặt anh, chỉ mạnh mẽ cắn một miếng bánh bao thịt, mơ hồ trả lời một câu: "Không cần khách khí.”

Lúc đó gió sớm vừa vặn từ ngoài cửa sổ xe phả vào, mang theo ẩm ướt trong không khí, nhẹ nhàng phủ lên cái cổ trắng ngần không chút tỳ vết của Lục Thời Hoan. -

Một chút lành lạnh, khiến Lục Thời Hoan rụt cổ lại.

Vì thế một giây sau, Ôn Cẩm Hàn giơ một bàn tay, xuyên qua trước mắt cô, trực tiếp đóng cửa sổ xe lại.

Lúc người đàn ông đóng cửa sổ, thân thể hơi dựa vào Lục Thời Hoan một chút, bả vai cô thật sự cảm nhận được sức nóng của l*иg ngực anh.

Xúc cảm ấm áp kia, cách chất liệu áo truyền đến tứ chi Lục Thời Hoan, gợi lên rất nhiều hồi ức về vóc người to lớn của Ôn Cẩm Hàn.

Trong đó phải kể đến vòng eo hẹp chặt cùng đường cong cơ bụng rõ ràng của Ôn Cẩm Hàn là sâu sắc nhất.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã khiến Lục Thời Hoan xấu hổ đỏ mặt, ngay cả nhiệt độ vành tai cũng nhanh chóng tăng lên.

Sau đó Lục Thời Hoan liền mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim gặm bánh bao uống sữa đậu nành, đem âm nhạc trong tai nghe như lời niệm chú tĩnh tâm, vừa rồi khi xe buýt đến trạm, nhịp tim mới ổn định lại.

Cô càng ngày càng nghi ngờ mình bị bệnh.

Dưới tình huống mình không hiểu rõ, lại bị cảnh hôn của Ôn Thời Ý và Cao Minh Quân đả kích, sinh ra bệnh tâm lý che giấu tình cảm.

Bằng không làm sao cô có thể nhớ mãi không quên bộ dáng Ôn Cẩm Hàn bước ra khỏi phòng tắm?

-

Giờ nghỉ trưa, Lục Thời Hoan đã lâu không gặp tiểu đội Ôn Cẩm Hàn ngồi cùng bàn ăn cơm.

Trong bữa ăn cô vẫn không dám nhìn Ôn Cẩm Hàn, có chút mất tập trung.

Mãi đến tận khi âm thanh có lực xuyên thấu của Chúc Khiêm, nói đến tên sát nhân QJ mà tin tức thời gian trước đã đưa tin.

"Nghe nói là tối hôm qua sa lưới, ở ngay trong khu vực nơi đội trưởng ở.”

"Lần trước Lục Thời Hoan nói có người đi theo cô ấy tôi còn không tin, hiện tại hồi tưởng lại, nói không chừng người đi theo cô ấy đêm đó chính là tên sát nhân QJ kia.”

"Cũng may đội trưởng cẩn thận, tiễn Lục Thời Hoan trở về.”

Suy nghĩ của Lục Thời Hoan bị kéo về đêm đó, nói cô không sợ là giả.

Phía sau bọn Chúc Khiêm còn nói cái gì đó, nhưng Lục Thời Hoan cũng không để ý, chỉ cảm thấy sau lưng phát lạnh, muốn hít sâu một hơi.

Vì vậy, cô đặt đũa trong tay xuống, nhẹ nhàng di chuyển ghế, rời khỏi bữa ăn.

Một tay Chúc Khiêm khoác lên vai Ôn Cẩm Hàn, cười hỏi anh tên sát nhân QJ kia sa lưới nhanh như vậy, có liên quan gì đến anh hay không.

Ôn Cẩm Hàn không phủ nhận, bởi vì đêm đó sau khi tiễn Lục Thời Hoan về đến nhà, anh đã đem nhân vật khả nghi Lục Thời Hoan nhìn thấy kể lại cho bạn cùng phòng lúc học đại học Khúc Thành Phong.

Khúc Thành Phong nhậm chức trong đội cảnh sát hình sự thành phố, sau khi nhận được manh mối mà Ôn Cẩm Hàn cung cấp, anh ta đã xin cho đội tập trung tìm kiếm khu vực nơi Ôn Cẩm Hàn ở.

Quả nhiên, hơn 11 giờ đêm qua, nghi phạm đã bị bắt tại một khách sạn ở phía tây khu vực.

Sáng sớm hôm nay, Khúc Thành Phong đã gọi điện thoại cho Ôn Cẩm Hàn, nói nhất định phải mời anh ăn cơm, biểu thị sự cảm ơn.

Sau khi thu hồi suy nghĩ, Ôn Cẩm Hàn chú ý tới Lục Thời Hoan đã rời khỏi bữa ăn và đi về phía toilet.

Thấy bước chân của cô không ổn định, anh liền đi theo ra ngoài.

Chúc Khiêm há miệng, vốn cũng muốn đuổi theo, cẩn thận hỏi Ôn Cẩm Hàn về chuyện gϊếŧ người.

Kết quả thấy Ôn Cẩm Hàn đuổi theo Lục Thời Hoan, lúc này Chúc Khiêm mới không có vội vàng đi làm bóng đèn.

-

Lục Thời Hoan đứng trước bồn rửa tay trong nhà vệ sinh một hồi lâu.

Khoát nước lên mặt, thân thể mới chậm rãi bắt đầu ấm trở lại.

Cô không khỏi suy nghĩ, nếu đêm đó cô không gặp được bọn Ôn Cẩm Hàn cùng Chúc Khiêm, hoặc là Ôn Cẩm Hàn không có đưa cô trở về... cô có thể trở thành mục tiêu tiếp theo của kẻ gϊếŧ người QJ không?

Loại cảm giác sợ hãi này, chỉ có người tự mình trải qua mới có thể cảm nhận được.

Lục Thời Hoan không định để cho bất kỳ người nào biết cảm giác của cô, cho nên mới tìm một chỗ không có người, một mình tiêu hóa, chờ đợi tự khỏi.

Ước chừng mười mấy phút sau, Lục Thời Hoan mới hoàn toàn bình tĩnh lại, buông tay chống bồn rửa tay ra, từ từ xoay người, định trở về căng tin.

Lúc xoay người, cô nhìn thấy Ôn Cẩm Hàn đang chờ ở hành lang, đứng dựa vào tường.

Anh mặc áo thun ngắn tay màu xanh đậm, làm nổi bật phần cánh tay màu da trắng nắng, thân hình thon dài cao gầy cũng đặc biệt thanh tú.

Ôn Cẩm Hàn là móc áo được ưa chuộng, trang phục huấn luyện thể lực bình thường mặc trên người anh không có gì lạ, cũng có thể cân tài ngang sức với các người mẫu nam trong chương trình catwalk.

Thậm chí chỉ có hơn chứ không kém.

Cho nên, Lục Thời Hoan nhìn đến sửng sốt.

Vẫn là Ôn Cẩm Hàn đứng thẳng dậy đi về phía cô, mới khiến cô tỉnh táo lại, cũng đi tới bên chỗ anh.

"Anh Cẩm Hàn.” Giọng nữ nhạt nhẽo, lộ ra cảm giác suy yếu vô lực.

Lục Thời Hoan cho rằng Ôn Cẩm Hàn đi toilet, chào hỏi xong liền muốn nhường đường cho anh.

Không ngờ người đàn ông lại chặn đường cô, đưa cho cô hai cây kẹo mυ"ŧ hương vải thiều: "Vị vải thiều.”

-

Khi còn đi học, trong túi Lục Thời Hoan thích nhét kẹo.

Lúc tâm tình không tốt luôn phải ngậm một cây trong miệng, chậm rãi đem đường phân hóa thành một tia ngọt ngào, nhuận vào lòng.

Trong số đó, kẹo mυ"ŧ hương vải thiều là cây kẹo yêu thích của cô.

Ngày thường trong túi đồng phục học sinh luôn cất bốn năm cái.

Ôn Cẩm Hàn lặng lẽ nhớ kỹ sở thích của cô, này cũng đã mấy năm rồi.

Kỳ thực khi đi mua kẹo, anh rất sợ khẩu vị của Lục Thời Hoan đã thay đổi, càng sợ mình làm điều thừa.

Cũng may Lục Thời Hoan nhận lấy, còn tràn đầy vui mừng nói lời cảm ơn với anh: "Làm sao anh biết em thích ăn vị vải thiều!”

Ôn Cẩm Hàn cong môi cười, trái tim trống rỗng được lấp đầy, kiên định không ít.

"Tùy tiện mua." Khuôn mặt của anh rất bình tĩnh.

Trong lòng lại cảm thấy may mắn, may mắn Lục Thời Hoan không thay đổi.

—— Tính tình ngoài mềm trong cứng không thay đổi, tâm thái lạc quan tiến lên phía trước không thay đổi, ngay cả khẩu vị thích ăn đường cũng vẫn không thay đổi.

Thật tốt.