Chương 2

Ngày hôm sau.

Cô được đi làm chính thức. Nhưng vẫn phải phục vụ anh như mọi hôm.

"Vợ ơi! Cà vạt đâu"

"Vợ ơi, điểm tâm sáng"

"Hôm nay em không làm điểm tâm sáng. "

"Em tính bỏ đói anh sao? "

"Không dám. Chỉ là hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nên muốn đi sớm. "

"Vậy anh đưa em đi ăn rồi chúng ta đi làm. "

"Ở công ty đừng để mọi người biết mối quan hệ của chúng ta anh nhé"

"Em quá đáng rồi đấy em không muốn mọi người biết em là người tình của tổng giám đốc đẹp trai, tài sắc hơn người sao? "

"Em không muốn mọi người bàn tán về em. "

"..."

Ở công ty

Cô được sắp xếp ở vị trí ngồi gần Đồng Đồng - bạn thân thời trung học của cô.

Thấy cô nó liền không kiềm chế được cảm xúc chạy đến kéo cô về chỗ ngồi cạnh mình.

"Woa! Đúng là phu nhân của tổng giám đốc có khác! "

"Tớ vào bằng thực lực của bản thân. Cậu đừng tiết lộ mối quan hệ của bọn mình nhé. "

"Cậu cũng thật lạ. Biết bao nhiêu người mơ ước được như cậu mà cậu lại... "

"Nhưng tớ không thích mọi người bàn tán về tớ."

"Ok, nghe theo cậu vậy. "

Rồi có một cô gái môi đỏ chân dài lại gần cô. Gương mặt có thể nói là khá xinh xắn. Đặt lên bàn một sấp tài liệu.

"Đây là dự án em xem đi! "

"Nhiều vậy sao? "

"Còn nhiều lắm em từ từ xem nhé, xem hết rồi về! "

Đi được một lúc, rồi quay lại nói với cô.

"À, sau này nói chuyện với tôi nhớ dùng kính ngữ nhé, dù gì tôi cũng lớn hơn em. "

Đồng Đồng ghé sát tai cô bảo

"Cô ta thường xuyên dính lấy chồng cậu, thấy người nào đẹp hơn cô ta liền tỏ thái độ ganh ghét, ỷ thế làm càn, công ty này chỉ có người xấu như tớ mới có thể sống sót thôi. "

"Cô ta là con nhà có thế lực mạnh sao? "

"Xem như cậu đoán đúng. Bố cô ta là một cố vấn tài chính khá nổi tiếng, giúp ích cho công ty. Với trình độ như cô ta thì khó vào được công ty để làm việc. "

"Cũng tầm thường thôi. Cuối cùng cũng chẳng hơn được ai. "

Đồng Đồng sờ mặt cô nói giọng thương tiếc.

"Đẹp cũng là một cái tội. Sau này cậu khổ rồi. "

Ngày sau đó anh và một người đàn ông lạ mặt đi vào. Thấy anh, quả nhiên cô gái đó vui vẻ ra mặt. Đứng dậy, đi đến gần.

Anh hoàn toàn không để ý đêm, tiến lại gần cô. Đặt tay lên sấp tài liệu hỏi.

"Đây là gì."

"Là các dự án sắp tới thưa giám đốc. "- cô trả lời.

"Đâu ra lắm vậy. Vứt hết đi"

Cô gái đó liền nói.

"Chủ tịch đặc biệt chú trọng nên không bỏ được! "

"Vậy cô đọc đi. Với một nhân viên mới vào làm sao đọc hết được. Tin đồn này nếu lan truyền ra ngoài sẽ nói công ty chúng ta ức hϊếp nhân viên. Cô đừng giở trò ma cũ ăn hϊếp ma mới. "

"Em vẫn còn hồ sơ cần giải quyết. " - cô ta liền đi về bàn làm việc.

Anh nhìn trợ lí đứng bên cạnh mình.

"Vậy anh đọc cho cô ấy đi. "

"Tại sao lại là tôi? "

"Vậy chả lẽ là tôi đọc? "

"Sếp à tôi còn phải đi theo anh. "

"Tôi không phải trẻ con. "

Nói xong anh bỏ đi. Để lại tên trợ lí vãn không hiểu tại sao mình phải làm việc này. Trong lòng thầm khóc lóc.

"Kiếp trước tôi mắc nợ anh sao"