Chương 19

"Á..... "

Lúc này anh vừa đi lấy nước về cho cô... Thì thấy cô rơi xuống bể bơi...

Anh chạy thật nhanh về phía bể bơi... Nhảy xuống... Bơi về phía cô...

Anh bơi thật nhanh đến vị trí của cô. Mọi người trên bờ hoảng hốt chạy lại... Chỉ có cô Kiều Uyên đạo đức giả đứng gần giả vờ lo lắng...

Vài giây sau anh bế cô đứng dậy từ mặt nước... Anh bế cô đi kên bờ... Còn cô thì ôm chặt anh chìm trong nỗi sợ hãi....

Anh bế cô lại chỗ ghế ngồi... Đặt cô xuống lấy khăn che cho cô...

Cô vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi ôm chặt lấy anh... Anh cũng ôm cô...

"Đừng sợ... Có anh đây rồi... "

Mọi người vẫn chưa hoàn hồn...

"Ân Ân làm sao thế... Sao lại đến gần hồ bơi... "

Đồng Đồng vừa chỉ Kiều Uyên vừa nói...

"Là cô ta, cô ta kéo Ân Ân đi dạo gần bể bơi... "

Lúc này Ân Ân mới chịu buông anh ra... Ấp úng nói.

"Không phải đâu... Là do em nghịch nước... "

Đồng Đồng không chịu thua...

"Cậu đừng có nói dối. Tớ thừa biết cậu sợ độ sâu của bể nước... Cậu có chết cũng không xuống đó nghịch nước... Cậu đừng bao che cho cô ta... "

Kiều Uyên bây giờ mới lên tiếng...

"Không phải do em... Em đang nói chuyện với cô ấy cùng cô ấy nghịch nước thì cô ấy cố ý ngã xuống bể bơi mà. "

Đồng Đồng vẫn không kìm được tức giận.

"Cô đừng có diễn nữa. Ân Ân sợ độ sâu của nước sẽ chẳng bao giờ tự lao xuống đó đâu vả lại cô ấy trước giờ rất tốt không có như cô. Tôi thừa biết kế hoạch của cô. "

Vốn dĩ mối quan hệ giữa Kiều Uyên và mọi người trong công ty rất tốt nên khi cô ta bị nghi ngờ sẽ nhanh chóng trở thành kẻ vô tội. Ngược lại Ân Ân là kẻ diễn sâu. Còn Đồng Đồng là kẻ vu khống.

Bạn trai cô ta bây giờ lên tiếng bên vực người yêu.

"Kiều Uyên không có đẩy cô xuống mà đúng không. Cô nói thật đi. Trước giờ ai cũng biết Kiều Uyên bản tính lương thiện sẽ chẳng bao giờ làm mấy chuyện đó. Cô ỷ thế là vợ của giám đốc rồi muốn làm gì thì làm à. "

"Tôi... Không Có... " Ân Ân ấp úng

Một cô nhân viên gần đó cũng hùa theo.

"Ân Ân. Quan hệ giữa cô và trưởng phòng trước giờ không tốt. Cô làm thì nhận đi. "

Đồng Đồng hét lên.

"Mấy người biết gì mà nói... Toàn là cô ta ăn hϊếp Ân Ân thôi. "

"Tôi không có đẩy Ân Ân... " Kiều Uyên giả vờ.

Cô nhân viên kia tiếp tục nói.

"Trưởng phòng bảo không có là không có. Này, Đồng Đồng một tháng Ân Ân đút cho cô bao nhiêu hay giám đốc cho cô cái gì để cô sống chết cũng bênh vực cô ta vậy. "

Một cái tát từ tay anh vào thẳng mặt cô ta.

"Tôi cho cô nói lại một lần nữa. Biến khỏi đây trước kho tôi cho cái tát thứ hai. "

Nói xong anh giao Ân Ân cho Đồng Đồng.

"Cô tìm một bộ đồ khác thay cho cô ấy kẻo lạnh. Tôi đi thay đồ rồi đưa cô ấy về. "

"Được ạ. "

3 phút sau anh đã có mặt. Anh bế cô lên đi vào ghế phụ của xe.

****

Về đến nhà. Anh bế xốc cô lên. Cô vùng vẫy.

"Em tự đi được. "

"Ngoan. "

Anh siết chặt cô hơn.

"Lần sau đừng đi đâu chơi hết. Em phải luôn nằm trong tầm mắt của anh. "

"Em có phải trẻ con đâu. "

"Nếu hôm nay không có anh thì em chết chìm dưới đó à. "

"Anh đang kể công sao. "

"Phải đấy. "

Anh đặt cô xuông giường. Kéo chăn đắp cho cô. Anh lấy một chiếc khăn sạch rồi thấm nước. Ngồi xuống bên cạnh cô. Dùng khăn lau mặt cho cô. Cô né tránh. Bàn tay to lớn của anh giữ lấy mặt của cô. Thốt lên vài từ.

"Em muốn chết sao. "

"Em nấu cơm cho anh nhé. "

"Nằm im đi. Anh tự nấu được. "

"Em khát cho em xuống giường đi rót. "

"Anh rót cho em. "

Anh quay xuống nhà bếp đi lấy nước cho cô.

Anh đưa cho cô cốc nước.

Anh ngồi cạnh cô mọi lúc lâu. Cô bắt đầu uể oải.

"Sao thế. "

"Em muốn đi WC. "

"Anh đưa em đi. "

"Anh đùa với em đấy à. "

"Anh không rảnh để đùa với em. "

Anh định đỡ cô dậy thì cô đẩy tay anh ra.

"Em tự đi.... "

Nói xong cô đi một hơi không quay đầu lại nhìn.

Qua 2phút cô vẫn chưa về đến giường. Anh đi đến cửa phòng WC gõ cửa.

"Em ngủ trong đó à... "

"Mặc kệ em... Anh đi ra ngoài đi. "

"Đường giao thông bây giờ cứ tắc nghẽn khang ấy nhỉ. "

"Anh im đi. "

Sau 10 phút cô mới ra khỏi phòng vệ sinh.

Vừa đi vừa ôm bụng.

"Ui.... Đâu chết mất. "

"Em có muốn uống thuốc không. "

"Không sao. "

"Ả ta lại đến thăm sao. "

Cô lườm anh.

"Anh đừng nói nữa có được không. "

Anh kéo chăn đắp cho cô.

"Ngủ tí đi. Anh nấu cháo cho em. "

"Ư ư. "

Anh đi xuống nhà bếp...

Vài giây sau anh đã từ nhà bếp hét lên.

"Vợ ơi. Gạo để đâu. "

Cô yếu ớt nói.

"Bên cạnh bình ga. "

"Vợ ơi. Bình ga để đâu. "

"Bình ga để dưới bếp ga. "

Im ắng được 3 phút. Sau đó...

"Vợ ơi... Muối đâu. "

"Trong ngăn để gia vị. "

"Ngăn gia vị là chỗ nào. "

"1234 từ ngoài đếm vào. "

30 phút sau.

Anh mang lên cho cô một bát cháo.

Đặt nó xuống. Anh ngồi bên cạnh cô, đỡ cô ngồi dậy.

Anh cầm bát cháo lên, đút cho cô từng muỗng cháo. Đến khi cô không muốn ăn nữa.

Anh lại đỡ cô nằm xuống. Cô lúc này mới sực nhớ ra...

"Em vẫn chưa tắm. "

"Ừ. "

"Ừ là sao. Em phải đi tắm mà. "

"Để anh lấy đồ cho em. "

"Hả.... "

"Sao thế. "

Cô nghĩ đến bản mặt vô sỉ của anh khi cầm quần áσ ɭóŧ của cô... Ôi không dám tưởng tượng nữa...

Để anh lấy đồ cho cô. Chuyện này không thể xảy ra... Không thể nào.

Anh bay xuống giường ngăn cản anh mở cửa tủ quần áo.

"Em tự làm được. Anh đi ăn đi. "

"Được. "