Chương 17

Mọi người ngồi vào bàn ăn.

Bà thím ấy thay đổi hoàn toàn thái độ và cách cư xử. Khác hẳn hoàn toàn lúc nãy.

Bà gắp thức ăn vào bát cho anh.

"Lục Chấn này. "

Anh không để ý đến thái độ của bà ta.

"Sao ạ. "

"Cháu là giám đốc của công ty gì gì đó đúng không. "

"Ý thím là công ty của bố cháu sao. "

"Ừ ừ. Đúng rồi. "

"Làm sao ạ. "

"Là vậy, thím có cô con gái nó mới vừa tốt nghiệp trường đại học loại giỏi đấy cháu. Nó giỏi lắm con ạ.... "

Anh liền nhận ra ý trong lời nói của bà thím.

"Ý thím là muốn cháu giúp đỡ con gái thím vào công ty làm việc. "

"Cháu thật thông minh. Không hỗ danh lav giám đốc của một công ty lớn như vậy. "

Cậu em trai Bảo Bảo ghé sát tai anh nói.

"Bà thím này đa năng lắm đấy anh ạ. "

"Là sao. "

"Lúc có anh thì bà ta nịnh nọt để anh giúp đỡ con bà ấy, còn luca không có anh thì bà ta hay nói này nói nọ bố mẹ lắm. Anh đừng để bà ta lừa. "

"Em hiểu biết nhiều ha. "

Cậu vỗ ngực.

"Em 8 tuổi rồi. Đủ để hiểu cuộc đời này lắm điều khó hiểu. "

Anh nhéo mũi cậu.

"Ngoan ngoãn ăn đi. Anh tự biết cách xử lý mà. "

Anh ngẫm nghĩ lại lời nói của bà ta rồi đáp.

"Công ty của bố con yêu cầu đối với nhân viên cũng không cao. Chủ yếu là phải có bằng cấp, bằng ngoại ngữ, thông thạo nhiều thứ tiếng vì công ty thường xuyên giao tiếp với nhiều người nước ngoài. Phải vượt qua tầm cỡ 8 đến 9 cuộc phỏng vấn. Đặc biệt là phải có bằng đại học quốc tếm Thím thấy con gái thím có đủ can đảm vượt qua không. "

"Bằng du học quốc tế.? "

"Vâng. "

"Ân Ân cũng không có mà. "

"Ân Ân cô ấy là vợ cháu, vả lại con tin cô ấy có năng lực hơn là những người có bằng đại học loại giỏi kia. "

Bà thím ấy chỉ biết ngậm mồm không biết nói gì thêm.

Cậu em trai có vẻ rất thỏa mãn.

"Thẹn quá hóa giận rồi. "

Cô cũng ngồi ngay đó. Rất vui dưới sự trả lời của anh.

Ông bố có vẻ không để ý nhiều. Tiếp tục hỏi han con cái.

"Đợt này về định ở lại bao lâu. "

"Tầm cỡ 2 đến 3 ngày bố ạ. "

"Vậy được. "

Cậu em trai lanh lợi xen vào.

"Aaaa.... Vậy anh dạy em chơi game đi. "

Cô gắp thức ăn bỏ vào bát của nó.

"Ăn đi... Dạo này em gầy lắm.. "

Cậu nhóc lấy tay vuốt mũi.

"Hiếm khi thấy chị lo lắng cho em như vậy. Bình thường chỉ toàn tranh dành thức ăn với em. Nhưng lúc chị quan tâm em như thế này em cảm giác chị giống mẹ em quá. "

"Nhóc con lắm lời. "

Anh cũng gắp thức ăn cho nó.

Nó cười toe toét.

"Cảm ơn anh. "

"Em không cảm nhận được gì sao. "

"Sao ạ. "

"Anh cũng muốn làm mẹ của em. "

"... "

Cả nhà cười phá lên.

***

Đến tối. Cô và anh ngủ ở phòng của cô.

Bước vào phòng cô thấy máy tính của mình đang hoạt động...

"Ai sài máy tính mà không tắt thế này... "

Anh đi quanh phòng dò xét.

"Ừm không tồi. "

Anh đi đến bàn học của cô. Thấy hình dán siêu nhân trên tường bắt đầu nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. Cô thấy không thỏa mái.

"Sao thế. "

"Vợ à. Em thích siêu nhân. "

"Đúng. Nhưng chỉ là lúc nhỏ thôi. "

"Bình thường con gái thì phải thích thủy thủ mặt trăng chứ. "

"Con gái thì không được thích siêu nhân à. "

"Bình thường em đã giống đàn ông trụ cột gia đình rồi. Lúc nhỏ còn thích siêu nhân. Anh bắt đầu nghi ngờ về giới tính của em rồi đấy. "

"Anh muốn chết không. "

"Thôi nào. Đi ngủ đi. "

Anh và cô nằm trên giường. Cô nằm nghiêng sang một bên. Còn anh thì gác tay lên trán.

"Vợ à. Mẹ bảo lúc nhỏ vì nhà nghèo nên em rất cực khổ. "

Nghe anh nói cô xoay người lại dò xét.

"Mẹ bảo thế nào? "

"Mẹ nói. Lúc đó mẹ sinh em ra khi mới 20 tuổi. Vì lúc đó bố vừa học xong nên chưa có công việc ổn định, nhà thì rất nghèo nữa. Lúc nuôi em ăn cũng không dám ăn. Khi em lớn thì lại không có tiền đóng học phí nên em phải vừa học vừa làm... "

"Anh có thấy tuổi thơ của em dữ dội không. "

"Ừ. "

"Anh sống trong sung sướиɠ nên không hiểu được cảm giác của em lúc đó đâu. "

Anh ôm cô vào lòng.

"Em yên tâm... Có anh rồi. "

"Có anh thì đã sao... Chẳng lẽ ăn bám anh suốt đời sao. "

"Ai bảo em ăn bám anh đâu... Chí ít thì... Có anh rồi em sẽ không phải chịu khổ nữa... Cũng không phải dành dụm từng đồng để đóng học phí nữa. Anh nuôi em. "

"Chồng à... Cảm động quá.... "

Anh nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ...

"Sao thế. "

"Cưới em 1năm nay đây là lần đầu tiên anh nghe em gọi anh là chồng. Em gọi lại anh nghe. "

Cô ấm úng..

"Chồng ... "

Cô gọi xong thì dưới giường phát ra tiếng cười hí hí... Còn phát ra tiếng.

"Ghê quá. Nổi cả da gà. "

Cô và anh bước xuống giường thì thấy cậu em trai bé bỏng đang bụm miệng cười tít mắt. Cô kéo cậu ra.

"Em làm gì trong phòng của chị... Khai mau. "

Cậu bé vội thanh minh.

"Em không cố ý nghe trộm. Tại lúc nãy en đang chơi máy tính của chị thì chị vài nên em sợ chị mắng nên mới trốn dưới giường. "

Cô đang định giơ tay nhéo cậu bé thì anh đỡ lấy.

"Em à... Hiếm khi cảnh tượng ân ái của chúng ta bị phát hiện nên em tức giận sao. "

"Anh đừng bên vực nó.. "

"Anh đang tập cách làm bố... Em đừng ngăn cản anh. "