Chương 92

Ấn ☆☆☆☆☆☆

Ôn Niệm Niệm tỉnh lại một lần nữa, bên tai đã vang lên tiếng vỗ tay rõ ràng.

Luận văn biện hộ tiến sĩ của cô đều nhận được phiếu thông qua, các lão sư tóc trắng xóa ngồi trên ghế, thấp giọng thảo luận, sôi nổi gật đầu, lộ ra mỉm cười vừa lòng.

Ôn Niệm Niệm nhìn quanh bốn phía, kinh ngạc phát hiện, nơi này... Thế nhưng là đại học Harvard!

Ngồi trên ghế dưới khán đài chính là các bạn thân của cô ở trường Harvard, có quái già Lý Duy Kiệu ở phòng thí nghiệm lượng tử, cũng có bạn thân tốt nhất Kiều An.

Cô thế nhưng trở về thế giới thứ nhất một lần nữa!

Đầu óc Ôn Niệm Niệm mơ mơ hồ hồ, cũng không biết bản thân lấy được học vị tiến sĩ như thế nào, chụp ảnh chung cùng chủ tịch và giáo sư, cả người...... Toàn bộ quá trình đều ở trạng thái mộng bức.

Thẳng đến khi Ôn Niệm Niệm đi xong, ngồi trở lại thính phòng, lúc này mới có một tia cơ hội thở dốc, bản thân nhìn lại giống như trải qua cảnh tượng kỳ diệu trong mơ.

Cô phảng phất ở trong cảnh mơ, đã trải qua một thời gian thanh xuân của Ôn Niệm Niệm ở không gian song song khác, từ sơ trung đến cao trung, từ đại học đến nghiên cứu sinh......

Nhưng mag cô không mang theo thân thể nguyên chủ, đi tới cái gọi là đỉnh cao nhân sinh, mang cô ấy thi đậu Harvard, trở thành thiên tài lệnh người hâm mộ.

Nguyên chủ chung quy vẫn lựa chọn bồi bên người nam sinh của cô ấy, lựa chọn cả đời bình phàm.

Cô đem nhân sinh của nguyên chủ, trả lại cho cô ấy...

Nhưng mà các bạn của cô đâu, Quý Trì, Căn Di, Ôn Loan còn có... Giang Dữ.

Khóe mắt có nước mắt chảy xuống, cô cũng không chú ý tới, trên đài, Lý Duy Kiệt cùng cô tiếp tục trình bày nghiên cứu vũ trụ song song cho nhóm chủ tịch biện hộ ――

“Khái niệm vũ trụ song song, đến từ chính lượng tử cơ học, sớm ở niên đại 50 thế kỷ 20, có nhà vật lý học lúc quan sát lượng tử, phát hiện mỗi lần quan sát trạng thái của các lượng tử đều không giống nhau... Bởi vậy, những nhà khoa học phỏng đoán vũ trụ là từ nhiều vũ trụ cùng loại tạo thành...”

Tiếng nói dần dần đi xa, biến thành âm thanh bối cảnh, Kiều An mang đôi mắt lo lắng mà nhìn nhìn Ôn Niệm Niệm bên người: “Win, cậu không sao chứ.”

Winola là tên tiếng anh của Ôn Niệm Niệm, Kiều An hằng ngày trực tiếp kêu Win, bởi vì cô quá ưu tú, mặc kệ là thí nghiệm hay là thi đua, cô luôn Winner, sau cái xưng hô Win này, bắt đầu lan ra trường học.

“Tốt nghiệp nên cao hứng sao, cậu kích động đến rơi cả nước mắt.”

Ôn Niệm Niệm duỗi tay lau khuôn mặt, mỉm cười nói: “Đúng vậy, tớ thật cao hứng.”

“Thật là hâm mộ cậu, khi tốt nghiệp có thể tới NASA công tác.”

“NASA?”

“Đúng vậy.”

Ôn Niệm Niệm bừng tỉnh nhớ tới, thời điểm chưa biện hộ, cô đã nhận được lời mời từ NASA, hy vọng cô có thể qua đó, với phương hướng nghiên cứu chuyên nghiệp, cảm thấy rất hứng thú với phương diện của NASA.

“Tớ hẳn là về nước.” Kiều An nhún nhún vai, nói: “Rốt cuộc, ba mẹ tớ đều hy vọng tớ trở về, tớ cũng muốn gặp bọn họ.”

“Mua vé máy bay chưa?” Ôn Niệm Niệm hỏi.

“Chưa đâu.”

“Mua cùng nhau đi, tớ cũng muốn về nước.”

Kiều An kinh ngạc nhìn Ôn Niệm Niệm: “Cái gì! Cái gì tình huống gì thế này, cậu không phải luôn muốn đi NASA sao, sao bỗng nhiên muốn về nước?”

Ôn Niệm Niệm nhìn bốn chữ vũ trụ sóng song trên màn hình, ánh mắt kiên định, nói: “Tớ cũng có người muốn gặp.”

*

Sau khi xử lý toàn bộ công việc sau tốt nghiệp, Ôn Niệm Niệm cùng Kiều An lên chuyến bay Hong Kong trở về quốc nội.

Hàng trình hơn hai mươi tiếng đồng hồ, Kiều An còn ngủ như heo trên máy bay, Ôn Niệm Niệm vẫn không ngủ.

Trong lòng thật thấp thỏm.

Ở nguyên bản thế giới của cô, cô không có giao thoa cùng những đồng bọn ngày trước, sinh mệnh của bọn họ căn bản không tồn tại Ôn Niệm Niệm.

Thời gian thanh xuân của cô, đơn điệu như nước sôi để nguội, từ nhỏ ưu tú, đất bằng không gợn sóng, đại học, nghiên cứu sinh, tiến sĩ...... Bởi vì đầu óc thông minh, hết thảy đều trôi chảy như vậy.

Có lẽ... Vốn dĩ thế giới không hề giao thoa, cô chỉ cần chăm sóc nhân sinh của mình là tốt rồi.

Đến tột cùng còn chấp nhất cái gì.

Ôn Niệm Niệm vô thức mà che che ngực, khả năng vẫn cảm thấy... tâm khó giữ.

Câu kia không kịp nói ra, cái thiếu niên không chờ cô……

Trong lúc chờ chuyển cơ tại sân bay quốc tế Hong Kong, WeChat bạn thân của cô đã nháo, hỏi cô khi nào về, chuẩn bị một loạt chào mừng tại quán bar, không say không về.

Ôn Niệm Niệm nhìn mấy lão bằng hữu chêm chọc cười giỡn, khóe miệng giơ giơ lên.

Ở thế giới này, cô cũng có bạn của chính mình, có người mình để ý.

Giấc mộng Nam Kha, hiện tại tỉnh mộng.

Ôn Niệm Niệm bừng tỉnh ngẩng đầu, bỗng nhiên nhìn thấy cửa đăng ký cách đó không xa, một nam nhân mặc âu phục đen đứng ở cạnh cửa, xách theo rương hành lý, chuẩn bị chờ cơ.

Thân hình thon dài, bóng dáng đĩnh bạt, sườn mặt anh tuấn, khí chất thành thục, không hề là thiếu niên nhẹ nhàng như gió nhà bên ngày trước.

Rất nhiều điều đều thay đổi, nhưng duy một điều bất biến ... Là ánh mắt nhạt nhẽo trước sau như một.

Giang Dữ!

Là cậu!

Ôn Niệm Niệm đứng dậy cháy tới phía cậu, nề hà phòng chuyển cơ cùng phòng chờ cơ cách nhau một cuqra sổ pha lê trong suốt, Ôn Niệm Niệm không tìm thấy khẩu có thể qua.

Giang Dữ đã kiểm phiếu, kéo theo vali tiến vào cửa đăng ký.

“Giang Dữ!” Ôn Niệm Niệm phất tay hô to.

“Hắc! Giang Dữ!”

Cậu hẳn không nghe thấy, thân ảnh biến mất ở chỗ rẽ đăng ký...

Ôn Niệm Niệm thở hổn hển, thất hồn lạc phách mà nhìn phương hướng cậu rời đi.

Kiều An kéo Ôn Niệm Niệm về chỗ ngồi, trước nay không gặp bộ dáng cô thất thần như vậy, thực kinh ngạc: “Cậh làm sao vậy? Nhìn thấy người quen sao?”

Ôn Niệm Niệm ngơ ngẩn gật đầu.

Phải, nhìn thấy người quen.

Phải người quen, cũng nên là... Người xa lạ.

Thời điểm Giang Dữ đi vào cửa đăng ký, mạc danh quay đầu lại nhìn một cái, phía sau, trợ lý Chu hỏi anh: “Giang tổng, ngài nhìn cái gì?”

Đỉnh mày Giang Dữ nhíu lại: “Có người gọi.”

“Tôi không nghe thấy có người gọi ngài.”

Giang Dữ duỗi tay che che ngực, đau đớn còn chưa có bình phục, anh nhìn cửa đăng ký một cái, trong lòng dâng lên ít nhiều cảm xúc.

……

Ôn Niệm Niệm lấy di động, tìm cái tên “Giang Dữ”.

Tin tức nhảy ra quả thực như mạ viền vàng, ưu tú chói lọi lóe mù mắt, 21 tuổi tốt nghiệp đại học Duyên Tân, học chuyên ngành quản lý, thi đậu nghiên cứu sinh, học liên tục thạc sĩ và tiến sĩ, nghiên cứu vật lý ứng dụng, phát biểu luận văn ba vị số trung tâm, quả thực làm Ôn Niệm Niệm cảm thấy mình mới là học Harvard giả.

Đồng thời, cậu cũng học hội họa, từng làm môn hạ của đại sư tranh sơn dầu Herry, tác phẩm từng nhiều lần lấy được giải thưởng quốc tế.

Hiện tại... là chủ tịch tập đoàn Giang thị nói một không hai, đồng thời cũng là giáo sư đại học Duyên Tân.

Ôn Niệm Niệm cũng không có cảm giác ngoài ý muốn, bởi vì cho dù cô có tham dự hay không, nhân sinh Giang Dữ, đều ưu tú trước sau như một.

Kiều An ghé đầu lại, thấy nam nhân trên ảnh, hỏi: “Cậu nhìn chằm chằm anh ta lâu lắm rồi đó, anh ta là ai?”

“Cậu ấy là...” Ôn Niệm Niệm dừng một chút, nói: “Một nam sinh tớ từng rất thích.”

“Nam sinh??” Kiều An khó hiểu mà nói: “Nhìn không giống nam sinh lắm!”

Ảnh chụp Giang Dữ, tây trang giày da, trầm ổn đạm bạc, con ngươi sớm đã không còn sụe ngây ngô ngày xưa.

Ôn Niệm Niệm khóa màn hình di động, nhẹ giọng nói: “Cậu ấy là... nam sinh của tớ.”

Vĩnh viễn đều như vậy.

*

Sau khi Ôn Niệm Niệm về nước không bao lâu, liền tham gia hôn lễ của anh họ Ôn Loan.

Trong hôn lễ, mẹ cô cảm thán mà nói, mắt thấy đứa nhỏ này, niên thiếu thành danh, tao ngộ nhấp nhô, tỉnh lại một lần nữa ...... Tựa như phượng hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh, kế thừa sản nghiệp của tập đoàn Ôn thị, trở thành một tay của tập đoàn, hiện tại lại cưới vợ, thành tựu lương duyên, tất cả đều hoàn mỹ.

Ôn Niệm Niệm nhìn đôi tân nhân hạnh phúc trên thảm cỏ, mắt bất giác có chút đỏ.

Mẹ lải nhải ở bên tai nói những việc Ôn Loan đã trải qua trong quá khứ, cô đều biết, không chỉ biết, ở một cái thời không khác, chính mắt chứng kiến thanh xuân của bọn họ.

Cô thấy Căn Di dùng thân thể gầy yếu che trước mặt anh như thế nào, chặn lại toàn bộ phong sương của thế giới, cũng từng thấy thiếu niên quật cường mà tự tôn, dưới sự nâng đỡ của cô ấy, từng bước một đứng lên.

Hiện tại bọn họ không quen cô, nhưng Ôn Niệm Niệm cũng không tiếc nuối.

Những ký ức trân quý nhất này, sẽ trở thành điều tốt đẹp cả đời cô.

……

Cô vừa mới về nước, hòm thư đã chất đầy các thư mời của trường danh giáo cùng các loại nghiên cứu, hy vọng cô có thể tới nhận chức.

Ôn Niệm Niệm chọn lựa một lúc lâu, gửi tin nhắn cho đại học Duyên Tân, tỏ vẻ nguyện ý tới nhậm chức hệ vật lý trường bọn họ.

Phỏng vấn rất thành công, lúc trước Ôn Niệm Niệm phát biểu diễn thuyết ở sân khấu quốc tế, không luống cuống, giảng bài cho sinh viên càng dễ như trở bàn tay, thật nhẹ nhàng.

Lần giảng thuyết đầu tiên, cô lý luận về vũ trụ không gian và lượng tử, liền thắng lợi tuyệt đối.

Sau khi tan học, Ôn Niệm Niệm cũng không lập tức rời đi, mà dạo bước trong vườn cây ngô đồng ở Duyên Tân, từng màn ở quá khứ lại loé sáng.

Ký túc xá học sinh, nhà ăn, thư viện, còn có tập huấn doanh tàn khốc lại thú vị ......

Tất cả đều tươi sống như vậy, phảng phất như mới phát sinh từ hôm qua.

Bên sân thể dục, Ôn Niệm Niệm thấy được một gương mặt quen thuộc, một người đàn ông ước chừng hơn 50 tuổi, trong tay cầm mấy quyển sách, vội vàng đi qua đường cái.

“Là... Vương lão sư!”

Ôn Niệm Niệm kinh hỉ mà đuổi theo: “Vương lão sư!”

Vương Hiểu Phong mang kính lão, tóc đã hoa râm, trên người cũng thêm vài phần khí chất nho nhã.

Vương lão sư đỡ đỡ mắt kính, nhìn Ôn Niệm Niệm, có chút chần chờ: “Xin hỏi cô là...?”

Ôn Niệm Niệm không biết nên giải thích như thế nào, rốt cuộc, bọn họ chỉ quen biết ở một thế giới khác.

“Em là học sinh của thầy.” Ôn Niệm Niệm phản ứng rất nhanh, nói: “Em là học sinh của thầy ngày trước.”

Trên mặt Vương lão sư tràn ra tươi cười: “Tuy không nhớ rõ là năm nào, nhưng nhìn có chút quen mắt, lớn lên là vẻ mặt lanh lợi, khẳng định là đệ tử!”

Nhiều năm trôi qua như vậy, điệu bộ của lão Vương vẫn không thay đổi, Ôn Niệm Niệm nghe cảm thấy cực kỳ thân thiết.

Vương lão sư hỏi cô: “Em học ở chỗ này?”

“Không có, em tới nhận chức, hệ vật lý, vật lý cơ sở.”

“Ai da, không tồi không tồi, đều làm lão sư.” Trong mắt Vương lão sư tràn đầy vui mừng.

“Vương lão sư, ngài tới đại học Duyên Tân dạy sao?”

“Thầy còn đang dạy bọn nhãi ranh cao trung.”

Vương Hiểu Phong giơ giơ thư mời trong tay lên: “Hôm nay lại đây tham gia triển lãm tranh của một đệ tử, không nghĩ tới, lão đầu như thầy cả đời giao tiếp với toán học, không biết thưởng thức những ngoạn ý này.”

Ôn Niệm Niệm nhìn thấy thư mời có hai chữ đen: Giang Dữ.

Tim bỗng nhiên cứng lại.

“Vương lão sư, cậu ấy cũng là đồng học của em, nếu ngài không muốn đi xem triển lãm, có thể cho em thư mời ...”

Lời Ôn Niệm Niệm còn chưa dứt, lão Vương đã ném thư mời vào trong tay cô: “Hoàn toàn không thành vấn đề, đến lúc đó thầy nói, em thay thầy đi, ha ha ha, không tật xấu!”

“Được rồi!”

“Đi đây, lần sau gặp!”

Nói xong, ông giống như cái lão ngoan đồng, dương dương tay, rời đi.

Ôn Niệm Niệm dựa theo địa chỉ thư mời, tìm được phòng mỹ thuật Duyên Tân.

Lúc này là giữa trưa, người trong phòng không nhiều lắm, Ôn Niệm Niệm đi vào, nhìn một vài bức tranh sơn dầu của Giang Dữ.

Thời điểm cao trung, Giang Dữ rất thích vẽ mấy nhân vật hoạt hình nho nhỏ lên giấy nháp của cô, hình dạng sinh động hoạt bát, nhưng cũng không nhìn ra thiên phú hội họa gì, nhiều lắm là vẽ chơi.

Trình độ của cậu hiện tại, cùng lúc trước xưa đâu bằng nay.

Những tranh sơn dầu có phong cảnh, cũng có tĩnh vật, sắc thái tương đối nùng liệt diễm lệ, hoàn toàn bất đồng với khí chất thanh lãnh của cậu.

Ôn Niệm Niệm rất muốn mua một bức, nhưng giám đốc nói với cô, phần lớn số tranh đều đã được đặt.

“Tranh của Giang giáo sư tương đối đắt khách.”

Nghe giám đốc gọi Giang giáo sư, Ôn Niệm Niệm nhịn không được nở nụ cười, cái xưng hô xày, thật xa lạ.

Lúc trước, có người gọi cậu Giang đồng học, tiểu Giang tổng, Giang tổng... Không nghĩ tới, hiện tại tiếng giáo sư có bao nhiêu thân phận.

Ôn Niệm Niệm thật sự không nghĩ tới, cậu đối nghịch lại ý nguyện của Thẩm Dao, từ bỏ quản lý, lựa chọn ngành vật lý yêu thích.

“Còn bức tranh nào chưa bán đi không?” Ôn Niệm Niệm hỏi.

Giám đốc nhìn chằm chằm Ôn Niệm Niệm hồi lâu, chần chừ nói: “Có, nhưng là... ừm, cô đi theo tôi.”

Ôn Niệm Niệm thấy anh ta muốn nói lại thôi, biểu tình quái dị, trong lòng cũng rất tò mò, vì thế đi theo tới tận cuối phòng.

Có ghi rõ tên bức họa, trên đó viết chính là ――

“Thời gian”.

Ôn Niệm Niệm nhìn mấy chữ này, tâm bỗng nhiên như bị một trận gió thổi lên.

“Thời gian” trong sảnh, giám đốc giới thiệu với cô: “Bức tranh vẽ nơi này, là nhân vật Giang giáo sư phác họa khá ít.”

Thời điểm Ôn Niệm Niệm thấy bức tranh đầu tiên, nước mắt đã tràn hốc mắt.

Đó là lần đầu tiên gặp mặt, hình ảnh cô cầm bánh mì nướng đậu đỏ, không coi ai ra gì đi qua cậu.

Vẽ nữ sinh mặc đồng phục xanh trắng, nhai bánh mì nướng, quai hàm phồng lên, vẻ mặt khinh thường, giống như hận không thể đá cậu mấy cái......

Phía sau treo mấy bức tranh, có cảnh tượng bọn họ họp tổ ――

Quý Trì cùng Ôn Niệm Niệm tranh giành khoai tây phô mai, Căn Di ở một bên ngoan ngoãn uống trà sữa, Giang Dữ quay bút, thảnh thảnh thơi thơi mà nhìn bọn họ.

Cũng có cảnh tượng leo núi trong tập huấn doanh ――

Ôn Niệm Niệm cùng Căn Di gương mẫu làm đầu tàu chạy phía trước, Quý Trì theo sát phía sau, Giang Dữ cõng Ôn Loan, cắn răng trèo lên trên.

Thậm chí... Còn có cảnh trong thế giới thứ hai, trong thư viện đại học Duyên Tân, hình ảnh Ôn Niệm Niệm nỗ lực vùi đầu ôn tập.

Một bức tranh sinh động, đều trôi chảy như thư pháp, sôi nổi trên giấy.

Ngoài phòng triển lãm, Ôn Niệm Niệm ngồi xổm dưới cây ngô đồng bên đường, thân thể cuộn tròn lại, bình phục nội tâm khϊếp sợ.

Bên tai vẫn còn tiếng giám đốc vang vọng ――

“Những bức tranh đó, là tranh tết mấy năm của Giang giáo sư, cậu ấy nói đây là thế giới trong mơ.”

“Rất nhiều nhà bình luận nhìn thấy tác phẩm này, đều coi chúng là truyện tranh thanh xuân, cho đánh giá rất thấp. Rốt cuộc, so với các bức tranh khác, đúng là không có nội hàm đặc biệt khắc sâu.”

Nhưng Giang giáo sư tự mình nói qua, đây là khoảng thời gian cậu ấy từng khát vọng nhưng lại không có ... Cùng nữ sinh cậu ấy thầm thích.”

“Cậu ấy tin tưởng, những hồi ức đó, ở mỗ thời không, đều từng phát sinh.”

“Cậu cũng từng yêu cô, vẫn luôn yêu.”

……

Giang Dữ nhớ rõ tất cả, những chuyện phát sinh ở hai thế giới, đều lấy hình thức cảnh trong mơ tiến vào trí nhớ cậu, cậu đem toàn bộ chúng nó vẽ ra.

Tất cả đều nhớ rõ...

Ôn Niệm Niệm dùng tay áo xoa xoa khóe mắt, không muốn khóc, nhưng nước mắt vẫn không khống chế được chảy theo gương mặt.

Giống như lời Quý Trì từng nói lúc trước, mặc kệ thế giới này biến hóa như thế nào, Giang Dữ vĩnh viễn không thay đổi.

Xuyên qua hai lần, cảnh còn người mất, nhưng điều duy nhất không thay đổi...

Chính là chuyện Giang Dữ thích cô.

Ôn Niệm Niệm mờ mịt đi trên đường cái, không biết nên làm thế nào cho phải, trên không trung cũng có những hạt mưa rơi xuống.

Ôn Niệm Niệm đi vào một nhà cửa hàng tiện lợi, tránh dưới mái hiên.

Cơn mưa giữa hè, làm chung quanh đường phố đều có một tầng sương mù.

Một nam nhân mặc áo sơ mi thiển sắc chống cái ô màu đen, đi qua cửa hàng tiện lợi cửa.

Thân ảnh bung dù thanh tuyển mà đĩnh bạt, chân dài lại thẳng, thanh lãnh trong mưa, làn da trắng như trong suốt.

Tất cả tất cả đều phát sinh trong lúc lơ đãng, giống như kĩ xảo phim truyền hình, lại như thái độ sinh hoạt bình thường.

Bước chân anh dừng lại, lấy ra hộp thuốc.

Hộp thuốc còn thừa không nhiều, vì thế ngẩng đầu thấy một cửa hàng tiện lợi, mà dưới mái hiên có một người đứng, thân hình đơn bạc, quần áo hơi ướt, ngơ ngẩn mà nhìn.

Giang Dữ buông hộp thuốc trong tay xuống, rũ con ngươi, bỗng nhiên có chút không biết làm sao.

Thật lâu sau, lần thứ hai ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh nhìn phía cô, giống như bạn bè hàn huyên, hỏi ――

“Cậu ... Không mang dù sao?”

Ôn Niệm Niệm nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, nhẹ nhàng “a” một tiếng.

Anh đi đến trước mặt cô, không nhanh không chậm, đứng yên, nói: “Cùng đi không?”

“... Được.”

Cô đi vào dù của Giang Dữ, cùng anh đi vào màn mưa.

Trong mưa đường phố ẩm ướt lộc lộc, tất cả mọi thứ quanh mình phảng phất như tiến vào một thế giới khác, giọng nói chung quanh đều thành âm thanh bối cảnh.

Nước mưa theo cái dù tích tách chảy xuống.

“Về từ lúc nào?” Anh hỏi.

“Tháng trước.”

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“27, còn cậu.”

“Giống cậu.”

Một hỏi một đáp, hai người nghiễm nhiên đã đột phá vách ngăn người xa lạ, bắt đầu dựa sát lẫn nhau.

“Có bạn trai?” Giang Dữ hỏi cô, hơi thở có chút không xong.

Ôn Niệm Niệm lắc đầu: “Không có.”

“Vậy .. có thể nắm tay không.”

Một trận gió nhẹ thổi qua, khóe miệng Ôn Niệm Niệm ức chế không được, ý cười tràn ra ――

“Ừm, có thể.”

Lời còn chưa dứt, Giang Dữ cúi đầu cắn môi cô.