Chương 38

Edit: Đầu Gỗ

Beta: Kỷ Kỷ

Thời điểm xếp hàng múc cơm, Ôn Niệm Niệm liên tiếp trách cứ Giang Dữ: " Cậu cũng quá coi trọng tôi đi."

Giang Dữ không chút để ý nói: "Trước sau như một."

"Cậu cái đồ gia hỏa này, lời nói tốt xấu nghe không hiểu hả, đừng xem thường tổ A, tổng điểm của bọ họ có biện pháp được điểm cao, cậu nghĩ tôi làm sao có thể đuổi kịp?"

Giang Dữ lấy cơm, cũng không thèm cãi lý với cô, lập tức đi đến khu dùng cơm .

Ôn Niệm Niệm lấy cơm miệng cười ngọt ngào, lấy lòng nói: " Dì xinh đẹp à, con muốn ăn đùi gà nha, cảm ơn dì."

Bà dì nhìn vào phù hiệu trên ngực của cô, không chút lưu tình nói: "Đùi gà không thể lấy, chỉ có tổ A được."

"Thì vừa nãy... Giang Dữ cũng là người tổ F, dì cho cậu ta đùi gà mà!"

" Phải không? Chắc là do con nhìn nhầm rồi?"

Ôn Niệm Niệm thấy vẻ mặt tươi cười của dì phát, vẫn là từ bỏ cãi cọ.

Gia hỏa Giang Dữ này, lớn lên là con nhà người ta, bộ dáng đoan chính, thành tích xuất sắc, được các cô, các dì đặc biệt ưa thích.

Cùng với một thân khí chất học sinh xuất sắc, trên mặt phù hiệu ghi chữ F cực lớn thì tính là cái gì!

Ôn Niệm Niệm chẹp miệng trở lại chỗ ngồi, nhìn chằm chằm đùi gà trong khay của Giang Dữ, đè nén nói: " Cậu không phải ăn rau sao, đâu có thích ăn thịt đúng không."

Ở trong ấn tượng của cô, khẩu vị Giang Dữ chính là nhạt nhẽo, giống như chỉ thích ăn rau dưa, không thể nào ăn thức ăn mặn dầu mỡ.

Giang Dữ hình như muốn cố ý chọc cô hâm mộ, kẹp đùi gà lên đưa tới trước mặt cô cười hỏi :" Không ăn, chỉ để ngửi hương vị thôi."

Ôn Niệm Niệm há mồm cắn một miếng lớn, Giang Dữ không dự đoán được cô mặt dày vô sỉ như vậy, rụt chiếc đũa trở lại.

"Bang..."

Đùi gà cứ vậy mà rớt xuống bàn.

Ôn Niệm Niệm:......

Quý Trì rốt cuộc nhìn không được, hét lên:

" Hai người các cậu làm loạn cái gì không biết, không ăn thì cho tớ ăn! Thật lãng phí!"

Ôn Niệm Niệm rốt cuộc sinh khí, oán hận trừng mắt nhìn Giang Dữ một cái.

Vốn dĩ Giang Dữ lấy đùi gà chính là muốn chọc tức Ôn Niệm Niệm, hiện tại rớt, trong lòng cũng cảm thấy có chút băn khoăn, trong quá trình ăn cơm không khỏi có vài lần lén nhìn sắc mặt của cô.

Ôn Niệm Niệm không thèm nhìn, cũng không cùng hắn nói chuyện.

Giang Dữ đem thịt bò cùng thịt gà viên trong chén của mình tất cả đều gắp ra, đặt ở phần cơm của Ôn Niệm Niệm, ngoài miệng không nói gì, chỉ dùng phương thức này biểu đạt ý tứ muốn làm hòa.

Ôn Niệm Niệm thu vào mắt hết thảy nhưng vẫn không thèm để ý.

Khóe miệng Giang Dữ muốn nói lại thôi, sau đó liền với tay gắp lấy miếng khổ qua* mà cô ghét nhất lặng lẽ bỏ vào phần cơm của bản thân.

(P/s: mướp đắng.)

Quý Trì nhìn thấy kinh ngạc không thôi, Giang Dữ là người nào, một người không dính khói lửa phàm tục, một đại công tử thế gia, ai cũng không thể ghét bỏ, thế nhưng lại không chê Ôn Niệm Niệm.

Căn Di kề sát vào tai Quý Trì, nhỏ giọng nói gì đó.

Ôn Niệm Niệm hỏi: " Cậu ấy nói cái gì vậy?"

Quý Trì nói: " Cậu ấy nói, hai người các cậu làm như vậy chính là hôn môi gián tiếp."

Ôn Niệm Niệm đột nhiên sặc cơm đan ngậm trong miệng, ho khan kịch liệt khiến cả mặt đều đỏ bừng lên.

Cái gì mà hôn môi gián tiếp cơ chứ, đầu óc tiểu nha đầu này không phải rất trong sáng hay sao?!

Nhưng mà đúng lúc này, Giang Dữ cùng Ôn Niệm Niệm hai người dường như phát hiện cái gì đó vô cùng bí mật, đồng loạt nhìn về phía Quý Trì cùng Căn Di.

"Cậu ấy... Mở miệng nói chuyện?!"

Từ khi Ôn Niệm Niệm quen biết Căn Di tới giờ, trước nay chưa từng nghe cô ấy mở miệng nói chuyện, mặc kệ muốn nói cái gì đều là viết điều muốn biểu đạt ra giấy, vậy mà...mở miệng nói chuyện?!

Quý Trì hình như cảm thấy không có gì ghê gớm, nói: "Đừng có bất ngờ như vậy chứ, bởi vì cậu ấy không quá quen nên bản thân mới không nói chuyện thôi."

Ôn Niệm Niệm nghi hoặc mà nhìn Quý Trì: "Nhưng mà cậu ấy cũng không cùng chúng tớ nói chuyện."

Quý Trì không chút nào để ý mà nhún nhún vai: "Khả năng là cậu ấy cùng tớ thân thiết hơn một chút."

"Thiệt hay giả?" Ôn Niệm Niệm không chịu phục: "Tớ cùng cậu ấy cũng rất thân đó."

Quý Trì đúng lý hợp tình nói: "Cậu còn nói, cả ngày cùng Giang Dữ ở bên nhau, Căn Di đương nhiên chỉ có thể cùng tớ vui chơi."

"Tớ khi nào cùng cậu ta ở bên nhau, cậu ăn nói cho rõ ràng nha."

"Ngày hôm qua hai người không phải còn dắt tay nhau ở sân thể dục ngồi ngắm trăng sao hay sao?"

" Đúng là chúng tớ có cùng nhau ngắm trăng, thế nhưng dắt tay là như thế nào cậu nói rõ ràng xem! Con mắt nào của cậu thấy chúng tớ dắt tay!"

"Căn Di nói cậu ấy nhìn thấy!"

"Nói láo..."

Giang Dữ bình tĩnh mà đánh gãy: "Đừng nói lời thô tục."

Ôn Niệm Niệm chỉ vào Quý Trì nói: " Cậu xem thường tớ không thể cùng Căn Di nói chuyện phải không, được rồi lần sau tớ sẽ nói chuyện được với cậu ấy, cậu cứ chờ đó."

Ở cái tuổi thiếu nam thiếu nữ, đối với một số ít tuổi dậy thì thì những hành động mờ ám như này thực sự là có vấn đề, tuy rằng tâm lý, độ tuổi Ôn Niệm so với bọn họ đều lớn hơn nhiều nhưng theo chân bọn họ ở chung lâu ngày, lại thay đổi một cách vô tri vô giác, có chút thấy chính mình hồi xuân.

Một bữa cơm cãi nhau ầm ĩ, thanh xuân dào dạt.

Lúc này, mấy nam sinh tổ A đi tới, cầm đầu chính là phó tổ trưởng Lâm Càng Sâm.

Bọn họ cố ý ngồi bên cạnh Giang Dữ cùng Ôn Niệm Niệm, cao giọng nói:

" Tổ nào đó nha, nói thành tích thì không được, nói tố chất cũng không cao, có thừa cũng chỉ thừa một cái miệng có thể khoác lác, tập huấn kết thúc đừng nhận giấy chứng nhận, dứt khoát lấy cái giấy chứng nhận BBKing là được."

Mấy nam sinh chung quanh ngửa đầu ra sau cười nghiêng ngả.

"Khoác lác thì ai chẳng biết chứ."

"Nhưng mà, thành tích bọ họ như thế kia đừng nói tổng tích điểm, ngày cả tích điểm cá nhân có thể vượt qua chúng ta được sao?!..."

Người vừa nói lời này bỗng nhiên bị bạn học cạnh bên cạnh đạp một phát vào chân.

Lời... Lời cũng không thể nói loạn.

Nếu nói đến tích điểm cá nhân... Giang Dữ cùng Căn Di, hai vị thiên tài đều đang ở tổ F, hai người tùy tiện chọn ra một, lấy bảng điểm cá nhân cũng có thể vả mặt tổ A hạng nhất.

Phía sau, mấy bạn học tổ F nghe bọn họ châm chọc mỉa mai tổ mình, không phục lắm, đứng lên nói: "Các cậu đắc ý cái gì, còn không phải chỉ là thành tích tốt thôi sao, tích điểm là kết quả học tập không ngừng! Còn hơn hai ngày nữa mới kết thúc, cứ chờ xem!"

Lâm Càng Sâm chậm rì rì mà nói: "Các cậu có làm gì cũng không thể nâng cao điểm trong thời gian này đâu."

Mấy nam sinh tổ A chung quanh liền nói: "Đúng là đầu óc ngu si tứ chi kém phát triển mà."

"Cho dù các cậu mỗi người đều được điểm tuyệt đối cũng vĩnh viễn đừng có nghĩ vượt qua chúng tôi."

Các nam sinh tổ F oán giận mà nói: "Chúng tôi có Giang Dữ, chưa biết ai sợ ai!"

Lâm Càng Sâm cười nhìn phía Giang Dữ: "Cậu ta thực sự thiên tài như vậy sao?"

Lâm Càng Sâm là người từ trường khác thi tuyển vào nên đối Giang Dữ không rõ lắm, chỉ biết chủ nhiệm Bùi Bân đối xử với Giang Dữ rất tốt, cực kỳ coi trọng.

Ngay từ đầu hắn đã không ưa Giang Dữ, người từ tổ A té xuống tổ F còn nói khinh thường tổ A bọn họ, cũng không biết Bùi Bân làm sao tự nhiên xem lại như bảo bối, cái gì cũng đồng ý.

"Cậu ta thi trung khảo được bao nhiêu điểm?" Lâm Càng Sâm không chút để ý hỏi nam sinh chung quanh.

Có nam sinh sơ trung hướng Lâm Càng Sâm nói: "Giang Dữ không tham dự thi, tích điểm cao nên được cử đi học."

Lâm Càng Sâm càng không chút để ý: "Đầu năm nay, mấy người vô danh tiểu tốt đều có thể cử đi học."

Nam sinh xung quanh chột dạ nói:

"Không... không phải, Giang Dữ rất lợi hại..."

"Tôi không thấy ra cậu ta có chỗ nào lợi hại."

Ôn Niệm Niệm trước nay đều bênh vực người của mình, không thích bạn bè bị coi khinh, hỏi Lâm Càng Sâm: "Vậy còn cậu có thành tích gì, mang ra so sánh thử."

Lâm Càng Sâm khóe miệng nhếch lên, nhìn Giang Dữ nói: "Vinh quang Vật Lý thi đua cậu ta có tham gia không?"

Giang Dữ mặt vô biểu tình, nhàn nhạt nói:"Tham gia."

"Vào trận chung kết không?"

"Vào."

"Được bao nhiêu điểm?"

Ôn Niệm Niệm ngắt lời nói: "Trước khi hỏi thành tích người khác có phải nên báo thành tích của mình không."

Lâm Càng Sâm cao thâm khó đoán mà cười cười, khí thế bức người không nói lời nào, liếc mắt nhìn tùy tùng bên cạnh, tên tùy tùng đó hùng hổ nói:

"Cậu ấy ở Vinh quang Vật Lý thi đua tổng 40 điểm, Lâm ca của chúng ta đứng thứ 25! Ở trường học cũ đứng nhất toàn trường! Thế nào, sợ rồi hả!"

Lời vừa nói ra, mấy nam sinh tổ A chung quanh đều không khỏi lấy tay đỡ trán che mặt, hình ảnh kế tiếp không nỡ nhìn thẳng, nên lặng yên không một tiếng động rời đi trước.

Lâm Càng Sâm hếch cằm tự đắc hỏi Giang Dữ: "Vậy còn cậu thì như thế nào đây!"

Ôn Niệm Niệm làm bộ làm tịch mà lắc lắc đầu, thở dài nói: "Hạng của cúng tôi không tốt cho lắm không nên nói thì hơn."

Giang Dữ cũng làm như cô, cao điệu nói: "Đừng như vậy, thật nhàm chán."

Thành tích quá khứ cũng đã qua, có gì mà mang ra nói.

Hắn không thích nhất chính là cùng người khác so gia thế, so thành tích, thật sự ngu ngốc, nhàm chán, chỉ có trẻ con mới làm vậy.

Đương nhiên cũng không ai muốn cùng hắn so sánh để rước thêm nhục.

Giang Dữ thấp điệu, ở trong mắt Lâm Càng Sâm cho rằng túng quẫn, càng thêm vênh váo tự đắc, kiêu ngạo cực kỳ: "Ha ha ha, sợ mất mặt cái gì, dù sao sớm muộn thể diện của cậu đều giữ không nổi."

Rốt cuộc, chung quanh có nữ sinh nhìn không được, thanh âm không cao không thấp mà hướng Lâm Càng Sâm nói:

"Cậu đừng nói nữa, Giang Dữ thì được 85 điểm*, đứng thứ hai toàn quốc."

(P/s: Thật ra nguyên bản ghi là 35 điểm nhưng tui thấy nó sai sai kiểu gì ấy nên tui sửa thành 85 điểm.)

Lâm Càng Sâm đang tươi cười, bỗng nhiên mặt cứng đờ.

"Cái...cái gì... nói đùa gì vậy!"

Như...như thế nào mà có người thi được 85 điểm, điểm cao như vậy! Điểm này... Nghịch thiên thật sự.

Lâm Càng Sâm vốn không tin, nhìn biểu cảm nghiêm túc của bạn học chung quanh, hình như cũng không có nói giỡn, cậu ta liền càng lúc càng trầm, muốn đổ xuống nền gạch.

Nhưng mà sóng trước chưa tan sóng sau lại tới.

Mấy nam sinh tổ F dường như sợ thiên hạ chưa đủ loạn nên liền tiếp tục kí©h thí©ɧ Lâm Càng Sâm.

"Giang Dữ đứng thứ hai toàn quốc vậy cậu có biết người đứng thứ nhất là người phương nào hay không?"

Con ngươi Lâm Càng Sâm âm lãnh liếc mắt một cái, lạnh giọng nói: "Cậu đừng có nói là cậu là được."

"Ai? Tôi nào có bản lĩnh như thế! Nhưng mà người đứng thứ nhất..... Xác thật đang ở hiện trường nha."

Mấy bạn học trung học trước đó ngại Lâm Càng Sâm làm mất mặt, sớm đã bỏ chạy không còn ai, chỉ còn mấy nam sinh từ nơi khác thi tuyển vào ở lại, không cam lòng trào phúng nói: " Hừ, cậu đừng nói người đứng thứ nhất đang ở tổ F các cậu luôn đi."

"Oa, tổ A quả nhiên thông minh nha, ngượng ngùng quá, cậu ấy thực sự đang ở tổ F chúng tôi."

Lâm Càng Sâm tuyệt đối không tin, chỉ vào Giang Dữ nói: "Cậu nói cậu ta 85 điểm thì tôi tin, nhưng cậu nói đứng đầu toàn quốc cũng ở tổ các cậu, đừng có mà nói khoác lác quá."

Lúc này, có nam sinh đã lục ra ảnh Ôn Niệm Niệm trên Bách Khoa Baidu, cầm ảnh đi đến trước mặt cô, đưa màn hình điện thoại đối mặt với Lâm Càng Sâm.

"Đây cậu nhìn xem, người đạt điểm tuyệt đối cùng bạn học Ôn Niệm Niệm của chúng ta có phải giống nhau lắm hay không?"

(Tuyển người edit và beta chuyên hoặc chưa chuyên muốn thử sức. Các pro mau mau về chỗ me. "^")