Chương 22

Ôn Khả Nhi cự tuyệt về quê,Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý vì ổn định cảm xúc của Ôn Khả Nhi,tự nhiên cũng không có nói sự tình về quê nữa.

Cùng ngày bọn họ đưa Ôn Khả Nhi tới chỗ bác sĩ tâm lý,biết được bệnh trầm cảm thật sự sẽ có khuynh hướng tự sát,cái này làm trong lòng bọn họ một tầng u ám.

Nghĩ đến sự tình ngày đó nàng lên sân thượng sự tình,Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý mồ hôi lạnh chảy ròng.

Nếu nàng thật sự ra chuyện gì, hậu quả không dám tưởng tượng.

***

Sự tình Ôn Khả Nhi lên sân thượng nháo có sức ảnh hưởng lớn,bởi vì có không ít người lúc ấy chụp ảnh,quay trực tiếp phát trên Weibo,trong lúc nhất thời trường học đứng trước đầu sóng ngọn gió trước dư luận xã hội.

Đoạn thời gian kia lãnh đạo hay giáo viên đều sầu đến đầu trọc luôn.

Sau chủ nhiệm lớp khuyên Ôn Khả Nhi tạm nghỉ học một thời gian, về nhà tĩnh dưỡng,nếu cứ như vậy sẽ tiềm tàng nguy hiểm lưu tại trong trường học, sớm hay muộn sẽ xảy ra vấn đề.

Ôn Khả Nhi không muốn rời trường học,chủ nhiệm lớp liên hệ Diệp Tân Ý, hy vọng có thể mang nàng về nhà.

Diệp Tân Ý cũng khuyên Ôn Khả Nhi, khuyên can mãi nhưng Ôn Khả Nhi kiên quyết không muốn.

Nàng xem ra,rời đi chính là nhận thua, mà nàng khổ tâm trù tính nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể từ bỏ.

Sáng sớm hôm đó,Niệm Niệm đeo cặp sách đi vào trường học, xuyên qua bóng râm của cây xanh,phía dưới khu dạy học vây tụ không ít học sinh, tựa hồ có náo nhiệt để xem.

Còn có rất nhiều đồng học đứng ở trên các tần ban công,ánh mắt tò mò dưới lầu.

Ôn Niệm Niệm mới vừa chen vào trong đám người liền nghe được trong đám người truyền đến thanh âm bén nhọn của một phụ nữ ――

"Tôi mặc kệ,đang êm đẹp trường học lại xảy ra vấn đề,các người nhất thiết cho tôi một công đạo!"

"Phải phải phải,chuyện này là trường học trông nom không chu toàn, cũng may Ôn Khả Nhi hiện tại không có việc gì."

Nói lời này chính là giáo viên chủ nhiệm,hắn nỗ lực trấn ancảm xúc của người phụ nữ kia : "Đây là bất hạnh trung chi đại hạnh, chúng ta muốn cho Ôn Khả Nhi về nhà tĩnh dưỡng, cũng là vì em ấy hảo a."

"Hừ, không có gì ? Ông nhìn nó xe,người như đi nửa cái mạng, còn nói không có việc gì! Có phải hay không muốn người chết mới có việc !"

"Không, không nghiêm trọng như vậy."

Ôn Niệm Niệm thấy được người phụ nữ trung niên trước mặt, đúng là mẹ ruột của Ôn Khả Nhi-Triệu Minh Tú.

Từ khi Ôn Khả Nhi vào trong thành học,Triệu Minh Tú đuổi lại đây,ở Nam thành làm công, bất quá tuyệt đại sinh hoạt vẫn là dựa vào Ôn Khả Nhi tiếp tế.

Bà ta mới vừa vào thành liền dẫn theo bao lớn bao nhỏ đặc sản tới cửa Ôn gia bái phỏng,bất quá bởi vì Ôn gia cha mẹ không ở nhà quản gia không bà vào cửa.

Ôn Niệm Niệm đã từng cách bức màn, xa xa gặp qua một lần.

Hiện tại Triệu Minh Tú so mới bộ dáng vừa vào thành mặt xám mày tro thì khá hơn nhiều.Bà mặc một cái áo lông màu Minh Hoàng*, tóc dùng dùng dây thun bó ở sau đầu,phát chất thực thô, bên hông đeo túi xách LV*, Ôn Niệm Niệm cảm thấy rất quen mắt,có điểm giống túi mà mụ mụ dùng quá nha.

*màu Hoàng Minh : Theo điển chế nhà Thanh, Nhϊếp lục cung sự Hoàng quý phi Na Lạp thị là vị Hoàng quý phi đầu tiên được dùng màu ["Minh hoàng sắc"; 明黄色] - loại màu vàng tươi sáng mà trước đó chỉ được dùng bởi Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu, Hoàng đế cùng Hoàng hậu.

*túi LV : đại khái là em này.

Nàng cũng có thể đoán được,mụ mụ đem cái túi này cho Ôn Khả Nhi,nhưng cuối cùng lại rơi xuống trên người mẹ Ôn Khả Nhi-Triệu Minh Tú.

Bất quá,túi xách bên hông Triệu Minh Tú cùng với lớp trang điểm của bà ta lại không hợp nhau,có giọng cười nhạo.

Ôn Khả Nhi mặt đều đỏ lên, liều mạng lôi kéo Triệu Minh Tú, cảm xúc đều hỏng mất ――

"Ai kêu bà tới! Ai làm bà tới! Bà tới nơi này làm cái gì ! Đi mau."

Quá mất mặt!

Ôn Khả Nhi tự xưng là Ôn gia tiểu thư,nguyên bản đối với thân thế bản thân tránh chi không nói, cho nên đồng học chung quanh cũng không biết nàng còn có một cái tên, kêu Chúc Ly Cầm.

Hiện tại Triệu Minh Tú tới trường học một hồi đại náo,nàng mặt mũi căn bản banh không được, gấp đến độ muốn khóc.

Các bạn học nhỏ giọng thảo luận ――

"Đây là người thân của Ôn Khả Nhi à?"

"Không biết."

"Ngươi xem hai người trông rất giống nhau.Hay là mẹ con."

"Ôn Khả Nhi không phải muội muội của Ôn Niệm Niệm sao?"

"Hai người lại không phải ruột thịt."

"Oa, đây là trò hay."

Triệu Minh Tú đối Ôn Khả Nhi nói: "Có người nói với mẹ con chịu khi dễ, mẹ tới làm cái gì, mẹ tới cho con công đạo! Bọn họ ép con tự sát, còn muốn ép con thôi học, ban ngày ban mặt còn có vương pháp hay không!"

Ôn Khả Nhi giờ phút này rốt cuộc làm không ra bộ dáng kiều hoa nhi lúc trước, sắp hỏng mất mà hô to: "Không... Không có người ép tôi! Bà đi mau! Đi mau!!!"

"Đi cái gì mà đi, vấn đề còn chưa giải quyết, mẹ có thể đi sao!"

Triệu Minh Tú trực tiếp hướng cầu thang trước khu dạy học, nhìn dáng vẻ là muốn chơi xấu.

"Ai nha nha, một cái trường học lớn như vậy, ép cho con gái của tôi tự sát, không có vương pháp!"

Hai chân vừa giẫm, la lối khóc lóc lăn lộn, trò hề tất lộ: "Hôm nay tôi liền chết ở chỗ này!"

Trong khoảnh khắc, sắc mặt Ôn Khả Nhi từ đỏ thành đỏ tím, ánh mắt của các đồng học xung quanh tựa như dao nhỏ, một đao một cắt trên người nàng.

"Trời ạ, đây không phải là mẹ ruột của cậu ấy chứ!"

"Tớ xem là thật rồi, lần trước Ôn Khả Nhi không phải tự sát sao, lúc này đổi thành mẹ một khóc hai nháo ba thắt cổ."

"Quá đáng sợ, không nghĩ rằng lại có người mẹ như vậy."

"Không văn hóa, thật đáng sợ."

......

Giáo viên chủ nhiệm thấy học sinh càng ngày càng nhiều, cũng là gấp đến độ không nói được, tìm tới đội bảo an, muốn kéo Triệu Minh Tú ra ngoài.

"Làm gì! Các người muốn làm gì! Chiếm tiện nghi của bà đây sao! Có xấu hổ hay không ! Muốn bà cởϊ qυầи áo cho các ngươi xem hả!"

Tuyệt đối không thể coi khinh người phụ nữ trung niên không da mặt này, toàn bộ đội bảo an đều là mười mấy đàn ông, cũng không dám gần bà ta, sợ bị kêu "Ăn vạ" chiếm tiện nghi.

"Mẹ của Ôn Khả Nhi, bà rốt cuộc muốn làm gì ! Nơi này nhiều đồng học như vậy, ảnh hưởng không tốt." Giáo vụ chủ nhiệm muốn khóc: "Cầu xin bà, chúng ta có chuyện gì đi văn phòng nói, không cần loạn bên ngoài."

"Cái gì đi văn phòng nói, sao phải làm trò nhiều như vậy, nói rõ ràng đi!" Triệu Minh Tú mặt đẹp đều đỏ lên, nhìn qua như cũ là bộ dáng không thuận theo không buông tha, đanh đá kính nhi: "Đi văn phòng để ông chiếm tiện nghi của tôi sao?"

"Tôi tôi tôi...bà không được nói loạn !" Giáo viên chủ nhiệm đời này cũng chưa gặp qua người như vậy: "Quả thực ... nhục nhã!"

Các bạn học hôm nay cũng là mở rộng tầm mắt, tam quan đều bị hủy.

Không nghĩ tới người ngày thường nhìn thuần khiết thiện lương như tiểu bạch hoa Ôn Khả Nhi, thế nhưng sẽ có mẹ ... la lối khóc lóc không biết xấu hổ như vậy.

"Con gái, đừng sợ, con là tiểu thư Ôn gia." Triệu Minh Tú xoa eo nói: "Mẹ muốn nhìn xem, là ai ăn gan hùm mật gấu, dám bất kính với tiểu thư Ôn gia!"

Lúc trước, các bạn học có lẽ thật đúng sẽ đem Ôn Khả Nhi trở thành tiểu thư hào môn, rốt cuộc ngày thường ở trước mặt bạn học đều là một bộ dáng thục nữ khuê tú, nhưng hôm nay chính mắt nhìn hành động của mẹ nàng-Triệu Minh Tú, chỉ sợ bọn họ rốt cuộc không thể nào đem Ôn Khả Nhi trở thành thiên kim hào môn.

Ôn Khả Nhi cũng thấy ý vị thâm trường trong ánh mắt các bạn học, ý thức được vấn đề.

Một thiên kim nàng tỉ mỉ bịa đặt ra từ đây sụp đổ.

Mẹ ngoài ý muốn đến, làm nàng trong một đêm bị đánh về nguyên hình.

Cho dù mặc vào chiếc váy xinh đẹp Diệp Tân Ý mua cho, cho chính mình mái tóc quăn giống công chúa, cũng sửa lại tên, nhưng không phải công chúa thật, cũng vĩnh viễn không đảm đương nổi công chúa.

Nàng không phải Ôn Khả Nhi, mà là Chúc Ly Cầm.

Hiện tại, Triệu Minh tú vẫn là nháo muốn trường học bồi tiền, bồi thường thiệt hại tinh thần cho Ôn Khả Nhi, lại còn có muốn tiền mặt, hiện tại phải đưa, nếu trường học không cho, bà ta liền đầu đâm chết trước khu dạy học......

Giáo viên chủ nhiệm thật sự là không có biện pháp, chỉ có thể báo nguy.

Triệu Minh Tú tuyệt đối là bắt nạt kẻ yếu, vừa thấy cảnh sát tới bà ta lập tức lúng túng, vừa rồi còn kiêu ngạo lúc này tan thành mây khói, lập tức run run rẩy rẩy.

Nhưng dù vậy bà ta vẫn bị cảnh sát nhân dân mang đi.

Trận khôi hài này theo cảnh Triệu Minh Tú bị mang lên xe cảnh sát mà kết thúc.

Khóa học đã sớm bắt đầu, các bạn học như vớ được thức ăn ngon mà thảo luận sự tình vừa mới phát sinh, thậm chí còn có nam đồng học hai tay chống nạnh, bắt chước trò hề của Triệu Minh Tú ――

"Tôi muốn nhìn xem, là ai ăn gan hùm mật gấu, dám bất kianh với tiểu thư Ôn gia!"

Một đống nam sinh chung quanh cười đến ngã ngửa.

Toàn thân Ôn Khả Nhi lạnh lẽo đứng trong đám người, vẫn không nhúc nhích, đôi mắt thẳng lăng lăng mà nhìn mặt đất, phảng phất như ném linh hồn nhỏ bé, trong miệng không được mà nhắc mãi ――

"Bà ta sao lại đến...bà ta sao lại đến..."

Nàng biết mẹ của mình là dạng người gì, đã từng dặn dò mấy trăm lần không được xuất hiện ở trường học, thậm chí không cho bà ta xuất hiện địa phương mình sinh hoạt bất luận việc gì.

Từ khi nàng tiến vào Ôn gia, giống như là hoàn toàn muốn chặt đứt liên hệ cùng Triệu Minh Tú.

Không, nàng không phải muốn cắt đứt liên hệ với Triệu Minh Tú, mà là cùng bà ta, đều xuất thân từ tầng dưới chót, cùng đủ loại liên hệ nửa đời trước không chặt đứt được.

Nàng là Ôn Khả Nhi, có xuất thân cao quý, cha mẹ giàu có, sinh hoạt hậu đãi...... chứ không hề có cái tên Chúc Ly Cầm, vĩnh viễn không có.

Triệu Minh Tú nơi nào cam tâm cắt đứt liên hệ với con ruột mình lẫn vào hào môn, lâu lâu muốn từ trên người Ôn Khả Nhi hưởng chút bánh trái, thậm chí nghe nói Ôn gia có cháu trai đang học đại học, bà ta còn vấn vương suy nghĩ muốn để Ôn Khả Nhi đi câu dẫn vị anh họ này, tương lai danh chính ngôn thuận mà gia nhập Ôn gia, sinh đứa con trai, địa vị như vậy liền củng cố.

Ý tưởng xấu xí thô bỉ đó, mặc dù là Ôn Khả Nhi cảm thấy mất mặt đến cực điểm, nàng khiển trách bà ta, không bao giờ nàng mất đi hết thảy bị đuổi ra Ôn gia, không bao giờ xuất hiện!

Triệu Minh Tú đương nhiên cũng biết nặng nhẹ, quả nhiên không hề tới Ôn gia làm khách, nhưng cũng không thiếu lần ngầm liên hệ với Ôn Khả Nhi, kêu mang một số đồ dùng tốt trong nhà cho bà ta, cọ chỗ tốt.

Cho nên mấy năm nay, Ôn Khả Nhi mặt ngoài phong cảnh, nhưng trên thực tế... Tâm lý gánh nặng so với bất kì ai trầm trọng hơn.

Bất luận sự việc gì,đều là có giới hạn của nó.

Mỗi mạch máu toàn thân của Ôn Khả Nhi đều bị đóng băng, đứng ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Mà phía trước cách đó không xa, Ôn Niệm Niệm mặt vô biểu tình mà liếc mắt một cái, sau đó đi trở về khu dạy học.

Trong một khắc kia khi cô rời đi,Ôn Khả Nhi bỗng nhiên hiểu lời nói Ôn Niệm Niệm lúc trước.

Quá khứ bất hòa thế nào đều không so đo, nhưng lần này, Ôn Khả Nhi tự mình vượt rào.

Ôn Niệm Niệm muốn thu thập nàng, thậm chí không cần tự mình động thủ, chỉ động động đầu óc, là có thể chấm dứt.

Triệu Minh Tú, là Ôn Niệm Niệm tìm tới!

......

Sau khi chuyện này phát sinh, Ôn Khả Nhi rốt cuộc cũng không còn mặt mũi ở Đức Tân trung học.

Dựa theo phương pháp của Ôn Đình Hiên cùng Diệp Tân Ý, kêu nàng tạm thời trở lại nông thôn để quen thuộc hoàn cảnh rồi tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, đối với bệnh tình hẳn là có chỗ lợi.

Sau khi trải qua sự kiện đó, Ôn Khả Nhi không hề ầm ĩ, cũng không có sức lực làm ầm ĩ.

Thuận theo mà tiếp nhận an bài của Ôn Đình Hiên, ngồi trên xe lửa.

Ngồi ghế cứng gần cửa sổ xe, nhìn thành thị dần dần đi xa, tất cả ồn ào náo động như rời xuống sân khấu......

Tựa như một giấc mộng về phồn hoa công chúa, lúc sau tỉnh dậy, nàng vẫn là Chúc Ly Cầm.

Tiểu nữ hài mặt xám mày tro đứng dưới hiên thấp bé, mong chờ siêu xe Ôn vào trong thôn, trước ánh mắt hâm mộ của tất cả mọi người, giống như công chúa ngồi vào trong xe...... Moe, rốt cuộc vẫn phải tỉnh.

Cầu sao ★ cầu sao.🙏🙏🙏