Chương 17

Lúc chạng vạng,Ôn Đình Hiên cùng đồng nghiệp hợp tác rời khỏi tập đoàn Ôn thị.

"Lão Ôn à, nghe nói "Vinh quang vật lý thi đấu" có thành tích rồi, thế nào,nhà ông có hai con gáu, có tin hỉ gì không?"

Nói chuyện chính là công ty đổng sự - Lý tổng.

Ôn Đình Hiên cười nói:

"Niệm niệm thì tôi cũng không chờ mong,Khả Nhi hẳn là không thành vấn đề."

"Ha ha,lời cũng không cần nói như vậy, Niệm Niệm rốt cuộc vẫn là do ông thân sinh, có thể qua vòng loại, không phải chứng minh trình độ của con bé sao."

Ôn Đình Hiên xua xua tay:

"Chính nó cũng nói, đấu qua vòng loại là vận khí tốt, lúc làm đề toàn đánh bậy bạ."

"Dù tính như vậy, ông cũng cho con bé không ít phần thưởng nha."

Lý tổng cười tủm tỉm mà nhìn Ôn Đình Hiên, chuyện vừa chuyển:

"Có câu danh ngôn nói, "mẹ hiền chiều hư con", kỳ thật cũng không phải không có đạo lý, giống con gái nhà tôi,từ nhỏ nuôi dưỡng như người nghèo,ăn mặc mộc mạc chất phác đi học."

Ôn Đình Hiên vừa nghe ông ta nói lời này, liền biết, lại muốn cùng ông khoe con gái.

Lý tổng có con gái đích xác ưu tú, tuổi cùng Ôn Niệm Niệm không sai biệt lắm, mỗi lần thi cử đều đứng đầu.

Bởi vì cùng tuổi, chênh lệch lại nhiều, mấy năm nay, Lý tổng không thiếu lần chế nhạo Ôn Đình Hiên.

"Này, con bé vừa nãy gửi cho tôi tin nhắn, lần này ở trận chung kết, xếp hạng năm!"

Ôn Đình Hiên ngượng ngùng mà nói: "Chúc mừng, Khả Nhi nhà tôi hẳn là cũng được."

"Ây nha,dưỡng nữ chung quy là dưỡng nữ, không phải con gái thân sinh, chỉ có con gái ruột lấy được thành tích, mới đáng giá để kiêu ngạo."

Gương mặt Ôn Đình Hiên có chút nóng lên,nhưng cũng không biết nên phản bác như thế nào.

Lý tổng nhất quán thích lên mặt dạy đời, nói:

"Tôi phải phê bình phương thức giáo dục của ông, quá cưng chiều, xem đi, thế này là nuôi phế rồi."

Ôn Đình Hiên sắc mặt lạnh lãnh:

"Niệm Niệm không có phế."

"Ông xem, con gái giống tôi, rất có chí khí, tôi nói tương lai nó kế thừa gia nghiệp, nó lại nói không, muốn dựa vào năng lực chính mình dốc sức làm."

Mấy người chung quanh cũng liên tục khen ngợi:

"Phương thức giáo dục của lão Lý thật tốt, con gái có tiền đồ."

Lão Lý mặt đầy kiêu ngạo,đắc ý nhìn Ôn Đình Hiên.

Ôn Đình Hiên không lời gì để nói. Đi ra khỏi tập đoàn Ôn thị, bên ngoài thế nhưng có phóng viên ngồi canh, vừa thấy Ôn Đình Hiên ra, phóng viên lập tức đi lên.

――

"Ôn tổng ngài khỏe, chúng tôi là phóng viên kênh giáo dục, bởi vì con gái ngài cự tuyệt phỏng vấn, chúng tôi muốn mời ngài tiến hành một cuộc phỏng vấn ngắn gọn, hỏi một chút ngài như thế nào giáo dục ra một con gái ưu tú như thế."

Ôn Đình Hiên có chút sửng sốt, không phản ứng, đây, đây là có chuyện gì:

"Nói cái gì cơ, con của tôi làm

sao ?"

"Ôn tổng ngài còn không biết sao, con gái ngài ở trận chung kết thi đạt điểm tuyệt đối! Đứng nhất toàn tỉnh! Tính xem danh sách cả nước, cũng là số một số hai!"

Ôn Đình Hiên mở to hai mắt nhìn:

"Thật hay giả."

"Đương nhiên là thật, chuyện này khiến cục giáo dục đều kinh động."

Đồng bọn hợp tác cùng Ôn Đình Hiên trên mặt lộ ra biểu tình khâm phục lại cực kỳ hâm mộ, sôi nổi hướng Ôn Đình Hiên chúc mừng:

"Chúc mừng a!"

"Xem ra lúc trước ông quyết định là chính xác, vị dưỡng nữ cũng thật có tiền đồ a!"

"Đều nói con cái bần cùng sớm đương gia,chính là đạo lý này."

"Lão Ôn, ông tương lai có phúc."

Ôn Đình Hiên cũng nở nụ cười:

"Cảm ơn mọi người, Khả Nhi đứa nhỏ này, xác thật không tồi..."

Nhưng mà lời ông nói còn chưa nói xong, phóng viên lại hỏi:

"Ôn tổng, ngài như thế nào giáo dục ra con gái ưu tú như Niệm Niệm?"

"Cái gì, cậu nói ai?"

Phóng viên nói:

"Ôn Niệm Niệm, chúng tôi hôm nay đi phỏng vấn cô ấy, có thể là nữ sinh thẹn thùng đi, không tiếp nhận phỏng vấn."

"Niệm Niệm?"

Ôn Đình Hiên choáng váng:

"Niệm niệm hi được điểm tuyệt đối? Đứng nhất toàn tỉnh? Này... Không phải Ôn Khả Nhi sao?"

Phóng viên mờ mịt hỏi:

"Ôn Khả Nhi là ai, chúng tôi bên này nhận được tin tức từ chủ sự Phương, đạt điểm tuyệt đối toàn tỉnh chỉ có một người, chính là Ôn Niệm Niệm."

"Hả?"

Ôn Đình Hiên mộng bức,chung quanh một đám lão tổng cũng mộng bức.

Lúc nãy Lý tổng khoe khoang con gái, nghe được lời này, càng há to miệng, nói không ra lời.

Ôn Niệm Niệm, chính là người của Ôn gia, nghe nói chỉ số thông minh không lên sao?

Có tin đồn nói, tiểu nữ nhi này không đầu óc, phế sài, từ nhỏ đến lớn,công khóa chưa từng đạt tiêu chuẩn.

Như thế nào sẽ......

Phóng viên thấy Ôn Đình Hiên hoài nghi, vội vàng lấy tư liệu từ tập văn kiện, cẩn thận thẩm tra đối chiếu, sau đó đưa cho Ôn Đình Hiên:

"Không sai,chính là bạn Ôn Niệm Niệm,ở trận chung kết "Vinh quang vật lý" thi được điểm tuyệt đối, đứng nhất toàn tỉnh, à không, đứng nhất cả nước."

Ôn Đình Hiên nhìn đến bảng điểm xếp hạng, lúc này mới có chút tin.

"Thật sự... Là Niệm Njệm."

Phóng viên mở máy quay phim, đem microphone đưa tới trước mặt Ôn Đình Hiên,mỉm cười hỏi:

"Ôn tiên sinh,ngài giáo dục ra con gái ưu tú như vậy,có bí quyết gì có thể cùng người xem chia sẻ?"

Ôn Đình Hiên đầu óc cs điểm mộng bức:

"Cũng không có bí quyết gì,tôi vẫn luôn tin tưởng con gái của mình,cho con bé tự do,cổ vũ nó, cũng chưa từng có từ bỏ,đây là tôi cùng mụ mụ con bé lo liệu."

Nói xong lời này,Ôn Đình Hiên còn cố ý liếc mắt xem Lý tổng một cái,mặt Lý tổng đỏ tía, khó coi đến cực điểm, xám xịt mà rời đi.

......

Ôn Niệm Niệm lần này thật là nhất minh kinh nhân,đoạn thời gian này,tên cô thường xuyên xuất hiện trên TV và trên mạng, xem như nổi nho nhỏ một phen, thậm chí có mấy lần sờ đến hot search.

Nhưng mà chuyện nổi bật này còn chưa qua đi,trên khóa tiếng Anh,Ôn Niệm Niệm đã bị chủ nhiệm lớp gọi vào văn phòng.

Chủ nhiệm lớp là nam nhân hỉ nộ hiện ra hết trên mặt, xem sắc mặt ông âm trầm, Ôn Niệm Niệm liền biết,nhất định không có chuyện gì tốt.

Trong văn phòng có một nhóm người đang đứng,các lãnh đạo quan trọng trong trường đều tới, chính giữa sô pha là hai người đàn ông trung niên,một người trong tay cầm tư liệu,một người khác đang uống trà.

"Niệm Niệm,hai vị này là chủ sự của "Vinh quang vật lý thi đua", Kỳ Bình lão sư cùng Cung lão sư."

Ôn Niệm Niệm thấy trận thế này, trong lòng ẩn ẩn có chút bất an.

"Lão sư,ngài tìm em tới, có chuyện gì sao?"

Kỳ lão sư ngang tay cầm phiếu điểm lúc trước của Ôn Niệm Niệm,nhấp một miệng trà, nói:

"Đây là thành tích của Ôn Niệm Niệm đồng học ba năm qua?"

Chủ nhiệm lớp nói:

"Phải."

Kỳ Bình đem phiếu điểm trong tay nặng nề vất trên bàn, phát ra một tiếng hừ lạnh.

Trong văn phòng một đám người tâm đều chấn động.

Chủ nhiệm lớp thật cẩn thận hỏi:

"Kỳ lão sư...có vấn đề sao?"

Kỳ Bình hừ lạnh nói:

"Loại đồng học thành tích này, có thể thi ra ra đệ nhất cả nước, các người ai có thể giải thích,chuyện này rốt cuộc là như thế nào!"

Có lẽ là lãnh đạo đương quán, hắn nói chuyện mang theo điểm không giận mà uy.

Chủ nhiệm lớp vội vàng nói:

"Chuyện này... Chúng tôi cũng cảm thấy không thể tưởng tượng, nhưng là Ôn Niệm Niệm đồng học vẫn luôn tiến bộ,kỳ trung khảo lần này,em ấy thi rất khá."

Kỳ Bình lạnh lùng nói:

"Thành tích tầm trung ở lớp học, ở trong mắt mấy người chính là cực tốt?"

Cung Thụ lão sư cầm lấy thành tích, gõ bàn nói:

"Thành tích tiệt đối, các người rốt cuộc có biết ý này là gì hay không, loại tư chất này, sao có thể thi đến ra top 1."

Toán học lão sư lão Vương cũng thật sự nhịn không được, Ôn Niệm Niệm là ông tuyển vào tổ, cho nên hắn cần thiết phải vì cô biện bạch vài câu:

"Cái gì mà loại tư chất? Đều nói giáo dục không phân nòi giống, chỉ cần nỗ lực, mỗi đồng học đều là có khả năng sáng tạo kỳ tích!"

"Tôi không đồng ý cách nói này."

Cung Thụ mới đứng lên, nói:

"Tôi tổ chức mười mùa "Vinh quang ly thi đua," vinh quang tuyển ra quán quân, đều là ngàn dặm mới tìm được một thiên tài, cũng không phải là người thường đều có thể trổ hết tài năng, việc chúng ta phải làm, chính là đem vàng đưa ra, đem hạt cát ra ngoài."

Lão Vương là tính tình bạo, nghe được hắn nói như vậy chịu không nổi, chụp bàn cả giận nói:

"Cái gì mà đem hạt cát ra ngoài, tôi không cho phép ông nói như vậy ! Đối với lão sư mà nói, mỗi đồng học đều là giống nhau, không có khác!"

Cung Thụ cười lạnh:

"Nhưng ông không thể không thừa nhận, người cùng người chi gian, vẫncó khác nhau, thiên tài tinh anh sáng tạo lịch sử, mà tuyệt đại bộ phận người thường, cũng chỉ có thể giống ông làm lão sư trung học thôi."

"Ông... ông dựa vào cái gì khinh thường lão sư!"

"Vốn dĩ chính là như vậy, tôi nói sai rồi sao."

"Ông nói sai rồi."

Nói lời này, không phải Vương lão sư, mà là Ôn Niệm Niệm vẫn luôn ở bên cạnh không lên tiếng.

Mọi người thiếu chút nữa liền đem cô lãng quên.

Cô nhìn phía Cung Thụ, nói:

"Mời thu hồi bộ dạng tinh anh chủ nghĩa lý luận, dù là hạt cát, cũng nỗ lực làm chính mình trở nên lấp lánh,ông không có tư cách phủ định nỗ lực của bọ họ."

Đối mặt lão sư, Cung Thụ mới còn có lý hùng biện, nhưng đối mặt đồng học trực diện chất vấn, ông ta ngược lại nói không ra lời, gương mặt lúc đỏ lúc trắng.

"Nếu ông là người giáo dục, nói ra lời như vậy, em thật vì thầy mà thấy cảm thấy thẹn."

Vương lão sư lạnh lùng nói:

"Cái gì mà người giáo dục."

"Em.. em dựa vào cái gì nói như vậy."

"Vốn dĩ chính là như thế, người giáo dục có thể nói ra lời như vậy sao!"

Chủ nhiệm lớp đứng ra khuyên nhủ:

"Vương lão sư, đừng ồn đừng ồn,để đồng học thấy chê cười, chúng ta không thảo luận đề tài mày, nghe lãnh đạo nói một chút."

Kỳ Bình thanh thanh giọng nói, nói:

"Thực rõ ràng, thành tích trận chung kết của vị đồng học này, có vấn đề."

Vương lão sư kích động nói:

"Không thể võ đoán mà phủ định thành tích Ôn Niệm Niệm !"

"Ngày thường kiểm tra thành tích đội sổ, sao có thể thi thành tích thứ nhất? Các người cũng là lão sư, chẳng lẽ không nghi ngờ sao?"

Kỳ Bình nhìn phía chủ nhiệm lớp cùng Vương lão sư:

"Chuyện này thực không phù hợp."

Chủ nhiệm lớp cũng nói không ra lời, đích xác, Ôn Niệm Niệm cư nhiên thi ra thành tích nhất nước, đúng là có điểm...

Không thể tưởng tượng.

"Cho nên, chuyện này phải điều tra."

Kỳ Bình ổn chùy hoà âm nói:

"Không bài trừ khả năng gian lận."

Lời vừa nói ra, văn phòng an tĩnh mười giây, lão sư đều im tiếng.

Gian lận, đây là việc cần lên án nghiêm trọng! Nếu xác thực gian lận ở cuộc thi như, là vết nhơ cả đời.

Kỳ Bình nhìn phía Ôn Niệm Niệm:

"Ôn Niệm Niệm đồng học, có cái gì muốn nói sao?"

Ôn Niệm Niệm thong dong:

"Muốn em nói gì sao?"

Kỳ Bình:

"Em không vì chính mình biện giải vài câu?"

Ôn Niệm Niệm cười:

"Toà án còn chưa nói ai chủ trương ai cử chứng, các người nếu lên án em gian lận, ngược lại còn muốn em vì bản thân biện giải chứng minh, không phải rất buồn cười sao?"

Kỳ Bình không nghĩ tới nha đầu này cư nhiên nhanh mồm dẻo miệng, liền "Ai chủ trương ai chứng minh "lời này đều nói ra, như vậy, không giống như ông ở trong tối nghe người xung quanh bàn tán... Là quả hồng mềm.

Ôn Niệm Niệm tiếp tục nói:

"Nói em gian lận, lấy chứng cứ đu, lấy không ra, em không nhận cái tội danh nàt."

"Em..."

Kỳ Bình lời chưa nói, Ôn Niệm Niệm đã đánh gãy:

"Mặt khác, gian lận là vấn đề vô cùng vô cùng nghiêm nghiêm trọng đáng lên án, nếu các người đưa không ra chứng cứ, em sẽ tố cáo pháp luật , giữ gìn danh dự bản thân."

Lời vừa nói ra, trong văn phòng tất cả mọi người ngây dại.

Ôn Niệm Niệm khí tràng cường thế, nơi nào giống một học sinh trung học bình thường, nếu là đổi lại là đồng học khác, gian lận bị đưa ra, đã sớm sợ tới mức chân mềm đi!

Cô thế nhưng ngôn chi chuẩn xác, làm Kỳ Bình cùng Cung Thụ có chút thấy không đúng.

( P/s : hờ hờ.Nếu các em thích đưa chị đề mới,trước mặt giải cho xem. )