Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khế Ước Nhân Duyên

Chương 5

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đúng như dự tính, đến chiều tối xe ngựa đã dừng lại. Minh Thần Duệ ngủ gà ngủ gật trên xe, dọc đường đi cũng chỉ ăn đường vài món điểm tâm nhẹ. Nguyệt Cung Sương không đói đã đành, cũng không cho người khác no bụng sao? Minh Thần Duệ rất ủy khuất.

"Nguyệt Cát phủ đệ" - Chữ to mạ vàng, rồng bay phượng múa. Xem cái cổng thôi đã uy hϊếp người ta rồi. Minh Thần Duệ và Tiểu Thúy còn mắt chữ O mồm chữ A kinh ngạc, cứ như nhà quê lên phố nhìn cái cổng thì mọi người đã cách đi ngay ngắn đi vào trong.

Tiểu Mai vẫn rất ưu ái cho vị cô gia bất đất dĩ này: "Mời cô gia và Tiểu Thúy vào trong".

"Ân. Đi thôi"

Minh Thần Duệ chạy đến bên cạnh Nguyệt Cung Sương, xoay người bước ngược (Nguyệt Cung Sương đi tới thì Minh Thần Duệ đi lùi lại ấy), đối mặt với Nguyệt Cung Sương ngưỡng mộ:

"Nguyệt Tiểu thư thật giàu có nha"

Nguyệt Cung Sương không thèm để ý tới Minh Thần Duệ, một đường đi đến đại sảnh, hẳn là cha nương đang lo lắng cho nàng. Đột nhiên nàng như nhớ ra chuyện gì, nheo mắt hướng Minh Thần Duệ thận trọng:

"Ngươi nên nhớ thân phận của mình, nếu để bị phát hiện ngươi tự biết hậu quả"

"Chuyện gì vậy công tử?" - Tiểu Thúy lo lắng hỏi.

"Lần sau kể ngươi nghe"

----

Đại sảnh, khách phòng.

"Cha, nương! Sương nhi đã về"

Bước vào sảnh, chưa nói đến không gian, mọi người hẳn đã biết gia sản của Nguyệt đại tiểu thư giàu có thế nào rồi. Cho nên phủ đệ cứ xem như là biệt thự giàu có thời hiện đại đi, toàn đồ vật quý giá, gỗ quý sang trọng.

Nhìn trước mắt một lão nhân trung niên, mắt sáng người, vần trán cao, mài rậm. Mái tóc hoa râm điểm vài sợi bạc, đoán được chính là Nguyệt lão gia. Người phụ nữ sắc nước hương trời đang nắm tay Nguyệt Cung Sương chính là thân mẫu của nàng đi. Quả thật cha mẹ đẹp sinh con cũng đẹp.

"Vị công tử đây là?"

Vẫn là Nguyệt lão gia khách khí chào hỏi khi thấy Minh Thần Duệ cùng Tiểu Thúy tay chân lóng ngóng không biết đặt vào đâu.

Minh Thần Duệ ánh mắt dò hỏi Nguyệt Cung Sương xem mình phải nói gì, nàng bây giờ đã tháo khăn che mặt ra. Khỏi nói cũng biết, nàng băng thanh ngọc khiết. Nàng mang một vẻ đẹp tự nhiên, cuốn hút, cơ thể nhẹ nhàng uyển chuyển, mắt ngọc mài ngài, hàm răng đều trắng sáng. Thật sự nhìn vào khiến người ta động lòng.

"Cha, nương. Sương nhi mang hiền tế về cho hai người"

Nguyệt phu nhân bỏ qua bàn tay đang nắm tay nữ nhân, Nguyệt lão gia rời ghế ngồi đứng dậy cười ha hả, vỗ vai Minh Thần Duệ. Ây da! đau nha Nguyệt lão gia, người ta xương cốt sắp vỡ vụn rồi đây.

"Tốt lắm! Tốt lắm! Rất tốt! Haha"

Minh Thần Duệ ngẩng ra không hiểu mô tê gì hết. Tốt cái gì? Tự dưng con gái hai người dẫn về nhà một người lạ, nói là hiền tế thì là tốt sao?

"Tiểu tử, ngươi tên gì? Thân phụ hiện đang ở đâu?"

Minh Thần Duệ khom người hành lễ: "Ta gọi Minh Thần Duệ, ta từ nhỏ không có cha mẹ. Ta ở một nơi rất xa nơi đây"

Dường như nghe đến việc này, Nguyệt lão gia cùng Nguyệt phu nhân cũng không có hỏi thêm. Nguyệt phu nhân tâm sinh hiền mẫu trỗi dậy, nắm tay của Minh Thần Duệ, giọng mũi cảm thông.

"Thôi thôi, chuyện đau lòng không nên nhắc đến nữa. Là người Sương nhi chọn, ta tin tưởng Duệ nhi sẽ bảo hộ Sương nhi cả đời. Sau này ở lại đây, chúng ta sẽ xem Duệ như Sương nhi mà đối đãi"

Tâm một trận ấp ám. Nguyệt Cung Sương thật tốt, có cha có mẹ yêu thương, gia cảnh thì oai ngất trời. Gật đầu Minh Thần Duệ một tiếng thật tâm "Dạ".

Màn giới thiệu gì gì đó đã xong, Minh Thần Duệ và Tiểu Thúy được sắp xếp ở khu phòng dành cho khách nhân. Lúc nãy nghe nói phải tổ chức lễ cưới sớm. Không biết sao gấp vậy. Dù sao đây cũng không phải chuyện của mình.

Nằm trên giường không ngủ được, liền bật người chạy sang tìm tiểu Thúy.

"Tiểu Thúy, là ta"

"Công tử, mời vào"

"Không phiền ngươi chứ?"

"Không phiền"

Tiểu Thúy lúc này đây chuẩn bị ngủ rồi, vì vậy Minh Thần Duệ cũng làm bộ khách sáo: "Ta không ngủ được muốn tìm ngươi trò chuyện"

"Có chuyện gì a?"

"Thật ra ta cũng không phải công tử gì". Nhìn Tiểu Thúy mắt tròn xoe, xem ra cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi, có những chuyện nói ra không biết có được cảm thông không ? Nhưng nếu không nói thì bản thân mình chẳng biết tâm sự cùng ai.

"Ta là nữ nhi. Nguyệt tiểu thư cũng biết điều này. Ta và Nguyệt tiểu thư thỏa thuận, sau này ta và cô ấy sẽ đóng giả phu thê trong vòng 2 năm. Tất nhiên việc ăn ở đi lại ta sẽ chẳng lo. Sau khi kết thúc thời hạn ta còn được trả một số tiền. Ta đây phải dựa vào việc bán thân mà sống, cho nên Tiểu Thúy ngươi nên tìm một nơi tự do sinh sống đi, đừng có đi theo ta"

"Không được. Ta không cần biết ngươi là Tiểu thư hay công tử, ngươi đã giúp ta thì chính là chủ nhân của ta, ngươi đi đâu ta đi đó"

"Không hối hận sao?"

Tiểu Thúy gật đầu, rất nghĩa khí. Cho nên, Minh Thần Duệ hết cách: "Được. Ta và ngươi hiện tại đều cùng cảnh ngộ, ta hứa sẽ lo cho ngươi. Tựa vào nhau mà sống. Nè, ngươi cũng nên đổi tên đi, xem như đổi vận mệnh"

"Tên gì mới được?"

"Ngươi gầy quá, gầy đến trơ xương, hay là gọi....- Tiểu - Xiên -Que đi"

"Tiểu Xiên Que là cái gì?"

"Là tên của ngươi"

Thật sự Tiểu Thúy không hiểu ý nghĩa, chứ nếu biết tên của minh giống như một món đồ ăn thì có chết nàng cũng không đồng ý đâu.

Trước khi rời khỏi phòng Xiên Que, Minh Thần Duệ còn không quên nhắc nhở nàng phải giấu kín thân phận nữ nhi của mình, cái thân phận này nuôi 2 miệng cơm của Mình đấy nhé.

-----

Sáng sớm hôm sau, Nguyệt lão gia cho người mời Minh Thần Duệ đến bàn chuyện. Trên bàn chỉ có Nguyệt Lão gia và Nguyệt Phu nhân, cùng Minh Thần Duệ ra là ba người. Nguyệt phu nhân thấy ánh mất có chút thất vọng của Minh Thần Duệ thì hài lòng.

"Nguyệt lão gia, Nguyệt phu nhân buổi sáng hảo"

"Haha. Duệ nhi ngươi đến đây" - Nguyệt lão gia rất thân thiện đi, làm Minh Thần Duệ có phần an tâm.

"Duệ nhi sắp thành thân cùng Sương nhi, đừng gọi Nguyệt lão gia, Nguyệt phu nhân. Nghe không hợp lễ. Cứ gọi cha - nương như Sương nhi là tốt" - Nguyệt Phu nhân nói.

"Dạ. Duệ nhi xin nghe theo"

"Haha. Ánh mắt của Sương nhi thật không tệ. Đêm qua không nhìn kỹ, Duệ nhi quả thật không thua kém những vị công tử khác trông kinh thành, gương mặt sáng sủa, lại hiểu lễ nghĩa. Phu thê chúng ta chờ mong ngày này cũng lâu lắm rồi" - Nguyệt lão gia nói xong lại uống một chung trà.

"Cha và nương gọi Duệ nhi đến chính là bàn chuyện thành thân của ngươi cùng Sương Nhi. Một tuần sau hôn lễ sẽ diễn ra"

........

Minh Thần Duệ chủ yếu ngồi nghe sự phân phối của người lớn, Nguyệt gia quyền lực thế này, búng tay một cái là xong thôi. Cho nên thời gian một tuần cũng không gọi là gấp. Mà cái người không tiền tài, không địa vị như mình biết gì để xen vào.

Nguyệt phu nhân nói từ đây đến ngày thành thân, không thể cùng Nguyệt Cung Sương gặp mặt. Cho nên Minh Thần Duệ một tuần này chính là hưởng án treo tại khách phòng. Ngày ngày cùng Tiểu Xiên Que than thở buồn chán.
« Chương TrướcChương Tiếp »