Chương 33

Tim Minh Thần Duệ đập kịch liệt, bản thân cảm thấy khó thở trước tình huống này.

"Cô gia!"

Tiếng gọi của Xiên que phá tan bầu không khí lãng mãn. Thật sự lúc này đây, có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn Minh Thần Duệ Và Nguyệt Cung Sương? Ta nói, có bao nhiêu nhân công ở đây thì có bấy nhiêu cặp mắt.

Nguyệt Cung Sương bừng tĩnh, xô nhẹ Minh Thần Duệ ra, né tránh đi sự thân mật quá mức này, rời đi hồng che dấu gương mặt đang hồng thấu.

Minh Thần Duệ chỉ tay về phía Tiểu Xiên que, gương mặt khó coi.

"Ngươi! Chỉ giỏi đúng lúc"

Nói xong đuổi theo Nguyệt Cung Sương. Còn Tiểu Xiên que ngơ ngác.

"Ta làm gì sai sao?"

Cả bốn người Mai - Lan - Cúc - Trúc lắc đầu, tản ra, không ai để ý tới tiểu Xiên que. Cúc dẫn mọi người đi sắp xếp chỗ nghĩ ngơi.

---

Nguyệt Cung Sương dang hai tay đón gió, mắt nhắm lại tận hưởng không khí nơi này.

"Rất đẹp"

Minh Thần Duệ nghe thế, lại tiến đến nói nhỏ:

"Vẫn chưa bằng nàng"

"Thần Duệ học thói ngọt ngào này từ khi nào vậy?"

"Ta là thật lòng a"

----

Một nữ nhân trung niên đang làm cỏ ờ bật thang đối diện, thắc mắc hỏi.

"Công tử và tiểu thư thật xứng đôi"

Minh Thần Duệ thích thú, phát ngôn luôn:

"Hôm nay đẹp trời, cho mọi người về sớm một canh giờ"

"Hoan hô!!!!!"

Thế đấy, hình tượng của Minh Thần Duệ lần nữa được mọi người tung hô.

"Nàng thấy ta cải tạo đất hoang thế nào?"

Nguyệt Cung Sương cười, nhìn Minh Thần Duệ, làm Minh Thần Duệ ngượng ngùng, đành tự mình đổi chủ đề.

"Giống này được gọi là Nếp cái hoa vàng, thời gian sinh trưởng khoảng 4 -5 tháng, thích hợp trồng vào mùa xuân, loại nếp này đem ủ rượu rất tuyệt vời, có vị ngọt hậu, lại có mùi thơm"

Nguyệt Cung Sương vẫn im lặng lắng nghe. Minh Thần Duệ tiếp tục.

"Sau này chúng ta sẽ sử dụng nơi đây để trồng nguyên liệu làm rượu. Nên nàng có thể yên tâm, chúng ta không cần người khác cung cấp"

"Thần Duệ lại ở nơi này sao?". Lúc này Nguyệt Cung Sương mới lên tiếng hỏi.

"Không đâu, sau này chúng ta có thể cử người ở lại, chúng ta sẽ đến kiểm tra định kì thôi. Không cần phải ở lại"

----

Cuộc sống của Nguyệt Cung Sương và Minh Thần Duệ ở ngoài thành thật bình yên cho đến vụ thu hoạch.

Tuy nơi đây không bằng Nguyệt phủ, nhưng Nguyệt Cung Sương cũng không cảm thấy khó chịu, mỗi ngày ở cạnh Minh Thần Duệ là điều tuyệt vời nàng cảm nhận được. Từ một người xa lạ, đối đầu, cho đến bạn hữu rồi người thân, và giờ, cảm giác này....trong lòng nàng hiểu, nhưng có thể thừa nhận không?

Minh Thần Duệ định ngày thu hoạch lúa, mọi thứ đã được đóng vào bồn chứa lúa cẩn thận để chuyển về kinh thành. Nguyên liệu sẽ chuyển về trước, Cúc sẽ phụ trách dẫn đường đoàn xe vận chuyển. Minh Thần Duệ ở lại thêm một trả lương và phát thưởng thêm cho sự cố gắng của mọi người.

Tại đây, Minh Thần Duệ cũng nói sơ qua kế hoạch của tháng tới, chọn ra một số người đáng tin cậy trông coi việc đồng án, sắp xếp xong công việc, mọi người chuẩn bị về lại kinh thành.

Kinh thành bây giờ nhộn nhịp, người người, nhà nhà đều chuẩn bị đón năm mới. Chợ sôi nổi, kẻ mua người bán nhộn nhịp. Minh Thần Duệ vén màn che, bên trong xe ngựa nhìn ra ngoài:

"Đã rất lâu rồi ta không được nhìn thấy nhiều người thế này?"

"Thần Duệ sau này có thể nhìn mỗi ngày"

Minh Thần Duệ chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi:

"Nàng có thể kể ta nghe một chút về cái Tết ở đây không?"

"Như Thần Duệ đã thấy, mọi người nhộn nhịp như vậy?"

Minh Thần Duệ cảm thấy không vui, nhưng vẫn nén đi sự khó chịu hỏi thêm:

"Vậy còn ở nhà? có chuẩn bị gì không? còn nàng? có đi chơi Tết không?"

"Là cha, nương, cùng gia nhân trong phủ chuẩn bị, ta thì không có đi chơi"

Minh Thần Duệ không có hỏi tiếp, bản thân quên rằng Nguyệt Cung Sương vốn dĩ khó gần, lạnh lùng thế kia, chắc cũng không dành thời gian QUÝ BÁU của mình để du xuân đâu nhỉ?

Lan thấy không khí như vậy nên muốn xóa bỏ ngay:

"Thưa cô gia, thường những ngày Tết, Tiểu thư chỉ đọc sách, cho cá ăn, ngắm hoa thôi chứ cũng không du xuân"

"Ân!" Minh Thần Duệ trả lời ngắn gọn.

"Vậy Tết ở quê hương Thần Duệ như thế nào?"

"ở quê hương ta, mọi người sẽ tranh nhau về quê tụ họp gia đình, rồi dọn dẹp nhà cửa, sau đó nấu bánh chưng, kho thịt, con nit thì mong muốn được lì xì, người lớn thì gặp mặt ăn mừng chè chén"

"Vậy Thần Duệ? Có mong muốn được lì xì không?"

"Ta?" Minh Thần Duệ chỉ bản thân nghi ngờ. Được cái gật đầu cùng nụ cười khuyến mãi của Nguyệt Cung Sương, Minh Thần Duệ to gan hơn. ghé tai nói nhỏ với Nguyệt Cung Sương.

"Ta ước năm nay nàng có thể lì xì cho ta một căn nhà vừa đủ để ta và Xiên que sống hết quảng đời còn lại sau khi khế ước bán thân của ta hết hiệu lực"

Nguyệt Cung Sương nghe xong liền mặt lạnh, cũng chưa phản ứng với Minh Thần Duệ. Mai - Lan và tiểu Xiên que cũng đang chờ, không khí bắt đầu trầm lặng, chỉ nghe tiếng rao bán bên đường và tiếng tim đập của Minh Thần Duệ.

----------

Mọi người nghĩ xem, vì sao Nguyệt Cung Sương lạnh mặt?