Chương 22: Lão công tăng ca, lão bà đến đưa cơm, quả thực là tình tiết của phim thần tượng mà!

Buổi tối hôm trước bị Hách Liên Tình lăn qua lộn lại quá mệt mỏi, Hàn Dạng ngủ một giấc đến hừng đông.

Lúc tỉnh lại cậu theo quán tính mà sờ sờ bên cạnh, không có Hách Liên Tình. Thiếu mất nhiệt độ một người làm cho cậu cảm thấy không quen, bán mở mắt mơ mơ hồ hồ nhìn thấy Hách Liên Tình đứng ở góc bên kia, đứng trước gương sờ soạng cái gì.

Hàn Dạng chống người, bò đến bên kia giường nhìn một chút, phát hiện Hách Liên Tình đang cầm khăn quàng cổ thử. Cái ghế bên cạnh hắn còn vắt một cái khăn quàng cổ khác, bộ dáng như là mới thử xong.

Vóc người Hách Liên Tình cao lớn, bộ dạng tốt, theo lý thuyết phối hợp với khăn quàng cổ mà Hàn Dạng tỉ mỉ chọn lựa hẳn là phi thường đẹp trai, thế nhưng Hàn Dạng thấy thế nào cũng cảm thấy buồn cười, nhất thời nhịn không được cười ra tiếng.

Hách Liên Tình đang đứng trước gương nghe thấy thanh âm thì quay đầu lại, phát hiện Hàn Dạng đang nằm lỳ ở trên giường cười run lên. Cánh tay đang chỉnh lại khăn quàng cổ cứng đờ, tức giận đem nó kéo xuống, vo thành một cục nhét vào trong túi, nhanh chân đi đến bên giường, sắc mặt không vui nhìn Hàn Dạng, “Có gì đáng cười?”

Hàn Dạng cười đau cả bụng, ôm bụng haha vài tiếng mới nói, “Không phải, anh làm gì mà lại mặc đồ ngủ mang khăn quàng cổ a! Ahahaha, cười chết em!”

Hách Liên Tình liếc nhìn đồ ngủ trên người mình, sắc mặt cứng đờ, muốn tức giận mà không được, lúng túng đứng đó.

Hắn mới vừa mới rời giường rửa mặt xong, chuẩn bị tìm quần áo trong tủ để thay thì thấy có hai cái khăn quàng cổ. Không biết vì sao, cảm giác đầu tiên của hắn chính là đây là Hàn Dạng mua cho hắn.

Mừng quá hoá cuồng, hắn trực tiếp cầm khăn quàng cổ lên thử, cũng không đoái hoài tới áo ngủ trên người mình. Sauk hi thử bản thân thấy rất được, lại không nghĩ rằng bị Hàn Dạng tỉnh lại phát hiện.

Trong lòng có bao nhiêu xấu hổ không giải thích được.

“Em cười đủ chưa?” Hách Liên Tình nghiêm mặt nhìn Hàn Dạng.

“Được rồi được rồi!” Hàn Dạng ở trong chăn lấy tay ngắt đùi mình một cái, ai ui, nhịn cười thật là khó chịu.

“Mua khăn quàng cổ xấu như vậy, đây là thẩm mỹ trong thôn em sao?” Thái độ Hách Liên đại gia rõ ràng đối với cậu không hài lòng, “Còn có mặt mũi mà cười.”

“Xấu như vậy mà anh còn mang.” Hàn Dạng phản bác, cậu cảm thấy rất dễ nhìn a.

“Em xấu như vậy anh còn cưới đây.” Hách Liên Tình cười lạnh nói.

“………”

Chuyện cãi nhau người thắng vĩnh viễn là Hách Liên Tình. Hàn Dạng trợn tròn mắt, anh đẹp, anh Thiên tiên, anh Tình Cách Cách.

Hách Liên Tình hừ một tiếng, đi tìm quần áo trong tủ đổi.

Hôm nay Hàn Dạng không có lớp, không vội mà rời giường. Cậu nửa người dựa vào giường nhìn Hách Liên Tình ở trước mặt mình thay quần áo, thưởng thức vai rộng eo thon chân dài của hắn.

Hách Liên Tình biết cậu đang nhìn, cố ý thay quần áo chậm lại, ung dung thong thả mặc quần áo. Lúc thắt dây lưng xong xuôi mới quay đầu lại, ghét bỏ mà nhìn cậu nói, “Nhanh chùi nước miếng, chăn đều bị em làm ướt đẫm.”

Hàn Dạng mới không thể để hắn dễ dàng làm lay động như thế, vén chăn lên xuống giường cầm cái khăn quàng cổ màu xám tro trên thành ghế lên, đi tới trước mặt Hách Liên Tình, nói, “Thử xem cái này, em cố ý giúp anh chọn.”

Hách Liên Tình muốn làm như ghét bỏ hai câu khăn quàng cổ xấu, vừa nghe cậu dụng tâm như thế liền đem lời nói nuốt trở về, hơi cúi đầu để cậu giúp mình quàng lên.

Hàn Dạng cẩn thận giúp Hách Liên Tình đem khăn quàng cổ chỉnh lại. Cậu hơi cúi đầu, từ góc độ của Hách Liên Tình nhìn xuống khuôn mặt bị mái tóc che đi của cậu, chỉ thấy chóp mũi.

Ánh mắt Hách Liên Tình đặt tại ngón tay Hàn Dạng chuyển một vòng, cuối cùng trở lại phần trán bị tóc mái che đi. Nhìn mấy giây, đưa tay vén tóc mái Hàn Dạng lên cao, cúi đầu hôn cái trán của cậu.

Dấu môi ấm áp ở trên trán làm tay Hàn Dạng dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hách Liên Tình như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về, ánh mắt nhìn xung quanh.

Hàn Dạng cười nhẹ, đè ép vạt áo, lui lại hai bước nhìn một chút, liền từ trong tủ quần áo lấy ra áo khoác đưa cho Hách Liên Tình mặc vào.

Hách Liên Tình tùy ý cậu thao túng, phối hợp giơ tay.

“Tốt!” Hàn Dạng sửa sang lại cổ áo, đi quanh hắn vài vòng, hài lòng gật đầu, “Phi thường soái!!”

Khăn quàng cổ đeo vào trên người Hách Liên Tình xác thực rất tuấn tú. Vóc người hắn kiên nghị, khí chất xuất chúng, lúc thường âu phục giày da đã cực kì có khí chất, bây giờ mặc vào áo ba-đờ-xuy phối với khăn quàng cổ đơn giản tự nhiên, khí chất liền tăng lên mấy lần.

Hách Liên Tình đối với ca ngợi của Hàn Dạng cực kì hưởng thụ, một tay cho vào trong túi hơi nghiêng người cho cậu thưởng thức.

Hàn Dạng sớm đã đem tâm tư ‘cầu khích lệ’ của hắn mò đến nhất thanh nhị sở, lập tức không chút nào keo kiệt mà khen ngợi một phen, đem Tình Cách Cách thổi phồng đến mức tâm hoa nộ phóng.

Sau khi ăn sáng xong Hách Liên Tình đưa Hàn Dạng về nhà chính mới đi làm, hôm qua lão gia tử gọi điện thoại đến nói cậu hôm nay qua chơi cờ.

Hàn Dạng cùng lão quản gia đến thư phòng, lão gia tử đã ngồi tại đó tự mình bày cờ tiêu khiển.

“Tới rồi.” Lão gia tử ngẩng đầu vẫy vẫy tay, “Tới tới.”

“Ông nội sớm an.” Hàn Dạng đi tới đối diện ông ngồi xuống, “Ngài ăn sáng chưa ạ?”

“Ăn rồi. Con đã ăn chưa, nói Chu thẩm làm cho?” Lão gia tử hỏi.

“Vừa mới ạ.” Hàn Dạng giúp ông dọn cờ, “Ngài đi trước hay là?”

“Cho con.” Lão gia tử nói.

Hàn Dạng cười cười, đi trước một bước.

Khoảng thời gian này thường đến đây bồi lão gia tử chơi cờ, tài đánh cờ của Hàn Dạng tiến bộ không ít, sau khi kết thúc một ván, lão gia tử cảm thán nói, “Có cơ hội có thể cùng ông nội con đánh một ván thì tốt.”

“Sẽ có cơ hội.” Hàn Dạng nói rằng.

Lão gia tử cười nói, “Còn chuyện khác, chuyện của con và A Tình chúng ta đều nhìn thoáng được, ông con ở bên kia cũng không phải vội.”

“Vâng.” Hàn Dạng cười cười. Kỳ thực cậu cũng định trở về ăn Tết rồi cùng ông nội nói chuyện Hách Liên Tình, con đường của hai người, cậu không thể để Hách Liên Tình một mình tiến lên.

Buổi trưa ăn cơm xong Hàn Dạng liền về trước, bởi vì lúc trước nhận thiết kế trang web còn có chút việc phải xử lý.

Biết cậu vừa học vừa làm, Mạc Tố Á vừa vui mừng vừa đau lòng, lúc tiễn cậu đi về liền sờ tóc bên tai cậu, nói, “Không cần quá mệt mỏi, kiếm tiền nuôi gia đình cứ để Tình nhi làm đi, hắn da dày thịt béo, không sợ khổ.”

Hàn Dạng thắp một ngọn nến cho Hách Liên Tình bị chính mẹ của mình ghét bỏ, gật gật đầu, cười nói, “Con biết, khí trời lạnh mẹ mau vào đi thôi.”

Mạc Tố Á dặn dò cậu một phen mới vào trong nhà, Hàn Dạng ngồi trên xe đã chuẩn bị tốt rời đi.

Trên đường trở về, trong lòng Hàn Dạng vẫn luôn ấm áp. Sự thấu hiểu của lão gia tử, Mạc Tố Á thương yêu, đặc biệt là Hách Liên Tình luôn ở bên bảo vệ.

Có lúc cậu không nhịn được nghĩ, mình có tài cán gì mà có thể gặp được bọn họ, dành cho mình quan ái mà mình chưa bao giờ dám hy vọng xa vời.

Có lẽ là đem vận may đời sau xài hết đi. Hàn Dạng nhìn ngoài cửa sổ nghĩ.

**

Buổi chiều sau khi xử lí công việc xong, Hàn Dạng phát hiện mới chưa tới bốn giờ. Hách Liên Tình mấy ngày nay bận việc, hôm nay cũng nói không trở về ăn cơm tối, Hàn Dạng một mình lười làm cơm, muốn tiếp tục gọi thức ăn ngoài, nghĩ lại vẫn là ra cửa mua thức ăn.

Cậu quyết định vẫn là làm cơm tối rồi tiện đường đưa cho Hách Liên Tình một phần.

Đồ ăn ngoài chợ so với trong siêu thị tươi hơn nhiều, Hàn Dạng mua không ít, cả phần cho ngày mai cũng chuẩn bị. Cậu gọi điện thoại cho Tiểu Trần, xác nhận Hách Liên Tình vẫn đang ở công ty, buổi tối không cần xã giao.

Sợ Hách Liên Tình chờ lâu, Hàn Dạng mua xong đồ ăn trở về bắt đầu động thủ, cậu đem bữa tối đã chuẩn bị xong toàn bộ đặt trong hộp đựng thức ăn ra cửa.

Đứng dưới công ty, Hàn Dạng ngẩng đầu nhìn toà nhà cao tầng. Trước khi quen biết Hách Liên Tình, cậu đã từng nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ tranh thủ tiến vào tập đoàn Hách Liên công tác, không nghĩ tới không có tiến vào làm việc, ngược lại cùng Hách Liên Tình kết hôn.

Nghĩ tới đây Hàn Dạng không khỏi cảm thán nhân sinh khó lường. Cậu đi vào đại sảnh tầng một, gọi cho Tiểu Trần, bởi vì cậu không có hẹn trước.

Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Trần rất nhanh liền xuống lầu đón cậu.

“Đã làm phiền anh.” Hàn Dạng nói với Tiểu Trần.

“Không phiền, ngàn vạn lần đừng nói như vậy. BOSS đang bận, vẫn chưa ăn cơm, ngài tới rất vừa vặn.” Tiểu Trần nói, mang cậu đi vào trong thang máy.

“Anh không nói với hắn tôi đến đây chứ?” Hàn Dạng hỏi, cậu định cho Hách Liên Tình một bất ngờ.

“Đương nhiên không có, ngài yên tâm.” Tiểu Trần hiểu rõ mà cười nói.

“Cảm ơn.” Hàn Dạng nói, nhớ tới Hách Liên Tình gần đây thường hay tăng ca, liền hỏi, “Gần đây các anh rất bận sao?”

“Hạng mục mới muốn bắt đầu khánh thành, ngày mai tổ chức tuyên bố, cho nên BOSS khá bận.” Tiểu Trần nói.

Hàn Dạng gật gật đầu, không có hỏi lại.

Thang máy đến tầng cao nhất thì dừng lại, Hàn Dạng nói, “Tôi tự mình đi là được, anh cứ đi làm việc đi.”

Tiểu Trần gật gật đầu, đè lại cửa thang máy nói với Hàn Dạng, “Phòng làm việc ở phía cuối bên trái.”

“Vâng, cảm ơn.” Hàn Dạng đáp, đi về phía văn phòng.

Phòng làm việc của Hách Liên Tình ở phía cuối, bên phải có phòng hội nghị, phòng tiếp tân, phòng chờ, không gian lớn vô cùng. Tiểu Trần nói bên trái là phòng của Hách Liên Tình, như vậy tương đương với chiếm một phần ba không gian.

Hàn Dạng ở trước cửa văn phòng dừng lại, phát hiện cửa khép hờ, bên trong truyền ra thanh âm, “Cậu vẫn còn gạt Hàn Dạng sao?”

Thanh âm này có chút quen tai, Hàn Dạng nghe thấy tên của mình, tay đang muốn gõ cửa ngừng lại, tiếp đến liền nghe Hách Liên Tình nói, “Cậu quản nhiều quá.”

“Tôi cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi.” Thanh âm kia nói, “Chà chà, người từ cấp ba đã nhớ mãi không quên đến bây giờ, cậu cũng thật chung tình!”

“Đừng nhiều lời, đưa đồ xong có thể lăn.” Hách Liên Tình không khách khí nói.

“Được được được! Cậu tình nguyện là được.”

Có ý gì? Cái gì cấp ba? Vì sao lại nhắc tới chính mình? Hàn Dạng sửng sốt một chút, đối với ý tứ trong lời nói của bọn họ cảm thấy khó hiểu.

Lại nghe được thanh âm kia nói, “Tôi đi trước, có việc thì gọi điện thoại.”

“Cút đi.” Hách Liên Tình nói.

Hàn Dạng nghe thấy lời của bọn họ còn có tiếng bước chân, lùi lại mấy bước, nhìn người từ bên trong đi ra.

—— là Từ Lạc Chiêu.

Chẳng trách cảm thấy thanh âm nghe quen tai. Hàn Dạng nghĩ thầm.

Từ Lạc Chiêu nhìn thấy cậu đầu tiên có chút bất ngờ, nhưng khi nhìn thấy hộp cơm trên tay cậu liền tiện tay đóng cửa lại.

“Chào anh.” Hàn Dạng lên tiếng cùng y hỏi thăm một chút.

“Chào.” Từ Lạc Chiêu cười nói, “Đưa cơm cho A Tình sao?”

“Ừm, không quấy rối các anh chứ?” Hàn Dạng hỏi.

“Đương nhiên không có, bất quá…” Từ Lạc Chiêu ngừng một chút, dùng giọng khẳng định nói, “Cậu vừa mới nghe được đi?”

Hàn Dạng cũng không phủ nhận, “Nghe được một chút.”

“Tò mò chúng ta đang nói chuyện gì sao?” Từ Lạc Chiêu hỏi.

Hàn Dạng chần chừ một lúc, Từ Lạc Chiêu cũng không chờ cậu trả lời, thấp giọng nói một câu.

Hàn Dạng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y, y nở nụ cười, “Trở về tìm xem, có kinh hỉ.” Nói xong cũng bỏ về trước.

Hàn Dạng đứng tại chỗ cũ vài giây, giơ tay gõ cửa một cái, đẩy cửa đi vào.

Lúc cậu đi vào Hách Liên Tình còn đang cúi đầu đọc văn kiện, tưởng Từ Lạc Chiêu đã trở lại, cũng không ngẩng đầu lên mà nói, “Còn có chuyện gì?”

Hàn Dạng không hề trả lời, chờ hắn phát hiện mình.

Qua mười mấy giây, Hách Liên Tình mới dừng lại động tác đọc văn kiện, vừa ngẩng đầu liền thấy Hàn Dạng đang đứng ở đối diện. Hắn có chút sửng sốt, bật thốt lên, “Sao em lại ở chỗ này?”

“Đến đưa thức ăn cho anh.” Hàn Dạng giơ tay đang cầm hộp cơm lên, cười nói.

Nhìn thấy Hàn Dạng mang theo hộp cơm cười với mình, Hách Liên Tình cảm giác uể oải cả một ngày trong nháy mắt biến mất không còn thấy tăm hơi.

Từ khi đăng ký kết hôn đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Hàn Dạng tới đưa cơm cho hắn, vẫn là trong tình huống hắn không biết gì hết.

Ông xã tăng ca, bà xã chủ động đến đưa cơm.

CMN đây quả thực là nội dung của phim thần tượng vô bổ mà.

Nhưng mà khóe miệng Hách Liên Tình lại không khống chế được cong lên, suýt chút nữa liền huýt sáo.

Bởi vì là cơm tối cho hai người, Hàn Dạng mang theo đủ phần, ngoại trừ bốn món ăn, cậu còn dùng bình giữ ấm mang theo canh.

Hách Liên Tình nhìn cậu đem đồ ăn lấy ra, hơi kinh ngạc, “Nhiều như vậy? Em cho anh là heo sao?”

Hàn Dạng đem hộp cơm lấy về, “Em cũng chưa có ăn.”

Nghe thấy cậu nói vậy phản ứng đầu tiên Hách Liên Tình chính là cậu muốn ăn cùng mình, vì vậy trong lòng bỗng dưng nở ra một đám hoa nhỏ, nhưng rất nhanh hắn liền nghĩ đến một chuyện khác.

Ngẩng đầu nhìn phát hiện đã bảy giờ tối, Hách Liên Tình cau mày nói, “Lần sau ăn xong rồi tới.”

Hàn Dạng biết hắn là lo lắng cho dạ dày của mình, liền nói, “Trước khi tới em đã ăn một chút bánh ngọt.”

Hách Liên Tình nghe vậy mới hài lòng gật đầu, kéo cậu đến một bên ngồi xuống ăn cơm.

“Hôm nay em đi chợ mua, đặc biệt mập.” Hàn Dạng chỉ chỉ cua đồng, “Anh nếm thử đi.”

Hách Liên Tình uống nửa chén canh, cầm cua đồng lên lột, Hàn Dạng hấp cua độ lửa vừa đủ, sau khi xé ra liền thấy thịt cua tươi mới, xác thực rất ngon. Hắn lột một khối nhỏ nhét vào trong miệng Hàn Dạng.

“A!” Hàn Dạng theo bản năng cắn chặt, “Anh không ăn sao?”

“Ăn.” Hách Liên Tình nói xong liền cúi đầu hôn cậu.

Hàn Dạng trợn mắt, thịt cua trong miệng bị Hách Liên Tình dùng đầu lưỡi đẩy vào, đầu lưỡi trơn trượt quấn lấy đầu lưỡi cậu trêu đùa.

Có lẽ là so với việc đem tâm ý nói ra thì việc cùng đối phương thân cận càng thêm yêu thích. Hàn Dạng không có chống cự, nhắm mắt lại, thuận theo mà hơi ngửa đầu cùng Hách Liên Tình hôn môi, đầu lưỡi thăm dò mà giật giật, chậm rãi đáp lại.

Qua khoảng nửa phút, Hách Liên Tình hôn đã rồi, thịt của trong miệng Hàn Dạng cũng cướp đi. Hắn tùy ý nhai hai lần liền nuốt xuống, nhìn Hàn Dạng nói, “Mùi vị cũng được.”

Cũng không biết hắn nói là mùi vị thịt cua hay là cái gì, Hàn Dạng mặc dù đối với việc hắn không biết xấu hổ biết cực kì rõ, nhưng bên tai vẫn không khống chế mà đỏ lên, cúi đầu ăn cơm.

Tâm tình Hách Liên Tình khoái trá, động thủ giúp cậu đem thịt cua lột hết.

Sau khi ăn xong, Hách Liên Tình tiếp tục công việc, Hàn Dạng muốn giúp hắn, nhưng chưa quen thuộc nên cũng không giúp đỡ được.

Hách Liên Tình nhìn cậu có chút ngượng ngùng, sờ sờ tóc cậu nói, “Đi chơi đi, lát nữa anh sẽ dạy em.”

Hàn Dạng gật gật đầu, cầm điện thoại di động của hắn chơi.

Hách Liên Tình phê xong một văn kiện, ngẩng đầu liền thấy Hàn Dạng cúi đầu chơi điện thoại di động, miệng khẽ cười.

Tò mò không biết cậu đang nghịch cái gì, Hách Liên Tình đứng dậy đi tới bên cạnh cậu, chống lên lưng ghế sô pha, cúi người nhìn một chút. Thấy rõ cậu đang làm gì liền có chút câm nín.

Hàn Dạng dùng điện thoại di động của Hách Liên Tình chỉnh tín hiệu là ‘Tình Cách Cách’, mà cậu gọi là ‘Tiểu Cá Mắm’, một mình tự đóng hai vai, trò chuyện đến không biết trời trăng mây gió.

Hàn Dạng cầm hai cái điện thoại di động nhìn hắn, hỏi, “Muốn chơi sao?”

“… Ngoan, tự mình chơi đi.” Hách Liên Tình sờ sờ đầu cậu, “Làm giảm trí thông minh của anh.” Nói xong cũng trở lại tiếp tục công việc. (Nói xéo bạn Mắm chơi trò thiểu não đây mà =]]]]])

“………..” Hàn Dạng lườm hắn một cái, đem điện thoại di động vứt qua một bên, đổi Ipad chơi game.

Sau đó có người đi vào báo cáo công tác, Hàn Dạng định tránh đi, Hách Liên Tình lại để cho cậu tiếp tục ngốc, sau đó cùng người khác thảo luận.

Lúc thường hay thấy nhất là bộ dáng Hách Liên Tình phẫn nộ, biệt nữu, ngạo kiều, trào phúng, ôn nhu, lưu manh, còn đây là lần đầu tiên Hàn Dạng thấy bộ dáng làm việc của hắn ở công ty.

Tuy rằng lúc thường Hách Liên Tình tình cờ cũng sẽ đem công tác mang về nhà xử lý, nhưng cảm giác so với bây giờ không giống nhau.

Trong lòng Hàn Dạng bỗng nhiên chợt lóe câu nói: Nam nhân đang nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất.

Một lát sau, Hách Liên Tình cầm tư liệu đi tới trước mặt Hàn Dạng, “Anh đi họp, em tự mình chơi đi, mệt mỏi liền đến bên trong nghỉ ngơi.” Nói xong chỉ chỉ căn phòng nghỉ.

“Được.” Hàn Dạng gật gật đầu.

Lúc Hách Liên Tình trở về thì Hàn Dạng đã nằm ngủ trên ghế sopha, trên màn hình Ipad bên cạnh có một tiểu bí ngô trong game đã qua cửa.

Hách Liên Tình sợ cậu bị cảm lạnh, khom lưng ôm cậu lên.

Hàn Dạng tỉnh lại, phát hiện mình bị hắn ôm, dụi mắt nói, “Đã họp xong rồi sao?”

“Ừm.” Hách Liên Tình nói, “Không phải nói em vào trong ngủ sao? Lúc nào cũng đợi anh trở về ôm.”

“Anh cả nghĩ quá rồi.” Hàn Dạng vỗ vỗ vai hắn, “Em chỉ là mới vừa chợp mắt một chút, thả em xuống đi.”

“Thỏa mãn lão bà là nghĩa vụ của lão công.” Hách Liên Tình không hề bị lay động, ôm cậu đi vào phòng nghỉ.

Câu nói này có nghĩa khác, đối với cái phẩm cách của người này, Hàn Dạng lựa chọn giữ yên lặng.

Hách Liên Tình đem Hàn Dạng đặt lên trên giường, thuận thế một tay chống giường đem người đè xuống hôn mấy lần mới đứng dậy nói, “Ngủ tiếp một chút, lát nữa hết bận sẽ gọi em.”

“Được.” Hàn Dạng gật gật đầu, chờ Hách Liên Tình ra ngoài liền nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc hai người trở về đã mười hai giờ đêm, Hàn Dạng bởi vì ở công ty ngủ qua nên cả người đều rất có tinh thần.

Cậu ở trên giường xoay xoay người, trong lòng nhớ lại câu nói của Từ Lạc Chiêu, thế nào cũng ngủ không được.

Lúc này Hách Liên Tình vẫn còn đang tắm, cậu do dự vài giây, liền vén chăn xuống giường đi đến thư phòng. (Bí mật gì của anh Cách đây nè?)