Chương 19: Quyết liệt

Tin ngắn của Tiền Đường khiến cho tâm tình đang tốt của tôi nháy mắt hóa thành hư ảo.

Cậu ta có ý tgì? Tôi chỉ cùng bạn bè ra ngoài chơi, cậu ta lại nghĩ theo hướng kia sao? Hơn nữa, cũng không phải cậu ta không biết tôi không có gì với em gái Lam và Chu Văn Trừng, đã biết quan hệ của chúng tôi rồi mà còn nói những lời này, khốn kiếp, cậu ta coi tôi là người như thế nào?

Hơn nữa, nói như thế nào đây, lời này nếu từ miệng người khác nói ra, ví dụ như em gái Lam hay nhóm biếи ŧɦái khoa vật lý, tôi thực sự sẽ không để trong lòng, nhưng lại là Tiền Đường. Trước tiên, không bàn tới tôi thích hay không thích cậu ta, chỉ nói tới tôi và cậu ta quen biết đã bao lâu rồi? Tôi là người như thế nào, cậu ta hẳn là rất rõ ràng chứ? Mẹ nó, tôi là cái loại người tùy tùy tiện tiện chạy tới lên giường với đàn ông sao?

Cho dù những lời này là nói đùa, tôi cũng không muốn nhận kiểu vui đùa như vậy, hoặc chính xác hơn một chút là tôi không đồng ý Tiền Đường đùa với tôi như vậy. Cả đầu tôi đều là cậu ta, thích cậu ta thích đến độ sắp phát điên rồi, vậy mà cậu ta lại dùng giọng điệu thoải mái như thế nói với tôi: lúc lên giường với người ta , đừng quên mang bảo hiểm.

Mẹ nó, đang xảy ra chuyện gì chứ?!

Ngay cả bữa sáng tôi cũng không có tâm tình ăn, mang theo Chu Văn Trừng đằng đằng sát khí trở về. Chu Văn Trừng và em gái Lam đều cảm thấy được tôi bất bình thường, dọc theo đường đi cũng không dám nói đùa với tôi. Lúc gần về đến nhà tôi, Chu Văn Trừng không nhịn được, nói với tôi: “Sắp sang năm mới rồi, cậu không đến nỗi nào chứ?”

Tôi lắc đầu, “Hôm nay thật ngại quá, không làm cậu sợ chứ?”

“Không, tôi chỉ cảm thấy cậu từ con hổ nhỏ uy phong lẫm liệt, đột nhiên biến thành chó nhà có tang, có chút không thích ứng kịp.”

“Đại gia, cậu mới là chó ấy!”

Em gái Lam cười cười, “Được, coi như còn giống người.”

Tôi sờ sờ mặt mình, “Kém tới như vậy sao?”

Em gái Lam đưa hai tay ra tóm lấy mặt tôi nhẹ nhàng kéo, “Một cô bé xinh đẹp, lại bày ra cái bộ mặt cương thi, tôi nhìn mà phát lạnh, hiện tại còn đang là mùa đông nữa, cậu không để cho người ta sống hay sao?!”

Tôi đẩy cậu ta ra, “Được rồi được rồi, đến nơi rồi,” nói xong liền mở cửa xe nhảy xuống, “Cám ơn hai người, muốn vào nhà tôi ngồi không?”

Chu Văn Trừng hừ một tiếng, “Quên đi, chẳng có chút thành ý nào.”

Em gái Lam nằm dài trên ghế sau nhìn tôi cười, “Mau trở về đi thôi. Cần giúp gì cứ việc nói thẳng, không cần biết gϊếŧ người phóng hỏa hay là chuyện phạm pháp, hai anh em chúng tôi đều ủng hộ cậu.”

“Tôi muốn cưỡng X một tên đàn ông, cậu có thể hỗ trợ không?”

Người trong xe không nói gì, cửa xe “Cạch” một cái mạnh mẽ đóng lại, tiếp đó chiếc xe jeep to lớn kia giống như một con bò tót, phẫn nộ rít gào phóng đi mất.

Em gái Lam từ trong cửa sổ xe nhô đầu ra, hô to: “Yên tâm dũng cảm mà làm, đầu năm nay nữ cưỡng X nam không tính là phạm pháp đâu, anh em ủng hộ cậu về mặt tinh thần! Ủng hộ cậu!”

Hai tay tôi đặt ở bên miệng làm loa, hướng cậu ta hô: “Em gái Lam!”

“Hả!”

“Cậu có thể đi chết được rồi!”

“…”



Lúc tôi đi tìm Tiền Đường, cậu ta lại không có nhà, dì Đường nói cậu ta đi chơi với bạn học. Tôi cười lạnh, không phải cậu cũng lêu lổng với bạn học sao, còn không biết xấu hổ nghi ngờ tôi !

Tôi tự giam mình ở trong phòng, nhìn chằm chằm di động mà ngẩn người. Mấy chữ ngắn ngủn giống như bầy ong mọc cánh, o o bay loạn trước mặt tôi, quấy rối khiến lòng tôi không yên. Tôi nỗ lực vài lần muốn xóa tin nhắn này đi, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống. Hừ, đây là chứng cứ phạm tội, một lát tôi lấy tin nhắn này đi tìm Tiền Đường hỏi tội, tôi nên mắng cậu ta như thế nào đây…

Đang lúc tôi miên man suy nghĩ, lại có người gõ cửa.

Tôi kéo cửa ra, còn chưa thấy rõ người ngoài cửa là ai, đã bị một trận khí lạnh xen lẫn mùi rượu đẩy lui về sau một bước. Ặc, tên ma men ở nơi nào chạy đến đây vậy!

Tiền Đường đứng bên ngoài cửa nhà tôi, dựa lưng vào tường, ánh mắt mơ màng. Sắc mặt cậu ta không tốt lắm, đỏ ửng vì say rượu lại mơ hồ lộ ra một chút xanh xao; giống như là nghẹn một bụng lửa giận, đang muốn tìm người để mượn rượu làm càn.

Người này tuy rằng uống tới mức đứng cũng không vững, nhưng từng chữ phun ra coi như vẫn rõ ràng, “Cậu tìm tôi ?”

Vốn tôi rất muốn đổ xuống đầu cậu ta một bài giáo huấn, nhưng nhìn cậu ta uống thành cái dạng này, tôi đột nhiên cảm thấy phát hỏa với một tên ma men thật sự là việc lãng phí cảm xúc, bởi vậy tôi khoát tay , “Không có chuyện gì, cậu cút đi.”

Tiền Đường không nhúc nhích. Cậu ta nhìn tôi, trầm mặc một lát rồi đột nhiên “Hừ” một tiếng, xuất ra một nụ cười vô cùng chói mắt, giống như khinh thường lại như trào phúng.

Tôi thật sự nhịn không được phát hỏa, cao giọng nói: “Cậu có ý gì?!”

“Không có ý gì.”

“Cái tin nhắn kia thì sao? Vì sao lại gửi cho tôi cái loại tin nhắn này?”

Tiền Đường tựa vào cửa nhà tôi, mí mắt cậu ta rũ xuống, “Quan tâm cậu một chút không được sao?”

“Không! Cần!”

Tiền Đường cười cười một chút, tôi cảm thấy nụ cười của cậu ta hôm nay quá mức quỷ dị, bên trong bao hàm quá nhiều cảm xúc. Cậu ta nâng mắt lên nhìn thẳng vào tôi, nói: “Kỳ thực tôi chỉ hơi tò mò. Chẳng phải cậu nói cái tên ẻo lả kia không phải là bạn trai cậu sao? Tại sao lại cùng cậu ta ra ngoài qua đêm? Có phải đối với cậu mà nói kỳ thật là ai cũng không sao cả? Chỉ cần bộ dạng dễ nhìn chút, hoặc là có chút tiền, đều được? Vậy cậu thử xem tôi — “

Chát!

Tôi ngơ ngác nhìn tay mình, sửng sốt hai ba giây, mới kịp biết được tôi vừa mới làm cái gì.

Tôi đánh Tiền Đường một bạt tai.

Hiện tại, bàn tay của tôi vừa nóng bừng vừa đau, có thể thấy vừa rồi tôi dùng lực lớn cỡ nào. Tuy vậy, tôi cũng không hối hận, bởi vì lời nói mới rồi của Tiền Đường rất là quá đáng!

Tiền Đường hiển nhiên cũng phát hoảng, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần. Cậu ta tựa hồ bị đánh nên tỉnh táo lại một chút, ánh mắt có vẻ sáng tỏ, nhưng lại sắc lạnh vô cùng, bên trong còn ẩn chứa nỗi bi ai mơ hồ.

Đến nước này rồi, hai chúng tôi ai cũng không thể quay đầu. Lúc này tôi dứt khoát lui về phía sau một bước, lạnh lùng nói: “Cám ơn cậu nhắc nhở. Nhưng nhân phẩm của tôi như thế nào tạm thời còn không tới phiên cậu quan tâm, trước hết hãy quản tốt bản thân cậu đi. Mẹ nó, là ai cả ngày tâm tâm niệm niệm muốn làm kẻ thứ ba, tưởng tôi không biết sao? Cậu dùng cái loại tư cách gì mà dạy đời tôi ? Trước tiên hãy xử lý rõ ràng chuyện của chính bản thân mình đi!”

Lời tôi nói hiển nhiên đâm trúng chỗ đau của Tiền Đường. Cậu ta tựa vào khung cửa, nhắm mắt lại, vẻ mặt tuyệt vọng mà bi thương. Tôi nhìn khuôn mặt cậu ta, trong ngực cảm thấy đau đớn, như là có người đang cầm lang nha bổng hung hăng đâm vào trái tim tôi, đau đến mức tôi muốn chửi mẹ nó luôn.

Qua một hồi lâu, Tiền Đường chậm rãi mở to mắt, ánh mắt nhìn vào hư không, như là đang suy nghĩ cái gì. Giọng cậu ta rất nhỏ, gần như thì thầm, tôi dựng thẳng lỗ tai cẩn thận nghe, mới nghe rõ được cậu ta đang nói cái gì.

Cậu ta nói: “Tiểu Vũ, tôi sẽ không làm kẻ thứ ba. Tôi chỉ là thích một người thôi, tôi muốn đặt cô ấy ở trong lòng, như vậy cũng không được sao?”

Lời này chẳng hiểu sao tôi nghe thấy thật chói tai, cậu có thể đừng ở trước mặt tôi sắm vai kẻ đau khổ vì tình được không? Mấu chốt là còn mở miệng một tiếng “cô ấy”! Tôi vừa uất ức vừa tức giận, khoát tay giận dỗi nói: “Đi đi, cậu thích ai chẳng có nửa điểm quan hệ gì với tôi . Dù sao bà đây cũng sẽ không làm cái việc yêu thầm ngu ngốc này, tôi muốn cái dạng trai đẹp gì mà không có chứ? Cậu cút đi, đi được chừng nào thì đi chừng đó cho tôi .”

Tiền Đường đứng bất động, đau khổ nhìn tôi .

Khốn kiếp, chẳng lẽ còn muốn tôi an ủi cậu sao? Vậy ai sẽ an ủi tôi đây?! Cậu có người trong lòng chẳng lẽ tôi không có sao? Cậu cầu mà không được thì chẳng lẽ tôi thuận buồm xuôi gió sao? Tôi đúng là thiếu nợ cậu mà!

Mẹ nó! Tôi thật sự chịu đủ rồi!

Tôi đột nhiên quyết định giải quyết dứt khoát, tôi cảm thấy chỉ còn kém một bước nhỏ nữa là tôi sẽ sụp đổ mất, tiếp tục như vậy, trai đẹp còn chưa tóm được, người đã điên trước rồi, vậy cũng không tốt.

Nghĩ đến đây, tôi kiên định hướng Tiền Đường phất phất tay , “Tiền Đường à, tôi cảm thấy về sau chúng ta nên giữ khoảng cách một chút.”

“Ừ.”

“Về sau cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, thấy đã phiền rồi.”

“Được.”