Chương 7

20

Tôi mở mắt giữa đêm khuya, người bên cạnh đang ngủ say. Tôi mò mẫm tìm điện thoại của Tống Nguyên Sầm, dùng dấu vân tay của anh ta mở khóa.

Mở WeChat, quả nhiên anh ta đã nói chuyện về tiền với Tô Diệc Hàm, tin nhắn cuối cùng là lời đe dọa nặng nề từ đối phương: "Anh đợi đấy! Nếu anh dám không đến, tôi sẽ nói tất cả với Hàn Đàm!"

Tôi đọc và không hiểu sao lại muốn cười.

Họ không biết rằng tôi đã sớm hiểu rõ mọi chuyện, và không ngừng bị tôi đùa bỡn.

Tôi lướt lên xem lại toàn bộ lịch sử trò chuyện, tổng quát là Tô Diệc Hàm dùng mối quan hệ bẩn thỉu của mình để uy hϊếp Tống Nguyên Sầm.

Yêu cầu Tống Nguyên Sầm đưa cho cô ta năm trăm vạn, nếu không sẽ làm lộ chuyện này ra, bao gồm cả sự tồn tại của Lục Nguyên.

Tống Nguyên Sầm thế mà còn mặc cả với cô ta, cuối cùng không thoả thuận được.

Tô Diệc Hàm đành phải chấp nhận nhún nhường, gửi một địa chỉ, yêu cầu anh ấy gặp mặt để nói chuyện.

Tống Nguyên Sầm không thể không đi.

Tôi ghi chép lại địa chỉ, sau đó lại đặt mọi thứ vào đúng chỗ.

Lại là một cuối tuần nữa, sáng sớm Tống Nguyên Sầm đã chuẩn bị xong và nói với tôi: "Hôm nay anh phải đi mời một khách hàng ăn cơm, tối nay mới về."

Nghĩ đến những gì sắp xảy ra, tâm trạng của tôi rất tốt.

Vì vậy, tôi cũng không quan tâm anh ta đã dùng lý do gì để gạt gẫm mà đồng ý.

Chờ anh ta đi rồi, tôi hiếm khi mới trang điểm kỹ càng như vậy, mặc lên mình chiếc váy đắt giá và đẹp nhất, lại thay một đôi giày cao gót, đeo chiếc túi xách đắt tiền nhất, cả người rực rỡ lộng lẫy.

Tôi sẽ đi đến chiến trường, đôi giày cao gót sắc nhọn của phụ nữ chính là vũ khí của họ.

21

Tôi đưa con gái đến nhà mẹ tôi, sau đó lại đi đường vòng đến nơi họ hẹn nói chuyện.

Họ chọn một quán cà phê, khi tôi đến nơi thì họ đã bắt đầu trò chuyện rồi.

Tôi bình tĩnh bước đến, biểu hiện trên khuôn mặt của Tống Nguyên Sầm khi đối diện với tôi đã thay đổi từ sững sờ sang kinh ngạc, rồi lại trở thành vẻ ngạc nhiên thường xuất hiện trên mặt anh ta khi chúng tôi yêu nhau.

Tô Diệc Hàm tỏ ra rất tức giận: "Anh đang nhìn cái gì thế! Anh này..."

Cô ta bỗng nhiên quay đầu, cái nhìn khi thấy tôi tựa như nhìn thấy ác quỷ.

Tôi mỉm cười tiến lên, cố ý ngồi xuống chiếc ghế mà Tống Nguyên Sầm đang ngồi: "Cô Tô, sao cô lại ở đây? Thật là trùng hợp, trước đây gặp nhau ở nhà hàng, bây giờ lại gặp ở quán cà phê, chúng ta thực sự có duyên".

Cô ta cả người đang run rẩy: "Tôi..."

"Chẳng phải anh đang gặp khách hàng sao?" Tôi không quản cô ấy nữa, cúi đầu nhìn Tống Nguyên Sầm, "Từ khi nào Tô Diệc Hàm trở thành khách hàng của anh?"

Anh ta không trả lời, nhưng tôi biết anh ta bây giờ chắc hẳn rất hoảng sợ.

"Anh và cô ta có quan hệ gì vậy?" Tôi tỏ vẻ vô tội nói ra, cố ý tạo ra một số cử chỉ thân mật.

Tống Nguyên Sầm đột nhiên ngẩng đầu: "Anh và cô ta không có quan hệ gì!"

"Tống Nguyên Sầm!" Tô Diệc Hàm thê lương kêu thét, "Tôi thực sự mù quáng! Làm sao lại chọn anh! Anh nói lại một lần nữa xem anh và tôi có quan hệ gì?!"

"Cô nghĩ cô là ai vậy?! Chẳng phải chỉ là một người phụ nữ hám tiền của tôi thôi sao!"

"Anh sao lại nhìn tôi như vậy! Trước đây tôi yêu anh mà... nếu không tại sao tôi lại ngủ với anh!"

"Không phải cô đã cắm sừng tôi sao? Cô tưởng những tin nhắn đó tôi không thấy à?"

"Đó là vì anh đối xử lạnh lùng với tôi! Anh không phải đã nói anh sẽ ly hôn với cô ta sao?!"

……

Tôi ngăn cản họ, "Xin lỗi một chút. Hai người có quên mất sự tồn tại của tôi không?"

Tống Nguyên Sầm nói nhỏ: "Hàn Đàm, anh..."

"Im miệng!"

Tôi bất ngờ nổi giận, trực tiếp tát một cái khiến đầu anh ta lệch sang một bên.

Tống Nguyên Sầm nắm chặt đôi tay rồi lại buông lỏng, cuối cùng quỳ xuống van xin: "Hàn Đàm, chúng ta về nói chuyện được không..."

"Anh thật là giỏi." Tôi nhìn chằm chằm vào anh, "Có phải tôi nên trao cho anh một giải thưởng không?"

Tô Diệc Hàm lảo đảo lùi vài bước, quay người muốn chạy trốn.

Tôi túm lấy cô ta, nhấn đầu cô ta quăng trở lại, sau đó lấy cốc cà phê đổ lên người cô ta.

"Á!!!"

Tôi phát hiện Tô Diệc Hàm đối mặt với tình huống như thế này đều phản ứng bằng tiếng thét chói tai.

Tôi không nhịn được đá cô ta một cái để cô ta im miệng.

"Hàn Đàm, nghe anh giải thích!" Tống Nguyên Sầm lê bước quỳ gối bên cạnh chân tôi, "Là cô ta quyến rũ anh, cô ta chỉ muốn nhắm đến tiền của chúng ta... Anh lúc đó chỉ là không suy nghĩ kỹ..."

Tôi nhìn anh, như thể nhìn một người xa lạ.