Chương 3

(1):Nhớ đắng ngắt ngọt bùi: quá khứ của một người là đau khổ, nhưng hiện tại là hạnh phúc.

Dung Hạc vẫn trốn thoát.

Sau khi Lục Tiêu Viễn chặn cậu và tự giới thiệu.

Đẩy cửa phòng ra, phòng riêng vẫn như trước khi rời đi.

Trương Ngạn và Hạ Tử Liễu, hai kẻ tham ăn chính hiệu đang cố gắng hết sức tranh giành miếng ăn, hai đôi đũa tre lớn đang cố gắng gắp một miếng tiết vịt.

Phó Sĩ Lâm dựa vào vai Từ Thiến, vì cuộc đời bi thảm của nam thần nhà mình mà thở dài, sau đó lại nói về mấy tin đồn nhảm gần đây khiến Lục Tiêu Viễn chịu đủ đàm tiếu, hãm sâu vào sóng gió dư luận, khiến người ta giận sôi máu, gọi thẳng là “Thần tiên hạ phàm độ kiếp.”

Khuôn mặt tái nhợt của Dung Hạc rụt vào trong cổ áo khoác, bước đến bàn ăn ngồi xuống như không có chuyện gì xảy ra, duỗi những ngón tay tê dại, ửng hồng vì lạnh ra, mấy phút sau, tự rót cho mình một ly rượu.

Tần Dật Phong thấy có người tới uống ượu cùng, hắn lập tức đứng dậy, chạm ly với Dung Hạc, đang định nâng ly nói mấy câu chúc linh tinh, thấy Dung Hạc ngẩng đầu lên, hầu kết rung lên, sau đó một hơi cạn sạch, mấy giây sau ly rượu đã cạnh, hắn mở miệng khen một câu: “Rượu ngon.”

Sau đó, thấy Dung Hạc rót một ly khác.

Tiếp theo là cốc thứ ba, cốc thứ tư,…

Thấy vậy, Trương Ngạn ở bệnh cạnh đùa giỡn: “Hạc, uống từ từ thôi, rượu sao có thể uống như thế?”

“Tôi không sao.” Dung Hạc kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười nhạt, “Hôm nay hơ khô thẻ tre, tôi rất vui, nên uống.”

Trương Ngạn ban đầu cảm thấy Dung Hạc có chuyện, nhưng sau khi nghe Dung Hạc nói như vậy, hắn cảm thấy có gì đó không ổn.

Chẳng lẽ do vừa nãy hắn hỏi Dung Hạc có quen Lục Tiêu Viễn không, khiến Dung Hạc cảm thấy hắn muốn bấu víu quan hệ, cho nên không vui à? Nhưng với tình bạn lâu năm giữa hắn và Dung Hạc, hắn không nghĩ Dung Hạc nghiêm túc như thế.

Trương Ngạn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nghĩ ra được nguyên do.

Người này bình thường chẳng bao giờ uống rượu, từ nhà vệ sinh trở về lại bắt đầu điên cuồng uống uống rượu, bọn họ không khuyên nổi, chỉ đành mắt to trừng mắt nhỏ, rồi mặc kệ cậu.

Tuy nhiên, tửu lượng Dung Hạc rất thấp, mới uống mấy chén đã bắt đầu say. Sợ tóc trên trán hơi rũ xuống, đôi mắt ủ rũ khép hờ.

Nhiệt độ trong phòng riêng tăng thêm mấy độ, ánh đèn trên đầu cũng bắt đầu xoay tròn trước mặt cậu tạo thành một vầng hào quang, giống như từng làn sóng nhấp nhô, nhấp nhô, dần dần cuộn lên nhấn chìm hết thảy âm thanh xung quanh.

Dung Hạc gục xuống bàn, có chút khó chịu cởi cúc áo, hai mắt chậm rãi nhắm lại, liếc mắt một cái….

“Xin chào bạn học, mình tên là Dung Hạc, hôm nay là ngày trực nhật của mình, cậu có cần giúp gì không?”

Trong lúc mơ màng, một giọng nói trong trẻo vừa qua kỳ vỡ giọng vang lên trong tâm trí cậu, kéo theo hết các khung ảnh lướt qua như một bộ phim ——

Một cậu bé mặc đồng phục học sinh xanh trắng với nụ cười rạng rỡ như mặt trời tháng sáu, đôi vai gầy dường như nâng lên cả bầu trời xanh trong mùa đông lạnh giá.

Một nam sinh cao lớn đang ngồi xổm ở góc tường nhúc nhích, cứng ngắc ngẩng đầu lên.

Gió bắc thổi qua, đôi mắt đờ đãn hiện dưới làn tóc hỗn độn, khuôn mặt góc cạnh lộ ra vẻ hờ hững, tràn ngập cảm giác chán đười.

Nhìn thấy vết bầm trên khóe miệng cùng màu đỏ sậm trên bụng, thiếu niên sốt sắng nói: “Bạn học, cậu bị thương rồi!”

Leng keng, leng keng.

Hình ảnh chợt đi theo tiếng chuông vao lớp gấp gáp…

Cảnh tượng thật quen thuộc, hai hình bóng đó cũng quen thuộc.

Dung Hạc cưỡng ép mở mắt ra, tầm mắt nhất thời được một màu vàng phủ lên, hai trạng thái cứ trùng lên nhau, như thể ký ức và hiện tại đang chồng chéo lên nhau trong đầu cậu vậy.

Trong men say, cậu phải nghĩ rất lâu mới nhớ ra ——

Đó là cậu mười hai năm trước.

Và Lục Tiêu Viễn mười hai năm trước.

*

Trong phòng riêng gần đại sảnh của nhà hàng lẩu, Lục Tiêu Viễn mở cửa sổ ra, xuyên qua tấm màn che màu lam nhạt, vô cảm nhìn chằm chằm vào chiếc mũ và khăn quàng cổ cách đó không xa, bóng dáng say đến ngã trái ngã phải, được mấy người bạn đi cùng dìu đi mới miễn cưỡng đi được, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn khóa chặt vào con người đó.

Sau đó, hắn gọi phục vụ đến để xác nhận có dịch vụ tài xế riêng trong nhà hàng của họ, vừa lúc đó đám say khướt kia đã tìm được tài xế riêng rồi.

Sau khi đám Dung Hạc ồn ào rời đi, Tưởng Thậm đẩy cửa bước vào, giũ vạt áo cẩn thận trước khi đóng cửa lại, bắt đầu chỉ trích không thương tiếc: “Nhà hàng này kiểu gì không biết, đồ ăn không ngon thì thôi đi, đến cả vòi nước trong phòng vệ sinh còn hướng lên trên, phun ướt hết cả quần áo của tôi, cậu đi từ phòng rửa tay ra cũng không thèm nhắc tôi một câu.”

Lục Tiêu Viễn uống nốt ngụm rượu vang cuối cùng trong ly thủy tinh, nói: “Tôi không sử dụng vòi nước ở trong đó.”

“Vậy cậu đến phòng rửa tay làm gì vậy?” Lúc đầu Tưởng Thậm rất ngạc nhiên, sau đó nheo mắt lại, “Cậu không vô ý thức như vậy chứ, đi vệ sinh mà không xả nước hả.”

Đối mặt với nghi ngờ, Lục Tiêu Viễn nhàn nhạt nói: “Đi dạo một chút.”

Tưởng Thậm: “…”

Ăn uống no say, đột nhiên ném bát đũa lại, vội vội vàng vàng chạy vào trong nhà vệ sinh để đi dạo, khẩu vị của đại minh tinh quả nhiên đặc biệt.

Nhưng Tưởng Thậm cũng chỉ thoáng ngạc nhiên.

Anh và Lục Tiêu Viễn là đồng môn, hai người đã quen biết nhau sau, bảy năm, cho nên từ lâu đã quá quen thuộc với những thứ kì quái của đàn em khóa dưới.

Mùa đông, quần áo không khô nhanh được, Tưởng Thậm chỉ cởϊ áσ khoác vắt tạm ở lưng ghế, sau khi cởi khẩu trang, vẫn không nhìn được ghét bỏ nói: “Không được, tôi muốn phỏng vấn cậu một chút, xuất phát từ nguyên nhân gì mà cậu là đề xuất đến chỗ quỷ quái này ăn cơm vậy? Cậu tìm được nhà hàng này cũng giỏi đấy chứ.”

“Làm người không thể quên cội nguồn, nhớ đắng mới ngắt được quả ngọt.” Lục Tiêu Viễn nói.

Tưởng Thậm nhớ đến cuộc phỏng vấn về tuổi thơ bi thương của Lục Tiêu Viễn mới phát sóng hôm nay, sờ sờ mũi, cảm thấy những gì Lục Tiêu Viễn nói cũng rất triết lý.

Anh ăn được hai miếng khoai sọ vừa vớt được từ trong nồi ra, chợt thấy có điều không đúng, nhíu lông mày, nói: “Mà khoan, tôi đường đường là phú nhị đại không nhiễm khói lửa nhân gian, tại sao phải cùng cậu chịu khổ chứ?”

Lục Tiêu Viễn nói: “Tự mà hỏi bản thân anh ấy.”

Tưởng Thậm lúc này mới nhớ, Lục Tiêu Viễn không mời anh, là anh nhất định đòi đi cùng.

Trưa hôm nay, anh mới vừa bị cô bạn gái siêu mẫu theo đuổi suốt một năm trời của mình đá, đề phòng cho việc bi thương tột độ làm ảnh hưởng đến cảm xúc lúc quay phim, anh rất cần một người bầu bạn. Nhưng đám hồ bằng cẩu hưu của anh nhất định sẽ tìm mọi cách chế cười anh, nghĩ đi nghĩ lại, cùng chỉ có vị đại minh tinh lạnh lùng này sẽ không chế nhạo mình.

Không phải vì vị đại minh tinh này lòng dạ tốt bụng, mà là người ta quý chữ như vàng, căn bản lười nói chuyện.

“Được rồi.” Tưởng Thậm thức thời ngậm miệng, một lúc sau mới trầm giọng hỏi: “Nhưng mà lão Lục, cậu khi còn bé thật sự rất khó khăn sao?”