Chương 19: Nghi hoặc

Chương 19: Nghi hoặc

Đại điện phân đà Ma Thần tông.

Vương Nhất Tự ngồi ở chính giữa Đại điện, hai chân bắt chéo.

Sau khi giải thích hết mọi chuyện, đám người Phùng đà chủ, Lý quản gia, Âu Dương Kiệt mới thông suốt.

Nhưng là mỗi người hiện giờ một ý nghĩ.

Đối với Âu Dương Kiệt chỉ có thêm sùng bái chưởng môn.

Quyết định gia nhập Thương Sơn phái là hoàn toàn chính xác. Chỉ có đi theo Vương chưởng môn mới giúp hắn mạnh lên được.

Với Phùng đà chủ chỉ có thể nói hai chữ: hoảng sợ.

Kẻ đang ngồi trước mặt hắn là chưởng môn của Thánh nữ, là kẻ giữ Lệnh bài của Tông chủ Ma Thần tông.

Xém chút nữa là hắn đã đắc tội với kẻ này.

Thật! Dù là mười cái mạng cũng không đủ chết.

Hắn mồ hôi tuôn ra như tắm.

Còn về Lý quản gia thì sao?

Lão lúc này đã biết được thân phận của Vương chưởng môn.

Trong lòng thầm kính phục, cũng như hy vọng cứu tiểu thư của lão càng là thêm to lớn.

Không sai.

Chỉ cần Ma Thần tông nhúng tay vào, Thí Thần Điện không muốn, cũng không dám đắc tội, buộc phải thả người ra.

Giờ lão đã hiểu được sự tự tin lúc trước của Vương chưởng môn là đến từ đâu.

“Phùng đà chủ”

Vương Nhất Tự sắc mặt nghiêm túc “Đã hiểu bản tọa đến đây để làm gì?”

Bị gọi đến, Phùng đà chủ giật nảy mình

“Đã hiểu. Đã hiểu”

“Vậy liền nhờ Phùng đà chủ bằng nhanh nhất? Cho người đến Ma Nhai cốc điều tra Thí Thần Điện giúp bản tọa”

“Ta đi làm ngay. Ta đi làm ngay” Phùng đà chủ run run cáo lui.

Sau đó đích thân cùng đám đệ tử hướng Ma Nhai cốc mà lao đi.

“Trương Tấn, ngươi sắp xếp cho Lý quản gia tạm thời ở lại đây”

“Đệ tử minh bạch” Trương Tấn ôm quyền.

Vương Nhất Tự nhìn Lý quản gia, sau đó nói bằng một giọng chắc nịt

“Lý quản gia, ngươi cũng đi nghỉ ngơi. Chuyện của Trương tiểu thư cứ để cho bản tọa”

Lý quản gia ôm quyền, cúi đầu

“Lão nô tin tưởng Vương chưởng môn. Lão nô xin phép lui ra trước”

Sau đó, Lý quản gia cùng Trương Tấn rời đi.

“A Kiệt. Ngươi cũng đi luyện tập. Sau khi có tin tức về Thí Thần Điện. Cùng bản tọa đi Ma Nhai cốc” Vương Nhất Tự nhấp một ngụm trà.

“Đệ tử cáo lui” Âu Dương Kiệt cũng đi ra khỏi.

Đại điện lúc này chỉ còn lại Vương Nhất Tự và Lục Thiên Cầm.

Không gian yên ắng một lúc, Vương Nhất Tự chợt nói

“Chuyện bản tọa giao cho ngươi làm đã có kết quả?”

“Đệ tử đã phái người đi điều tra Âu Dương gia, cũng đã có kết quả”

“Không cần gấp. Chuyện của Âu Dương gia tạm thời gác lại. Chuyện cấp bách bây giờ là cứu Trương tiểu thư” Vương Nhất Tự âm trầm.

“Chưởng môn đối với vị tiểu thư này có chút quan tâm a” Thiên Cầm ngạc nhiên nói.

Vương Nhất Tự nghiêng đầu, gương mặt ngốc trệ

“Đừng nói là ngươi đang ghen nha?”

“Ta...ta không có” Lục Thiên Cầm gương mặt trở nên đỏ.

“Không cần bận tâm. Bản tọa đối với Trương tiểu thư là muốn làm rõ một chuyện”

Vương Nhất Tự đột nhiên thay đổi giọng nói, trở nên ôn nhu hơn.

Thiên Cầm cũng không hỏi gì thêm.

Đại điện Thí Thần Điện, Ma Nhai cốc.

Quỳ giữa Đại điện, Trương tiểu thư cúi gầm mặt.

Chát!

Một tên hắc y nhân cầm roi quất vào lưng nàng

“Nói! Thiên Thiềm Ti cất giấu ở đâu?”

Trương tiểu thư không lên tiếng.

Tên hắc y nhân vung roi tiếp tục đánh.

Lưng nàng lúc này chi chít vết roi, máu thấm đỏ cả lưng áo.

“Được rồi!”

Ngồi ở chính giữa Đại điện, một tên mặc Giáp bào màu đen âm trầm lên tiếng.

Hắn là Huyền Vũ, một trong Tứ hộ pháp của Thí Thần Điện, hiện tại chấp chưởng Phó Điện chủ.

Ngồi phía dưới là hơn 20 hắc y nhân.

Bọn hắn đều là Kim bài sát thủ, những sát thủ chuyện nghiệp nhất.

Tên đệ tử ngừng tay.

Huyền Vũ lại nói

“Trương cô nương. Nếu như nói ra chổ cất giấu Thiên Thiềm Ti, bản tọa đảm bảo sẽ thả cô nương rời đi”

Trương tiểu thư ngẩn đầu lên, ánh mắt giận dữ nhìn hắn

“Sát hại gia tộc ta, gϊếŧ chết phụ thân ta, thù này sớm muộn ta cũng sẽ khiến Thí Thần Điện các ngươi, từng người từng người trả giá. Còn muốn ta nói ra chổ cất giấu Thiên Thiềm Ti, ngươi nằm mơ đi”

Huyền Vũ lại mềm mỏng

“Trương tiểu thư, bọn ta là sát thủ, cũng chỉ là được người thuê, cũng chỉ là người làm, tiểu thư cũng đừng nên gây khó dễ”

Trương tiểu thư cả giận

“Ai? Là ai thuê các ngươi?”

“Bọn ta trước giờ không tiết lộ danh tính người thuê, đó là luật. Trương tiểu thư chỉ cần biết, việc này bọn ta chỉ là trung gian. Chỉ cần giao ra Thiên Thiềm Ti, mọi chuyện coi như kết thúc. Bản tọa cũng đảm bảo an toàn tính mạng cho Trương tiểu thư”

Nàng hừ lạnh một tiếng

“Muốn ta giao ra Thiên Thiềm Ti, nằm mơ!”

Huyền Vũ chợt âm trầm, sắc mặt trở nên nghiêm nghị

“Rượu mời không uống liền muốn uống rượu phạt. Để bản tọa xem ngươi chịu đựng được bao lâu. Đem ả đi. Nhốt vào Ma Nhai Động”

Tên đệ tử tuân lệnh. Lôi Trương tiểu thư đi.

“Phó điện chủ. Ta nghĩ ả sẽ không nói” một tên Kim bài lên tiếng.

“Không vội. Nhốt ả vào Ma Nhai Động. Không cho ăn uống. Ta muốn xem xem, ả cứng rắn được bao lâu” Huyền Vũ nói.

Hôm sau.

Một mình Vương Nhất Tự đi đến Tô gia Dược điếm.

Nhìn thấy rất nhiều Võ giả tập trung trước cửa, hắn tỏ vẻ hài lòng.

“Hôm qua hẳn là tin tức về Trị thương đan đã được lan truyền a”

Đứng ở Sảnh lớn, Tô Cấn Thành nhìn thấy Vương Nhất Tự, như là nhìn thấy thần tiên, liền mừng mừng rỡ rỡ đi đến.

“Vương chưởng môn đã đến”

“Tô gia chủ, hôm nay Dược điếm như là náo nhiệt hẳn ra?” Vương Nhất Tự cười nói.

“Vương chưởng môn, mời vào trong nói chuyện.”

“Mời”

Ngồi ở bên trong Đại điện. Vương Nhất Tự ung dung nhấp một ngụm trà.

Tô Cấn Thành lấy ra một tờ ngân phiếu đưa cho Vương Nhất Tự, nói

“Vương chưởng môn. Năm viên Đan dược hôm qua, cả thảy thu được 250 vạn kim tệ, đây là 150 vạn, xin nhận lấy”

“Nhiều như vậy?” Vương Nhất Tự ngạc nhiên

“Không phải là chia bốn sáu hay sao?”

Tố Cấn Thành cười nói

“Vương chưởng môn xin đừng ngại, xem như là quà chúc mừng cuộc làm ăn của chúng ta”

“Nếu vậy, bản tọa đành nhận vậy” sau đó hắn lấy ra 10 lọ Trị thương đan

“Bản tọa ở đây có 100 viên Trị thương đan, nhờ Tô gia chủ bán giúp”

Tô Cấn Thành mừng rỡ nhận lấy

“Được được. Vương chưởng môn xin cứ an tâm”

“À. Bản tọa hôm nay đến đây là có việc muốn nhờ Tô gia chủ giúp đỡ”

“Việc gì xin cứ nói”

“Bản tọa luyện chế Đan dược, cần nhất là mấy loại thảo mộc, nguyên liệu. Nhưng ở Hàn Vân thành lại khá ít, muốn nhờ Tô gia chủ tìm mua giúp”

Vương Nhất Tự lấy ra một tờ giấy đưa cho Tô gia chủ.

“Những loại nguyên liệu này Tô gia có rất nhiều. Không biết Vương chưởng môn là cần bao nhiêu?”

“Có bao nhiêu bản tọa lấy bấy nhiêu”

“Vương chưởng môn xin đợi một lát”

Tô gia chủ liền sau đó phân phối cho gia đinh thu gom nguyên liệu, thảo mộc.

Thập phút sau, tên gia đinh đi vào

“Gia chủ, tất cả nguyên liệu đã gom đầy đủ”

Liền sau đó đưa cho Tô gia chủ một không gian giới chỉ.

“Được rồi. Ngươi lui ra đi”

“Vương chưởng môn. Đây là nguyên liệu mà ngươi cần”

“Vương Nhất Tự cầm lấy không gian giới chỉ, sau đó nói

“Cả thảy hết bao nhiêu?”

“Không. Không. Những nguyên liệu này là ta tặng Vương chưởng môn, tuyệt không lấy một đồng nào”

“Như vậy làm sao được?”

“Vương chưởng môn xin đừng khách sáo”

“Vậy bản tọa đành phải nhận vậy”

Hắn liền cất không gian giới chỉ vào

“Môn phái còn nhiều việc phải làm, bản tọa xin phép cáo từ”

“Vương chưởng môn đi thong thả”

Đúng lúc này, Thiên Cầm truyền âm đến.

“Chưởng môn. Đã có tin tức của Thí Thần Điện”

“Bản tọa trở về ngay”.

Vương Nhất Tự vừa bước vào Đại điện, Thiên Cầm liền đi đến thông báo

“Chưởng môn. Ta vừa nhận được tin tức từ Phùng đà chủ. Trương tiểu thư bị nhốt ở Ma Nhai Động”

“Ngươi thông tri cho Trương Tấn cùng Âu Dương Kiệt, cùng bọn hắn đến Ma Nhai cốc. Bản tọa sẽ đi trước”

“Đệ tử tuân lệnh”

Vương Nhất Tự nói xong liền hướng Ma Nhai cốc mà phóng đi.

Trông theo bóng lưng, Thiên Cầm có vẻ ngạc nhiên

“Chưởng môn là vì vị Trương tiểu thư kia mà gấp gáp a”

“Hệ thống. Ngươi chắc chắn chứ?” Vương Nhất Tự vừa thi triển thân pháp lướt đi, vừa hỏi.

“Chắc chắn! Lúc ở Trác Hồng lâu, khi Trương tiểu thư đến gần chủ nhân. Vật đó liền như bị đánh thức” hệ thống đáp.

“Tại sao lúc đó không cho ta biết?”

“Lúc đó ta chỉ là nghi hoặc một chút. Nhưng hiện tại, phong ấn xung quanh vật đó đang dần nứt ra, đây chính là dấu hiệu, chủ nhân của nó đã xuất hiện. Chỉ cần biết thêm một chi tiết nữa là có thể khẳng định”

“Là gì?” Vương Nhất Tự nhíu mày.

“Chủ nhân quên là phong ấn được kết nối với gì à?”

“Ý ngươi là chiếc vòng tay đó”

“Chính xác. Nếu như Trương tiểu thư đeo chiếc vòng tay đó vào. Phải hay không sẽ được sáng tỏ”

“Ta hiểu rồi”

Vương Nhất Tự bằng nhanh nhất hướng về Ma Nhai cốc, trong lòng ngổn ngang rất nhiều cảm xúc.