Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ice And Cold (Cô Gái Băng Giá Và Chàng Trai Lạnh Lùng Phần 2)

Chương 18: Về

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hôm nay nó lại đến bệnh viện nhưng vừa vào phòng bệnh của hắn thì chẳng thấy ai, chỉ là căn phòng trống không, tất cả vật dụng đều không như hôm trước. "Không lẽ Flynn đã xuất viện rồi sao?". Nó nghĩ thầm và hỏi cô y tá khi ra ngoài thì sự thật quả đúng với suy nghĩ của nó. Nó đứng bên ngoài bệnh viện một hồi lâu, nó rất muốn đến nhà thăm hắn nhưng với tư cách gì bây giờ? Được một lúc thì nó nhận được điện thoại, nhìn trên màn hình nó không nhanh không chậm mà bấm nghe.

- Em nghe đây..em còn chút việc ở FJA nên chưa về được..vài ngày nữa em sẽ về. - Nó nói trong điện thoại và giọng nó nghe khá buồn. Sau khi tắt máy nó lại nhìn vào tấm gạc trắng ở cổ tay, nơi mà lớp vải đỏ đã che khuất. Nhưng có một điều nó không hề biết rằng nó ở FJA hay bệnh viện hoặc ở bất kì đâu, cũng có người biết được hành tung của nó.

Việc ở FJA anh ba nó (Bi) đã giúp nó quản lí rất tốt nên nó không mấy bận tâm. Vừa rồi, nó nói có việc ở FJA chỉ là cái cớ để giúp nó ở lại đây thôi. Nó nhắn với Kyo và hẹn anh cùng đến thăm hắn. Với tình hình hiện tại phải nhờ vào Kyo nó mới có thể đến gặp hắn.

Kyo cũng hiểu tâm trạng của nó lúc này nên cũng thu xếp công việc cùng nó đến thăm hắn.

- Sếp, cô Minh Hy...cô cũng đến đây sao? - hắn bất ngờ hỏi nó khi Kyo cùng nó bước vào nhà hắn theo sự dẫn dắt của người làm. Hắn nghĩ rất đơn giản, Kyo là sếp của hắn đến thăm hắn là chuyện bình thường nhưng tại sao lại có mặt nó. Nó đã thăm hắn rất nhiều lần rồi mà. Nó im lặng và Kyo hiểu ý trả lời thay nó. Anh nói là cả hai thuận đường nên ghé thăm hắn. Nó thầm cảm ơn anh mình rất nhiều.

- Anh cảm thấy thế nào, có chỗ nào không khỏe không? - vừa ngồi xuống nó đã hỏi.

- Tôi không sao nữa rồi, tôi cảm thấy rất tốt nên mới xin ba mẹ nói với bác sĩ cho tôi về nhà, ở lại viện tôi thấy không thoải mái. Cảm ơn cô Minh Hy đã quan tâm. - hắn trả lời nó một cách rất khách sáo, làm đôi mắt nó như chùn xuống có gì đó buồn buồn.

..

- Thôi, cũng muộn rồi, chúng tôi phải về...cậu phải dưỡng thương thật tốt để mau về làm việc nhé...- Kyo vỗ vai hắn.

- Sếp yên tâm, tôi sẽ trở lại đội mà...chào sếp, hai người về cẩn thận. - hắn đưa tay lên chào nó và anh. Hắn nở nụ cười tươi làm lòng nó xao động nhưng lại cảm thấy chua chát. Nhưng dù gì thế này vẫn tốt hơn, nó tự an ủi mình như thế.

- Em đang nghĩ gì thế? - Kyo đang lái xe nhưng khẽ nhìn qua nó, anh biết nó đang buồn.

- Em đang nghĩ về vụ tai nạn của Flynn. Liệu đó là một sự cố hay là có kẻ...- nó nói nửa chừng nhưng lại không nói tiếp.

- Không thể nào, anh nghĩ chắc do sự cố thôi. Vì lúc đó Flynn, nó một chút tinh thần cũng không có như người mất hồn vậy. Chẳng làm được gì. Có thể nó không chú ý nên đã bị xe tông, chứ sắp đặt thì anh nghĩ không ai có động cơ để lấy mạng Flynn đâu.

- Flynn là một cảnh sát, anh ấy rất chính trực..vì thế cũng có rất nhiều kẻ thù...// Anh biết...anh biết nhưng em hãy nghĩ thoáng hơn một chút được không. Bản lĩnh phán đoán của em đâu? Lúc trước em đâu có như vậy...- nó nói nhưng sau đó Kyo đã phản bác lại. Nghe anh nói, nó lại im lặng. Kyo nói đúng, hôm nay nó bị sao thế? Lúc trước nó đâu có như vậy, nó luôn nhìn việc chứ không nhìn người nhưng bây giờ có lẽ nó đã bị "người" làm ảnh hưởng. Nhưng suy nghĩ của nó chẳng có gì sai khi nó lo lắng cho hắn. Nó sợ hắn bị trả thù giống như vụ án của ba mẹ nuôi và Tống Duy Khôi của 5 năm trước..

- Anh xin lỗi....nhưng em...- Kyo lên tiếng khi thấy không gian trên xe quá ngột ngạt.

- Anh nói đúng...em biết mình nên làm gì..dừng xe...- giọng nói pha chút lạnh lùng, anh biết rằng Win của 5 năm trước đã trở lại rồi, nên anh không hề có ý định ngăn cản và làm theo ý nó.

- Anh tin em sẽ làm được. - ánh mắt anh rất kiên định khi nói ra câu đó qua cửa sổ. Nó chẳng nói gì chỉ nhìn lại anh với ánh mắt lạnh lùng và chỉ gật đầu. Nó biết anh tin tưởng nó. Nó bắt taxi về lại khách sạn, sau đó lại đến sân bay.

...............................................................

Tại phòng làm việc của anh, nơi mà có hai chàng soái ca đang ngồi đối diện với nhau.

- Đây là những gì cậu cần. - Tuấn Thanh đưa một túi gì đó màu trắng cho anh. Anh nhận lấy mở ra xem sau đó đóng lại.

- Còn việc kia thế nào.

- Tôi vẫn chưa tìm ra được, chỉ biết vị trí là ở Hàn Quốc nhưng đã tìm hết tất cả các bệnh viện vẫn không tìm thấy người cậu nói. - Tuấn Thanh xoắn tay áo lên nói.

- Tiếp tục tìm đi. Cảm ơn cậu về thứ này, sau này Tống Thị phải nhờ WUWU chiếu cố rồi...- anh nói sau đó bật cười, Tuấn Thanh cũng không nói gì chỉ cười lại. Sau đó lại rời đi vì có cuộc họp ở WUWU.

Cánh cửa vừa đóng lại cũng chính là nụ cười tựa ác quỷ hiện lên trên khuôn mặt nam thần kia.

Trời đã xế chiều, anh thu xếp tan ca sớm và về nhà ăn cơm với ba mẹ vì nó vẫn chưa về. Vừa về nhà thì mọi người đã chuẩn bị dùng cơm, mọi người đều có mặt đông đủ ngay cả Rin.

- Rin, Justy nó đâu sao không về cùng con..- ba anh hỏi.

- Anh ấy bận họp ở công ty nên không về được...

- Tống thị vẫn đang hoạt động tốt chứ con..- mẹ anh hỏi.

- Vẫn tốt thưa mẹ..Rick, sao em ăn ít vậy...- Rin hỏi anh khi thấy anh ăn như không ăn. Ba mẹ anh mới nhìn anh.

- Ông...tôi muốn đưa Rick vào công ty để nó giúp Rin..việc ở công ty bận lắm phải không con? - mẹ anh mở lời nhưng đã bị ba anh cắt ngang.

- Không được, Rick..nó là một bác sĩ...làm sao đến công ty làm được..

- Ba nói đúng đó mẹ...nhưng việc công ty dạo gần đây rất nhiều...Resd nó rất giỏi trong việc này nếu nó không........

- Thôi ăn cơm đi con...-ba anh một lần nữa cắt ngang. Anh khá khó chịu khi nghe nhắc đến anh mình, nhìn mẹ mình và chị mình buồn bã ăn cơm trong khi sắc mặt ba anh vẫn hoàn toàn bình thường.

Bữa cơm cũng nhanh chóng kết thúc, ba anh chẳng nói gì mà chỉ về phòng. Anh nhìn theo mà lòng khó chịu. "Rõ ràng là biết anh ba sắp về đây mà.." anh suy nghĩ sau đó đến phòng khách nơi mà mẹ và chị mình đang ngồi ăn trái cây.

- Con về sao Rick.-mẹ anh hỏi khi thấy anh khoác áo và chuẩn bị rời đi.

- Dạ phải, con phải về bệnh viện. Mà mẹ à..con thấy ba dạo này không được khỏe hay sao ấy, đây là vitamin tổng hợp. Mẹ hãy khuyên ba uống sau mỗi bữa ăn nha.

-Rick à...mẹ thay ba cảm ơn con...con thật chu đáo...- anh chỉ mỉm cười.

- Em không đón Fasmin sao? Lúc nãy chị có gọi cho em ấy bảo về nhà ăn cơm nhưng em ấy nói đang ở FJA và nói là chuẩn bị về....em ấy thật sự làm rất nhiều việc đó...em nên chăm sóc cho nó thật tốt...- Rin nhắc nhở anh.

- Chắc cô ấy muốn cho em bất ngờ đấy mà...thôi em về bệnh viện đây..- anh lại một lần nữa mỉm cười. Vì chỉ còn mỗi mình Rick, nên Rin rất thương em mình nên rất ủng hộ nó và Rick. Mẹ anh cũng thế.

Về lại phòng làm việc của mình. Trời cũng đã tối nhưng điện thoại của anh vẫn chưa có cuộc gọi nào. Anh tính thử đến bây giờ chắc nó đã xuống máy bay lâu rồi nhưng sao nó vẫn không gọi anh. Hay đã về nhà từ trước. Cuối cùng anh cũng không chịu được mà nhấc máy lên gọi cho nó.

- Em đã về chưa? Anh đã nghe chị hai nói....alo...Win...Win....- vừa nghe bên kia bắt máy thì đã "thuê bao". Anh lại cởϊ áσ blouse để sang một bên sau đó chạy về nhà.

Hiện tại bên này nó vừa xuống máy bay thì đã nhận được cuộc gọi từ anh nhưng vừa mới bắt máy thì điện thoại đã hết bin. Vì thế nó đành cho điện thoại vào túi sau đó bắt taxi về nhà. Nó về nhà, cửa mở nhưng không thấy người làm. Cũng phải, người làm đến dọn dẹp xong rồi về vì đó là lệnh của anh. Nó bước vào thì nhà sáng trưng nhưng vẫn không một bóng người, nó vừa cất bước đến cầu thang thì cảm nhận được cái ôm siết chặt từ phía sau.

- Không phải em nói có việc ở FJA sao...anh rất nhớ em....Win..- nó vẫn đứng im, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó và không có dấu hiệu buông xuống.

- Vì em nhớ anh nên về. - nó xoay người lại ôm anh. Lúc ngồi trên máy bay nó đã suy nghĩ kĩ, rất kĩ.

- Thật không, tay của em đã khỏi chưa....Flynn, cậu ấy thế nào? - anh quan tâm hỏi.

- Cậu ấy không sao, cậu ấy không nhận ra em. - nó thành thật nói.

- Tại sao lại vậy...chẳng phải hai người là bạn thân sao? -

- Em sẽ trả lời anh sau..Em hơi mệt...em về phòng trước..- nó rời khỏi vòng tay anh và tiếp tục cất bước. Lúc đi trên tay nó chỉ có chiếc vé và điện thoại, lúc về cũng thế thôi. Hành lý gì đó nó không cần đến.

Về lại phòng ngủ, nó ngâm mình trong dòng nước ấm, khẽ nhắm mắt lại. Nụ cười của hắn hiện lên, bất giác trên môi nó mỉm cười nhưng nụ cười rất nhạt. Nó nhớ lại nụ cười của hắn rất hồn nhiên như đứa trẻ, không chút phiền muộn. Nhưng khi nó cùng Kyo đến nhà thăm hắn thì nụ cười chào tạm biệt của hắn có phần chững chạc, trưởng thành như chắc chắn. Tiếp đến là hình ảnh của anh, vòng tay của anh thật ấm và chặt, nụ cười của anh rất hiền hòa. Nó biết anh thương nó là thật lòng và nó cũng rất yêu quý anh nhưng trên người nó mang một trọng trách rất lớn. Đó cũng là nguyên nhân khiến nó chần chừ. Theo như thông tin mật mà cấp trên đưa cho nó và đối mặt với thực tế nó càng rối hơn. Nó đang do dự không biết phải tin vào bên nào. Tin vào lẽ phải với cương vị là một cảnh sát hay là tin vào sự chân thành trong tình yêu mà Rick dành cho nó. Nghĩ đến đây nó liền mở mắt ra như để đánh thức tâm tư suy nghĩ của mình. Nó không thể vì một chút chần chừ do dự mà đưa ra quyết định sai lầm.
« Chương TrướcChương Tiếp »