Chương 40: Nguyên căn

Vào phủ công chúa, Thụy vương tùy ý hỏi một nha hoàn:

- Phò mã đâu?

Nha hoàn khẽ nhìn Nhạc Bình, giọng nhỏ như muỗi kêu:

- Phò mã...Không ở trong phủ.

Thụy vương cười nhạo một tiếng:

- Hắn không ở trong phủ thì ở đâu?

Hắn sai thị vệ:

- Tìm phò mã về đây.

Nhạc Bình nhếch môi:

- Tìm hắn làm gì, ngươi nghĩ ngươi nói mấy câu thì hắn sẽ trở về? Sẽ không ra ngoài hái hoa ngắt cỏ?

Nàng ngẩng đầu nhìn Thụy vương:

- Ta không cần ngươi giả mù sa mưa, không phải ngươi muốn nhìn ta bị chê cười sao? Hiện giờ đã thấy rồi, vừa lòng chưa? Có thể đi rồi!

Thụy vương sắc mặt thâm trầm, ngày thường hắn luôn mang theo ý cười, đột nhiên nghiêm túc như vậy, giống như từ ngày xuân tiến vào trời đông giá rét.

Nhạc Bình rùng mình, không dám nói thêm gì nữa.

Thụy vương nói:

- Nếu ta muốn nhìn ngươi bị chê cười, chỉ cần tùy ý ra tửu lâu nào đó ngồi xuống là được.

Hắn nhìn Nhạc Bình:

- Ngươi ngoài mạnh trong yếu, đơn giản là sợ ta biết mấy năm nay ngươi đã làm ra những chuyện hoang đường gì. Ngươi cảm thấy ta ở Tương Nam, quản không được ngươi đúng không?

Nhạc Bình siết chặt nắm tay, rất muốn nói lại, nhưng nghĩ đến thủ đoạn của Thụy vương, lại không dám.

Thụy vương nhìn nàng, lộ ra thất vọng:

- Ta còn cho rằng, mấy năm nay ngươi bị không ít giáo huấn, lẽ ra sẽ có tiến bộ, ai ngờ lại không có.

Sắc mặt của Nhạc Bình lúc đỏ lúc trắng.

Hai người không nói gì nữa, cho đến lúc thị vệ mang phò mã về phủ công chúa, phò mã là đích thứ tử của Tân Ninh hầu, diện mạo trắng nõn đoan chính như công tử ôn nhuận, nhưng lúc này y phục không chỉnh tề, thoạt nhìn có chút đáng khinh.

Phò mã vừa kinh vừa giận:

- Các ngươi muốn làm cái gì!

Hắn dùng sức giãy giụa, vẫn không thể lay động thị vệ bắt hắn.

Thụy vương chậm rãi đi tới, giống như phò mã ý thức được gì đó, nuốt một ngụm nước miếng:

- Thụy, Thụy vương điện hạ...

Thụy vương hơi mỉm cười, nhìn về phía thị vệ:

- Vừa nãy, tìm thấy ở đâu?

Thị vệ do dự trả lời:

- Là...hẻm Vân Hoa.

Trong hẻm Vân Hoa phần lớn là nơi mua vui của một số quan viên, hoặc là nơi quan viên dưỡng ngoại thất, phò mã được tìm thấy ở đây, không cần nói cũng biết.

Phò mã vừa định biện giải, Thụy vương đấm thẳng vào bụng hắn.

Phò mã kêu la thảm thiết, nhưng này chỉ mới bắt đầu, một khắc sau hắn bị Thụy vương coi như bao cát mà trút giận, Nhạc Bình sợ tới mức run lập cập, nhưng nhìn vẻ mặt của Thụy vương vẫn hàm chứa ý cười, ký ức ác mộng đánh úp lại, động cũng không dám động.

Sau một lúc lâu, phò mã giống như một bãi bùn lầy nằm liệt trên mặt đất, Thụy vương túm cổ áo của phò mã, phò mã sợ tới mức vội vàng dùng tay bảo vệ mặt.

Thụy vương “chậc” một tiếng:

- Thôi, toàn thân trên dưới, chỉ có gương mặt này miễn cưỡng nhìn cũng tạm, tạm thời bỏ qua.

Nói xong, hắn buông tay, phò mã lại té xuống mặt đất, phát ra một tiếng kêu rên.

Thụy vương nhìn một vòng, đám hạ nhân im như ve sầu mùa đông, hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ bụi đất trên tay:

- Đỡ phò mã về phòng nghỉ ngơi đi.

Đám hạ nhân vội vàng nâng phò mã về phòng, toàn bộ phòng chỉ còn lại Thụy vương cùng Nhạc Bình, và thị vệ bên người Thụy vương.

Thụy vương nhìn Nhạc Bình đang áp chế lửa giận, ân cần dạy bảo:

- Nếu ngươi có bản lĩnh, học theo Nguyên Gia, ném phò mã ra khỏi phủ, nếu vô dụng, thì đánh hắn nằm một đốn, kêu hắn thành thật một chút.

Nhạc Bình hối hận không ngừng, sao nàng lại nghĩ Thụy vương sẽ thật lòng nói chuyện cùng phò mã, rõ ràng hắn sẽ dùng loại phương pháp đơn giản thô bạo thế này.

Thụy vương nói:

- Những thị vệ này, trước khi ta rời kinh sẽ giao cho ngươi sử dụng, hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng.

_____________________________________

Sau khi Thụy vương rời khỏi phủ công chúa, hắn mới thu hồi ý cười.

Thật ra hắn không có chán ghét Nhạc Bình, trong cung rất ít hài tử, lúc hắn biết bản thân sẽ có một muội muội, hắn rất vui vẻ, nhưng Nhạc Bình lại không thích hắn, một lòng muốn trở lại bên cạnh hoàng hậu, thậm chí đối đãi với hoàng huynh còn thân thiết hơn với hắn, dần dà, tâm của Thụy vương đã lạnh.

Hắn biết Nhạc Bình không cam lòng, thật ra hắn cũng có chút không cam lòng.

Từ lúc sinh ra hắn liền biết hắn khác hoàng huynh, hoàng huynh là đích trưởng tử, sinh ra liền lập làm thái tử, được phụ hoàng giáo dưỡng mà lớn lên. Phụ hoàng đối xử với hắn cũng không tồi, nhưng lại khác với hoàng huynh. Hắn từng mất mát từng oán hận, rõ ràng hắn ưu tú hơn hoàng huynh nhiều như vậy, vì sao trong mắt phụ hoàng lại không nhìn thấy hắn?

Hắn từng có dã tâm, nhưng phụ hoàng không cho dã tâm của hắn nẩy mầm.

Sau lại hắn cũng bình thường trở lại, không còn để tâm đến những chuyện vụn vặt, tuy phụ hoàng không coi trọng hắn, nhưng đối xử với hắn cũng tốt, mẫu phi rất yêu thương hắn, dù mẫu hậu đối đãi với hắn không nhiệt tình, nhưng chưa từng khắt khe lạnh nhạt với hắn, huynh đệ tỷ muội không nhiều lắm, cũng tạm coi là hòa thuận. Hắn liền hiểu, dù hắn muốn tranh, tranh được rồi thì có ích lợi gì?

Hoàng huynh đối xử với hắn rất tốt, có lẽ vì trong cung ít hài tử, từ nhỏ hoàng huynh có chuyện gì đều dẫn hắn theo. Lúc trẻ lòng dạ bất bình, thường âm thầm chơi bẩn với hoàng huynh, vậy mà hoàng huynh chưa từng trách hắn, Thụy vương nhìn ra, hoàng huynh là thiệt tình, cũng không phải vì thanh danh huynh hữu đệ cung.

Có đôi khi hắn cảm thấy, người như vậy làm hoàng đế thật sự tốt sao?

Hoàng đế không phải sẽ giống như phụ hoàng của hắn, thủ đoạn thiết huyết? Tàn nhẫn quả quyết? Nhìn hoàng huynh thế nào cũng thấy kém xa.

Nhưng hiện tại ngẫm lại, như vậy có gì không tốt?

Vì sao vị trí kia chỉ có thể cô độc không nhận người thân, ai nói làm đế vương nhất định phải vô tình?

Lúc hắn ngụy trang đưa điềm lành vào kinh, chính là muốn thử hoàng huynh, hắn cũng tự đánh cuộc với chính mình, nếu hoàng huynh bất biến( không thay đổi), hắn sẽ vĩnh viễn canh giữ đất phong, thay hoàng huynh trấn thủ một phần giang sơn.

May mà, hắn thắng.

Thụy vương nhẹ nhàng thở phào một tiếng, cũng không biết là may mắn hay là tiếc nuối.

Đúng lúc này, hắn thấy một hài tử nghiêng ngả lảo đảo chạy ra đường, cách đó không xa, có một chiếc xe ngựa chạy tới đây, Thụy vương nhíu mày, tiến lên kéo hài tử kia qua một bên, xa phu cũng hoảng hồn dừng xe ngựa.

Mẫu thân của hài tử kia vội vàng chạy tới, ôm hài tử đang gào khóc liên tục cảm tạ Thụy vương.

Thụy vương vẫy vẫy tay, với hắn mà nói này chỉ là thuận tay mà thôi, lúc hắn chuẩn bị rời đi, đột nhiên có cảm giác, xoay người nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy trên lầu trà thất đối diện, có một hài tử đang nhìn hắn.

Tuy đối phương nhanh chóng dời ánh mắt, nhưng Thụy vương cảm thấy hứng thú, ánh mắt này khiến hắn có một loại cảm giác quen thuộc, vì thế hắn liền đi tới trà lâu, hướng lên lầu.

Tiểu nhị vội vàng ngăn hắn lại:

- Khách quan, dừng bước, trên lầu đã bị bao.

- Bao?

Thụy vương nhướng mày:

- Người nào bao?

- Đều là nữ khách, tiểu nhân không tiện nói ra.

Thụy vương gật đầu, cũng không khó xử hắn:

- Được rồi, ta ngồi ở đại sảnh, lấy cho ta bầu rượu.

________________________________

Lầu hai.

Ba vị tỷ muội tức Cố gia đang trò chuyện, bày ra chiến lợi phẩm vừa mua lúc đi dạo phố, bọn nhỏ ngồi ở bàn bên cạnh, nha hoàn mở hộp điểm tâm bày ra bàn.

Cố Trạch Mộ rời khỏi cửa sổ, ngồi xuống bàn bên cạnh, Cố Thanh Ninh tò mò nhìn hắn:

- Vừa rồi ngươi nhìn cái gì?

- Không có gì.

Cố Thanh Ninh không tin, nàng đi tới cửa sổ, nhìn một vòng, không phát hiện được cái gì, uể oải trở về bàn.

Gần đây, Cố Thanh Ninh liên tiếp thử Cố Trạch Mộ, nhưng Cố Trạch Mộ miệng kín như bưng, mặc kệ nàng nói cái gì, hắn đều bày ra bộ dạng bất động như núi, một câu cũng không nói.

Cố Thanh Ninh cũng không có biện pháp, nàng biết Cố Trạch Mộ rất kín miệng, nếu hắn không muốn nói, thì làm thế nào cũng không nói. Nhưng cũng vì hắn thần bí giấu kín, càng khiến Cố Thanh Ninh tò mò thân phận thật sự của hắn.

Nàng không biết, trong lòng Cố Trạch Mộ rất mâu thuẫn.

Nếu nói cho Cố Thanh Ninh biết thân phận thật sự của hắn, sao hai người có thể tiếp tục ở chung, bọn họ rất vất vả mới có thể duy trì hòa bình giả dối, hắn không muốn đánh vỡ.

Hơn nữa, hắn rất sợ nhìn thấy ánh mắt oán hận của Cố Thanh Ninh, kiếp trước, lúc Phụng Trường Ninh quyết tuyệt cùng hắn, hắn đã từng nghĩ sẽ đem tất cả chân tướng nói ra cho nàng biết, nhưng nhìn ánh mắt của nàng ẩn hiện đau xót, hắn lại trầm mặc.

Từ lúc bắt đầu, hắn chưa từng thẳng thắn thành khẩn đối đãi với nàng, giữa bọn họ tạo ra vô số hiểu lầm, phần lớn đều do hắn, hắn nghĩ dù có đem chân tướng nói ra, thì có ích lợi gì? Càng khiến nàng thống khổ hơn mà thôi.

Hắn dối gạt đối phương quá nhiều, hắn còn nghĩ, chỉ cần ngầm đưa này đó cho nàng, sẽ khiến nàng nguôi ngoai, Phụng Trường Ninh sẽ trở thành thái hậu cao cao tại thượng, có lẽ nàng sẽ ôm ấp oán hận với hắn, hoặc là quên hắn, cũng không sao, nàng còn sống là đủ rồi.

Nhưng hắn không ngờ, sau khi hắn chết, Phụng Trường Ninh cũng chết theo hắn, hắn càng không ngờ, hai người bọn họ sẽ gặp gỡ như vậy.

Lúc hắn chết, hắn từng nghe một thanh âm nói cùng hắn, hắn làm đế nhiều năm, một thân công đức, còn tâm nguyện gì chưa thành?

Lúc ấy hắn hốt hoảng, hồi tưởng cả đời, thời thiếu niên ngủ đông, sau khi đăng cơ bày mưu lập kế, khiến cho xã tắc an khang bá tánh an cư, dù có lúc hắn hành sự hồ đồ, nhưng hắn không thẹn với lương tâm, công tích cả đời này đủ cho hậu nhân bình luận. Chỉ có một việc, khién hắn không thể tiêu tan.

Hắn nghe thanh âm của chính mình:

- Cả đời này, trẫm không thẹn với thiên địa, chỉ cảm thấy có lỗi với thê tử kết tóc Phụng thị, nếu thiên địa có linh, nguyện lấy một thân công đức, mong nàng cả đời bình an.

Sau đó hắn mở mắt, nhìn thấy Cố Thanh Ninh.