Chương 5

Tác giả: Bạch Vân Tử Y

===o0o===

Thời điểm Hình Sinh đang bận thẫn thờ trước tạo hình mới của đại thiếu gia thì Trịnh Bân cũng toàn thân cứng ngắc, suýt nữa không nhịn được mà lùi một bước lại phía sau ý đồ đóng cửa lại. Tuy Trịnh Bân đã thay đổi cách suy nghĩ nhưng nếu đem đi thực hành ngay thì không thể nào, bản năng e sợ người lạ không phải chỉ cần có lý trí là kìm nén được. Cũng may lúc này Tiểu Bảo Bối tâm lý liền xông ra trợ giúp: "Biết cậu không thể thay đổi ngay được nên hệ thống ta đây liền trợ giúp cậu một chút, coi như là quà tặng tân thủ đi"

Tiểu Bảo Bối vừa dứt lời Trịnh Bân liền cảm nhận được có dòng suối mát lạnh lưu sướиɠ khắp toàn thân làm cậu không nhịn được mà run rẩy. Cảm giác này vừa kì lạ vừa thư thái này khiến lòng dạ đang căng thẳng của Trịnh Bân thoáng chốc bay biến, thậm chí còn khiến cậu có suy nghĩ dùng thái độ cao ngạo đối diện nhân loại, không cần nói nhiều chỉ cần toả khí lạnh là được.

Lúc này Tiểu Bảo Bối cũng giới thiệu luôn món quà mà nó tặng Trịnh Bân là gì: "Bổn hệ thống sau nghìn vạn tính toán quyết định cho kí chú kỹ năng: "Ta là một đoá hoa cao lãnh". Ta nghe nói gần đây thuộc tính cao lãnh rất được người yêu thích, đã vậy còn vô cùng phù hợp với hình tượng của cậu lúc này. Quan trọng hơn cao lãnh thì không cần nói nhiều nha, cho nên người khác sẽ không nhìn ra cậu bị chướng ngại giao tiếp mà chỉ nghĩ cậu quá lạnh lùng nên không thích nói chuyện thôi."

"Đương nhiên kĩ năng này cũng có giới hạn thời gian, muốn thăng cấp cần điểm tích phân sau khi cậu hoàn thành nhiệm vụ. Hiện tại Trịnh Bân cậu đang là cấp 1, thời gian sử dụng kĩ năng chỉ có 30 phút, thời gian làm lạnh 48 giờ, càng tăng cấp thì thời gian sử dụng kĩ năng cũng tăng lên và thời gian làm lạnh giảm xuống. Bởi vậy nếu cậu muốn sử dụng tốt kĩ năng này cũng cần phải làm thật nhiều nhiệm vụ và hoàn thành một cách hoàn mỹ nha."

Trịnh Bân lúc mới nghe mình được tặng kĩ năng này thì rất vui. Tuy cái tên có chút khiến người cạn lời nhưng hiệu quả sử dụng thì vô cùng tuyệt vời, chỉ là chưa kịp mừng quá lâu đã bị hệ thống dội cho gáo nước lạnh. Hiện tại kĩ năng này cậu chỉ có thể dùng trong 30 phút, sau 30 phút muốn dùng tiếp là phải chờ đến hai ngày, vừa nghĩ liền thấy khổ bức mà.

Trịnh Bân lòng khổ bức sau khi dùng kĩ năng khí tràng toàn thân liền lập tức thay đổi, ánh mắt lạnh như băng nhìn vị quản gia đang đứng trước cửa phòng vẫn còn thẫn thờ nhìn cậu, môi mỏng khẽ hừ nhẹ, dùng giọng nói vừa thanh lãnh lại đạm mạc nói với người đối diện:

"Có thể tránh đường không?"

Người ta không có nhiều thời gian có được hay không? Còn đứng mãi ở đây thì lúc cậu xuống dưới sẽ không còn nhiều thời gian nữa mất, cậu còn phải dùng kĩ năng đối phó với mấy người bên dưới nữa mà. Trịnh Bân trong lòng xoắn xuýt nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng nhìn nam quản gia Hình Sinh.

Hình Sinh sau trận kinh ngạc qua đi liền không nhịn được nghĩ Đại thiếu gia đây là bị người đánh tráo rồi? Trịnh Thành Hi mà hắn biết không thể nào có loại tính cách lãnh đạm như vậy. Còn nữa cái mái tóc ngắn kia càng khiến cho Hình Sinh thêm kinh hãi. Mọi người trong Trịnh gia thậm chí cả Trung Ương Tinh đều biết rõ Trịnh Thành Hi yêu tóc như mạng. Cậu ta cho rằng mái tóc dài của mình làm tôn lên vẻ đẹp yêu mị của cậu, bất kì ai cũng đừng hòng động vào mái tóc quý giá này. Nhưng nhìn bây giờ mà xem, Đại thiếu gia vậy mà cắt phăng đi mái tóc dài mà cậu từng trân quý, hơn nữa còn cắt thành loại đầu đinh mà cậu ta coi thường nhất.

Lại nhìn bộ quân trang chỉnh tề Trịnh Thành Hi đang mặc trên người Hình Sinh càng thêm cảm khái. Đây vốn là đồng phục của Trịnh Thành Hi cũng là đồng phục của Viện Quân Giáo Liên Bang mà cậu sắp nhập học. Nhắc đến chuyện này Hình Sinh liền không nhịn được vừa khinh thường vừa đố kị. Với cái loại trình độ thấp kém như Trịnh Thành Hi dù tái sinh nhiều lần cũng không thể nào vào nổi Viện Quân Giáo Liên Bang - ngôi trường mà bất kì thanh thiếu niên có lòng hoài bão trở thành quân nhân đều khao khát muốn được nhận vào học. Điều kiện để vào Viện Quân Giáo Liên Bang rất khắc nghiệt, yêu cầu tiêu chuẩn thể năng trên cấp B và tiêu chuẩn tinh thần lực không dưới cấp D. Trịnh Thành Hi có thể nhập học vào là nhờ vào tài lực của Trịnh gia không ngừng rót tiền cho cậu ta đi cửa sau, nhưng cậu ta cũng chỉ có thể học ở khoa hỗ trợ thấp kém nhất trường. Suy cho cùng Trịnh gia có rót bao nhiêu tiền cũng không thể thay đổi được sự thật Trịnh Thành Hi là một phế vật ngu ngốc, cho cậu ta học khoa khác chính là hại chết cậu ta.

Có điều lúc nhận được giấy nhập học và đồng phục Trịnh Thành Hi không có chút vui sướиɠ mà còn làm loạn rùm beng lên với Trịnh lão gia tử. Nguyên nhân là vì hắn muốn học khoa ma pháp và cơ giáp với Tần Liệt, hơn nữa phải là cùng lớp mới chịu, điều này khiến cho Trịnh lão gia tử tức đến mức muốn vung gậy đánh chết đứa cháu trai ngu ngốc này. Lớp mà Tần Liệt thiếu gia học có thể cho loại vừa ngu vừa phế như Trịnh Thành Hi đặt chân vào sao? Đúng là ngu hết thuốc chữa. Người ta là loại bậc nào mà ngươi là loại bậc nào còn không phân biệt được, lại muốn trèo cao với tham vọng sánh vai với người ta, nói ra không sợ người ta cười vào mặt cho. Hình Sinh thấy hết tình cảnh hôm đấy liền thầm cười nhạo một trận.

Không được như ý nguyện Trịnh Thành Hi ngậm tức trở về phòng đập phá đồ đạc, giấy nhập học và đồng phục cậu ta vốn muốn phá nát nhưng sau lời cảnh cáo của Trịnh lão gia tử đành hậm hức nhét hết xuống đáy tủ quần áo để mắt không thấy tâm không phiền. Chỉ là không ngờ ngày hôm nay Trịnh Thành Hi lại mặc nó, hơn nữa còn mặc đến vô cùng thích hợp với khí chất hiện tại.

Nhưng mà một người có thể thay đổi sau một thời gian ngắn như vậy sao? Hình Sinh có chút không dám tin tưởng, lại nghĩ tới một người hôm nay có mặt ở Trịnh gia liền hơi vỡ lẽ, bộ dáng kinh ngạc ban đầu liền bị sự khinh thường thay thế.

Hừ, hẳn là Trịnh Thành Hi biết hôm nay Tần thiếu gia đến dùng bữa nên cố tính thay đổi để có được sự chú ý của y? Quả thực là ngây thơ. Với cái tính nát không sửa được của cậu ta, hắn đảm bảo Trịnh Thành Hi không giả bộ được quá năm phút liền lòi đuôi. Bởi thế mang tâm tình muốn xem trò vui Hình Sinh liền tránh sang một bên rồi cúi đầu chín mươi độ, vô cùng có lễ nghi đáp:

"Chúc đại thiếu gia một buổi sáng an hảo. Mọi người đang chờ ở dưới, hôm nay Tần thiếu gia và Mạnh thiếu gia cũng tới, cậu mau xuống đi thôi." Hình Sinh đặc biệt nhấn mạnh ba chữ "Tần thiếu gia" rồi khẽ liếc mắt quan sát phản ứng của Trịnh Thành Hi.

Tuy nhiên để Hình quản gia thất vọng rồi, Trịnh Bân nghe hắn nói chỉ hơi gật đầu một cái rồi bình thản đi xuống lầu, Hình Sinh vậy mà không thể nhìn ra được chút tình tự nào trên gương mặt của cậu. Điều này khiến hắn có chút hoảng hốt, lại cố gắng nhịn xuống rồi hừ nhẹ. Hừ, để tôi xem cậu giả bộ được bao lâu.