Chương 2

Lại là tiếng sáo ấy. Tiếng sáo tha thiết như khao khát một điều gì. Không ai nghe thấy cả, nhưng hắn thì có. Hắn biết chính xác tiếng sáo phát ra từ đâu. Lâu lắm rồi không thấy y thổi nữa.

Hắn đến bên thành cổ, bóng bạch y quen thuộc vẫn ung dung trên tường thành cùng tiếng sáo êm dịu hoà vào gió đêm. Màu trắng nổi bật giữa màn đêm, gió thổi tà áo bay phấp phới tựa bạch điệp đang quyến luyến một nhành hoa. Rõ ràng là rất quen nhưng không sao nhớ được. Đã năm năm rồi hắn vẫn chưa tường thân phận của y, chỉ có thể đoan chắc rằng y là nam nhân. Hắn dựa vào tường, thả hồn theo tiếng sáo.

“Bạch Phong…”

Hắn khẽ thì thầm. Không hiểu sao mỗi khi nghe tiếng sáo ấy trong tâm trí hắn lại hiện ra hình bóng cậu. Cái dáng người gầy gầy mảnh khảnh thư sinh, cậu cho hắn cảm giác muốn chở che, muốn ôm chặt vào lòng. Nhưng cậu lại quá mơ hồ và xa cách, như tiếng sáo này vậy, rõ ràng ngay trước mặt lại không thể chạm vào. Có lẽ hắn nên cảm ơn bạch y nhân, tiếng sáo của y như nói hộ lòng hắn. Phải chăng y cũng như hắn? Cũng không thể chạm vào bóng dáng người yêu thương?

==========

“Đệ lại trốn đến đây nữa à?” – Kỳ An gõ nhẹ kiếm vào đầu Kỳ Vũ rồi ngồi xuống cạnh bên – “Lát nữa Hoàng th…, à Trịnh công tử sẽ đến đó, cha bảo đệ về chuẩn bị đón tiếp.”

“Mặc kệ hắn!”

“Đệ còn nói! Ngọc Nhi, mai mốt muội đừng cho hắn đến đây nữa!”

“Thiệt tình, nếu Ngọc Nhi biết hôm nay có chuyện quan trọng thì đâu để huynh ấy vào!” – Ngọc Nhi cau mày – “Kỳ Vũ, huynh còn thế nữa là muội bảo Yến tỉ cấm huynh thật đó!”

“Muội đừng hùa với đại ca thế chứ? Ta đang chán, chẳng nhẽ muội nhẫn tâm để ta ngồi ủ rũ ngoài đường sao?”

“Chán? Đệ ăn chơi suốt ngày đương nhiên phải chán rồi” – Kỳ An thong thả nhấp trà – “Ờ thì ai đó cứ ở đây, để ai khác đi một mình với Trịnh công tử cũng chả sao!”

“…”

“Dù gì thì võ nghệ người ta cũng cao cường, đủ bảo vệ Trịnh công tử rồi, và chỉ có hai người thì lại càng tốt chứ sao?” – Kỳ An nhịp nhịp mấy nhón tay trên bàn.

Rầm

Kỳ Vũ đập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy

“Ngọc Nhi, ta thấy hơi mệt, hôm khác tìm muội nhé!”

“Nhanh lên coi chừng không kịp đó!”

Kỳ An nói với theo, rồi cùng Ngọc Nhi cười khúc khích

“Kỳ An huynh, ‘người ta’ mà huynh hay nói tới là ai vậy? Kỳ Vũ huynh có vẻ rất quan tâm đến người đó nhưng lại cứ chối. Chắc là một tiểu thư rất xinh đẹp?”

“Tiểu thư à? Hahaha.” – Kỳ An cười to – “Bí mật, nhưng người đó đúng là rất xinh đẹp, giỏi võ lẫn cầm kỳ thi họa. Có thể nói là tài sắc vẹn toàn.”

“Huynh làm Ngọc Nhi tò mò quá! Còn Trịnh công tử ấy là ai mà phải đích thân Kỳ Vũ huynh ra đón?”

“Một người khách rất quan trọng. À, ta cũng phải về kẻo muộn. Hẹn muội khi khác nhé!”

Ngọc Nhi cười đáp lại, tiễn Kỳ An ra đến cửa phòng. Khi tà áo trắng khuất sau cổng hậu viên, ánh mắt nàng trở nên u sầu

“Người đó hẳn rất quan trọng với Kỳ Vũ rồi, vậy có quan trọng nói huynh không, Kỳ An?”

=========

Hôm nay Bạch Phong lại vận y phục màu lam, có vẻ như cậu ta thích màu lam lắm thì phải? Hầu hết y phục cậu ấy đều màu lam. Mà khổ cái là hắn cũng thích màu lam. Thành ra giờ đây hắn và cậu cùng mặc đồ đôi. Thôi thế cũng hay, gã-Hoàng-thượng ấy chắc chắn cũng sẽ như mọi khi, không nói ra miệng nhưng trong lòng bức bối. Dám chắc phải trên mười lần y muốn đem hắn lên đoạn đầu đài hoặc tống ra biên ải. Hắn cũng chả ưa gì y cả.

Ừ, thì hắn không ưa, nhưng người khác có.

“An Thiên ca, lâu không gặp!”

Bạch Phong tươi cười chào y. Hứ, An Thiên ca gì chứ? Thân thiết quá nhỉ? Bực cái là gã An Thiên ca – Hoàng thượng đó còn ôm Bạch Phong vào lòng, siết nhẹ một cái, nhìn hắn khıêυ khí©h rồi mới buông ra. Làm cứ như phu thê hội ngộ vậy! Thiệt là ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái!

Trịnh công tử, hay nói cách khác là Hoàng thượng, khôi ngô tuấn tú, cốt cách đế vương, tài năng xuất chúng. Hắn nghe đến nhàm tai! Và dù không thể phản bác lại được chữ nào nhưng hắn có quyền … ghét. Ghét ai là tự do của một người, và hắn cũng chả cần giấu diếm việc ấy. Hắn không tin là một vị vua anh minh độ lượng (theo lời người ta) lại chém đầu một gã chỉ đơn giản vì gã đó ghét ngài.

“Tiếc là tay đệ đang bị thương, ta nhớ tiếng đàn của đệ quá!”

“Lần sau vào cung đệ sẽ đàn cho ca nghe.”

Ca ca đệ đệ nghe phát mệt! Có phải anh em ruột đâu mà làm như người một nhà ấy! Hai người làm ơn nhìn lại dùm, kế bên còn một gã đang ngồi ngáp ruồi kìa!

“Vương huynh, huynh sao thế?” – An Thiên hỏi khi thấy hắn đang chống tay ngó trời thì ngã cái rầm xuống bàn.

“Ah, thật thất lễ.” – hắn ngồi thẳng lại, cười. Hình như hắn thoáng thấy chút quan tâm trong mắt Bạch Phong thì phải? – “Vì hôm qua tôi không đủ giấc, Trịnh huynh đừng bận tâm!”

“Ai mượn thức khuya chi ráng chịu!” – Bạch Phong hứ một tiếng.

“Cậu…!” – hắn tức điên lên, bộ hắn muốn sao? Nếu hôm qua không tại tiếng sáo, hắn đã nằm cuộn chăn từ đời kiếp nào rồi!

“Xin lỗi vì đã phiền huynh theo bên cạnh. Nếu mệt huynh cứ về phòng nghỉ ngơi, dù sau tôi và Phong đệ cũng chỉ dạo vòng quanh đây thôi.”

“Vậy đâu có được! An toàn của Trịnh huynh là trên hết!” – ngu sao để hai người một mình? Lỡ ngươi làm gì Bạch Phong thì sao? – “À, lúc nãy Trịnh huynh nói muốn nghe đàn? Tôi có một vị bằng hữu rất giỏi cầm kỳ thi hoạ, Trịnh huynh có muốn thưởng thức không?”

“Cám ơn nhã ý của huynh.” – An Thiên cười – “Tôi chỉ thích nghe tiếng đàn của Phong đệ thôi.”

Hứ, nịnh vừa phải thôi chứ! Nghe nổi da gà! Y ăn mật nhiều lắm hay sao mà nói ngọt thế không biết!? Chả biết Bạch Phong thích y ở chỗ nào?

Mà nói đến Bạch Phong thì hắn lại càng tức. Cậu có quá nhiều bí mật, hắn chả biết gì cả nhưng có vẻ gã-Hoàng-thượng ấy lại biết hết. Mà hình như cha hắn cũng biết thì phải? Nhưng hắn hỏi đến lại làm lơ. Cậu thật ra là ai? Thân phận thế nào? Hắn hoàn toàn mờ tịt. Ba năm trước, gã-Hoàng-thượng ấy dẫn cậu đến đây, rồi còn dặn dò cha đủ thứ việc. Mối quan hệ giữa họ có vẻ không tầm thường.

“Xin lỗi đã quấy rầy tam vị công tử, nhưng thuộc hạ có việc cần thông báo với nhị công tử.” – Tường Kha bước đến, cuối đầu lễ phép.

“Xin thất lễ.”

Kỳ Vũ nói rồi theo Tường Kha đến chỗ gốc cây cách đó hơi xa. Tường Kha hơn hắn năm tuổi, từ nhỏ hắn đã xem anh như anh trai của mình.

“Có chuyện gì à?”

“Tam tiểu thư vừa về tới.”

“Vậy à? Nó nói gì?”

“Tiểu thư bảo thuộc hạ nói ngay với công tử tiểu thư đã về.”

“Còn gì nữa không?”

“Thưa, không.”

“Trời ạ, vậy có cần gọi ta ra nói riêng thế này không?!”

“Tiểu thư dặn thế ạ.”

“Huynh hiền quá, vậy cũng nghe theo nó!”

“Xin lỗi.”

“Thôi được rồi, huynh về đi.”

“Vâng.”

Thân ảnh Tường Kha lập tức biến mất. Anh ta vốn là một trong những người giỏi nhất do chính cha hắn đào tạo. Đôi khi hắn tự hỏi, nếu phải đánh nhau một mất một còn với anh thì sẽ ra sao nhỉ? Thắng thua chưa rõ nhưng đã thấy trước thương tích đầy mình rồi! Còn em gái hắn, một tiểu thư xinh đẹp dịu dàng (trong mắt người đời) rất thích du sơn ngoạn thủy. Một năm chả thấy nó ở nhà được mấy lần, mà lần nào về cũng bày đủ trò quậy phá. Mong là lần này nó để hắn bình yên.

Hắn vừa ngao ngán lắc đầu nghĩ tới nhỏ em, vừa bước nhanh về chỗ Bạch Phong và An Thiên. Hắn không muốn hai người họ ở riêng quá lâu…Hả? Cái quái gì vậy?! Cái gã An Thiên đó dám …?

Hắn không bước nữa mà là chạy, thấy ruột gan như thiêu đốt. An Thiên đang ghì chặt Bạch Phong trong lòng. Không phải là cái ôm như lúc gặp lại hôm qua vì y vẫn chưa chịu buông tay.

“Ngươi làm cái gì vậy hả?!” – hắn kéo vai An Thiên, nhưng ngay lập tức khựng lại – “Bạch Phong?”

Rõ ràng có gì đó không ổn, Bạch Phong đang gục vào lòng An Thiên, tay níu chặt ngực áo, sắc mặt trắng bệch. An Thiên ngước nhìn hắn ánh nhìn không rõ nghĩa. Chợt hắn kéo Bạch Phong ra, ôm chặt cậu ấy vào lòng mình.

“Phải đưa Bạch Phong về phủ ngay!”

“Không cần đâu.” – An Thiên ngăn hắn lại – “Chút nữa đệ ấy sẽ hết đau, có đem về phủ cũng vậy thôi!”

“Buông..ra…” – Bạch Phong nói không ra hơi

“Cậu ta bị sao vậy?” – hắn phớt lờ, tiếp tục hỏi An Thiên, vòng tay càng ghì chặt cậu hơn.

“Không sao đâu, thỉnh thoảng vẫn bị thế, lát sẽ hết ngay.” – An Thiên buồn rầu nhìn sang chỗ khác.

Hắn muốn hỏi tiếp, nhưng thái độ y như thế thì có chất vấn cỡ nào cũng vô ích. Bạch Phong thôi không chống cự nữa, hai tay cậu bấu chặt vào lưng hắn, hơi thở gấp gáp trông có vẻ đau đớn lắm. Sao cậu không kêu la mà chỉ cố cắn răng chịu đựng? Lòng hắn đau theo những tiếng rên khẽ cố kìm nén của cậu. Hắn không hiểu sao An Thiên lại có thể bình thản đến thế, ngoại trừ đôi mày kiếm hơi cau lại. Chẳng phải y cũng rất quan tâm Bạch Phong sao?

“Cám ơn.” – Bạch Phong đẩy hắn ra, cơn đau có vẻ đã dịu lại, sắc mặt trắng bệch giờ chuyển sang đỏ ửng.

“Cậu không sao chứ? Mặt đỏ quá!”

“Kh..không…” – chẳng lẽ nói vì hắn ôm cậu nên cậu mới thế?

“Chúng ta về thôi, trưa rồi!” – An Thiên đề nghị.

“Ừ.”

Trên đường về, Bạch Phong cố tình tránh đi cạnh hắn làm hắn tức muốn điên. Hắn bị bệnh hủi chắc? Mắc gì phải tránh như tránh tà vậy chứ? Không lẽ giờ hắn bế xốc cậu lên mà đi cho bõ tức?

“Mọi người về rồi à?” – Kỳ An mỉm cười – “Chơi vui vẻ chứ?”

“Ừ.” – An Thiên cười đáp lại – “Ở đây thoải mái hơn trong cung nhiều.”

“Lúc nãy Bạch Phong bị …”

“Lâu không gặp, Trúc Diệp muội!” – Bạch Phong lên tiếng cắt ngang câu nói của hắn.

“Ủa? Nó đâu?” – hắn nhìn quanh quất, An Thiên cũng xoay người tìm.

“Chuyến đi này muội học được nhị dung thuật của Vô Diện Nhân rồi à?” – Bạch Phong bình thản bước tới gần Kỳ An, đưa tay lên.

“Oái, đừng chơi ác vậy chứ Phong ca!” – Kỳ An đưa tay lên đỡ, nói bằng giọng con gái – “Để muội tự làm!”

Người mang bộ mặc của Kỳ An đưa tay che mặt rồi rút ra. Gương mặt Kỳ An biến đâu mất, thay vào đó là nét kiều diễm của một cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Thân hình cáo ráo cũng đột nhiên nhỏ nhắn hẳn.

“Chẳng vui chút nào, ca có cần phải lật tẩy muội sớm thế không?” – Trúc Diệp cong môi hờn dỗi.

“Đại ca đã nói muội không qua mặt được Phong đệ rồi mà!” – lúc này Kỳ An thật mới xuất hiện, cười to – “Thôi, mọi người vào nhà đi, thức ăn dọn sẵn rồi!”

“Khoan đã, Trịnh huynh!” – Trúc Diệp gọi An Thiên – “Muội có cái này cho huynh.”

Trúc Diệp cười tươi, lấy trong tay áo ra một cây tiêu bằng ngọc màu tím. An Thiên nhìn nó vẻ vui mừng lộ rõ.

“Muội tìm được nó thật à?” – y cầm lấy, vuốt ve thân tiêu. Tử tiêu trong thiên hạ chỉ có hai cây, một do Băng sát Tử Y Lang sở hữu, một không rõ tông tích. Và giờ đây cây thứ hai ấy đang nằm trong tay An Thiên.

“Thưởng muội gì đây?”

“Báu vật trong cung muội muốn thứ nào cũng được, chỉ cần đừng quá đáng thôi.”

“Trịnh huynh nhớ giữ lời đấy!”

An Thiên vui vẻ gật đầu. Với anh cây tử tiêu này không chỉ là một món đồ trang trí hay một nhạc cụ đơn thuần, nó còn mang một ý nghĩa khác nữa.

==========

“Bẩm Hoàng thượng, Thái hậu cho gọi người về cung ngay có việc ạ.” – một người mặc y phục đen bó sát người đột ngột xuất hiện, quỳ xuống cạnh An Thiên.

“Có chuyện gì à?”

“Thái hậu chỉ nhắn thế. À, người còn bảo nếu được thì mời Ti…Bạch công tử vào cung luôn, lâu lắm người chưa được gặp.”

“Không được!” – Kỳ Vũ phản đối – “Lúc sáng cậu ta mới …Á!”

Hắn la lên khi bị Bạch Phong đạp cho một cái, ngụ ý có-giỏi-nói-ra-chuyện-đó-xem. An Thiên cười.

“Được rồi, ta về ngay. Bạch Phong, đệ cứ nghỉ ngơi đi, hôm khác vào cung cũng được. Ta sẽ nói với mẫu hậu cho.”

“Vâng.”

“Đi thôi.”

An Thiên vừa dứt lời, người áo đen lập tức biến mất. Viên thái giám theo y lúc rời cung bước đến bảo xe ngựa đã sẵn sàng.

Cốc cốc cốc

“Ai đó?”

“Là muội, Trúc Diệp đây, không phiền Phong ca chứ?”

“Muội vào đi.” – Bạch Phong mở cửa.

“Xin lỗi ca.” – Trúc Diệp ngồi xuống, rụt rè nói.

“Sao lại xin lỗi?”

“Muội vẫn chưa tìm được … thứ đó.”

Trái với nét mặt buồn rầu cùng vẻ e dè của Trúc Diệp, Bạch Phong chỉ mỉm cười như thể đó là một lẽ đương nhiên, không chút bận tâm.

“Muội…xin lỗi.”

“Đừng có xin lỗi hoài thế chứ, bộ muội có làm gì ta sao?”

“Nhưng…”

“Được rồi, ta cũng không nghĩ là sẽ tìm được.”

“…”

“Còn chuyện gì nữa à?”

“Muội… nửa năm trước muội có gặp … người đó.”

Bạch Phong thoáng cau mày. Có vẻ việc Trúc Diệp gặp người đó có tác động đến Bạch Phong nhiều hơn là việc tìm ra thứ gì đó mà nàng đang tìm giúp cậu.

“Người đó nhờ muội nhắn, nếu có rãnh ca hãy đến Thanh Vân Lâu một lần xem sao.”

“Hả? Thanh Vân Lâu?”

“Vâng.”

“Kệ đi, ta không thích mấy chỗ đó lắm.”

“Ca không đi thử à? Dù sao Thanh Vân Lâu cũng đâu như những lầu xanh khác. Mà chắc không phải tự nhiên người đó lại bảo ca đến đấy đâu!””

“Chuyện đó để hôm nào rãnh rồi tính. Mà cây tử tiêu đó muội kiếm đâu ra vậy? Hình như nó không phải của Ẩn Nhân Quỷ tiêu làm?”

“Sao ca biết hay vậy? Muội thấy nó y chang cây của Băng Sát Tử Y Lang mà?”

“Về những khoảng khác ta không dám nói, nhưng nhạc cụ thì cũng có chút tự hào đấy!”

“Hihi, muội quên mất!” – Trúc Diệp cười trừ – “Ca biết sau khi làm ra hai cây tử tiêu, Ẩn Nhân tặng nó cho ai chứ?”

“Hai người con trai của ông ta.”

“Đúng, sau mấy lần đổi chủ, một cây rơi vào tay Băng Sát, cây còn lại mất tích. Muội tình cờ biết được đấy là do người con thứ hai vô tình làm vỡ. Ông ta thấy tiếc vì đó là món quà do thân phụ tặng nên gom các mảnh vỡ lại, tìm cách phục hồi nhưng không được. Đến đời Quỷ tiêu hiện nay thì thành công, ông ta vừa khôi phục được nó là muội ‘chôm’ liền.”

“Làm ta cứ tưởng tử ngọc (ngọc màu tím) vẫn còn chứ! Mà sao muội lấy được? Tuy cây tiêu chỉ là một nhạc cụ đơn thuần nhưng nó mang giá trị kỷ niệm, ta không nghĩ Đa Tình Quỷ tiêu lại để muội ‘chôm’ dễ thế đâu.”

“Đương nhiên, muội đây không ngán bọn quái nhân nhưng cũng đành chịu thua cái lão tối ngày sướt mướt ấy. Cây tiêu là do gã háu sắc kia chôm được. Chả hiểu sao gã lại thuyết phục nổi lão quỷ tiêu nữa! Muội đang định đến năn nỉ thì gặp gã dưới chân núi, quăng cây tiêu vô mặt muội rồi biến đâu mất, nói mai mốt đến đòi tiền Trịnh huynh sau.”

“À, ra thế. Vậy đâu phải công của muội? Còn đòi Thiên ca trả công nữa chứ!”

“Có mà, công vận chuyển.” – Trúc Diệp cười tươi – “Quên muội là con gái của tiêu cục nổi tiếng nhất kinh thành à?”

“Muội ma lanh lắm!” – Bạch Phong cốc nhẹ vào trán Trúc Diệp – “Thôi, tối rồi, muội về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, chúc ca ngon giấc.”

Bạch Phong ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn trăng. Ánh sáng bàng bạc chảy khắp người làm vơi đi phần nào những bức bối, khó chịu. Lúc nãy cậu không hỏi Trúc Diệp đã gặp người đó ở đâu, vì dù có biết cũng đâu được gì? Người đó có bao giờ ở yên một chỗ quá một tuần đâu?

Cậu nhắm mắt, thoáng nghe tiếng sáo trong vắt vọng về từ một miền ký ức xa xôi nào đó, day dứt khôn nguôi, cô đơn đến nao lòng…