Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hướng Noãn

Chương 25

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ôn Noãn ngủ rất sâu, đến khi tỉnh lại, đầu vẫn còn choáng váng.

Cô quen một mình, nhất thời thế mà quên mất sự tồn tại của Hướng Đồ Nam, bởi vì buông rèm cửa, không nhìn ra được sắc trời, rồi khép nửa con mắt tìm đồng hồ tối qua tháo ra đặt ở trêи tủ đầu giường.

Giỏi thật, gần 10 rưỡi rồi.

Cô giật mình một cái, nhảy dựng như điện giật trêи giường, ngay lúc ấy, đột nhiên nhớ lại hai chuyện.

Cô đã xin nghỉ rồi.

Lý do xin nghỉ là... Hướng Đồ Nam đâu?

Cô xốc chăn xuống giường, lê dép, chạy nhanh ra khỏi phòng ngủ.

Chỗ này nhỏ, cô liếc mắt một cái đã tìm thấy anh.

Hướng Đồ Nam không biết đã thay đồ bệnh nhân ra từ khi nào,, mặc một chiếc áo sơ mi màu lam đậm, quần dài màu đen, một thân màu u ám. Bên ngoài cửa sổ nhỏ phòng bếp có mảng ánh sáng trắng lớn, chiếu vào sườn mặt anh, chiếc mũi cao thẳng đặc biệt dễ thấy.

Anh đang cúi đầu, chăm tâm đảo nồi nung trước mặt.

Có lẽ là cháo, cô đứng bên ngoài cũng ngửi được mùi thơm của gạo.

Trong đầu Ôn Noãn, đột nhiên nảy lên một ý nghĩ: Hóa ra cảm giác trái tim nở hoa người ta nói này là thật.

Cô đứng đó, cất cao giọng nói: "Không có sự cho phép của em, đã tự tiện dùng phòng bếp của em, có chút tự giác của khách khứa không?"

Anh quay đầu lại.

Bởi vì ngược sáng, khuôn mặt có chút mơ hồ, nhưng nhìn ra được là đang cười.

"Lại đây." Anh ngoắc ngón tay với cô.

Ôn Noãn vừa mới đi về phía trước một bước, lại bỗng nghĩ cô tóc tai bù xù, mặt đầy dầu, còn chưa đánh răng.

Cô lập tức quay đầu, chạy trốn vào toilet, vừa chạy vừa kêu: "Chờ một chút."

"Ầm" một tiếng đóng cửa lại, chặn người sắp đuổi tới ngoài cửa.

Không lâu sau thần thanh khí sảng mở cửa, Hướng Đồ Nam đã ở ngay cạnh cửa, ôm cây đợi thỏ.

"Được rồi." Cô ngẩng mặt, như đứa trẻ cầu khen ngợi, "Có thể hôn rồi."

Ôn Noãn có khuôn mặt nhỏ, cởi bỏ nét bụ bẫm trẻ con thời cấp ba, cởi, càng thêm sắc nét.

Lúc này không trang điểm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ, mang theo hơi nước, như trứng gà mới lột vỏ.

Ngoại trừ hai mắt hơi sưng đỏ.

Anh không nhịn được cười: "Ai muốn hôn em chứ." Lúc nói chuyện, tay đã ôm lấy mặt cô, bắt đầu từ trán, hôn một đường đến môi.

Ôn Noãn đặt hai tay lên vai anh, ra sức phối hợp với nụ hôn của anh.

Bỏ lỡ 5 năm, cuối cùng cũng là tiếc nuối. Một khi anh đã hôn cô, liền không nỡ buông ra.

Thật vất vả lưu luyến buông cô ra, anh vẫn không nhịn được, lại mổ mổ môi cô.

Môi Ôn Noãn mang theo vệt nước, khóe mắt cong cong cười: "Thấy em là hôn, muốn bù đắp 5 năm kia sao?"

Anh cười.

Cô chu môi: "Vậy thì lại hôn thêm một lát vậy."

Lần này anh thật sự buồn cười.

Chưa từng thấy cô như vậy.

--

Chưa từng trải qua với những người khác, không thể so sánh, nhưng mà Hướng Đồ Nam vẫn kiên định cho rằng, Noãn Noãn là người con gái đáng yêu nhất.

Ngây thơ, đơn thuần, rồi lại mạnh dạn, nhiệt tình.

Vào lần đầu tiên, hai người đều rất thập phần bối rối, nếu không có vầng sáng ý nghĩa đặc biệt của "Lần đầu tiên" này, kỳ thật thật sự không tính là hồi ức tốt đẹp gì. Cảm giác lớn nhất của anh, chỉ có vui mừng, còn có cô đau khóc thôi. Sau đó biểu hiện của anh thật ra cũng không tốt.

Lần thứ hai là ở căn phòng họ đã từng cùng chung chăn gối kia, hai người càn quấy cả ngày.

Khi đó Ôn Noãn ngượng ngùng lại bạo dạn, khuôn mặt nhỏ xấu hổ đến đỏ bừng, nhưng vẫn thể hiện ra sự hứng thú rất lớn đối với cơ thể anh, hơn nữa còn dũng cảm nếm thử.

Hai người cho nhau tìm tòi nghiên cứu cơ thể đối phương, lập tức đã mở khóa nhiều tư thế.

Nói một cách không biết xấu hổ, mấy năm nay lúc anh tự giải quyết, chính là lặp lại dư vị lần thứ hai của hai người bọn họ.

Lúc cô thở dốc ở dưới người anh, khi mê loạn trêи người anh, còn có lúc động tình, bởi vì bỡ ngỡ mà xuất hiện bất lực không biết làm thế nào.

Chinh phục, bị chinh phục; khai phá thân thể của cô, lại bị cô khai phá.

Từ cơ thể đến tâm hồn, đều hòa hợp vô cùng.

Chia tay nhau mấy năm nay, anh vẫn luôn suy nghĩ, bỏ lỡ Noãn Noãn rồi, anh đời này cũng chưa gặp được cô gái nào đặc biệt như cô cả.

Thật ra ngay cả lúc trước khi quyết định ở bên nhau, cũng bởi vì tính cách của cô, mà trở nên đặc biệt thú vị.

Lần đó vô tình gặp nhau, sau khi cùng nhau đi dạo phố không bao lâu, hai người lại gặp lại lần nữa ở phòng bida.

Anh là cao thủ phương diện này, mà Ôn Noãn lại dốt đặc cán mai.

Cô là người háo thắng thích cạnh tranh, lập tức quấn lấy anh đòi học, sau đó vì để thắng hắn, thậm chí không tiếc trốn học đi luyện tập.

Lúc nghỉ Quốc khánh, Ôn Noãn lại ấm áp lại thách thức ăn lần nữa. Anh đã bày mưu tính kế, cố ý đuổi hết người khác đi, sau đó cố ý nhường, để cô thắng.

Điều này làm Ôn Noan đắc ý vô cùng luôn.

Mà anh vào lúc cô đang vênh váo đắc ý, ấn cô lên tường, trực tiếp hôn lên.

Ôn Noãn thích động tay động chân, cho nên anh đã sớm có chuẩn bị. Anh dùng chân đè chặt chân cô, tay kẹp tay cô, Ôn Noãn không động đậy được, lại bị dọa cho ngây người, hai mắt đảo linh hoạt, chỉ ngây ngốc nhìn anh.

"Không ghét chơi cùng tôi chứ?" Anh hỏi.

Ôn Noãn ngơ ngác gật đầu.

"Vừa rồi hôn cậu, có cảm thấy ghét bỏ hay không?"

Cô chần chờ một chút, nhưng vẫn thành thật lắc đầu.

Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, cười dỗ dành cô: "Có thích tôi không?"

Cô không hé răng, chỉ ngây ngốc nhìn anh. Hai mắt cô thật xinh đẹp, vừa to vừa tròn, vừa đen vừa sáng.

Anh cười: "Không ghét chính là thích."

Cô chớp hai mắt, lại chớp hai mắt, rốt cuộc mở miệng.

"Không phải cậu nên tỏ tình trước sao? Sao lại đi hỏi tôi?"

Anh lại một lần bị cô chọc cười, rồi nhanh chóng thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc nhìn vào hai mắt cô: "Noãn Noãn, tôi thật sự thích cậu."

Ôn Noãn bĩu môi: "Không có đâu?"

"Hả?"

Cô cong môi cười, cũng không biết là thẹn thùng hay là vui vẻ: "Cậu không định hôn một chút sao? Vừa rồi tôi cũng chưa cảm nhận được."

Hướng Đồ Nam không biết nữ sinh khác dáng vẻ ra sao, nhưng Ôn Noãn với chút vẻ ngốc nghếch tự nhiên thật sự vô cùng đáng yêu.

Anh không chút do dự hôn xuống.

Lúc này đây anh không cố tình đè chặt cô, Ôn Noãn tự nhiên cũng không không phản kháng, sau khi hôn, cô còn chủ động ôm eo anh.

Cô là đứa trẻ có lòng hiếu kỳ thật sự lớn, sau sự bị động tiếp nhận ban đầu, đầu lưỡi nhỏ của cô tựa như con rắn nhỏ, bắt đầu ɭϊếʍ bờ môi của anh, thậm chí còn thử thăm dò vào trong miệng anh.

Đến khi anh chủ động một cái, lại sợ tới mức nhanh chóng lùi lại.

Đến khi hôn xong rồi, anh lại hỏi cô lần nữa: "Có thích tôi hay không?"

Mặt Ôn Noãn đỏ hồng, môi còn mang theo vệt nước.

Cô rất chắc chắn gật đầu một cái, một chút cũng không úp mở ngượng ngùng: "Thích."

Dừng một chút, lại thêm một câu: "Tôi còn thích cậu hôn tôi."

Lại dừng một chút, cô nhẹ nhàng đánh một cú vào ngực anh: "Đã hôn tôi rồi, là không được phép đi hôn người khác."

Cứ thế, hai người bọn họ đã ở bên nhau.

Sau này, mãi cho đến khi chia tay, Ôn Noãn cũng chưa từng thắng được anh. Cho nên Ôn Noãn thường nói, lần đó, anh đã có tính toán rồi, giàu kinh nghiệm.

Có mưu đồ, anh thừa nhận, giàu kinh nghiệm, lại thật oan uổng.

Ngày đó cô không phát hiện, lòng bàn tay anh toàn là mồ hôi. Lần đó đánh lén lúc đầu, còn bị hàm răng cô đập vào môi.

--

Khi thở hồng hộc buông Ôn Noãn ra, Hướng Đồ Nam còn đang suy nghĩ, sao anh có thể gặp may mắn như vậy, nhặt được bảo bối như thế.

Ôn Noãn cũng có chút thở không xong, khóe miệng còn mang theo một nụ cười không có ý tốt.

Cô dùng cơ thể đẩy anh một cái: "Nghĩ gì đấy?"

Phản ứng cơ thể không lừa được người, ôm hôn cô gái mình yêu nhất, không phản ứng mới là không bình thường.

Anh thoải mái hào phóng gật đầu: "Muốn em."

Ôn Noãn cong môi cười, nhón chân cắn vành tai anh: "Có muốn không?"

An có để ý thấy, vành tai cô đỏ bừng.

Ôn Noãn chính là như vậy, thanh thuần lại gợi cảm, kín đáo lại buông thả.

Anh ôm eo oco, khiến nơi đó của hai người dính sát vào nhau, hôn dọc khuôn mặt cô.

"Anh hiện tại thế này, thật sự muốn để anh chết trêи người em hả?"

Cô khẽ cười, mặt chôn ở cần cổ anh, giọng nói rầu rĩ: "Có thể để em lên mà."

Trong đầu anh lập tức hiện lên cái ngày mùa hè 5 năm trước kia.

Rèm cửa đóng chặt, trong phòng ánh sáng ảm đạm, tóc cô ướt nhẹp mồ hôi, ánh mắt cũng ướt dầm dề, cứ thẳng lăng lăng mà nhìn hắn như vậy, cắn môi thở dốc, khàn giọng lặp đi lặp lại gọi tên anh, cuối cùng co rút mềm mại ngã xuống trêи người hắn.

Một khắc kia, cô là nữ yêu tinh quyến rũ nhất trêи thế giới này.

Anh bị quyến rũ, gần như không khống chế được.

Một chút lý trí còn sót giữ anh lại, giọng anh cũng rất khàn: "Không có đồ bảo hộ. Trừ phi em muốn sinh con ngay bây giờ."

Cơ thể Ôn Noãn hơi cứng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên từ ngực anh.

"Vậy tốt hơn thôi đi." Cô phùng má, rồi lập tức cười với anh, "Không phải bởi vì đứa bé trước kia đâu, em đang muốn nhân mấy năm nay chăm chỉ kiếm ít tiền." Nói rồi mỉm cười, như mèo trộm cá, "Mấy năm nữa em nhất định sẽ sinh con cho anh. Sinh ba đứa, để cho anh ôm đã thì thôi."

--

Cứ lăn lộn như vậy, đến lúc ăn được bữa cơm, cũng không biết tính là cơm sáng, hay là cơm trưa.

Ôn Noãn vừa ăn cháo gà vừa xem WeChat.

Tối hôm qua trước khi ngủ cô đã nhắn tin xin nghỉ với Trần Kỳ, Trần Kỳ đã nhắn tin WeChat lại từ sớm còn hỏi cô có phải bị ốm hay không.

Ôn Noãn vừa ăn cháo, vừa trả lời cô ấy: Không ốm. Tối hôm qua bạn trai em đến.

Trần Kỳ cũng không biết là mình nhàn rỗi hay là tình cờ, gần như trả lời trong vài giây: Chị hiểu. Sau đó là ba cái biểu tượng đỏ mặt.

Ôn Noãn biết cô hiểu lầm rồi, nhưng cũng lười giải thích.

Trần Kỳ lúc này lại đã gửi một tín đến: Buổi chiều không phải em hẹn Hướng Đông Dương sao, cứ trực tiếp đi đến đó, đỡ phải vòng tới vòng lui.

Đúng là thương cô mà.

Ôn Noãn nuốt cháo trong miệng xuống, đang muốn đáp lại câu cảm ơn Chị Kỳ quan tâm, lại thấy cô ấy đã gửi một tin đến: Chân nhức mỏi không? Còn có thể đi được chứ?

Ôn Noãn:...

--

Hẹn với Hướng Đông Dương chiều bốn rưỡi gặp nhau, bốn giờ mười lăm phút, Ôn Noãn đã đến dưới tòa nhà.

Hướng Đồ Nam đích thân lái xe đưa cô đi.

Cô cởi dây an toàn, lại nhắc anh một lần nữa: "Anh ở luôn đây chờ em đi. Nhiều nhất cũng chỉ nửa tiếng, em sẽ rất nhanh quay lại. À, nói lại lần nữa," tay cô chỉ vào anh, "Không cần gọi cho anh anh nói chuyện giúp em, biết chưa?"

Anh không trả lời, chỉ vươn mạnh tay, nắm chặt gáy cô, kéo cô về phía anh, dùng sức hôn một cái.

"Đi đi."

--

Công ty Ôn Noãn cùng Hằng Trí tạm thời vẫn chưa có quan hệ kinh doanh nào, đây là lần đầu tiên Ôn Noãn tới Hằng Trí.

Đứng trong thang máy, khi theo thang máy đi lên, cô suy nghĩ, thật ra nói mọi người đều bình đẳng là sai. Có vài người bắt đầu từ thời khắc sinh ra, đã phải cao những người khác một bậc, ví dụ như Hướng Đông Dương, cũng bao gồm Hướng Đồ Nam.

Đúng nghĩa, Ôn Noãn chỉ gặp qua Hướng Đông Dương một lần.

Hướng Đồ Nam kia, luôn có chút không đứng đắn, còn có chút vô lại, mà hướng Đông Dương, đó là đúng nghĩa lạnh lùng. Vô cùng lạnh lùng -- cao cao tại thượng, khiến người ta cảm thấy lạnh.

Thật ra không phải đều là một mũi hai mắt sao, nhưng chỉ bởi vì trêи người anh ấy có những thuộc tính xã hội đó, khiến cho bạn không thể không ngước nhìn anh ấy.

Giờ phút này, cô đứng trước bàn làm việc to rộng của Hướng Đông Dương, rõ ràng anh ấy đang ngồi, ngẩng đầu nhìn cô, Ôn Noãn cứ vẫn cảm thấy anh ấy như đang ở trêи cao mà nhìn xuống cô.

Nhưng anh ấy cũng chỉ nhìn cô một cái, như muốn xác nhận có đúng là cô không, sau đó liền cúi đầu, tiếp tục xem văn kiện trước mặt.

"Hai mươi phút, có chuyện gì nói thẳng đi."

Anh ấy cũng không mời cô ngồi xuống.

Ôn Noãn đứng đó, thở nhẹ một hơi trước.

Không sao, cô từng gặp qua sự lạnh nhạt còn hơn thế này.

"Hai mươi phút vô cùng quý giá, trước mặt một người như anh, tâm tư nhỏ gì chắc chắn cũng không dấu được, tôi đây sẽ đi thẳng vào vấn đề nhé." Mặc kệ Hướng Đông Dương căn bản không nhìn cô, cô vẫn cứ lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, đồng thời cố ý khống chế hơi thở khi nói chuyện.

"Khoảng thời gian trước phía công ty chúng tôi bởi vì công nhân sơ sót, tiến cử một người rất không thích hợp làm trợ diễn viên phụ cho bạn gái anh là cô Dương, khiến cô ấy không hài lòng, đây là sai sót của công ty chúng tôi. Chúng tôi vẫn luôn thấy có lỗi với cô Dương, cũng muốn bù đắp lỗi lầm này. Cho nên tôi có nảy lên ý nghĩ hão huyền, muốn tìm cho cô ấy một người khác phù hợp hơn, chính là anh."

Cô là diễn viên l*иg tiếng, về mặt khống chế giọng nói rất tốt, đã có thể kiểm soát nhanh chóng tốc độ nói, lại vẫn nói từng chữ rõ ràng, hơn nữa giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa cứng rắn, sẽ không bởi vì nói quá nhanh làm người ta cảm thấy như đang cãi nhau.

Tuy nhiên, có lẽ bởi vì ý nghĩ thật sự quá hão huyền, Hướng Đông Dương vốn đang cúi đầu rốt cuộc ngẩng đầu lên.

Anh ấy ném bút xuống, cả người dựa vào lưng ghế, nhìn chằm chằm Ôn Noãn rất hứng thú.

"Cô Ôn, suy nghĩ của cô rất táo bạo. Tôi muốn biết, điều gì khiến cô tự tin như vậy?" Khóe mắt anh ấy hơi cong, lộ ra một nụ cười khinh bỉ, "Em trai tôi?"

tan

1/2/2021
« Chương TrướcChương Tiếp »